Cập nhật thời gian: 2012-04-05
Tiêu Đồng đi cùng Dụ Tử về nhà cô, Dụ Tử đứng sững ở cửa do dự không biết có nên vào hay không? Nhìn theo ánh mắt ra hiệu của Tiêu Đồng, Dụ Tử cũng cảm thấy nên lấy dũng khí ra đối mặt. Đã lâu không về nhà, bây giờ cô có chút e ngại!
Mở cửa ra, Dụ Tử và Tiêu Đồng đã ngửi thấy mùi rượu nồng nặc. Rốt cuộc đã uống bao nhiêu rượu thế này? Căn phòng cũng bừa bộn, cửa sổ cũng bị bịt kín mít. Tiêu Đồng bước tới trước cửa sổ, kéo rèm ra, cho ánh nắng chiếu vào. Trong phòng lẽ ra phải có không khí lưu thông tốt, nhưng cửa sổ đều bị đóng chặt, mùi rượu hoàn toàn không thể thoát ra ngoài!
"Dì ơi, hình như đã lâu không ra ngoài rồi" - Tiêu Đồng vừa mở cửa sổ vừa nói, hít thở luồng khí tươi mới cảm thấy dễ chịu hơn nhiều, vừa rồi Tiêu Đồng thực sự tưởng mình lạc vào một nơi ẩm mốc.
"Ừm, chắc là đang ngủ trong phòng!" - Dụ Tử vừa dọn dẹp căn nhà hỗn độn, lần này về nhà hình như bừa bộn hơn mọi khi. Dụ Tử bất lực thở dài một hơi, điều này khiến cô phải làm thế nào đây?
"Dụ Tử, chúng ta dọn dẹp xong rồi, tối nay đưa dì ra ngoài ăn nhé! Lâu rồi tôi chưa đến nhà hàng chúng ta từng cùng đi" - Tiêu Đồng và Dụ Tử gặp nhau lần đầu tiên chính là tại nhà hàng nơi Dụ Tử mới đến Hãn Hải làm việc, lúc đó Dụ Tử làm thêm ở nhà hàng, và người đầu tiên cô phục vụ chính là Tiêu Đồng.
Dụ Tử gật đầu, bây giờ còn sớm, đến lúc đó tính sau! Biết đâu người trong phòng kia chưa chắc đã muốn đi? Căn phòng bừa bộn dọn dẹp cũng khá vất vả, vì Dụ Tử sống lâu dài ở Nhật Bản, nên trang trí trong phòng phần lớn thiên về phong cách Nhật Bản, đó là phòng Dụ Tử ở thời kỳ đầu, bây giờ đã nhường hẳn cho mẹ Dụ Tử ở. Dụ Tử từ rất lâu đã chuyển đi nơi khác, mỗi lần chỉ định kỳ về thăm. Nhưng gần đây lại không về, không ngờ vừa về đã thấy cảnh tượng này!
"Cứ để bà ấy ngủ đi!" - Dụ Tử thấy Tiêu Đồng muốn đi vào phòng mẹ Dụ Tử liền nói.
"Được không? Không cần vào xem sao?" - Tiêu Đồng nghĩ mẹ Dụ Tử uống nhiều rượu như vậy chắc hẳn rất khó chịu, vào xem cho yên tâm.
"Không sao đâu, vẫn luôn như vậy, ngủ một giấc là khỏi" - Chuyện này Dụ Tử đã trải qua đến mức tê liệt, dần dần không còn sức lực để quan tâm nữa, dù sao tỉnh dậy lại đi tìm rượu uống, rồi lại say ngã!
"Thật sao?" - Nghe vậy, Tiêu Đồng dừng bước chân, mặc dù Tiêu Đồng biết chuyện của Dụ Tử, nhưng sau khi quen Dụ Tử một năm thì Tiêu Đồng đã ra nước ngoài, hiểu về mẹ Dụ Tử cũng chỉ nhờ email Dụ Tử gửi, nên Tiêu Đồng có thể nói là hoàn toàn không biết mẹ Dụ Tử rốt cuộc là tình trạng thế nào!
