Ngày cập nhật: 08-03-2012
Nhìn Sở Dao đang bất mãn ở bên cạnh, Hứa Nặc kéo cô vào trong lòng mình.
Lúc này, Sở Dao đang bất mãn với Hứa Nặc đến mức một ngàn vạn lần, cho dù Hứa Nặc có ôm cô vào lòng thì Sở Dao vẫn ở trạng thái chẳng buồn đếm xỉa.
Không có nhiệt độ?
Vậy thì Hứa Nặc phải khiến cô trở nên có nhiệt độ. Đã mấy ngày rồi Hứa Nặc không được "thân mật" với Sở Dao, mấy ngày nay anh đều bận đến chóng mặt vì chuyện đĩa đơn mới!
Công việc hậu trường của Hứa Nặc vất vả hơn nhiều so với việc đứng trước ánh đèn sân khấu.
Chuyện này mình phải quản, chuyện kia mình phải nói, sao mà không mệt cho được?
Hứa Nặc chẳng kiêng dè gì mà thò tay vào trong áo Sở Dao, bây giờ anh chẳng lo có ai đến làm phiền mình nữa.
Sau khi Lôi Dương trở về, Hứa Nặc đã "đuổi" cậu ta đi.
Để cậu ta đi làm bạn với Tiểu Hùng và những người khác.
Đi cũng tốt, lúc buồn chán còn có thể tìm Tiểu Hùng và những người kia để luyện tay.
"Ưm?"
Sở Dao khẽ hừ một tiếng, hai tay siết chặt lấy vai Hứa Nặc.
"Nặc, vào phòng đi!"
Sở Dao không quen làm chuyện này ở phòng khách, ánh mặt trời chiếu vào khiến cô cảm thấy không an toàn.
Hứa Nặc gật đầu, ôm Sở Dao đi vào phòng, chẳng mấy chốc trong phòng đã truyền ra những tiếng rên rỉ đầy kích động.
Hứa Nặc bị lửa dục thiêu đốt, cũng đốt cháy cả người Sở Dao.
Nằm trên chiếc giường lộn xộn, Hứa Nặc hôn lên mái tóc của Sở Dao, một mùi hương thanh khiết thoang thoảng.
Thế nhưng đôi tay của Hứa Nặc lại cứ không yên phận mà du ngoạn trên vòng eo của Sở Dao.
Thân dưới vẫn dán chặt lấy người cô. Người đẹp trong lòng trừng đôi mắt xinh đẹp nhìn người đàn ông của mình.
"Nặc."
Sở Dao khẽ gọi tên Hứa Nặc rồi lại dâng lên đôi môi đỏ mọng, Hứa Nặc cũng không khách khí mà chiếm lấy đôi môi ấy.
Hai người lại một phen mây mưa.
Cho đến khi cả hai kiệt sức mới nằm trên giường ôm nhau chìm vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau ————
Sáng sớm, Hứa Nặc đã chuẩn bị xong bữa sáng cho Sở Dao, tuy không phong phú nhưng cũng đủ dinh dưỡng.
Vốn dĩ Sở Dao cũng đòi giúp một tay, nhưng Hứa Nặc sợ cô càng làm càng hỏng nên đã tàn nhẫn từ chối.
Thôi thì cứ ăn đồ có sẵn chẳng phải tốt sao?
Sở Dao cũng biết mình rất có khả năng sẽ làm mọi thứ rối tung lên.
Tất nhiên là bảo cô thừa nhận thẳng thắn thì không được, nên Sở Dao đành miễn cưỡng chấp nhận một cách gián tiếp.
Sau khi ăn sáng cùng Sở Dao, Hứa Nặc cùng cô đến trường.
Đến trường, Hứa Nặc lại nhìn thấy Lưu Hoành.
"Hừ." Hứa Nặc lạnh lùng hừ một tiếng, hắn hồi phục nhanh thật đấy.
Xem ra người nhà hắn đã tốn không ít công sức rồi!
Lưu Hoành bây giờ nhìn Hứa Nặc có chút sợ hãi.
Sự việc quay lại cái ngày hắn bị đánh.
---- Hôm đó, Tiểu Hùng tuân lệnh Hứa Nặc tìm đến Lưu Hoành.
Lưu Hoành thấy chỉ có hai người đến mà lại còn có một người phụ nữ rất xinh đẹp.
