Thời gian cập nhật: 07-04-2012
Vết thương của Khả Ngôn đã hoàn toàn bình phục. Đúng như những gì đã nói vài ngày trước, Khả Ngôn thực sự đang rất bận rộn, mỗi ngày đều về nhà rất muộn! Chỉ những khi Hứa Nặc bận rộn đến tận đêm khuya mới có thể nhìn thấy dáng vẻ phờ phạc của cô ấy.
"Vẫn ổn chứ? Đề nghị của em, em nên suy nghĩ kỹ lại đi!" Hứa Nặc đưa cho Khả Ngôn một ly nước. Hôm nay vì chuyện công ty mà Hứa Nặc phải làm việc đến tận khuya, đúng lúc cô định nghỉ ngơi thì Khả Ngôn trở về. Hứa Nặc cũng từng khuyên Khả Ngôn không cần ngày nào cũng phải về nhà, nếu muộn quá thì cứ ở lại khách sạn, vị trí cũng rất gần. Mỗi ngày đi đi về về vất vả biết bao! Thế nhưng Khả Ngôn vẫn kiên trì ngày nào cũng về, Hứa Nặc không lay chuyển được cô nên đành thuận theo ý cô.
"Không vấn đề gì, em chịu được mà. Chỉ còn hai ngày nữa là không phải vất vả thế này nữa rồi, buổi hòa nhạc sắp đến gần, nên trước đó cũng cần phải thả lỏng một chút," Khả Ngôn đón lấy ly nước nói.
"Nghỉ ngơi sớm đi!" Ngày mai Hứa Nặc còn phải dậy sớm, không ngủ thật sự không được.
"Ở bên em đi!" Khả Ngôn muốn nằm trong vòng tay Hứa Nặc nghỉ ngơi một chút, Hứa Nặc là người cô yêu, cũng là bến đỗ bình yên của cô.
"Đi thôi!" Hứa Nặc nắm tay Khả Ngôn đi vào phòng cô. "Ngủ sớm đi! Bận rộn qua giai đoạn này là ổn rồi."
"Ừm." Khả Ngôn quả thực đã rất mệt, chẳng bao lâu sau đã chìm vào giấc mộng! Nhìn dáng ngủ ngọt ngào đó, Hứa Nặc lướt nhìn mái tóc Khả Ngôn rồi khẽ mỉm cười, sau đó cũng nhắm mắt lại.
Ngày hôm sau khi Khả Ngôn tỉnh dậy, Hứa Nặc đã không thấy bóng dáng đâu nữa, chỉ còn một tờ giấy đặt trên bàn cạnh giường: "Đừng quá mệt mỏi." Khả Ngôn khẽ cười, đặt tờ giấy xuống, chuẩn bị bắt đầu một ngày bận rộn!
"Chị Khả Ngôn, hôm nay sắc mặt chị trông khá lắm nhé!" Sở Dao đang gõ máy tính bên cạnh. Cô vẫn còn là sinh viên, hơn nữa kỳ nghỉ hè vừa qua là sắp lên năm hai, bài tập giáo viên giao vẫn chưa làm cái nào, cô không muốn vừa lên lớp đã bị trừ điểm.
"Ừm, sắp vào học kỳ mới rồi," Khả Ngôn vừa ăn sáng vừa nói với Sở Dao. Mấy ngày nay Sở Dao cũng đang nỗ lực vì bài tập của mình.
"Ừ, kết quả là bài tập chẳng làm được cái nào! Cho nên phải tranh thủ thời gian thôi. Chị không biết giáo viên của bọn em lợi hại thế nào đâu? Nếu có thể, em thà để Nặc làm giáo viên của em còn hơn," Sở Dao mỉm cười. Trong kỳ nghỉ hè, thời gian sinh viên lo lắng cho bài tập cơ bản đều là vào lúc sắp kết thúc như thế này.
Khả Ngôn cầm một cuốn sách trên bàn lên, đây là sách về kinh tế. "Em có vẻ thực sự không thích kinh tế học, ngay cả sách cũng trắng tinh."
