Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5670 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 195
c195: chuyện xưa thẩm gia.

❊ ❊ ❊

Diệp Hoan không nghĩ tới Chu Dung gọi hắn đến Tập đoàn Đằng Long là vì muốn chính thức tuyên bố hắn là người thừa kế. Việc này thật sự có chút đột ngột, dù trước kia Chu Dung đã từng không ít lần nói rằng cả tập đoàn này là của Diệp Hoan, thế nhưng chỉ cho đến khi những thành viên cấp cao kia dùng ánh mắt kính sợ để nhìn hắn, hắn mới thật sự cảm thấy chiếc phi thuyền cấp thế giới này thuộc về hắn.

Sau phần giới thiệu ngắn gọn, Chu Dung tuyên bố tan họp, rồi kéo tay Diệp Hoan đi về văn phòng.

Văn phòng của Chu Dung được bố trí rất đơn giản, cũng giống như phòng họp, lấy hai màu trắng đen làm chủ, có vẻ tao nhã nhưng vẫn giữ được khí thế. Ngoại trừ bàn làm việc, còn có nơi tiếp khách, phòng nghỉ, phòng họp nhỏ và một căn phòng ngủ cá nhân.

Chu Dung dẫn Diệp Hoan tới văn phòng, để hắn ngồi lên chiếc ghế da lớn, rồi bước ra xa vài bước mà nhìn ngắm, càng nhìn càng vui, trong mắt tràn ngập tình thương của người làm mẹ.

"Đúng thật là chỉ cần mặc âu phục vào, sau đó nghiêm mặt ngồi đây thì cứ như một ông chủ lớn." Chu Dung mỉm cười nói.

Diệp Hoan cười khổ: "Mẹ, hôm nay mẹ định đùa gì thế?Sao lại bỗng dưng tuyên bố con là người thừa kế mà không nói gì với con vậy...."

Chu Dung trừng Diệp Hoan một cái, nói: "Đằng Long vốn là của con, sao còn phải nói trước làm gì?

Hai mươi năm trước, khi mẹ mở công ty này đã quyết định rằng nó sau này sẽ thuộc về con, mẹ muốn con có tiền xài cả đời không hết, sau này chẳng cần vì việc lấy vợ lập gia đình mà phải cực khổ tiết kiệm. Cho dù con là đứa hư hỏng thì với tài sản lớn thế này cũng đủ cho con hư hỏng vài đời."

Diệp Hoan nói: "Mẹ, thật ra bây giờ tiền con có cũng đủ để con hư hỏng mấy đời."

"Con có bao nhiêu tiền?"

Diệp Hoan ưỡn ngực, cười hãnh diện: "Con mở cái hội sở tư nhân kiếm được mấy trăm triệu."

Chu Dung bĩu môi, đưa tay nhấn vào trán Diệp Hoan, khinh thường nói: "Mấy trăm triệu tình là gì? Đừng tự coi bản thân mình giỏi. Trong mắt của người giàu có thật sự, mấy trăm triệu ngay cả việc làm nhà cái trên thị trường chứng khoán cũng không đủ, nhiều lắm cũng chỉ làm người chơi lớn thôi..."

Người chơi lớn là Diệp Hoan cực kỳ không vui: "Đây là tiền mà tự con kiếm được, tới tận mấy trăm triệu, đủ để mua bánh quẩy xếp mấy vòng trái đất..."

Chu Dung yêu thương véo tai Diệp Hoan:"Con được lắm...nếu như con đã nhớ bánh quẩy như vậy, mẹ cũng biết hai năm qua con cũng không muốn ở yên một chỗ nữa, huấn luyện xong liền muốn đi tìm Kiều Mộc, Đằng Long mẹ sẽ giữ giúp con thêm hai năm nữa. Hai năm sau mẹ sẽ giao lại toàn bộ cổ phần cho con, lúc đó mẹ sẽ về hưu, năm tháng còn lại đành phải nhờ con nuôi mẹ..."

Advertisement

Diệp Hoan nói: "Mẹ vẫn còn trẻ lắm, 30-40 năm nữa về hưu cũng không muộn."

Chu Dung cười như không cười nói: "Định làm việc gì xấu đây? Muốn mẹ làm việc đến mệt chết? Mẹ chỉ có thể nói cho con biết, hai năm sau con nhất định phải về, quản lý cái tập này cho tốt."

"Mẹ, vì sao mẹ lại tuyên bố người thừa kế sớm như vậy?" Diệp Hoan luôn không hiểu được tại sao lần này Chu Dung lại làm như vậy.

Chu Dung thở dài, gương mặt trở nên ủ rũ, nói: "Con trai à, mẹ chỉ muốn đem tất cả mọi thứ đưa cho con, muốn con được vui vẻ,Thẩm gia là một vũng bùn lớn, mẹ sợ ngày nào đó con sẽ lún vào quá sâu. Ân oán giữa những người đó vốn chẳng liên quan tới con, thế nhưng họ vẫn cứ kéo con vào, còn hại con và Kiều Mộc phải chia ly..."

"Sao mọi người vẫn luôn nhắc tới cái gì mà ân oán vậy, cuối cùng thì Thẩm gia có ân oán gì?"