Suy nghĩ trong đầu Lưu Hoành quay cuồng nhanh chóng, ánh mắt nhìn về phía Tiểu Ngư đều là vẻ "tình tứ".
"Người đẹp, thế nào, theo anh đi! Em theo anh, anh sẽ tha cho hắn. Thế nào?" Lưu Hoành đầy vẻ dâm tà.
Lưu Hoành lúc này không hề lo lắng việc không chiếm được Tiểu Ngư, phải biết rằng bên cạnh hắn có hơn chục tên đàn em.
Hắn không tin hơn mười người mà không đánh lại hai người. Thế nhưng vừa động thủ, Lưu Hoành đã biết mình sai rồi, hơn chục tên đàn em lập tức bị quật ngã xuống đất!
Lưu Hoành quỳ trước mặt Tiểu Hùng khóc lóc van xin, bảo cậu đừng giết mình. Thực ra Lưu Hoành có ảo giác này là vì Tiểu Hùng và Tiểu Ngư ra tay quá nặng.
Dưới đất nằm la liệt, miệng ai nấy đều rỉ máu.
Tiểu Hùng cảnh cáo Lưu Hoành: Đừng bao giờ dòm ngó đến Hứa Nặc nữa.
Nói rồi họ tiêu sái rời đi, lúc đi Tiểu Ngư còn đá Lưu Hoành một cước.
Cú đá này nặng đến mức có thể dùng bốn chữ để hình dung ---- đau thấu tâm can.
Ban đầu không phải Lưu Hoành không nghĩ đến chuyện tìm Hứa Nặc trả thù, nhưng ngay khi ý định này vừa nhen nhóm và bắt đầu hành động.
Nhà của Lưu Hoành đã bị tấn công!
Lưu Hoành lại bị băng châm của Tiểu Ngư kề vào cổ họng, Tiểu Ngư cảnh cáo hắn: "Nếu ngươi còn có suy nghĩ như vậy, ta sẽ khiến ngươi xuống địa ngục."
Tiểu Ngư không cho phép bất kỳ ai làm hại Hứa Nặc, cảm giác lạnh lẽo tức thì khiến Lưu Hoành từ bỏ hẳn ý định trả thù Hứa Nặc!
Vì vậy hôm nay Lưu Hoành nhìn thấy Hứa Nặc thì trong lòng có chút sợ hãi, hắn hiểu Hứa Nặc không phải là người mà hắn có thể đụng vào, sau lưng Hứa Nặc còn có một chỗ dựa vững chắc.
Lưu Hoành trước kia luôn tự cho mình là đúng, nhưng sau ngày hôm đó hắn đã thay đổi.
Từng dạo chơi bên bờ vực sinh tử, hắn đã hiểu sống sót quan trọng đến nhường nào!
Lưu Hoành không chủ động gây phiền phức cho Hứa Nặc, thì Hứa Nặc cũng chẳng buồn để ý đến hắn.
Hứa Nặc không biết chuyện Tiểu Ngư đến nhà họ Lưu lần thứ hai, Tiểu Ngư và Tiểu Hùng đều không nói cho Hứa Nặc biết.
※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※※
Hôm nay dì út gọi điện cho Hứa Nặc, nói là có buổi tiệc gì đó?
Ý định ban đầu của Hứa Nặc là không muốn đi, nhưng lại không thể không đi!
Thôi thì coi như đi ăn một bữa tối miễn phí vậy!
Hứa Nặc không muốn tuân theo những quy tắc đó, nhưng vẫn ăn mặc chỉnh tề mà đi.
Đi được nửa đường, Hứa Nặc suýt chút nữa đã quay đầu xe -- đi về!
Nhưng Hứa Nặc nghĩ lại thôi bỏ đi, đi một lần cũng chẳng có gì to tát, cùng lắm là ứng phó cho qua chuyện là được.
Hứa Nặc vận âu phục chỉnh tề, đi đến đâu cũng nhận được vô số ánh mắt tò mò?
Đây là công tử nhà nào?
Sao chưa từng thấy qua?
Thậm chí có vài người trực tiếp đi tới bắt chuyện với Hứa Nặc.
Những kẻ này trông ai cũng giả tạo, Hứa Nặc chẳng hề có cảm tình!
Quen biết ư?
Chỉ sợ là sợ đắc tội với ai đó thôi!