Trên sách chẳng có lấy một dòng ghi chú, có thể thấy Sở Dao "yêu sạch sẽ" đến mức nào? Bảo vệ cuốn sách đến mức này! Có những chỗ góc sách hơi nhăn, điều đó chứng tỏ thỉnh thoảng Sở Dao vẫn có lật xem cuốn sách này.
"Hết cách rồi, cứ nhìn thấy cuốn sách này là em lại đau đầu," Sở Dao nói với vẻ hơi đau khổ. Thực ra nguyên nhân không phải do cuốn sách, mà là do con người. Bởi vì khi Sở Dao mới bước chân vào đại học, cô từng khao khát cuộc sống đại học biết bao, nhưng sau khi gặp người giáo viên đó thì cô như rơi xuống địa ngục. Mà vị giáo viên kiêm chủ nhiệm này chính là người dạy môn kinh tế. Từ đó, Sở Dao không còn chút hứng thú nào với kinh tế học nữa.
"Ha ha, không làm phiền em nữa, em cố gắng lên nhé! Chị đi trước đây," Khả Ngôn dọn dẹp đống đổ nát trên bàn rồi nói. Ăn sáng xong rồi, cô cũng nên đến công ty thôi.
Nói về Hứa Nặc, sáng sớm vừa đến công ty, cô đã gặp một người đàn ông có vẻ ngoài tuấn tú. Người này còn chủ động giới thiệu bản thân với Hứa Nặc.
"Chào cô, Hứa Nặc. Tôi là Viêm Liệt, tôi có thể nói chuyện với cô một chút được không?" Viêm Liệt nở nụ cười nói, Hứa Nặc cũng không cảm thấy anh ta có ác ý gì.
"Ừm," Hứa Nặc gật đầu. Cô cùng Viêm Liệt đi đến một quán cà phê không xa công ty. Vì là buổi sáng nên không có nhiều người, chỉ lác đác vài ba khách. "Anh tìm tôi có chuyện gì?"
"Là thế này! Bên cạnh cô có một người tên là Lôi Dương, tôi nghĩ cô cũng biết Lôi Dương là cựu thành viên của Long Tổ nhỉ!" Giọng điệu của Viêm Liệt vô cùng quả quyết. Nhìn thấy ánh mắt cảnh giác của Hứa Nặc, Viêm Liệt khẽ mỉm cười rồi nói tiếp: "Đương nhiên cô cũng không thể không biết, ông ngoại là nhân vật đứng đầu quốc gia, sao có thể không biết chứ? Thêm vào đó bản thân lại có thế lực riêng - Thần Trừng. Hiện tại Hãn Hải đang nằm dưới tay cô, sao nào? Tôi nói không sai chứ!"
"Anh là ai?" Thân phận của Hứa Nặc từ trước đến nay luôn được giữ kín, nhưng người đàn ông trước mắt lại biết rõ mồn một. Rốt cuộc người này có thân phận gì?
"Cô đừng vội, tôi không có bất kỳ ác ý nào, chỉ là muốn nhờ cô giúp một việc, chuyện này chỉ có cô mới giúp được thôi," Viêm Liệt bất lực nói. Thực ra anh cũng chẳng muốn nhờ vả Hứa Nặc, vốn là người có lòng tự tôn cao, làm sao anh dễ dàng mở lời cầu cứu người khác? Nhưng chuyện này nếu có sự giúp đỡ của Hứa Nặc thì sẽ đạt được kết quả gấp đôi với một nửa công sức. Để bản thân trông không giống đang cầu xin, Viêm Liệt đã dùng chiêu này: ép buộc bằng thực tế, sau đó mới nói rõ tâm ý!
"Tôi dựa vào đâu để giúp anh? Anh nghĩ anh dùng những thứ này đe dọa tôi là được sao?" Kết quả dự tính của Viêm Liệt không đạt được, ngược lại còn phản tác dụng, khiến Hứa Nặc chán ghét.