Chu Dung nhìn Diệp Hoan chăm chú, nói một cách sâu sắc: "Hai mươi năm trước, sau khi để con ở lại Ninh Hải, chúng ta trở về Bắc Kinh, khi cha con về Thẩm gia đã mang theo lòng muốn chết để đối mặt với mấy người anh em trong nhà..."

"Chuyện sau này thế nào?"

"Thẩm gia lão Nhị, là người chú Hai đã chết kia của con, ở bên ngoài Thẩm gia bố trí mười mấy tay súng, hắn muốn cha con không thể bước vào cửa Thẩm gia, ba con từ sớm đã biết được điều hắn muốn làm nên đã bí mật nói cho chú Năm con. Lúc ấy, chú Năm con là đoàn trưởng của cảnh vệ quân, sau khi biết được chuyện này cũng không để ý tới quân pháp nữa, mạnh mẽ mang theo quân lính từ trong quân doanh một đường hộ tống ba con trở về Thẩm gia... "

Diệp Hoan chớp mắt mấy cái, nói: "Lão gia tử thì sao? Con ông ấy gây ra chuyện lớn như vậy lẽ nào ông ấy cũng không quan tâm?"

Advertisement

Chu Dung thở dài: "Lúc ấy ông của con vì chuyện cha con trốn đi mà tức giận đến nổi ho ra máu, nên đi đến Bắc Đới Hà để tịnh dưỡng, nào có mặt tại Thẩm gia, chuyện này ông ấy căn bản không biết."

"... Hơn mười tay súng kia và binh lính của chú Năm con phái ra bắn nhau kịch liệt ở bên ngoài Thẩm gia, đêm đó, máu chảy thành sông,..."

Diệp Hoan ngây ngốc không nói gì, hắn cứ như đang được tận mắt nhìn thấy trận chiến đấu kinh tâm động phách kia, sau khi chân tướng được phơi bày, trước đền ghi ơn của Thẩm gia xuất hiện một ngọn lửa dữ tợn, vô số tiếng hét thảm thiết và thi thể...

"Chẳng lẽ quyền lực thật sự phải đi tranh giành thảm khốc như vậy sao?" Diệp Hoan kinh ngạc nhìn Chu Dung chằm chằm, lẩm bẩm.

"Con à, từ xưa đến nay, quyền lực có khi nào mà không cần dùng phương thức tàn nhẫn nhất để đạt được? Quyền lực, nó có thể làm cho tất cả mọi người trở nên điên cuồng, liều mạng để có được, chú hai con cũng thế, hắn ta vì muốn giành được vị trí gia chủ, trở thành kẻ điên rồi..."

"May mà cha con may mắn, chú hai con không nghĩ tới việc cha con lại có thể phản công, thứ hai, hắn không thể nào ngờ tới việc chú Năm con vì ủng hộ cho cha con mà dám điều động binh lính. Trận chiến đêm đó, đứa con trai thứ hai của Thẩm gia... đã thất bại."

"Cha con là bước trên máu tươi để trở về Thẩm gia, sau khi ông nắm được quyền khống chế đã ngay lập tức cho người mời ông trở về, khi ông nội con đang trên đường trở về thì chú hai con đột ngột qua đời. "

Diệp Hoan lắp bắp kinh hãi: "Đột ngột... qua đời?"

Chu Dung thở dài: "Đúng vậy, là đột ngột qua đời, việc hắn chết như thế nào, đối với mọi người mà nói, đó vẫn là một bí mật..."

Lòng Diệp Hoan khẽ động, lúng túng nói: "Chẳng lẽ là cha đã..."

Chu Dung cắt lời Diệp Hoan, nói: "Chuyện năm xưa ai đúng ai sai không cần nói thêm, Diệp Hoan, đó đã là chuyện của thế hệ trước, không có liên quan gì tới con nữa, đợi ông con trở về Thẩm gia, thì chuyện cũng đã lỡ, ông cũng không thể thay đổi được gì...

Cha con tuy trở thành gia chủ, nhưng chuyện này vẫn cứ luôn ám ảnh trong lòng mọi người, không thể xóa nhòa, là bên trên một đời sự tình, cùng ngươi không quan hệ, đợi lão gia tử quay về Thẩm gia, nên phát sinh đã phát sinh, hắn cũng không cách nào ngăn trở... "

Diệp Hoan đột nhiên nheo mày, trong lòng cảm thấy nặng nề.

Gương mặt với nụ cười nhã nhặn của anh họ Thẩm Duệ mà hắn mới gặp mấy hôm trước hiện lên trong đầu hắn. Nếu như cái chết của cha Thẩm Duệ có liên quan tới cha mình, thế mà Thẩm Duệ lại còn có thể cười tươi với mình như vậy, chẳng lẽ Thẩm Duệ có thể bao dung đến nỗi quên thù giết cha?

Tên Thẩm Duệ này, nếu như không phải là người không có mưu mô, thì chính là kẻ có thể nằm gai nếm mật như Việt Vương Câu Tiễn*.

Người trước thì đáng để tin tưởng, nhưng kẻ sau thì nhất định phải đề phòng.