"Ừm, uống trà nhé!" - Kỹ thuật pha trà của Dụ Tử rất tốt, nếu đi thi nhất định sẽ đoạt giải.
"Ừm, cảm ơn" - Nhìn Dụ Tử đang bày biện ấm trà, Tiêu Đồng trong lòng nghĩ về những chuyện lần đầu gặp Dụ Tử, lúc đó Dụ Tử khát khao tìm mẹ đến nhường nào, nhưng bây giờ lại thành ra thế này! Đây không phải điều Tiêu Đồng mong muốn thấy, cô muốn giúp Dụ Tử vì trong lòng Dụ Tử vẫn rất yêu thương mẹ. Nếu không Dụ Tử đã không đau khổ như vậy! "Trà em pha vẫn ngon như vậy, nhưng trà bây giờ có thêm một chút vị đắng, Dụ Tử thử lại xem có được không? Đây là người đã tốn bao công sức mới tìm được, không phải lúc tìm được dì em còn hớn hở gửi email cho tôi sao? Kể về hạnh phúc của em!"
"Tiểu Đồng, tôi thực sự mệt mỏi rồi, tôi không biết phải làm thế nào nữa?" - Dụ Tử gục đầu vào hai đầu gối Tiêu Đồng khóc lóc thảm thiết, đã kìm nén quá lâu, chỉ có Tiêu Đồng mới có thể cho cô được an ủi!
Tiêu Đồng nhẹ nhàng vuốt ve Dụ Tử, khóc một trận thật đã còn hơn để trong lòng. Khoảng thời gian này Tiêu Đồng không biết Dụ Tử đã chịu áp lực thế nào, nhưng Tiêu Đồng có thể cảm nhận từ tiếng khóc của Dụ Tử rằng cô ấy đã từng đứng trên bờ vực suy sụp! Dần dần tiếng khóc của Dụ Tử nhỏ lại.
"Cảm ơn cậu, Tiểu Đồng" - Dụ Tử nói trong tiếng nấc, nhờ có Tiêu Đồng. Bây giờ tâm trạng Dụ Tử đã tốt hơn nhiều, khóc ra làm cô dễ chịu hơn.
"Chúng ta là bạn mà! Nhìn cậu khóc như một con mèo hoa ấy, đi rửa mặt đi" - Tiêu Đồng mỉm cười nói. Vâng, họ là bạn, tình bạn bắt đầu từ năm năm trước!
"Được" - Dụ Tử đi vào phòng tắm, khi đi ngang qua phòng mẹ Dụ Tử, cô nghe thấy tiếng mẹ gọi mình. Vì phòng tắm ở trong cùng nên phải đi qua phòng mẹ Dụ Tử. Dụ Tử bước về phía phòng mẹ, thấy mẹ đang nằm trên giường, mặt đã bị rượu hun đỏ ửng, nhưng ngay trong trạng thái không tỉnh táo này, mẹ Dụ Tử vẫn gọi tên Dụ Tử: "Dụ Tử"
Dụ Tử lặng lẽ nhìn mẹ, tại sao lại gọi tên mình? Không phải nói không muốn gặp lại sao? Bây giờ sao lại gọi tên mình? Dụ Tử lặng lẽ rơi nước mắt, cô yêu thương mẹ, vì yêu quá sâu nặng nên mới giận dữ trước những hành động của mẹ, rồi mệt mỏi. Đắp chăn cho mẹ xong, Dụ Tử rời khỏi phòng mẹ và đóng cửa lại.
"Dì yêu em đấy, chắc dì rất cô đơn! Khoảng thời gian em rời xa dì, không biết dì đã sống thế nào?" - Tiêu Đồng thấy Dụ Tử lâu không ra nên đi theo xem.
Dụ Tử gật đầu, cô hiểu rồi. Cô cũng yêu thương mẹ, rất rất yêu thương. Ở Nhật Bản, Dụ Tử thường nghĩ về việc được trở về bên mẹ sẽ như thế nào, nên vừa kết thúc khóa học đại học, cô đã vội vã đến Hoa Hạ, mục đích chỉ là để tìm bà!
"Dì, dì tỉnh rồi! Sức khỏe dì ổn chứ?" - Chiều tối, Tiêu Đồng thấy mẹ Dụ Tử bước ra, ngủ lâu thật!
Hôm nay là lần đầu tiên mẹ Dụ Tử gặp Tiêu Đồng, nên rất xa lạ với Tiêu Đồng, hoàn toàn là người lạ: "Cô là?"
"Dì ơi, cháu là bạn của Dụ Tử, Dụ Tử ra ngoài một lát sẽ về" - Tiêu Đồng để ý thấy khi cô nhắc đến Dụ Tử, mẹ Dụ Tử có vẻ hơi kích động, quả nhiên như cô nghĩ, mẹ Dụ Tử rất muốn gặp Dụ Tử.
"Vậy à?" - Mẹ Dụ Tử bình thản nói một câu, có vẻ như không quan tâm, nhưng điều này không qua mắt được Tiêu Đồng!
Ban đầu Tiêu Đồng định đề nghị nấu cơm tại nhà, nhưng vừa vào bếp cô đã từ bỏ ý định đó, trong bếp đã phủ đầy bụi, vẫn nên đợi Dụ Tử dọn dẹp xong đã rồi tính! Hôm nay vẫn theo đề nghị ban đầu, đến nhà hàng đã lâu không ghé!
"Tiểu Đồng, tôi về rồi" - Trên tay Dụ Tử xách vài cái túi, đó chính là lý do Dụ Tử đặc biệt ra ngoài! Đây là quần áo Dụ Tử mua riêng cho mẹ: "Mẹ, mẹ tỉnh rồi à, những thứ này là cho mẹ"
Dụ Tử gọi mẹ, mẹ Dụ Tử vui mừng đến nỗi không biết phải phản ứng thế nào, đứng ngây ra đó.
Dụ Tử đưa túi trên tay cho mẹ, mỉm cười nói: "Mẹ, mau đi tắm rồi thay đồ, chúng con đợi mẹ ở đây, lát nữa ra ngoài ăn"
"Được" - Mẹ Dụ Tử cười nói, bà luôn mong chờ Dụ Tử về, nhưng đợi đến tận khuya vẫn không nghe thấy tiếng gõ cửa, bèn cầm rượu uống say, trong mơ bà có thể gặp con gái mình, nghe nó gọi mẹ! Giọng nói ấy thật dễ nghe, hồi nhỏ Dụ Tử rất thích bám theo sau bà gọi "Mẹ ơi, mẹ ơi"
"Hì hì" - Dụ Tử và Tiêu Đồng nhìn nhau cười, cuối cùng cũng tháo được nút thắt trong lòng, hóa giải xung đột thành hòa thuận, biến điều tồi tệ thành kỳ diệu!
"Dì, đây là nơi lần đầu tiên cháu và Dụ Tử gặp nhau, nghĩ mà như mới hôm qua, nhưng thời gian trôi nhanh thật, thoáng cái đã năm năm trôi qua" - Tiêu Đồng thở dài một bên, đây có phải là tuổi tác không chờ người? Tưởng thời gian trôi chậm, nhưng thực ra ngoảnh lại đã thấy nó đi xa lắm, xa lắm rồi.
"Đúng đó! Cô bé năm năm trước giờ đã thành người đẹp rồi" - Dụ Tử trêu chọc Tiêu Đồng, quả thật lúc đó Tiêu Đồng còn là một cô bé, dù sao mới mười bảy tuổi thôi mà!