Hứa Nặc không còn hứng thú ngồi lại với Viêm Liệt nữa, cô đứng dậy rời đi, nhưng lại bị Viêm Liệt chặn lại. Viêm Liệt cười nói: "Đừng vội đi thế! Cô nghe tôi nói hết đã chứ!"
"Tôi và anh chẳng có gì để nói cả." Hứa Nặc không ăn chiêu này. Thực ra cô cũng biết Viêm Liệt không có ác ý, nhưng cô rất khó chịu với cách làm của anh ta.
"Hứa Nặc, xin lỗi, Viêm Liệt thất lễ rồi. Chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng không? Tôi tên Tiểu Tuyền," Tiểu Tuyền có khí chất điềm tĩnh, khá giống phong thái của một đại tỷ.
"Được, tôi muốn xem các người muốn nói chuyện gì với tôi. Nhưng trước đó tôi phải hỏi vài câu đã," Hứa Nặc nhìn Tiểu Tuyền, trong ánh mắt không hề có ý lùi bước.
"Được, tôi nhất định biết gì nói nấy," Tiểu Tuyền cười nói. Họ đến nhờ Hứa Nặc giúp đỡ thì đương nhiên phải nói cho cô biết thân phận của mình. Đối với cách làm vừa rồi của Viêm Liệt, Tiểu Tuyền đứng bên cạnh cũng đổ mồ hôi, làm gì có ai đi nhờ vả người khác như vậy chứ?
"Các người là ai?" Hứa Nặc rất tò mò về thân phận của hai người này.
"Chúng tôi thuộc một tổ chức của quốc gia, một sự tồn tại còn bí mật hơn cả Long Tổ," Tiểu Tuyền cười nói. Lời của cô quả thực đã khiến Hứa Nặc chú ý, một tổ chức còn bí ẩn hơn cả Long Tổ, Hứa Nặc chưa từng nghe nói đến.
"Tổ chức bí ẩn hơn cả Long Tổ?" Hứa Nặc hơi nghi hoặc hỏi, họ thực sự thuộc về tổ chức này sao?
"Đúng vậy, phía trên Long Tổ còn có một tổ chức độc lập. Tổ chức này là sự tồn tại tuyệt đối, có thể nói là phòng tuyến cuối cùng của quốc gia. Mỗi người trong tổ chức này đều sở hữu năng lực đặc biệt, những người như vậy chúng tôi gọi là Dị năng giả, tổ chức của chúng tôi gọi là Dị năng tổ." Lời của Tiểu Tuyền khiến Hứa Nặc cảm thấy chấn động, dị năng giả, không ngờ lại có sự tồn tại như vậy.
"Các người cũng là dị năng giả?" Hứa Nặc nhìn hai người họ, không biết hai người này có dị năng gì, họ thuộc loại dị năng giả nào?
"Đúng vậy, tôi là dị năng giả hệ tinh thần, Viêm Liệt là dị năng giả hệ trọng lực," Tiểu Tuyền tiếp tục giải thích cặn kẽ cho Hứa Nặc. Thấy Hứa Nặc có chút kinh ngạc, Tiểu Tuyền mỉm cười nói: "Năng lực của dị năng giả hệ tinh thần cũng không giống nhau. Năng lực của tôi là phóng thích tinh thần lực để cảm nhận tình hình xung quanh, phạm vi là 360 độ. Đương nhiên dùng năng lực này cũng có thể tiến hành tấn công, thực lực không phải dạng vừa đâu!"
"Một năng lực rất lợi hại!" Hứa Nặc vô cùng chấn động. Không có năng lực mạnh mẽ như Tiểu Tuyền, không ai có thể tiếp cận cô, một khi tiếp cận sẽ bị cô phát hiện ngay lập tức.
"Đương nhiên rồi, Tiểu Tuyền là quân bài chủ chốt của Dị năng tổ chúng tôi đấy," Viêm Liệt tự hào nói. Nhưng nói thật, dáng vẻ tự hào của Viêm Liệt khiến Hứa Nặc cực kỳ khó chịu.