Chu Dung vỗ vai Diệp Hoan, thở dài: "Những chuyện này của Thẩm gia, con có nên biết hay không thì con cũng đã biết, hào môn vọng tộc, có quá nhiều tranh đấu lục đục nội bộ. Mẹ thật sự không muốn con bị cuốn vào những tranh đấu, ân oán đó.

Con của mẹ, mẹ không có bất kỳ yêu cầu nào đối với con, chỉ cần đời này con có thể bình an mà sống, quyền lực chẳng qua là mây khói thoáng qua, mẹ mong con có thể tránh xa những thứ đó ra, con chỉ cần an ổn giữ gìn tiền của, làm một người giàu có nhàn hạ là được."

Diệp Hoan nói: "Mẹ ngài yên tâm, quyền lực dơ bẩn bao nhiêu, con nhất định sẽ không đụng tới nó, sau này thấy nó sẽ chạy thật xa, con sẽ ngoan ngoãn giữ gìn tập đoàn Đằng Long, làm một tên phá của."

Chu Dung cười nói: "Nếu như con thật sự muốn làm một đứa con phá của, mẹ đây phải cảm ơn trời đất."

~~~~~~~~~~~

Hôm nay Diệp Hoan được nghỉ, dù sao cũng không có chuyện gì, vì vậy liền đơn độc đi dạo xung quanh tập đoàn Đằng Long.

Buổi chiều Chu Dung tổ chức hội nghị cấp cao, sau khi xác định người thừa kế, tên của Diệp Hoan đã nhanh chóng theo gió mà truyền khắp cả tập đoàn, mọi người sau khi gặp được Diệp Hoan liền nhanh chóng lùi về sau một bước rồi cúi người 90 độ chào hắn. Diệp Hoan mới đi dạo được 2 tầng liền cảm thấy nhàm chán vô vị.

Hoàng đế thời xưa đi tuần chắc cũng không phô trương hơn thế này đâu?

Diệp Hoan cảm thấy rất không thoải mái, từ một ngọn cỏ nhỏ nhoi phải giãy dụa vì ấm no trên phố phường biến thành thái tử của một tập đoàn lớn cũng mất không tới một năm, Diệp Hoan thật sự cảm thấy xa lạ khi mọi người xem hắn như thần tiên mà đối đãi.

Diệp Hoan ngẫm nghĩ trong chốc lát rồi quyết định đi tìm Chu Mị, nơi này cũng chỉ có mình Chu Mị mới không coi hắn như thái tử, dùng địa vị ngang hàng mà đối đãi, cùng cô ấy ở chung cảm thấy tự nhiên hơn nhiều.

Diệp Hoan lên tiếng hỏi vị trí văn phòng của Chu Mị, đón thang máy đi tới văn phòng của cô.

Thân phận hiện tại của Chu Mị ở Tập đoàn Đằng Long là trợ lý Tổng giám đốc, trực tiếp chịu sự quản lí của Chu Dung, địa vị rất cao.

Diệp Hoan gõ cửa, từ bên trong truyền ra tiếng trả lời thản nhiên: "Vào đi."

Diệp Hoan đẩy cửa vào, phát hiện Chu Mị vẫn đang cúi đầu, một tay chống cằm, đang chăm chú làm việc.

"Chu tiểu thư, xin hỏi cô có phải vừa đặt cơm hộp hay không? Tổng cộng tám đồng, cảm ơn."

Chu Mị ngây người ra một lúc, sau đó ngạc nhiên ngẩng đầu lên đồng thời nói: "Tôi không có gọi. "

Trước mắt cô là gương mặt cực nghiêm túc của Diệp Hoan.

Chu Mị cười khúc khích, nháy mắt với Diệp Hoan một cái: "Diệp đại thiếu gia, có phải là do anh quá nhàm chán nên mới tới đây trêu chọc tôi không?"

"Quả thật có chút nhàm chán, lúc nãy tôi đi dạo một vòng, thế mà lại không thấy được một cái mặt người."

"Ý gì?"

"Tất cả đều CMN là ót, có người cúi đầu quá thấp, thấp đến nỗi ngay cả ót đều không nhìn thấy."

Chu Mị ngay lập tức hiểu được ý của Diệp Hoan, cười nói: "Người ta chẳng qua là bị sợ vị thái tử anh giết gà dọa khỉ, nên phải vội vàng nịnh bợ anh."

Diệp Hoan cười khổ nói: "Tôi cảm thấy tôi giống như nghiện việc bị coi thường rồi, không chịu nổi cảm giác người ta kính trọng mình. Một khi có người lấy lòng, liền cảm thấy họ có phải có ý đồ xấu gì hay không, cả hôm nay, tôi đi trên đường đều phải cẩn thận che miệng túi, sợ bị người khác trộm tiền."

Chu Mị bất đắc dĩ thở dài: "Anh thật đúng là người cẩn thận ha."

"Trước đây nghèo quá nên mới vậy, đi đâu cũng sợ chịu thiệt..."

Chu Mị nhìn Diệp Hoan, trong mắt hình như thoáng qua chút ánh sáng mà Diệp Hoan đã từng thấy qua trong mắt của Kiều Mộc.

"Gần đây anh thế nào? Ở trong quân doanh có khổ không? Có bị oan ức gì không?"