Hứa Nặc phớt lờ những ánh mắt này, những buổi tiệc tùng này đúng là lấy mạng anh!
Cảm giác âm u từ trong lòng dấy lên! Đâu đâu cũng là mưu mô và thủ đoạn!
Tất nhiên nếu bàn về mưu mô và thủ đoạn thì Hứa Nặc chưa chắc đã thua kém ai.
"Tiểu Nặc, cháu đến rồi." Cố Đông đi tới bên cạnh Hứa Nặc, khi Hứa Nặc đang len lỏi trong đám đông, Cố Đông đã phát hiện ra anh!
Hứa Nặc không thấy dì út, chắc là gặp người quen nên đi tán gẫu rồi.
Hứa Nặc khẽ gật đầu, anh nhìn thấy Khả Ngôn, lúc này Khả Ngôn đang trò chuyện với mấy người quen.
Hôm nay Khả Ngôn mặc một chiếc váy dạ hội màu be, phần đuôi kéo dài không quá nhiều, rất giản dị và tao nhã.
Vóc dáng và khí chất hoàn toàn lộ rõ.
Hứa Nặc không biết buổi tiệc hôm nay có danh nghĩa gì, chỉ biết những người đến đây đều là những tên tuổi có tiếng trong giới thương nhân.
Liếc sang bên cạnh, Hứa Nặc lại thấy một người quen -- Lưu Hoành. Lưu Hoành cũng nhìn thấy Hứa Nặc, còn mỉm cười với anh.
Hứa Nặc lập tức cảm thấy Lưu Hoành không bình thường.
Vì bên cạnh Lưu Hoành còn có một người đang trò chuyện với hắn, nên khi thấy Hứa Nặc, Lưu Hoành chỉ gật đầu chào hỏi.
Nếu người bên cạnh hắn không quan trọng đến thế, e là Lưu Hoành đã đi thẳng về phía Hứa Nặc rồi.
Rõ ràng Lưu Hoành không hề ngạc nhiên khi thấy Hứa Nặc xuất hiện ở đây!
Xem ra trong lòng hắn đã sớm có một đánh giá không tầm thường về Hứa Nặc rồi?
Cầm một ly cocktail, Hứa Nặc ngồi nhàn nhã trên chiếc ghế sofa ở góc phòng.
Hứa Nặc chẳng buồn đi giao lưu với họ, có gì mà nói chứ?
Chẳng ngoài những lời "đê tiện" kiểu như chiếu cố lẫn nhau, nịnh nọt này nọ.
Nói thật, Hứa Nặc chẳng quan tâm!
Anh không cần người chiếu cố, cũng không cần người mở đường.
So với những người đang giao tiếp với nhau, Hứa Nặc trông thật "phi truyền thống", một tư thế độc đáo.
Đột nhiên một mỹ nữ ngồi xuống cạnh Hứa Nặc, mỹ nữ này Hứa Nặc không quen, cũng không muốn quen.
Thế nhưng mỹ nữ lại chủ động bắt chuyện với Hứa Nặc.
"Chào anh, em là Tinh Tinh."
Cô Tinh Tinh này trong mắt Hứa Nặc cũng chỉ miễn cưỡng tính là mỹ nữ, vì sau khi được "yêu nghiệt" Sở Dao gột rửa, yêu cầu về cái đẹp của Hứa Nặc ngày càng cao cấp hơn.
Nói thật, cô ta chẳng là gì trong mắt Hứa Nặc cả.
Tất nhiên những lời này Hứa Nặc không thể thốt ra, nhưng ít nhất trong lòng anh nghĩ như vậy.
"Chào cô." Hứa Nặc lịch sự nắm lấy bàn tay Tinh Tinh đưa ra.
Tinh Tinh rất tự nhiên, ngồi bên cạnh Hứa Nặc rồi huyên thuyên đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
Một câu chuyện cười còn chưa kể xong.
Cô ta đã cười không dứt.
Tuy nhiên Hứa Nặc nhìn ra được người phụ nữ này đang giả vờ, mục đích có lẽ là muốn tìm một cái cây to nào đó để dựa dẫm chăng?
Trong lúc đó, Tinh Tinh còn càng lúc càng tiến lại gần Hứa Nặc, không ngừng trêu chọc anh. Hứa Nặc tuy không coi trọng cô ta nhưng cũng không chịu nổi một người phụ nữ trêu chọc mình như thế!