"Lại không phải của anh, anh tự hào cái gì?" Hứa Nặc dội một gáo nước lạnh vào Viêm Liệt. Nhìn Tiểu Tuyền, Hứa Nặc hỏi tiếp: "Vậy dị năng hệ trọng lực là gì?"
"Đây chính là dị năng hệ trọng lực," cơ thể Viêm Liệt lơ lửng giữa không trung. Vì khi Tiểu Tuyền xuất hiện đã dọn dẹp hiện trường rồi nên Viêm Liệt cũng không có gì phải lo lắng. "Triệt tiêu trọng lực của bản thân có thể khiến mình lơ lửng trên không trung, cũng có thể lợi dụng năng lực này để tấn công."
Chiếc ly giữa hai bàn tay Viêm Liệt bỗng chốc vỡ tan thành bột. Dị năng hệ trọng lực này thật lợi hại!
"Quả là năng lực đáng gờm, các quốc gia khác cũng có những dị năng giả như vậy sao!" Hứa Nặc biết những gì được trời phú không hẳn chỉ có ở Hoa Hạ.
"Đúng vậy, mỗi quốc gia đều có thực lực tuyệt đối của riêng mình. Nhưng gần đây dị năng giả của chúng tôi lại mất tích ba người, dù tôi có liên lạc thế nào cũng không được. Điều tra đến cuối cùng, nơi họ xuất hiện chính là Hãn Hải. Cô biết đấy, dị năng giả có năng lực rất mạnh, người thường không thể so sánh được. Nếu họ đột nhiên bạo tẩu thì hậu quả khó mà tưởng tượng nổi," Tiểu Tuyền lo lắng nói. Hứa Nặc là nhân vật kiệt xuất ở Hãn Hải, nên tìm cô giúp đỡ sẽ đạt được kết quả gấp đôi.
"Cho nên các người tìm đến tôi?" Hứa Nặc đã hiểu nguyên do, nhìn Tiểu Tuyền hỏi.
"Đúng vậy, trước khi đến đây, chủ tịch Thời cũng đã liên lạc với chúng tôi," Tiểu Tuyền gật đầu nói. Dừng lại một chút, Tiểu Tuyền chân thành nói với Hứa Nặc: "Chuyện này dù thế nào cũng xin cô giúp đỡ chúng tôi."
"Được thôi! Chuyện này tôi có thể giúp, nhưng cô phải giao ảnh của họ cho tôi, còn cả tình hình của họ cũng phải giải thích cặn kẽ cho tôi," Hứa Nặc suy nghĩ một lát rồi đồng ý. Chuyện này giúp một chút cũng chẳng có ảnh hưởng xấu gì!
"Những thứ này ngày mai khi đến tìm cô tôi sẽ giao cho cô. Tôi không ngờ cô lại đồng ý dứt khoát như vậy, còn tưởng phải tốn nhiều lời lẽ cơ đấy," Tiểu Tuyền cười nói. Tiểu Tuyền tuyệt đối là một mỹ nữ, nhưng lại không hợp cạ với Hứa Nặc.
"Cũng được, ngày mai tôi cũng sẽ giới thiệu vài người cho cô," Hứa Nặc nhấp một ngụm cà phê, cà phê đã nguội ngắt, nhưng thời tiết thế này lại vừa vặn.
"Được, vậy chúng tôi xin phép," Tiểu Tuyền và Viêm Liệt đứng dậy cáo từ, họ còn phải đi truy tìm tung tích của ba người kia, đây là việc cấp bách nhất hiện nay.
Ngồi trước cửa sổ sát đất, nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt kính, Hứa Nặc khẽ mỉm cười. Chuyện ngày càng thú vị rồi, dị năng giả, đây là sự tồn tại như thế nào chứ?
"Thiếu gia Nặc, đây là tài liệu mới, cần cô ký tên," Mao Hổ đặt một xấp tài liệu lên bàn Hứa Nặc nói.