"Gì chứ! Chị chỉ lớn hơn tôi vài tuổi thôi, đã ở đây ra vẻ bề trên rồi" - Tiêu Đồng rất không hài lòng với việc Dụ Tử gọi mình là cô bé, nhớ hồi đó chính vì ba chữ "cô bé" này mà cô mới có duyên với Dụ Tử, lúc đó thứ Tiêu Đồng ghét nhất là người khác gọi mình là cô bé, vì cô đã lớn rồi, không còn là trẻ con nữa. Nếu không chắc chắn Tiêu Đồng sẽ chẳng thèm để ý đến Dụ Tử đâu!
"Hì hì" - Dụ Tử cười, cô cảm ơn Tiêu Đồng, nếu không có Tiểu Đồng, có lẽ cô đã suy sụp từ lâu. Dụ Tử giới thiệu với mẹ về nơi lần đầu gặp Tiêu Đồng, những câu chuyện đó sẽ là kỷ niệm vĩnh viễn!
"Về muộn thế!" - Hứa Nặc ngồi trước ghế sofa, xem xét tài liệu!
"Ừm, nói chuyện một lát với Dụ Tử và mẹ Dụ Tử" - Tiêu Đồng đặt túi xách xuống nói: "Mọi việc xử lý xong hết rồi à?"
"Ừm, gần xong rồi, chỉ còn mấy cái này thôi, vì không nhiều nên mang về" - Hứa Nặc vừa xử lý tài liệu vừa nói: "Mẹ của Dụ Tử, ở Hãn Hải?"
Hứa Nặc nhớ Dụ Tử là người Nhật mà! Mẹ cô ấy ở Hãn Hải? Thế thì... cũng lạ thật.
"Dụ Tử là người lai, bố là người Nhật, mẹ là người Hoa Hạ" - Tiêu Đồng giải thích với Hứa Nặc. Tiêu Đồng cũng đến bên cạnh Hứa Nặc, hôm nay tuy vui nhưng cũng khá mệt, nhất là khi giúp Dụ Tử dọn dẹp phòng.
"Trông em có vẻ mệt mỏi lắm!" - Tiêu Đồng có vẻ uể oải, hôm nay cô đã được nghỉ ngơi hẳn hoi đấy chứ!
"Ừm, hơi mệt một chút. Dao Dao và mọi người đâu rồi? Sao chẳng thấy ai hết vậy?" - Tiêu Đồng thấy hơi lạ, giờ này bình thường họ đều tụ tập ở phòng khách nhàn nhã uống trà mới đúng chứ!
"Chiều tối đã ra ngoài rồi, bây giờ chắc sắp về" - Vừa dứt lời Hứa Nặc, mấy người đã rôm rả trở về: "Bọn em về rồi"
"Đồng Đồng tỷ, chị về rồi à" - Sở Dao xách theo đủ thứ túi lớn túi nhỏ nói.
"Ừm, Dao Dao, trên tay em cầm gì thế?" - Mỗi người đều có mấy cái túi trong tay.
"Ồ, cái này à! Là quà tặng cho các em nhỏ ở trại trẻ mồ côi, sáng mai tụi em sẽ qua đó. Đồng tỷ có thời gian không? Chị có muốn đi cùng không?" - Sở Dao cũng muốn rủ Tiêu Đồng đi cùng, nhưng lỡ mai Tiêu Đồng có hẹn thì sao? Nên để chắc ăn vẫn nên hỏi trước!
"Cái này à..." - Tiêu Đồng hơi khó xử, thực ra cô cũng rất muốn đi, nhưng ngày mai đã hứa với mẹ Dụ Tử đến nhà họ rồi, lần này thực sự khó xử.
"Không được thì thôi, không cần miễn cưỡng đâu" - Hứa Nặc không thèm ngẩng đầu lên, vẫn xử lý tài liệu trên tay, giấy tờ thay cái này đến cái khác, sắp xử lý xong rồi!
"Nhưng mà..." - Tiêu Đồng quả thực vẫn muốn đi.
"Thôi nào, Dao Dao, dọn dẹp một chút đi! Chuẩn bị sẵn đồ đạc cho ngày mai, đừng để lúc đó lại luống cuống. Chị lên ngủ trước đây" - Hứa Nặc đặt tài liệu trên tay xuống bàn, 'a' hôm nay thực sự mệt chết đi được.
"Ồ, vâng" - Sở Dao mang tất cả đồ mua về để lên xe, ngày mai chỉ cần lấy đơn giản vài thứ là được.
"Không sao đâu, lần này không đi được thì lần sau vậy! Tụi em cũng quyết định đột xuất thôi, vốn định nói với chị, nhưng điện thoại chị không gọi được" - Úc Tuyết vỗ vai Tiêu Đồng an ủi.
"Ừm?" - Tiêu Đồng lấy điện thoại ra xem, hết pin, không mở máy được. Tiêu Đồng áy náy nói với Úc Tuyết: "Xin lỗi, tôi không biết điện thoại tôi hết pin mất rồi?"
"Không sao đâu, dù sao cũng còn nhiều cơ hội mà! Hôm nay nghe Hứa Nặc nói chị gặp bạn?" - Úc Tuyết mỉm cười nói, nhưng cô khá tò mò về người bạn của Tiêu Đồng, không biết là người thế nào?
"Ừm, quen từ năm năm trước, hôm nay là lần đầu gặp mặt kể từ khi về" - Tiêu Đồng nhẹ nhàng nói, mấy lần trước đều liên lạc với Dụ Tử qua điện thoại, gặp trực tiếp hôm nay là lần đầu.
"Ngày mai hẹn cũng là cô ấy?" - Úc Tuyết đoán được phần nào nỗi khó xử của Tiêu Đồng, đã hứa với bạn rồi thì làm sao nuốt lời được?
"Ừm, ngày mai đã hẹn đến nhà cô ấy" - Tiêu Đồng tuy hơi thất vọng vì không thể đi cùng Hứa Nặc đến trại trẻ mồ côi, nhưng ngày mai của cô cũng sẽ thú vị không kém.
"Vậy ngày mai đi chơi vui nhé!" - Đang lúc Úc Tuyết nói chuyện với Tiêu Đồng, cô đột nhiên nhận được sự giao tiếp tinh thần từ Ái Sa: 'Úc Tuyết, tôi cảm thấy có ai đó đang đến gần đây, năng lượng rất mạnh!'
"Xin lỗi, Tiêu Đồng muội muội, tôi có việc phải đi trước" - Nói xong, Úc Tuyết liền biến mất trước mắt Tiêu Đồng, đối với chuyện như thế này thấy nhiều rồi cũng chẳng còn lạ.
Sở Dao cất đồ xong, quay lại phòng khách, nhưng chỉ thấy một mình Tiêu Đồng, không thấy Úc Tuyết đâu. Úc Tuyết đi đâu rồi? Sở Dao thắc mắc hỏi: "Đồng tỷ, Úc Tuyết tỷ đi đâu rồi?"
"Chị ấy nói có việc, đi rồi" - Tiêu Đồng trả lời.
"Ồ" - Sở Dao nhẹ nhàng đáp, đấm đấm bờ vai mỏi nhừ, cô nói với Tiêu Đồng: "Đồng tỷ, vậy em đi ngủ trước đây, hôm nay đi lâu quá mệt hết cả người"
"Ừm, chị cũng đi ngủ đây" - Tiêu Đồng hơi có chút mất mát, vừa nghĩ tới chuyện ngày mai, trong lòng không kìm được dâng lên chua xót. Vì điện thoại hết pin nên đã lỡ mất.
Ái Sa đứng trên cao nhìn ra xa, rõ ràng vừa cảm nhận được một luồng năng lượng, nhưng bây giờ đột nhiên biến mất, rốt cuộc là chuyện gì thế?