Hứa Nặc ghê tởm nhìn Tinh Tinh một cái rồi đứng dậy rời đi.
Nhưng nói thật, Hứa Nặc bây giờ hơi bực bội!
Hứa Nặc trốn vào cầu thang, anh nghĩ lần này chắc không ai làm phiền mình nữa chứ?
Nhưng không may là Hứa Nặc vừa ngồi xuống thì đã có người đứng trước mặt mình.
Hứa Nặc tức giận vô cùng! Sao cứ như âm hồn bất tán thế này!
"Cô..." Những lời Hứa Nặc định nói ra bỗng khựng lại.
Người đến không phải ai khác chính là Khả Ngôn. Ban đầu Khả Ngôn cũng nhìn thấy Hứa Nặc, chỉ là lúc đó cô bị "tạp vật" quấn lấy, không cách nào rút thân ra được.
Sau đó lại nhìn thấy một người phụ nữ ngồi cùng Hứa Nặc, không biết vì sao?
Nhìn thấy người phụ nữ đó có những hành động thân mật với Hứa Nặc, lòng Khả Ngôn cảm thấy không thoải mái.
Nhưng may là Hứa Nặc không chút do dự mà bỏ mặc cô ta.
Thấy Hứa Nặc rời đi, Khả Ngôn lập tức đuổi theo. Điều này dẫn đến cảnh tượng lúc nãy, khiến Hứa Nặc chỉ muốn chửi thề.
"Sao vậy, không hoan nghênh tôi đến à?" Khả Ngôn vậy mà lại làm ra vẻ tiểu nữ nhân trước mặt Hứa Nặc, khiến Hứa Nặc ngẩn người!
"Không có." Hứa Nặc mỉm cười nhẹ, anh dịch sang bên cạnh một chút, chừa cho Khả Ngôn một chỗ ngồi. Hứa Nặc đột nhiên cảm thấy mình làm vậy thật thừa thãi, Khả Ngôn sao có thể ngồi ở đây chứ?
Thế nhưng Khả Ngôn không hề e dè, ngồi thẳng xuống cầu thang. Hứa Nặc quay đầu nhìn Khả Ngôn một cái, người phụ nữ này đúng là...
Nhìn Hứa Nặc, Khả Ngôn mỉm cười nhẹ: "Anh ngồi được, đương nhiên tôi cũng ngồi được."
Hứa Nặc không nói gì thêm, chỉ một mình chơi điện thoại. Nhìn dáng vẻ chăm chú của Hứa Nặc, lòng Khả Ngôn có chút bất mãn nho nhỏ, nhưng là do cô chủ động tìm anh, thì còn nói được gì nữa?
Chỉ có thể nói là mình đa tình rồi.
"Đi không?" Hứa Nặc đột nhiên đứng dậy, anh thật sự không thể ở lại đây thêm được nữa.
Thực ra Hứa Nặc chơi điện thoại cũng là để dời sự chú ý, phớt lờ sự tồn tại của Khả Ngôn.
Người phụ nữ tên Tinh Tinh lúc nãy đã thành công khơi dậy ngọn lửa trong anh, vốn muốn yên tĩnh một mình nhưng không ngờ Khả Ngôn lại tới. Một mỹ nữ như vậy ở bên cạnh, Hứa Nặc dù thế nào cũng không thể bình tâm lại được.
Hứa Nặc không phải thánh nhân, không thể làm được mức "tâm như nước lặng".
Anh có thất tình lục dục, có máu nóng.
Khả Ngôn hoàn toàn không chú ý đến sự bất thường của Hứa Nặc. Cô vẫn đang bất mãn vì biểu hiện lúc nãy của anh, cô đâu biết rằng chính vì cô mà Hứa Nặc mới cố tình làm như vậy.
Ảnh hưởng của cô không hề nhỏ, nếu nói lần đầu gặp mặt cũng chỉ là người lạ mà thôi, Hứa Nặc vốn dĩ không mấy để ý đến người lạ, lúc đó nếu có chú ý thì cũng chỉ là vẻ ngoài của Khả Ngôn mà thôi.
Nhưng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi này, Hứa Nặc thật sự có chút không chịu nổi.
Mỹ nữ thì ai cũng không thể làm ngơ, và Hứa Nặc cũng không ngoại lệ.