"Mao Hổ, sau này việc lớn nhỏ trong công ty anh cứ tự xử lý đi, không cần hỏi ý kiến tôi. Ngày mai tôi sẽ bổ nhiệm anh làm CEO của công ty, nhưng anh cũng phải bồi dưỡng nhân tài cho tốt, sau này công ty mới có người kế thừa, Thần Trừng không thể thiếu quân sư là anh được," Hứa Nặc không định tiếp tục ở lại công ty nữa, giờ lại có tình hình mới, Hứa Nặc không còn đủ sức lực để kiêm nhiệm những việc này.
"Vâng, thiếu gia Nặc," Mao Hổ có chút kích động, Hứa Nặc cuối cùng cũng định dồn sức lực vào Thần Trừng, Mao Hổ đã mong chờ khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.
"Ừm, anh ra ngoài trước đi!" Hứa Nặc xua tay nói. Đống tài liệu Mao Hổ vừa mang đến vẫn phải xử lý cho xong, hôm nay là ngày cuối cùng ở công ty rồi.
"Không định ở lại công ty nữa à?" Tiêu Đồng rót một ly nước đặt lên bàn Hứa Nặc, vừa rồi ngoài cửa cô đã nghe thấy lời của Hứa Nặc.
"Ừm, sau này có việc khác phải làm, làm thế này tốn sức quá! Cũng mệt mỏi lắm, tôi cũng muốn lười biếng một chút," Hứa Nặc cười nói, nhưng trong lòng lại có chút nặng nề. Dị năng giả, một loại người sở hữu năng lực đặc biệt.
"Vậy sao cô không bảo tôi làm CEO?" Tiêu Đồng cười nói. Hứa Nặc trước kia từng bảo cô tiếp quản công ty, nhưng lúc đó Tiêu Đồng không đồng ý.
"Chẳng phải cô không muốn làm sao? Nhưng thế này cũng tốt, sau này có lo được hay không còn là vấn đề, cô cứ ở nhà nghỉ ngơi một thời gian, đợi khi nào cô muốn làm gì thì tùy cô quyết định!" Lời này của Hứa Nặc là thật, sau này có lo được cho Phục Sáp hay không còn là vấn đề, nếu có Tiêu Đồng ở đó, Hứa Nặc chắc chắn sẽ mất tập trung.
"Nói vậy là từ ngày mai tôi được nghỉ phép rồi, thật tốt! Không cần phải chịu sự áp bức của cô nữa," Tiêu Đồng trêu đùa nói. Đây là lời gì vậy chứ?
Áp bức gì chứ? Chỉ là thời gian này hơi bận một chút thôi, nhưng những "vận động tình yêu" ở nhà mới là áp bức thực sự. "Áp bức? Được thôi! Tối nay về nhà sẽ áp bức cô cho ra trò."
"Lười chấp cô," Tiêu Đồng đỏ mặt nói. Từ khi tự coi mình là món quà tặng cho Hứa Nặc, Tiêu Đồng cảm nhận được mối quan hệ giữa hai người càng thêm gần gũi, Hứa Nặc cũng thường xuyên trêu chọc cô. Mặc dù Tiêu Đồng cũng từng thử trêu lại Hứa Nặc, nhưng người bại trận trước vẫn luôn là cô.
Hứa Nặc khẽ mỉm cười, không nói gì thêm. Ngày cuối cùng hôm nay cũng sẽ rất bận rộn, đống tài liệu chất cao như núi trên bàn khiến Hứa Nặc nhìn thôi đã thấy hoa mắt chóng mặt.
Xoa xoa thái dương, Hứa Nặc thở dài ngao ngán. "Không ngờ ngày làm việc cuối cùng lại thấy mệt hơn cả ngày thường? Thật không biết trước kia mình đã vượt qua thế nào nữa?"
"Đó là do cô quá thả lỏng đấy, vì cô lười biếng nên cô mới thấy mệt thôi," Tiêu Đồng ân cần đứng sau lưng Hứa Nặc xoa bóp vai cho cô.