"Quen là được, sau lần tôi nướng hết mười *bông cúc* của mấy tên chiến hữu, tôi thấy hình như mọi người trong quân doanh cũng đã tôn trọng tôi hơn. Mọi người luôn dùng ánh mắt có chút kính sợ cùng với ưu thương nhàn nhạt nhìn tôi. Còn có một chỗ tốt là, chỉ cần tôi vừa đi vào nhà vệ sinh, tất cả mọi người, bất kể là đang làm gì, tất cả đều kéo quần đi ra, phải nói là vạn người sợ hãi..."

Chu Mị dở khóc dở cười: "Anh... anh đúng là... tôi phát hiện anh cả đời này chắc chắn sẽ không thể bỏ được cái hứng thú thấp kém này."

Diệp Hoan bỉu môi: "Ăn vào thải ra mỗi người đều giống nhau, sao có thể gọi là thấp kém?"

Diệp Hoan thích thú đánh giá trang trí trong văn phòng của Chu Mị, khi bước đi thì trong túi quầnvang lên mấy tiếng leng keng.

Chu Mị tò mò nhìn vào túi quần Diệp Hoan, hỏi: "Phía dưới của anh là gì?"

"Em trai tôi, đứa em trai khỏe mạnh đáng yêu của tôi." Diệp Hoan nói xong thì cúi đầu rồi yêu thương xoa đầu nó:"Em trai tôi nó nói nó rất hãnh diện khi gặp cô..."

Chu Mị lập tức đỏ mặt, dữ dằn liếc Diệp Hoan, hung hăng khoét hắn liếc, cáu giận nói với Diệp Hoan: "Tôi hỏi thứ trong túi quần của anh là gì? Cứ phát ra tiếng leng keng mãi..."

Cô không nói tôi cũng đã quên, vừa rồi lúc ở tầng cao nhất tôi có đi quanh một vòng, aizz, nội thật xa hoa cực kỳ, ngay cả tay cầm để xả nước trong nhà vệ sinh cũng được mạ vàng khảm ngọc. Nếu như đã được vào núi báu rồi thì sao tôi có thể tay không mà về chứ?

Nếu như không cạy mấy cái này ra tôi nhất định sẽ hối hận khi bước vào nhà vệ sinh."

Diệp Hoan nói xong thì lấy từ miệng túi ra mấy cái tay cầm làm bằng vàng sáng lấp lánh, tươi cười đắc ý.

Chu Mị mở to hai mắt, tức giận nói:"Anh..anh lại ăn trộm đồ, Diệp Hoan, tôi sao lại đến hôm nay mới biết anh không phải tên khốn khiếp bình thường, anh chẳng lẽ không biết tập đoàn này là của anh sao? Tự lấy cắp đồ của mình, tôi vẫn chưa từng thấy được người nào khốn nạn bằng anh đấy Diệp Hoan..."

Diệp Hoan cười cười, nói: "Lúc tôi mới lấy được nó tôi cũng nghĩ giống cô nhưng sau khi nghĩ lại một chút thì tôi ngay lập tức hiểu ra, Chu Mị, cách nói này của cô thật sự không đúng rồi. Tập đoàn Đằng Long là của mẹ tôi cho tôi, vậy tôi hỏi cô chứ mẹ tôi có bao nhiêu cổ phần của tập đoàn Đằng Long?"

Chu Mị tức giận liếc Diệp Hoan một cái, nói: "60%".

"Đúng, 60%, nói thật ra thì chỉ có 60% những thứ của tập đoàn này là của tôi thôi, còn 40% khác thì là của người khác, tôi hiểu như vậy không sai đúng không?"

"Không sai."

Diệp Hoan đắc ý giơ tay cầm bằng vàng trong tay mình lên, cười nói:"Nhưng bây giờ tôi lại có được 100% đồ vật này trong tay đó, nói cách khác, dù tôi chỉ có quyền sở hữu 60% thứ này, nhưng tôi lại có 100% thứ này, khi không có thêm được 40%, cô còn cảm thấy tôi làm chuyện này là khốn khiếp không?"

Chu Mị mở miệng muốn nói, nhưng lại không biết nên nói gì mới gì.

Mỗi câu mỗi chữ Diệp Hoan nói đều đúng, nhưng khi đem những câu nói chính xác này đặt lại cạnh nhau, thế nào cũng không thể nuốt trôi, tuy rằng biết rõ tất cả đều là ngụy biện nhưng cô hết lần này tới lần khác cũng không biết nên phản bác lại lời hắn nói thế nào mới tốt.

Chu Mị đành phải đỡ trán, nhắm mắt lại thở dài đầy đau khổ: "Sau này chỉ sợ tầng cao nhất sẽ luôn bị mất đồ... đúng là đưa giặc về nhà."

Diệp Hoan nghiêm túc an ủi cô: "Lúc đầu có thể mọi người sẽ cảm thấy không quen nhưng không sau, từ từ rồi mọi người cũng sẽ quen thôi..."

Chu Mị yên lặng nguyền rủa:"..."

Diệp Hoan không nghĩ tới Chu Dung gọi hắn đến Tập đoàn Đằng Long là vì muốn chính thức tuyên bố hắn là người thừa kế. Việc này thật sự có chút đột ngột, dù trước kia Chu Dung đã từng không ít lần nói rằng cả tập đoàn này là của Diệp Hoan, thế nhưng chỉ cho đến khi những thành viên cấp cao kia dùng ánh mắt kính sợ để nhìn hắn, hắn mới thật sự cảm thấy chiếc phi thuyền cấp thế giới này thuộc về hắn.

Sau phần giới thiệu ngắn gọn, Chu Dung tuyên bố tan họp, rồi kéo tay Diệp Hoan đi về văn phòng.

Văn phòng của Chu Dung được bố trí rất đơn giản, cũng giống như phòng họp, lấy hai màu trắng đen làm chủ, có vẻ tao nhã nhưng vẫn giữ được khí thế. Ngoại trừ bàn làm việc, còn có nơi tiếp khách, phòng nghỉ, phòng họp nhỏ và một căn phòng ngủ cá nhân.

Chu Dung dẫn Diệp Hoan tới văn phòng, để hắn ngồi lên chiếc ghế da lớn, rồi bước ra xa vài bước mà nhìn ngắm, càng nhìn càng vui, trong mắt tràn ngập tình thương của người làm mẹ.

"Đúng thật là chỉ cần mặc âu phục vào, sau đó nghiêm mặt ngồi đây thì cứ như một ông chủ lớn." Chu Dung mỉm cười nói.

Diệp Hoan cười khổ: "Mẹ, hôm nay mẹ định đùa gì thế?Sao lại bỗng dưng tuyên bố con là người thừa kế mà không nói gì với con vậy...."

Chu Dung trừng Diệp Hoan một cái, nói: "Đằng Long vốn là của con, sao còn phải nói trước làm gì?

Hai mươi năm trước, khi mẹ mở công ty này đã quyết định rằng nó sau này sẽ thuộc về con, mẹ muốn con có tiền xài cả đời không hết, sau này chẳng cần vì việc lấy vợ lập gia đình mà phải cực khổ tiết kiệm. Cho dù con là đứa hư hỏng thì với tài sản lớn thế này cũng đủ cho con hư hỏng vài đời."

Diệp Hoan nói: "Mẹ, thật ra bây giờ tiền con có cũng đủ để con hư hỏng mấy đời."

"Con có bao nhiêu tiền?"

Diệp Hoan ưỡn ngực, cười hãnh diện: "Con mở cái hội sở tư nhân kiếm được mấy trăm triệu."

Chu Dung bĩu môi, đưa tay nhấn vào trán Diệp Hoan, khinh thường nói: "Mấy trăm triệu tình là gì? Đừng tự coi bản thân mình giỏi. Trong mắt của người giàu có thật sự, mấy trăm triệu ngay cả việc làm nhà cái trên thị trường chứng khoán cũng không đủ, nhiều lắm cũng chỉ làm người chơi lớn thôi..."

Người chơi lớn là Diệp Hoan cực kỳ không vui: "Đây là tiền mà tự con kiếm được, tới tận mấy trăm triệu, đủ để mua bánh quẩy xếp mấy vòng trái đất..."

Chu Dung yêu thương véo tai Diệp Hoan:"Con được lắm...nếu như con đã nhớ bánh quẩy như vậy, mẹ cũng biết hai năm qua con cũng không muốn ở yên một chỗ nữa, huấn luyện xong liền muốn đi tìm Kiều Mộc, Đằng Long mẹ sẽ giữ giúp con thêm hai năm nữa. Hai năm sau mẹ sẽ giao lại toàn bộ cổ phần cho con, lúc đó mẹ sẽ về hưu, năm tháng còn lại đành phải nhờ con nuôi mẹ..."

Advertisement

Diệp Hoan nói: "Mẹ vẫn còn trẻ lắm, 30-40 năm nữa về hưu cũng không muộn."

Chu Dung cười như không cười nói: "Định làm việc gì xấu đây? Muốn mẹ làm việc đến mệt chết? Mẹ chỉ có thể nói cho con biết, hai năm sau con nhất định phải về, quản lý cái tập này cho tốt."

"Mẹ, vì sao mẹ lại tuyên bố người thừa kế sớm như vậy?" Diệp Hoan luôn không hiểu được tại sao lần này Chu Dung lại làm như vậy.

Chu Dung thở dài, gương mặt trở nên ủ rũ, nói: "Con trai à, mẹ chỉ muốn đem tất cả mọi thứ đưa cho con, muốn con được vui vẻ,Thẩm gia là một vũng bùn lớn, mẹ sợ ngày nào đó con sẽ lún vào quá sâu. Ân oán giữa những người đó vốn chẳng liên quan tới con, thế nhưng họ vẫn cứ kéo con vào, còn hại con và Kiều Mộc phải chia ly..."

"Sao mọi người vẫn luôn nhắc tới cái gì mà ân oán vậy, cuối cùng thì Thẩm gia có ân oán gì?"

Chu Dung nhìn Diệp Hoan chăm chú, nói một cách sâu sắc: "Hai mươi năm trước, sau khi để con ở lại Ninh Hải, chúng ta trở về Bắc Kinh, khi cha con về Thẩm gia đã mang theo lòng muốn chết để đối mặt với mấy người anh em trong nhà..."

"Chuyện sau này thế nào?"

"Thẩm gia lão Nhị, là người chú Hai đã chết kia của con, ở bên ngoài Thẩm gia bố trí mười mấy tay súng, hắn muốn cha con không thể bước vào cửa Thẩm gia, ba con từ sớm đã biết được điều hắn muốn làm nên đã bí mật nói cho chú Năm con. Lúc ấy, chú Năm con là đoàn trưởng của cảnh vệ quân, sau khi biết được chuyện này cũng không để ý tới quân pháp nữa, mạnh mẽ mang theo quân lính từ trong quân doanh một đường hộ tống ba con trở về Thẩm gia... "

Diệp Hoan chớp mắt mấy cái, nói: "Lão gia tử thì sao? Con ông ấy gây ra chuyện lớn như vậy lẽ nào ông ấy cũng không quan tâm?"

Advertisement

Chu Dung thở dài: "Lúc ấy ông của con vì chuyện cha con trốn đi mà tức giận đến nổi ho ra máu, nên đi đến Bắc Đới Hà để tịnh dưỡng, nào có mặt tại Thẩm gia, chuyện này ông ấy căn bản không biết."

"... Hơn mười tay súng kia và binh lính của chú Năm con phái ra bắn nhau kịch liệt ở bên ngoài Thẩm gia, đêm đó, máu chảy thành sông,..."

Diệp Hoan ngây ngốc không nói gì, hắn cứ như đang được tận mắt nhìn thấy trận chiến đấu kinh tâm động phách kia, sau khi chân tướng được phơi bày, trước đền ghi ơn của Thẩm gia xuất hiện một ngọn lửa dữ tợn, vô số tiếng hét thảm thiết và thi thể...

"Chẳng lẽ quyền lực thật sự phải đi tranh giành thảm khốc như vậy sao?" Diệp Hoan kinh ngạc nhìn Chu Dung chằm chằm, lẩm bẩm.

"Con à, từ xưa đến nay, quyền lực có khi nào mà không cần dùng phương thức tàn nhẫn nhất để đạt được? Quyền lực, nó có thể làm cho tất cả mọi người trở nên điên cuồng, liều mạng để có được, chú hai con cũng thế, hắn ta vì muốn giành được vị trí gia chủ, trở thành kẻ điên rồi..."

"May mà cha con may mắn, chú hai con không nghĩ tới việc cha con lại có thể phản công, thứ hai, hắn không thể nào ngờ tới việc chú Năm con vì ủng hộ cho cha con mà dám điều động binh lính. Trận chiến đêm đó, đứa con trai thứ hai của Thẩm gia... đã thất bại."

"Cha con là bước trên máu tươi để trở về Thẩm gia, sau khi ông nắm được quyền khống chế đã ngay lập tức cho người mời ông trở về, khi ông nội con đang trên đường trở về thì chú hai con đột ngột qua đời. "

Diệp Hoan lắp bắp kinh hãi: "Đột ngột... qua đời?"

Chu Dung thở dài: "Đúng vậy, là đột ngột qua đời, việc hắn chết như thế nào, đối với mọi người mà nói, đó vẫn là một bí mật..."

Lòng Diệp Hoan khẽ động, lúng túng nói: "Chẳng lẽ là cha đã..."

Chu Dung cắt lời Diệp Hoan, nói: "Chuyện năm xưa ai đúng ai sai không cần nói thêm, Diệp Hoan, đó đã là chuyện của thế hệ trước, không có liên quan gì tới con nữa, đợi ông con trở về Thẩm gia, thì chuyện cũng đã lỡ, ông cũng không thể thay đổi được gì...

Cha con tuy trở thành gia chủ, nhưng chuyện này vẫn cứ luôn ám ảnh trong lòng mọi người, không thể xóa nhòa, là bên trên một đời sự tình, cùng ngươi không quan hệ, đợi lão gia tử quay về Thẩm gia, nên phát sinh đã phát sinh, hắn cũng không cách nào ngăn trở... "

Diệp Hoan đột nhiên nheo mày, trong lòng cảm thấy nặng nề.

Gương mặt với nụ cười nhã nhặn của anh họ Thẩm Duệ mà hắn mới gặp mấy hôm trước hiện lên trong đầu hắn. Nếu như cái chết của cha Thẩm Duệ có liên quan tới cha mình, thế mà Thẩm Duệ lại còn có thể cười tươi với mình như vậy, chẳng lẽ Thẩm Duệ có thể bao dung đến nỗi quên thù giết cha?

Tên Thẩm Duệ này, nếu như không phải là người không có mưu mô, thì chính là kẻ có thể nằm gai nếm mật như Việt Vương Câu Tiễn*.

Người trước thì đáng để tin tưởng, nhưng kẻ sau thì nhất định phải đề phòng.

Chu Dung vỗ vai Diệp Hoan, thở dài: "Những chuyện này của Thẩm gia, con có nên biết hay không thì con cũng đã biết, hào môn vọng tộc, có quá nhiều tranh đấu lục đục nội bộ. Mẹ thật sự không muốn con bị cuốn vào những tranh đấu, ân oán đó.

Con của mẹ, mẹ không có bất kỳ yêu cầu nào đối với con, chỉ cần đời này con có thể bình an mà sống, quyền lực chẳng qua là mây khói thoáng qua, mẹ mong con có thể tránh xa những thứ đó ra, con chỉ cần an ổn giữ gìn tiền của, làm một người giàu có nhàn hạ là được."

Diệp Hoan nói: "Mẹ ngài yên tâm, quyền lực dơ bẩn bao nhiêu, con nhất định sẽ không đụng tới nó, sau này thấy nó sẽ chạy thật xa, con sẽ ngoan ngoãn giữ gìn tập đoàn Đằng Long, làm một tên phá của."

Chu Dung cười nói: "Nếu như con thật sự muốn làm một đứa con phá của, mẹ đây phải cảm ơn trời đất."

~~~~~~~~~~~

Hôm nay Diệp Hoan được nghỉ, dù sao cũng không có chuyện gì, vì vậy liền đơn độc đi dạo xung quanh tập đoàn Đằng Long.

Buổi chiều Chu Dung tổ chức hội nghị cấp cao, sau khi xác định người thừa kế, tên của Diệp Hoan đã nhanh chóng theo gió mà truyền khắp cả tập đoàn, mọi người sau khi gặp được Diệp Hoan liền nhanh chóng lùi về sau một bước rồi cúi người 90 độ chào hắn. Diệp Hoan mới đi dạo được 2 tầng liền cảm thấy nhàm chán vô vị.

Hoàng đế thời xưa đi tuần chắc cũng không phô trương hơn thế này đâu?

Diệp Hoan cảm thấy rất không thoải mái, từ một ngọn cỏ nhỏ nhoi phải giãy dụa vì ấm no trên phố phường biến thành thái tử của một tập đoàn lớn cũng mất không tới một năm, Diệp Hoan thật sự cảm thấy xa lạ khi mọi người xem hắn như thần tiên mà đối đãi.

Diệp Hoan ngẫm nghĩ trong chốc lát rồi quyết định đi tìm Chu Mị, nơi này cũng chỉ có mình Chu Mị mới không coi hắn như thái tử, dùng địa vị ngang hàng mà đối đãi, cùng cô ấy ở chung cảm thấy tự nhiên hơn nhiều.

Diệp Hoan lên tiếng hỏi vị trí văn phòng của Chu Mị, đón thang máy đi tới văn phòng của cô.

Thân phận hiện tại của Chu Mị ở Tập đoàn Đằng Long là trợ lý Tổng giám đốc, trực tiếp chịu sự quản lí của Chu Dung, địa vị rất cao.

Diệp Hoan gõ cửa, từ bên trong truyền ra tiếng trả lời thản nhiên: "Vào đi."

Diệp Hoan đẩy cửa vào, phát hiện Chu Mị vẫn đang cúi đầu, một tay chống cằm, đang chăm chú làm việc.

"Chu tiểu thư, xin hỏi cô có phải vừa đặt cơm hộp hay không? Tổng cộng tám đồng, cảm ơn."

Chu Mị ngây người ra một lúc, sau đó ngạc nhiên ngẩng đầu lên đồng thời nói: "Tôi không có gọi. "

Trước mắt cô là gương mặt cực nghiêm túc của Diệp Hoan.

Chu Mị cười khúc khích, nháy mắt với Diệp Hoan một cái: "Diệp đại thiếu gia, có phải là do anh quá nhàm chán nên mới tới đây trêu chọc tôi không?"

"Quả thật có chút nhàm chán, lúc nãy tôi đi dạo một vòng, thế mà lại không thấy được một cái mặt người."

"Ý gì?"

"Tất cả đều CMN là ót, có người cúi đầu quá thấp, thấp đến nỗi ngay cả ót đều không nhìn thấy."

Chu Mị ngay lập tức hiểu được ý của Diệp Hoan, cười nói: "Người ta chẳng qua là bị sợ vị thái tử anh giết gà dọa khỉ, nên phải vội vàng nịnh bợ anh."

Diệp Hoan cười khổ nói: "Tôi cảm thấy tôi giống như nghiện việc bị coi thường rồi, không chịu nổi cảm giác người ta kính trọng mình. Một khi có người lấy lòng, liền cảm thấy họ có phải có ý đồ xấu gì hay không, cả hôm nay, tôi đi trên đường đều phải cẩn thận che miệng túi, sợ bị người khác trộm tiền."

Chu Mị bất đắc dĩ thở dài: "Anh thật đúng là người cẩn thận ha."

"Trước đây nghèo quá nên mới vậy, đi đâu cũng sợ chịu thiệt..."

Chu Mị nhìn Diệp Hoan, trong mắt hình như thoáng qua chút ánh sáng mà Diệp Hoan đã từng thấy qua trong mắt của Kiều Mộc.

"Gần đây anh thế nào? Ở trong quân doanh có khổ không? Có bị oan ức gì không?"

"Quen là được, sau lần tôi nướng hết mười *bông cúc* của mấy tên chiến hữu, tôi thấy hình như mọi người trong quân doanh cũng đã tôn trọng tôi hơn. Mọi người luôn dùng ánh mắt có chút kính sợ cùng với ưu thương nhàn nhạt nhìn tôi. Còn có một chỗ tốt là, chỉ cần tôi vừa đi vào nhà vệ sinh, tất cả mọi người, bất kể là đang làm gì, tất cả đều kéo quần đi ra, phải nói là vạn người sợ hãi..."

Chu Mị dở khóc dở cười: "Anh... anh đúng là... tôi phát hiện anh cả đời này chắc chắn sẽ không thể bỏ được cái hứng thú thấp kém này."

Diệp Hoan bỉu môi: "Ăn vào thải ra mỗi người đều giống nhau, sao có thể gọi là thấp kém?"

Diệp Hoan thích thú đánh giá trang trí trong văn phòng của Chu Mị, khi bước đi thì trong túi quầnvang lên mấy tiếng leng keng.

Chu Mị tò mò nhìn vào túi quần Diệp Hoan, hỏi: "Phía dưới của anh là gì?"

"Em trai tôi, đứa em trai khỏe mạnh đáng yêu của tôi." Diệp Hoan nói xong thì cúi đầu rồi yêu thương xoa đầu nó:"Em trai tôi nó nói nó rất hãnh diện khi gặp cô..."

Chu Mị lập tức đỏ mặt, dữ dằn liếc Diệp Hoan, hung hăng khoét hắn liếc, cáu giận nói với Diệp Hoan: "Tôi hỏi thứ trong túi quần của anh là gì? Cứ phát ra tiếng leng keng mãi..."

Cô không nói tôi cũng đã quên, vừa rồi lúc ở tầng cao nhất tôi có đi quanh một vòng, aizz, nội thật xa hoa cực kỳ, ngay cả tay cầm để xả nước trong nhà vệ sinh cũng được mạ vàng khảm ngọc. Nếu như đã được vào núi báu rồi thì sao tôi có thể tay không mà về chứ?

Nếu như không cạy mấy cái này ra tôi nhất định sẽ hối hận khi bước vào nhà vệ sinh."

Diệp Hoan nói xong thì lấy từ miệng túi ra mấy cái tay cầm làm bằng vàng sáng lấp lánh, tươi cười đắc ý.

Chu Mị mở to hai mắt, tức giận nói:"Anh..anh lại ăn trộm đồ, Diệp Hoan, tôi sao lại đến hôm nay mới biết anh không phải tên khốn khiếp bình thường, anh chẳng lẽ không biết tập đoàn này là của anh sao? Tự lấy cắp đồ của mình, tôi vẫn chưa từng thấy được người nào khốn nạn bằng anh đấy Diệp Hoan..."

Diệp Hoan cười cười, nói: "Lúc tôi mới lấy được nó tôi cũng nghĩ giống cô nhưng sau khi nghĩ lại một chút thì tôi ngay lập tức hiểu ra, Chu Mị, cách nói này của cô thật sự không đúng rồi. Tập đoàn Đằng Long là của mẹ tôi cho tôi, vậy tôi hỏi cô chứ mẹ tôi có bao nhiêu cổ phần của tập đoàn Đằng Long?"

Chu Mị tức giận liếc Diệp Hoan một cái, nói: "60%".

"Đúng, 60%, nói thật ra thì chỉ có 60% những thứ của tập đoàn này là của tôi thôi, còn 40% khác thì là của người khác, tôi hiểu như vậy không sai đúng không?"

"Không sai."

Diệp Hoan đắc ý giơ tay cầm bằng vàng trong tay mình lên, cười nói:"Nhưng bây giờ tôi lại có được 100% đồ vật này trong tay đó, nói cách khác, dù tôi chỉ có quyền sở hữu 60% thứ này, nhưng tôi lại có 100% thứ này, khi không có thêm được 40%, cô còn cảm thấy tôi làm chuyện này là khốn khiếp không?"

Chu Mị mở miệng muốn nói, nhưng lại không biết nên nói gì mới gì.

Mỗi câu mỗi chữ Diệp Hoan nói đều đúng, nhưng khi đem những câu nói chính xác này đặt lại cạnh nhau, thế nào cũng không thể nuốt trôi, tuy rằng biết rõ tất cả đều là ngụy biện nhưng cô hết lần này tới lần khác cũng không biết nên phản bác lại lời hắn nói thế nào mới tốt.

Chu Mị đành phải đỡ trán, nhắm mắt lại thở dài đầy đau khổ: "Sau này chỉ sợ tầng cao nhất sẽ luôn bị mất đồ... đúng là đưa giặc về nhà."

Diệp Hoan nghiêm túc an ủi cô: "Lúc đầu có thể mọi người sẽ cảm thấy không quen nhưng không sau, từ từ rồi mọi người cũng sẽ quen thôi..."

Chu Mị yên lặng nguyền rủa:"..."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »