Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5550 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 191
c191: cố nhân gặp nhau.

❊ ❊ ❊

Trong phòng làm việc của cục cảnh sát.

Cao Thắng Nam mang một khuôn mặt đầy nước mắt nhìn Diệp Hoan, trong ánh mắt có sự quyến luyến cùng đau thương sâu sắc.

"Diệp Hoan, anh thay đổi, trở nên không vui vẻ rồi. Đến cuối cùng thì anh làm sao vậy?" Cao Thắng Nam khóc không thành tiếng.

Vốn cho là mình đã quên mất người đàn ông này, nhưng khi nhìn thấy hắn lần nữa, u sầu trong mắt hắn vẫn cứ làm trái tim của Cao Thắng Nam đau đớn. Mấy ngày nay rời xa hắn, dường như hắn cũng trải qua những việc không tốt, nụ cười của hắn vẫn như trước nhưng ở nơi sâu xa trong đáy mắt lại không che giấu được sự đau xót, chút đau xót này chỉ có người thật sự yêu hắn mới nhìn ra mà thôi.

Diệp Hoan nhất thời thất thần, sau đó hắn lộ ra nụ cười xán lạn: "Người ta nói tha hương mà gặp được người quen là một trong ba việc vui vẻ nhất của một đời người. Cảnh sát Cao, chúng ta gặp lại là chuyện vui, cô khóc cái gì chứ."

Cao Thắng Nam bình tĩnh nhìn chăm chú vào Diệp Hoan, cho đến giờ phút này cô ta mới phát hiện Diệp Hoan đang mặc quân trang màu xanh lục, chế phục cắt may vừa vặn càng làm hắn thêm cứng rắn cùng kiên nghị.

Cao Thắng Nam giật mình trợn to hai mắt, nói: "Diệp Hoan, anh đi lính sao?"

Nhìn một chút quân hàm của hắn, Cao Thắng Nam càng thêm giật mình: "Hơn nữa, anh còn được thăng lên sĩ quan? Cái này là không thể nào!"

Advertisement

Cha của Cao Thắng Nam xuất thân từ quân nhân, tự nhiên Cao Thắng Nam cũng sẽ rõ ràng trình tự trong quân đội. Mấy tháng không gặp cái tên lưu manh này ở Ninh Hải, từ ăn trộm chó đến ăn trộm gà, không chuyện ác nào không làm lại trở thành sĩ quan. Chuyện này làm sao cũng không thể, cho dù hắn bắt đầu đi lính từ mấy tháng trước, muốn thăng lên sĩ quan thì ít nhất cũng cần hai ba năm.

Diệp Hoan xấu xa nở nụ cười, tiến đến bên tai Cao Thắng Nam, hắn vô cùng thần bí nhỏ giọng nói: "Người quen cũ, tô nói với cô một bí mật, nhớ đừng nói cho người khác biết. Ngày hôm qua tôi trộm quần áo của một người lính mặc lên người, sau đó xâm nhập vào kho quân dụng của quân khu, tiện tay trộm luôn hai cây súng tự động (súng tiểu liên), dự định bán cho xã hội đen kiếm chút tiền tiêu vặt..."

Cao Thắng Nam hít vào một ngụm khí lạnh, khuôn mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng lên, vừa giận vừa dậm chân nói: "Anh, anh... cái tên chuyên gây họa, tại sao không bao giờ chịu an phận một chút? Lá gan của anh càng lúc càng lớn, lại dám trộm súng. Này, đây là tội mất đầu đấy!"

Khẩn trương nhìn xung quanh cửa, khi quay lại thì trên mặt Cao Thắng Nam đã chứa sương lạnh, giọng nọi nhưng mang theo vô cùng lo lắng: "Cái kia, hai cây súng đã bán đi chưa? Mau mau đưa cho em, em đi tìm chiến hữu năm xưa của cha, xem có thể đem chuyện này ém xuống hay không. Anh! Anh thực sự làm ta tức chết! Còn không mau lột quân trang trên người xuống, cái tên hỗn đản nhà anh thật muốn ăn cơm tù sao?"

Advertisement

Nhìn dáng dấp vừa vội vừa tức vừa hận của Cao Thắng Nam, Diệp Hoan thổi phù một tiếng bật cười, tiếng cười càng ngày càng lớn, cười đến ngửa tới ngửa lui, cả nước mắt cũng chảy ra, trong lòng vừa cảm động vừa ấm áp, vừa uất ức vì đã lâu không gặp.

Người phụ này thật giống trước đây, vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu, ngốc đến mức tự làm cho mình rơi lệ.

Diệp Hoan vẫn luôn biết Cao Thắng Nam yêu hắn, yêu đến quên cả chính mình.

Phần thâm tình này, dùng gì nhận lấy? Dùng gì báo đáp?

Một phần lại một phần nợ tình...

Diệp Hoan đè xuống tâm tình cùng suy nghĩ đang hoảng loạn như cỏ dại rồi thu lại nụ cười, sau đó hắn bất chợt hướng về Cao Thắng Nam nghiêm trang chào theo kiểu nhà binh: "Đồng chí Cảnh sát, Cảnh vệ quân Bắc Kinh, đại đội đặc chủng Lam Kiếm, sĩ quan cấp một Diệp Hoan, theo chỉ thị đến đây báo danh. Năm ngày trước, quân cảnh liên hợp hành động tiêu diệt tội phạm cấp A đang bị công an truy nã-Cổ Dũng, cùng việc cứu con tin, đặc biệt đến đây để tường thuật sự việc này từ đầu đến cuối với Cảnh sát Cao."

Bên trong phòng làm việc yên tĩnh một cách chết chóc...

Hai mắt Cao Thắng Nam sắp nhảy ra ngoài, không biết qua bao lâu mới ha ha nói: "Đại đội đặc chủng Lam... Lam Kiếm? Sĩ quan cấp một? Là là anh sao?"

Diệp Hoan cười hì hì: "Là tôi, thật trăm phần trăm. Mới vừa thăng quan, chứng nhận sĩ quan còn nóng hôi hổi nằm trong ví tiền này."

Cao Thắng Nam hồ nghi nhíu mày sao: "Thật sự?"

"Thật sự."

"Anh đang sống tốt thì sao lại đi lính?"

"Việc này nói đến rất dài dòng, có một ngày ta đi trên đường nhìn thấy một tên bán bán đĩa (đĩa phim se.x), vừa đến gần thì phát hiện việc bán đĩa chỉ là che giấu, trên thực tế là hắn bán hàng đa cấp, sản phẩm hàng đa cấp hắn bán chính là đĩa, hắn có ý định đem tôi chỉ dẫn thành thuộc hạ truyền tin." Diệp Hoan trợn tròn mắt nói hưu nói vượn, lại bị Cao Thắng Nam đã cắt đứt.

Cao Thắng Nam vô lực đỡ trán than thở: "Diệp Hoan, lâu rồi không gặp, cái tật xấu hay bịa chuyện của anh cũng không thay đổi sao? Lẽ nào anh không thể nói được một câu thật lòng.

Diệp Hoan cười nói: "Chuyện không có tính giải trí, không có hồi hộp bất ngờ làm sao có thể khiến quần chúng nhân dân thích nghe ngóng?"

Cao Thắng Nam im lặng rất lâu, bỗng nhiên phản ứng lại: "Anh nói năm ngày trước quân cảnh liên hợp hành động, có phải là vụ bắn nhau phát sinh ở phía Tay Bắc Kinh không?"

"Đúng vậy."

Cao Thắng Nam dùng sức lắc lắc đầu, ngày hôm nay gia hoả này mang cho mình quá nhiều chuyện ngoài ý muốn, thực sự làm cho cô ta không cách nào thích ứng.

"Vụ án này anh cũng tham dự?"

"Không chỉ tham dự, hơn nữa còn là nhân vật chính."

"Đồng sự báo cáo nói có một binh sĩ đội đặc chủng giả làm người đàm phán, chính là anh?"

Nhắc lại chuyện này Diệp Hoan liền có sức lực, hưng phấn nói: "Đúng, chuyện này tôi làm đến mức trâu bò quá rồi, tôi cũng không nhịn được bội phục mình. Lão tử sống thoát chính là nhờ một mình đánh với bọn chúng. Cô không biết, lúc đó tôi đã khống chế tên cầm đầu, tiểu tử kia lôi kéo ta bằng mọi cách, ngoại trừ mỹ nhân kế, chiêu gì cũng đều vận dụng..."

Cao Thắng Nam ngơ ngác mà hỏi: "Sau đó anh kiên trinh bất khuất?"

Diệp Hoan bĩu môi một cái: "Sao có thể chứ, lúc đó tên cầm đầu nói cho ta hai trăm vạn, tôi nói ít quá, muốn hắn cho tôi ngàn vạn, nhưng hắn không đáp ứng..."

"Sau... Sau đó thì sao?"

Diệp Hoan khoát tay: "Sau đó đàm phán không thành, cuối cùng lại liền đánh nhau "

Cao Thắng Nam: "......"

Cao Thắng Nam rất vui mừng, mấy tháng không gặp, tính cách tên tiện nhân này vẫn như trước, vẫn cứ thích ăn đòn như vậy: "Bất kể nói thế nào... Anh thật sự đi lính rồi?"

"Câu này là thật."

Cao Thắng Nam hừ lạnh mấy tiếng, nói: "Em không tin, để cho em thử xem thân thủ của anh."

Nói xong, cũng không đợi Diệp Hoan phản ứng, Cao Thắng Nam nghiêng người tiến lên, nhanh như tia chớp ra tay bắt được cánh tay Diệp Hoan, cô xoay người, thả lực thực hiện động tác ném qua vai.

Dưới chân Diệp Hoan nhưng vẫn không nhúc nhích, hắn giống như cây cổ thụ đem rễ cắm sâu vào bùn đất, trên mặt ôn hòa mỉm cười nhìn Cao Thắng Nam bởi vì đang dùng sức mà khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng lên.

Bất luận Cao Thắng Nam dùng sức mạnh đến đâu cũng đều không thể lay động hắn nửa điểm. Trên trán Cao Thắng Nam đã lấm tấm mồ hôi thơm, cô ta nhụt trí thở hổn hển nhìn hắn trừng mắt.

Diệp Hoan thở dài dằng dặc: "Đồng chí Cao Thắng Nam, ba ngày không gặp kẻ sĩ phải lau mắt mà nhìn, hiện tại nếu như cô lại muốn cườ.ng bạo tôi, e rằng không có khả năng rồi! Trừ phi có ngày tôi chủ động thua cô mà thôi."

Trong phòng làm việc của cục cảnh sát.

Cao Thắng Nam mang một khuôn mặt đầy nước mắt nhìn Diệp Hoan, trong ánh mắt có sự quyến luyến cùng đau thương sâu sắc.

"Diệp Hoan, anh thay đổi, trở nên không vui vẻ rồi. Đến cuối cùng thì anh làm sao vậy?" Cao Thắng Nam khóc không thành tiếng.

Vốn cho là mình đã quên mất người đàn ông này, nhưng khi nhìn thấy hắn lần nữa, u sầu trong mắt hắn vẫn cứ làm trái tim của Cao Thắng Nam đau đớn. Mấy ngày nay rời xa hắn, dường như hắn cũng trải qua những việc không tốt, nụ cười của hắn vẫn như trước nhưng ở nơi sâu xa trong đáy mắt lại không che giấu được sự đau xót, chút đau xót này chỉ có người thật sự yêu hắn mới nhìn ra mà thôi.

Diệp Hoan nhất thời thất thần, sau đó hắn lộ ra nụ cười xán lạn: "Người ta nói tha hương mà gặp được người quen là một trong ba việc vui vẻ nhất của một đời người. Cảnh sát Cao, chúng ta gặp lại là chuyện vui, cô khóc cái gì chứ."

Cao Thắng Nam bình tĩnh nhìn chăm chú vào Diệp Hoan, cho đến giờ phút này cô ta mới phát hiện Diệp Hoan đang mặc quân trang màu xanh lục, chế phục cắt may vừa vặn càng làm hắn thêm cứng rắn cùng kiên nghị.

Cao Thắng Nam giật mình trợn to hai mắt, nói: "Diệp Hoan, anh đi lính sao?"

Nhìn một chút quân hàm của hắn, Cao Thắng Nam càng thêm giật mình: "Hơn nữa, anh còn được thăng lên sĩ quan? Cái này là không thể nào!"

Advertisement

Cha của Cao Thắng Nam xuất thân từ quân nhân, tự nhiên Cao Thắng Nam cũng sẽ rõ ràng trình tự trong quân đội. Mấy tháng không gặp cái tên lưu manh này ở Ninh Hải, từ ăn trộm chó đến ăn trộm gà, không chuyện ác nào không làm lại trở thành sĩ quan. Chuyện này làm sao cũng không thể, cho dù hắn bắt đầu đi lính từ mấy tháng trước, muốn thăng lên sĩ quan thì ít nhất cũng cần hai ba năm.

Diệp Hoan xấu xa nở nụ cười, tiến đến bên tai Cao Thắng Nam, hắn vô cùng thần bí nhỏ giọng nói: "Người quen cũ, tô nói với cô một bí mật, nhớ đừng nói cho người khác biết. Ngày hôm qua tôi trộm quần áo của một người lính mặc lên người, sau đó xâm nhập vào kho quân dụng của quân khu, tiện tay trộm luôn hai cây súng tự động (súng tiểu liên), dự định bán cho xã hội đen kiếm chút tiền tiêu vặt..."

Cao Thắng Nam hít vào một ngụm khí lạnh, khuôn mặt xinh đẹp lập tức đỏ bừng lên, vừa giận vừa dậm chân nói: "Anh, anh... cái tên chuyên gây họa, tại sao không bao giờ chịu an phận một chút? Lá gan của anh càng lúc càng lớn, lại dám trộm súng. Này, đây là tội mất đầu đấy!"

Khẩn trương nhìn xung quanh cửa, khi quay lại thì trên mặt Cao Thắng Nam đã chứa sương lạnh, giọng nọi nhưng mang theo vô cùng lo lắng: "Cái kia, hai cây súng đã bán đi chưa? Mau mau đưa cho em, em đi tìm chiến hữu năm xưa của cha, xem có thể đem chuyện này ém xuống hay không. Anh! Anh thực sự làm ta tức chết! Còn không mau lột quân trang trên người xuống, cái tên hỗn đản nhà anh thật muốn ăn cơm tù sao?"

Advertisement

Nhìn dáng dấp vừa vội vừa tức vừa hận của Cao Thắng Nam, Diệp Hoan thổi phù một tiếng bật cười, tiếng cười càng ngày càng lớn, cười đến ngửa tới ngửa lui, cả nước mắt cũng chảy ra, trong lòng vừa cảm động vừa ấm áp, vừa uất ức vì đã lâu không gặp.

Người phụ này thật giống trước đây, vừa ngốc nghếch vừa đáng yêu, ngốc đến mức tự làm cho mình rơi lệ.

Diệp Hoan vẫn luôn biết Cao Thắng Nam yêu hắn, yêu đến quên cả chính mình.

Phần thâm tình này, dùng gì nhận lấy? Dùng gì báo đáp?

Một phần lại một phần nợ tình...

Diệp Hoan đè xuống tâm tình cùng suy nghĩ đang hoảng loạn như cỏ dại rồi thu lại nụ cười, sau đó hắn bất chợt hướng về Cao Thắng Nam nghiêm trang chào theo kiểu nhà binh: "Đồng chí Cảnh sát, Cảnh vệ quân Bắc Kinh, đại đội đặc chủng Lam Kiếm, sĩ quan cấp một Diệp Hoan, theo chỉ thị đến đây báo danh. Năm ngày trước, quân cảnh liên hợp hành động tiêu diệt tội phạm cấp A đang bị công an truy nã-Cổ Dũng, cùng việc cứu con tin, đặc biệt đến đây để tường thuật sự việc này từ đầu đến cuối với Cảnh sát Cao."

Bên trong phòng làm việc yên tĩnh một cách chết chóc...

Hai mắt Cao Thắng Nam sắp nhảy ra ngoài, không biết qua bao lâu mới ha ha nói: "Đại đội đặc chủng Lam... Lam Kiếm? Sĩ quan cấp một? Là là anh sao?"

Diệp Hoan cười hì hì: "Là tôi, thật trăm phần trăm. Mới vừa thăng quan, chứng nhận sĩ quan còn nóng hôi hổi nằm trong ví tiền này."

Cao Thắng Nam hồ nghi nhíu mày sao: "Thật sự?"

"Thật sự."

"Anh đang sống tốt thì sao lại đi lính?"

"Việc này nói đến rất dài dòng, có một ngày ta đi trên đường nhìn thấy một tên bán bán đĩa (đĩa phim se.x), vừa đến gần thì phát hiện việc bán đĩa chỉ là che giấu, trên thực tế là hắn bán hàng đa cấp, sản phẩm hàng đa cấp hắn bán chính là đĩa, hắn có ý định đem tôi chỉ dẫn thành thuộc hạ truyền tin." Diệp Hoan trợn tròn mắt nói hưu nói vượn, lại bị Cao Thắng Nam đã cắt đứt.

Cao Thắng Nam vô lực đỡ trán than thở: "Diệp Hoan, lâu rồi không gặp, cái tật xấu hay bịa chuyện của anh cũng không thay đổi sao? Lẽ nào anh không thể nói được một câu thật lòng.

Diệp Hoan cười nói: "Chuyện không có tính giải trí, không có hồi hộp bất ngờ làm sao có thể khiến quần chúng nhân dân thích nghe ngóng?"

Cao Thắng Nam im lặng rất lâu, bỗng nhiên phản ứng lại: "Anh nói năm ngày trước quân cảnh liên hợp hành động, có phải là vụ bắn nhau phát sinh ở phía Tay Bắc Kinh không?"

"Đúng vậy."

Cao Thắng Nam dùng sức lắc lắc đầu, ngày hôm nay gia hoả này mang cho mình quá nhiều chuyện ngoài ý muốn, thực sự làm cho cô ta không cách nào thích ứng.

"Vụ án này anh cũng tham dự?"

"Không chỉ tham dự, hơn nữa còn là nhân vật chính."

"Đồng sự báo cáo nói có một binh sĩ đội đặc chủng giả làm người đàm phán, chính là anh?"

Nhắc lại chuyện này Diệp Hoan liền có sức lực, hưng phấn nói: "Đúng, chuyện này tôi làm đến mức trâu bò quá rồi, tôi cũng không nhịn được bội phục mình. Lão tử sống thoát chính là nhờ một mình đánh với bọn chúng. Cô không biết, lúc đó tôi đã khống chế tên cầm đầu, tiểu tử kia lôi kéo ta bằng mọi cách, ngoại trừ mỹ nhân kế, chiêu gì cũng đều vận dụng..."

Cao Thắng Nam ngơ ngác mà hỏi: "Sau đó anh kiên trinh bất khuất?"

Diệp Hoan bĩu môi một cái: "Sao có thể chứ, lúc đó tên cầm đầu nói cho ta hai trăm vạn, tôi nói ít quá, muốn hắn cho tôi ngàn vạn, nhưng hắn không đáp ứng..."

"Sau... Sau đó thì sao?"

Diệp Hoan khoát tay: "Sau đó đàm phán không thành, cuối cùng lại liền đánh nhau "

Cao Thắng Nam: "......"

Cao Thắng Nam rất vui mừng, mấy tháng không gặp, tính cách tên tiện nhân này vẫn như trước, vẫn cứ thích ăn đòn như vậy: "Bất kể nói thế nào... Anh thật sự đi lính rồi?"

"Câu này là thật."

Cao Thắng Nam hừ lạnh mấy tiếng, nói: "Em không tin, để cho em thử xem thân thủ của anh."

Nói xong, cũng không đợi Diệp Hoan phản ứng, Cao Thắng Nam nghiêng người tiến lên, nhanh như tia chớp ra tay bắt được cánh tay Diệp Hoan, cô xoay người, thả lực thực hiện động tác ném qua vai.

Dưới chân Diệp Hoan nhưng vẫn không nhúc nhích, hắn giống như cây cổ thụ đem rễ cắm sâu vào bùn đất, trên mặt ôn hòa mỉm cười nhìn Cao Thắng Nam bởi vì đang dùng sức mà khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng lên.

Bất luận Cao Thắng Nam dùng sức mạnh đến đâu cũng đều không thể lay động hắn nửa điểm. Trên trán Cao Thắng Nam đã lấm tấm mồ hôi thơm, cô ta nhụt trí thở hổn hển nhìn hắn trừng mắt.

Diệp Hoan thở dài dằng dặc: "Đồng chí Cao Thắng Nam, ba ngày không gặp kẻ sĩ phải lau mắt mà nhìn, hiện tại nếu như cô lại muốn cườ.ng bạo tôi, e rằng không có khả năng rồi! Trừ phi có ngày tôi chủ động thua cô mà thôi."

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »