Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 6004 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 108
c108: đệ nhị công tử.

❊ ❊ ❊

Diệp Hoan hiện tại xấu hổ cực kỳ.

Không ngờ lại lấy đá đập chân mình rồi!

Lưu Tử Thành sắc mặt có chút ủy khuất, quay đầu nhìn vệt nước tiểu bắt mắt đọng trước mui xe, ảm đạm thở dài không nói.

Diệp Hoan lại càng xấu hổ, xoa xoa tay cười gượng: "Xảy ra nhầm lẫn thế này, thật xin lỗi…Hay là tôi đi tìm cho anh hai nhân viên vệ sinh giúp anh rửa xe nhé?”

Lưu Tử Thành rầu rĩ nói: "Không cần, xe này là tôi mượn của người khác, tôi lái thẳng đến tiệm rửa xe cũng được... Tôi nói Diệp huynh đệ này, mùi nước tiểu của anh thật nồng đậm đấy, xem ra gần đây trong người tích súc không ít nộ khí nhỉ? "

"Đều là bị thằng oắt Dương Tố kia chọc tức mà thành”

Lưu Tử Thành xoa cằm đánh giá xe Dương Tố, đột nhiên lấy lại tinh thần

"Một bãi nước tiểu cũng không phát tiết hết oán khí được, tôi đi tìm thêm mấy thứ nữa tặng cho hắn”

"Đi!" Diệp Hoan vốn cũng có ý này.

Lưu Tử Thành xách ra một cái hộp công cụ từ cốp xe phía sau, lấy ra hai cái dùi trong hộp, mỗi người cầm một cái, sau đó...

Trong bãi đỗ xe liên tiếp vang lên thanh âm trầm đục, bốn cái lốp xe Mercedes của Dương Tố đều bị đâm thủng.

Còi chống trộm ô tô vang lên inh ỏi, hai người nhìn nhau cười cười, sau đó nhanh chân bỏ chạy. Cả hai cắm đầu chạy đến hành lang khách sạn, thở hổn hển nhìn nhau cười ha ha.

Diệp Hoan nhìn Lưu Tử Thành, ánh mắt càng ngày càng thưởng thức.

Advertisement

Cùng là con ông cháu cha nhưng Lưu Tử Thành này có vẻ ngay thẳng hơn Dương Tố nhiều, ân oán rõ ràng, hành xử phóng khoáng, Diệp Hoan cảm thấy hắn rất hợp khẩu vị của mình, đúng là đồng chí chung một tổ chức.

Hai người đi đến sảnh nghỉ của khách sạn, ngồi xuống ghế sa lon mềm mại, Diệp Hoan lấy ra bao Cát Trắng chìa cho Lưu Tử Thành

Lưu Tử Thành nhận lấy xem xét, vui vẻ thốt lên: "Ôi, là Cát Trắng bao mềm, đã lâu lắm rồi chưa hút lại loại này. Hồi còn làm lính trong quân ngũ, đội trưởng chúng tôi yêu thích nhất loại thuốc này đấy”

Diệp Hoan nghe xong những lời này liền quyết định cho Lưu Tử Thành vào danh sách yêu thích của hắn

"Dương Tố là đệ nhất công tử ở tỉnh ta, anh là đệ nhị công tử. Hai người rốt cuộc là có thâm thù gì?”

Lưu Tử Thành rít một hơi thuốc dài, bĩu môi nói: “Đệ nhất, đệ nhị chó má gì, cha của hắn là Bí Thư tỉnh ủy, hắn cũng nghĩ mình là Bí Thư luôn rồi chắc. Tôi đây nhìn không vừa mắt cái tên Dương Tố dối trá đó. Ngoài miệng lúc nào cũng hô hào hắn chỉ là công dân bình thường, cha hắn làm quan không liên quan gì đến hắn..v..v..Cái kiểu ăn nói quan cách của hắn còn ra vẻ hơn cả cha hắn. Tôi nhổ vào!”

Diệp Hoan cười nói: "Bởi vì người ta dối trá nên kết thù với anh luôn à?"

"Đương nhiên không chỉ đơn giản như vậy, hừ hừ, được rồi, chuyện này nói ra cũng dài, không đề cập nữa. Diệp huynh đệ, yến hội tối nay tôi có hỏi thăm qua rồi, lai lịch của anh thật không nhỏ nha, thiếu gia của Đằng Long lại còn là con trai của ngài Thẩm. Ở Bắc Kinh tôi cũng có nhiều người quen, sao chưa từng nghe nói qua nhân vật thần long như anh nhỉ. Nói thật xem, anh nằm vùng trong dân gian bao lâu rồi? Có mục đích gì thế?”

Advertisement

Bộ dáng Lưu Tử Thành tự tiếu phi tiếu khiến Diệp Hoan cười đến càng vui vẻ.

Tên nhóc này dò hỏi tin tức cũng có ý tứ như vậy, rất phóng khoáng nhưng bên trong lộ ra vài phần giảo hoạt, trong giọng điệu trêu tức lại có mấy phần thâm trầm. Đám con ông cháu cha này xem ra cũng không phải đèn cạn dầu

Diệp Hoan ghé vào bên tai Lưu Tử Thành, hạ giọng thần bí nói: "Tôi ẩn mình trong dân gian hai mươi năm rồi, bởi vì tôi phải gánh vác một sứ mệnh thần thánh vĩ đại….”

Lưu Tử Thành nhíu mày, hứng thú hỏi: "Sứ mạng gì thế?"

"Anh có thể thề không nói cho người khác biết không?"

"Tôi thề!"

"Tôi ẩn mình hai mươi năm là vì mua bánh bao cho Thẩm tổng lý (tổng lý: chức vụ Người đứng đầu nội các)....

"Bánh bao?"

"Ừ, Thẩm tổng lý rất thích ăn một loại bánh bao nhân thịt ở Ninh Hải cho nên sau khi sinh tôi ra, ông ấy phái tôi đi thâm nhập vào quần chúng nhân dân bí mật tìm kiếm tung tích của nơi sản xuất bánh bao nhân thịt đó…”

Lưu Tử Thành mặt mày nghiêm túc, kính nể nói: “Nhẫn nhục gánh vác trách nhiệm nặng nề. Hiếu tâm của anh thật đáng tôn vinh!”

“Anh tin thật hả?”

Lưu Tử Thành ung dung nói: “Tôi là kẻ đần mới đi tin”

Tuy hai người có hảo vảm với nhau nhưng chỉ vừa mới quen biết, đương nhiên sẽ không nói hết ngọn ngành. Giao tình còn chưa tới mức độ đó, quá thẳng thắn chính là đầu óc có bệnh

Hai người nói chuyện tào lao một hồi liền đứng dậy đi lên yến hội trên tầng năm, Lưu Tử Thành cho Diệp Hoan một tấm danh thiếp. Danh thiếp mạ vàng, được in rất tinh xảo, trên đó viết "Chủ tịch công ty TNHH văn hóa ẩm thực Hạo Nguyệt”

Diệp Hoan cười cười: "Công ty của Dương Tố gọi là Ngôi Sao, còn công ty anh tên là Hạo Nguyệt (trăng sáng). Anh đúng là người quyết không chịu thiệt…”

Lưu Tử Thành cười nói: "Tôi không giống thằng dối trá kia. Tôi làm người thẳng thắn, hận là hận, yêu là yêu. Nói thật ra, cơ nghiệp này của tôi ké nhờ ít ánh sáng của ba tôi nên đến giờ vẫn một đường thuận lợi, nhưng tôi làm ăn không trộm cắp, không lừa gạt, không giống Dương Tố vì lợi nhuận mà có thể bán rẻ lương tâm. Làm kỹ nữ còn đòi lập đền thờ trinh tiết! hừ!”

"Dương Tố thật xấu như vậy sao?"

Lưu Tử Thành cười nói: "Diệp huynh đệ, cái giới này quan trọng nhất là các mối quan hệ. Anh phải cảnh giác nhiều hơn, nhất là thằng nhóc Dương Tố, cẩn thận bị nó ăn tươi nuốt sống đó. Cha hắn thăng quan càng lớn thì thủ đoạn kiếm tiền của hắn càng độc ác. Mấy năm nay rất nhiều hạng mục công trình ở Giang Nam, còn cả năng lượng, ô tô, vật liệu xây dựng các loại, chỉ cần hễ kiếm ra tiền thì hắn đều mò tay tới. Tàn nhẫn nhất chính là chỉ cần hắn ra tay thì không cho phép người khác mó vào. Ngoài miệng thì hô nhân nghĩa đạo đức, trên thực tế người bị hắn làm cho tan nhà nát cửa cũng không ít đâu”

Diệp Hoan lẳng lặng nghe, sắc mặt có chút ngưng lại.

Nếu như Lưu Tử Thành nói là sự thật, theo như tính tình của Dương Tố, mảnh đất của viện phúc lợi chỉ sợ khó mà lấy lại được. Dù cho lấy lá bài tẩy Thẩm Đốc Lễ ra, vứt bỏ mặt mũi trong giới thượng lưu thì sau này sẽ kết thêm một cường địch

Chuyện này phiền toái không nhỏ ah...

Hai người vừa chuyện trò vừa trở về sảnh tiệc, bước vào cửa, ánh mắt mọi người liền chú mục vào cả hai.

Dương Tố bưng ly Champagne đứng trong đám người, thấy Diệp Hoan cùng Lưu Tử Thành thân mật trò chuyện. Mặt Dương Tố nhanh chóng hiện lên một tia âm ngoan rồi lập tức khôi phục lại bộ dáng thanh tao nho nhã, mỉm cười, tiếp tục cùng người bên cạnh hàn huyên.

Diệp Hoan cùng Lưu Tử Thành hẹn lần gặp mặt sau rồi tách ra, đều tự mình đi tìm người quen xã giao.

Trong góc, Hầu Tử,Trương Tam diện cả cây âu phục đen chui ra.

Diệp Hoan cười nói: "Hai đứa đến đây lúc nào? Nhìn bọn mày mặc âu phục chẳng tự nhiên gì cả, chỉ thiếu mỗi cái dây thừng tròng lên cổ để người ta dắt đi nhào lộn nữa thôi…”

Hầu Tử gượng gạo kéo kéo cái nơ, nói: "Quần áo kiểu này em mặc thực không quen, chẳng thoải mái bằng quần đùi áo ba lỗ”

Diệp Hoan phát tài, tự nhiên sẽ không bạc đãi hai thằng em chí cốt. Chu Dung cho Diệp Hoan mấy tấm thẻ vàng, hắn cũng không xem trong đó có bao nhiêu tiền, liền chia cho Hầu Tử, Trương Tam và Nam Kiều Mộc mỗi người một thẻ. Hiện tại, tính tổng số tiền gửi ngân hàng của ba đứa cũng phải lên đến trăm vạn đồng.

Chu Dung cũng biết con trai bà rất thân thiết với đám Hầu Tử nên hễ cho Diệp Hoan cái gì cũng sẽ chia làm bốn phần. Bộ âu phục hai đứa đang mặc chắc hẳn cũng là do Chu Dung sai người mang tới.

Trương Tam cẩn thận nhìn Diệp Hoan vài lần, cười nói: "Anh Hoan, anh chắc chắn lại làm chuyện xấu rồi."

Diệp Hoan kinh hãi: "Làm sao mày biết?"

"Trên mặt anh viết rõ rành rành đây này." Trương Tam hắc hắc cười.

"Đánh rắm! Mày cả ngày lấm la lấm lét, sao trên mặt không có viết hai chữ ‘ăn trộm’? Diệp Hoan phản bác lại

“Em phát hiện ra một quy luật, Hầu Tử hễ xem phim sex xong, mặc kệ hắn có giả bộ điềm nhiên thế nào, em cũng có thể nhìn ra được. Trên mặt phải của nó có một cái bớt nhỏ màu đỏ. Mỗi lần xem phim sex xong, cái bớt đỏ đó sẽ nhạt đi, con mẹ nó, hệt như thủ cung sa của nó vậy …”

Hầu Tử mặt đỏ tới mang tai, tức giận đạp Trương Tam một cái

“Không chừng cái bớt kia đúng là thủ cung sa của Hầu Tử..ha ha” Diệp Hoan nói xong vô thức sờ lên mặt mình “Mặt anh cũng có bớt sao?”

“Anh Hoan không giống nó. Mỗi lần anh làm chuyện xấu xong, khóe mắt trái sẽ nhếch nhếch lên”

Diệp Hoan đạp hắn một cái, cười mắng: “Thằng nhãi này, có mắt mày nhếch ấy, cái này của lão tử gọi là ‘ lương tâm không phai mờ’ vẫn còn có thể cứu vãn”

Hầu Tử hiếu kỳ nói: "Anh Hoan, sắc mặt anh không được tốt, làm sao vậy?"

Diệp Hoan quay đầu liếc Dương Tố phía xa, giảm thấp thanh âm nói: "Tên họ Dương đó không chịu nhượng bộ. Hơn mười mẫu đất của viện phúc lợi, hắn chẳng những không chịu để cho, còn muốn chuyển luôn viện phúc lợi đi."

Hầu Tử cùng Trương Tam nghe xong giận dữ: "Dựa vào cái gì! Viện chúng ta đã ở đó mấy chục năm rồi, hắn dựa vào cái gì nói một câu liền muốn đuổi chúng ta đi?

Diệp Hoan thở dài: "Cái thế đạo này, kẻ nào có quyền kẻ ấy có tiếng nói, chẳng lẽ mày còn không hiểu sao?"

"Anh Hoan, anh cũng đâu có kém gì hắn, anh đấu với hắn đi!”

Diệp Hoan gật gật đầu, nói: "Chuyện này anh cũng sẽ không nhượng bộ. Chúng ta chịu nhục bao năm nay, bây giờ thân phận chúng ta cũng không kém tên họ Dương đó bao nhiêu. Mảnh đất quanh viện phúc lợi anh mày nhất định không để mất”

Hầu Tử hung dữ thấp giọng nói: "Hay em trói hắn lại, bảo hắn dùng mười mẫu đất kia để chuộc thân?”

Diệp Hoan thở dài: "Mày vẫn không khá lên chút nào cả. Nhớ kỹ, lưu manh không có tiền và lưu manh có tiền không thể hành xử giống nhau được?”

Hầu Tử uể oải nói: "Vậy anh nói xem phải làm sao bây giờ?"

Diệp Hoan liếc Dương Tố, trầm giọng nói: "Muốn đối phó với kẻ địch, trước hết phải hiểu rõ chúng. Chúng ta trước tiên phải thăm dò tường tận thân thế, lai lịch của Dương Tố, tìm hiểu xem thực chất cái sân Golf ấy như thế nào, hắn sắm vai gì trong vở kịch này?”

Diệp Hoan đang nói liền nhìn thấy phía xa có một thân ảnh duyên dáng. Hắn biến sắc, vội vàng quay lưng lại

"Anh Hoan, anh gặp quỷ à?"

"Câm miệng! Bà La Sát kia đang ở đây."

"Cao Thắng Nam?" Hầu Tử quay đầu ngó chung quanh: "Đây không phải bữa tiệc từ thiện sao? Bà La Sát đó đến đây làm chi?"

Trương Tam vẻ mặt có tật giật mình: "Sẽ không phải là tới bắt ăn trộm chứ? Lâu rồi em có làm vụ nào đâu....”

Diệp Hoan bực bội gắt: "Đây là xã hội thượng lưu, cũng không phải trên xe buýt, ở đâu ra ăn trộm?"

"Em đây không phải sao? Anh Hoan, em chột dạ còn hiểu được, anh chột dạ cái gì?”

Diệp Hoan ảm đạm thở dài: "Buổi tối mấy ngày trước, nàng ta uống say rồi thú tính đại phát…”

Hai người kinh hãi: "Anh bị cô ta....

Diệp Hoan gật đầu, khóe miệng co quắp, vô hạn khuất nhục nói: "Anh mày vốn không đồng ý, nhưng mà cô ta khỏe quá…”

Diệp Hoan hiện tại xấu hổ cực kỳ.

Không ngờ lại lấy đá đập chân mình rồi!

Lưu Tử Thành sắc mặt có chút ủy khuất, quay đầu nhìn vệt nước tiểu bắt mắt đọng trước mui xe, ảm đạm thở dài không nói.

Diệp Hoan lại càng xấu hổ, xoa xoa tay cười gượng: "Xảy ra nhầm lẫn thế này, thật xin lỗi…Hay là tôi đi tìm cho anh hai nhân viên vệ sinh giúp anh rửa xe nhé?”

Lưu Tử Thành rầu rĩ nói: "Không cần, xe này là tôi mượn của người khác, tôi lái thẳng đến tiệm rửa xe cũng được... Tôi nói Diệp huynh đệ này, mùi nước tiểu của anh thật nồng đậm đấy, xem ra gần đây trong người tích súc không ít nộ khí nhỉ? "

"Đều là bị thằng oắt Dương Tố kia chọc tức mà thành”

Lưu Tử Thành xoa cằm đánh giá xe Dương Tố, đột nhiên lấy lại tinh thần

"Một bãi nước tiểu cũng không phát tiết hết oán khí được, tôi đi tìm thêm mấy thứ nữa tặng cho hắn”

"Đi!" Diệp Hoan vốn cũng có ý này.

Lưu Tử Thành xách ra một cái hộp công cụ từ cốp xe phía sau, lấy ra hai cái dùi trong hộp, mỗi người cầm một cái, sau đó...

Trong bãi đỗ xe liên tiếp vang lên thanh âm trầm đục, bốn cái lốp xe Mercedes của Dương Tố đều bị đâm thủng.

Còi chống trộm ô tô vang lên inh ỏi, hai người nhìn nhau cười cười, sau đó nhanh chân bỏ chạy. Cả hai cắm đầu chạy đến hành lang khách sạn, thở hổn hển nhìn nhau cười ha ha.

Diệp Hoan nhìn Lưu Tử Thành, ánh mắt càng ngày càng thưởng thức.

Advertisement

Cùng là con ông cháu cha nhưng Lưu Tử Thành này có vẻ ngay thẳng hơn Dương Tố nhiều, ân oán rõ ràng, hành xử phóng khoáng, Diệp Hoan cảm thấy hắn rất hợp khẩu vị của mình, đúng là đồng chí chung một tổ chức.

Hai người đi đến sảnh nghỉ của khách sạn, ngồi xuống ghế sa lon mềm mại, Diệp Hoan lấy ra bao Cát Trắng chìa cho Lưu Tử Thành

Lưu Tử Thành nhận lấy xem xét, vui vẻ thốt lên: "Ôi, là Cát Trắng bao mềm, đã lâu lắm rồi chưa hút lại loại này. Hồi còn làm lính trong quân ngũ, đội trưởng chúng tôi yêu thích nhất loại thuốc này đấy”

Diệp Hoan nghe xong những lời này liền quyết định cho Lưu Tử Thành vào danh sách yêu thích của hắn

"Dương Tố là đệ nhất công tử ở tỉnh ta, anh là đệ nhị công tử. Hai người rốt cuộc là có thâm thù gì?”

Lưu Tử Thành rít một hơi thuốc dài, bĩu môi nói: “Đệ nhất, đệ nhị chó má gì, cha của hắn là Bí Thư tỉnh ủy, hắn cũng nghĩ mình là Bí Thư luôn rồi chắc. Tôi đây nhìn không vừa mắt cái tên Dương Tố dối trá đó. Ngoài miệng lúc nào cũng hô hào hắn chỉ là công dân bình thường, cha hắn làm quan không liên quan gì đến hắn..v..v..Cái kiểu ăn nói quan cách của hắn còn ra vẻ hơn cả cha hắn. Tôi nhổ vào!”

Diệp Hoan cười nói: "Bởi vì người ta dối trá nên kết thù với anh luôn à?"

"Đương nhiên không chỉ đơn giản như vậy, hừ hừ, được rồi, chuyện này nói ra cũng dài, không đề cập nữa. Diệp huynh đệ, yến hội tối nay tôi có hỏi thăm qua rồi, lai lịch của anh thật không nhỏ nha, thiếu gia của Đằng Long lại còn là con trai của ngài Thẩm. Ở Bắc Kinh tôi cũng có nhiều người quen, sao chưa từng nghe nói qua nhân vật thần long như anh nhỉ. Nói thật xem, anh nằm vùng trong dân gian bao lâu rồi? Có mục đích gì thế?”

Advertisement

Bộ dáng Lưu Tử Thành tự tiếu phi tiếu khiến Diệp Hoan cười đến càng vui vẻ.

Tên nhóc này dò hỏi tin tức cũng có ý tứ như vậy, rất phóng khoáng nhưng bên trong lộ ra vài phần giảo hoạt, trong giọng điệu trêu tức lại có mấy phần thâm trầm. Đám con ông cháu cha này xem ra cũng không phải đèn cạn dầu

Diệp Hoan ghé vào bên tai Lưu Tử Thành, hạ giọng thần bí nói: "Tôi ẩn mình trong dân gian hai mươi năm rồi, bởi vì tôi phải gánh vác một sứ mệnh thần thánh vĩ đại….”

Lưu Tử Thành nhíu mày, hứng thú hỏi: "Sứ mạng gì thế?"

"Anh có thể thề không nói cho người khác biết không?"

"Tôi thề!"

"Tôi ẩn mình hai mươi năm là vì mua bánh bao cho Thẩm tổng lý (tổng lý: chức vụ Người đứng đầu nội các)....

"Bánh bao?"

"Ừ, Thẩm tổng lý rất thích ăn một loại bánh bao nhân thịt ở Ninh Hải cho nên sau khi sinh tôi ra, ông ấy phái tôi đi thâm nhập vào quần chúng nhân dân bí mật tìm kiếm tung tích của nơi sản xuất bánh bao nhân thịt đó…”

Lưu Tử Thành mặt mày nghiêm túc, kính nể nói: “Nhẫn nhục gánh vác trách nhiệm nặng nề. Hiếu tâm của anh thật đáng tôn vinh!”

“Anh tin thật hả?”

Lưu Tử Thành ung dung nói: “Tôi là kẻ đần mới đi tin”

Tuy hai người có hảo vảm với nhau nhưng chỉ vừa mới quen biết, đương nhiên sẽ không nói hết ngọn ngành. Giao tình còn chưa tới mức độ đó, quá thẳng thắn chính là đầu óc có bệnh

Hai người nói chuyện tào lao một hồi liền đứng dậy đi lên yến hội trên tầng năm, Lưu Tử Thành cho Diệp Hoan một tấm danh thiếp. Danh thiếp mạ vàng, được in rất tinh xảo, trên đó viết "Chủ tịch công ty TNHH văn hóa ẩm thực Hạo Nguyệt”

Diệp Hoan cười cười: "Công ty của Dương Tố gọi là Ngôi Sao, còn công ty anh tên là Hạo Nguyệt (trăng sáng). Anh đúng là người quyết không chịu thiệt…”

Lưu Tử Thành cười nói: "Tôi không giống thằng dối trá kia. Tôi làm người thẳng thắn, hận là hận, yêu là yêu. Nói thật ra, cơ nghiệp này của tôi ké nhờ ít ánh sáng của ba tôi nên đến giờ vẫn một đường thuận lợi, nhưng tôi làm ăn không trộm cắp, không lừa gạt, không giống Dương Tố vì lợi nhuận mà có thể bán rẻ lương tâm. Làm kỹ nữ còn đòi lập đền thờ trinh tiết! hừ!”

"Dương Tố thật xấu như vậy sao?"

Lưu Tử Thành cười nói: "Diệp huynh đệ, cái giới này quan trọng nhất là các mối quan hệ. Anh phải cảnh giác nhiều hơn, nhất là thằng nhóc Dương Tố, cẩn thận bị nó ăn tươi nuốt sống đó. Cha hắn thăng quan càng lớn thì thủ đoạn kiếm tiền của hắn càng độc ác. Mấy năm nay rất nhiều hạng mục công trình ở Giang Nam, còn cả năng lượng, ô tô, vật liệu xây dựng các loại, chỉ cần hễ kiếm ra tiền thì hắn đều mò tay tới. Tàn nhẫn nhất chính là chỉ cần hắn ra tay thì không cho phép người khác mó vào. Ngoài miệng thì hô nhân nghĩa đạo đức, trên thực tế người bị hắn làm cho tan nhà nát cửa cũng không ít đâu”

Diệp Hoan lẳng lặng nghe, sắc mặt có chút ngưng lại.

Nếu như Lưu Tử Thành nói là sự thật, theo như tính tình của Dương Tố, mảnh đất của viện phúc lợi chỉ sợ khó mà lấy lại được. Dù cho lấy lá bài tẩy Thẩm Đốc Lễ ra, vứt bỏ mặt mũi trong giới thượng lưu thì sau này sẽ kết thêm một cường địch

Chuyện này phiền toái không nhỏ ah...

Hai người vừa chuyện trò vừa trở về sảnh tiệc, bước vào cửa, ánh mắt mọi người liền chú mục vào cả hai.

Dương Tố bưng ly Champagne đứng trong đám người, thấy Diệp Hoan cùng Lưu Tử Thành thân mật trò chuyện. Mặt Dương Tố nhanh chóng hiện lên một tia âm ngoan rồi lập tức khôi phục lại bộ dáng thanh tao nho nhã, mỉm cười, tiếp tục cùng người bên cạnh hàn huyên.

Diệp Hoan cùng Lưu Tử Thành hẹn lần gặp mặt sau rồi tách ra, đều tự mình đi tìm người quen xã giao.

Trong góc, Hầu Tử,Trương Tam diện cả cây âu phục đen chui ra.

Diệp Hoan cười nói: "Hai đứa đến đây lúc nào? Nhìn bọn mày mặc âu phục chẳng tự nhiên gì cả, chỉ thiếu mỗi cái dây thừng tròng lên cổ để người ta dắt đi nhào lộn nữa thôi…”

Hầu Tử gượng gạo kéo kéo cái nơ, nói: "Quần áo kiểu này em mặc thực không quen, chẳng thoải mái bằng quần đùi áo ba lỗ”

Diệp Hoan phát tài, tự nhiên sẽ không bạc đãi hai thằng em chí cốt. Chu Dung cho Diệp Hoan mấy tấm thẻ vàng, hắn cũng không xem trong đó có bao nhiêu tiền, liền chia cho Hầu Tử, Trương Tam và Nam Kiều Mộc mỗi người một thẻ. Hiện tại, tính tổng số tiền gửi ngân hàng của ba đứa cũng phải lên đến trăm vạn đồng.

Chu Dung cũng biết con trai bà rất thân thiết với đám Hầu Tử nên hễ cho Diệp Hoan cái gì cũng sẽ chia làm bốn phần. Bộ âu phục hai đứa đang mặc chắc hẳn cũng là do Chu Dung sai người mang tới.

Trương Tam cẩn thận nhìn Diệp Hoan vài lần, cười nói: "Anh Hoan, anh chắc chắn lại làm chuyện xấu rồi."

Diệp Hoan kinh hãi: "Làm sao mày biết?"

"Trên mặt anh viết rõ rành rành đây này." Trương Tam hắc hắc cười.

"Đánh rắm! Mày cả ngày lấm la lấm lét, sao trên mặt không có viết hai chữ ‘ăn trộm’? Diệp Hoan phản bác lại

“Em phát hiện ra một quy luật, Hầu Tử hễ xem phim sex xong, mặc kệ hắn có giả bộ điềm nhiên thế nào, em cũng có thể nhìn ra được. Trên mặt phải của nó có một cái bớt nhỏ màu đỏ. Mỗi lần xem phim sex xong, cái bớt đỏ đó sẽ nhạt đi, con mẹ nó, hệt như thủ cung sa của nó vậy …”

Hầu Tử mặt đỏ tới mang tai, tức giận đạp Trương Tam một cái

“Không chừng cái bớt kia đúng là thủ cung sa của Hầu Tử..ha ha” Diệp Hoan nói xong vô thức sờ lên mặt mình “Mặt anh cũng có bớt sao?”

“Anh Hoan không giống nó. Mỗi lần anh làm chuyện xấu xong, khóe mắt trái sẽ nhếch nhếch lên”

Diệp Hoan đạp hắn một cái, cười mắng: “Thằng nhãi này, có mắt mày nhếch ấy, cái này của lão tử gọi là ‘ lương tâm không phai mờ’ vẫn còn có thể cứu vãn”

Hầu Tử hiếu kỳ nói: "Anh Hoan, sắc mặt anh không được tốt, làm sao vậy?"

Diệp Hoan quay đầu liếc Dương Tố phía xa, giảm thấp thanh âm nói: "Tên họ Dương đó không chịu nhượng bộ. Hơn mười mẫu đất của viện phúc lợi, hắn chẳng những không chịu để cho, còn muốn chuyển luôn viện phúc lợi đi."

Hầu Tử cùng Trương Tam nghe xong giận dữ: "Dựa vào cái gì! Viện chúng ta đã ở đó mấy chục năm rồi, hắn dựa vào cái gì nói một câu liền muốn đuổi chúng ta đi?

Diệp Hoan thở dài: "Cái thế đạo này, kẻ nào có quyền kẻ ấy có tiếng nói, chẳng lẽ mày còn không hiểu sao?"

"Anh Hoan, anh cũng đâu có kém gì hắn, anh đấu với hắn đi!”

Diệp Hoan gật gật đầu, nói: "Chuyện này anh cũng sẽ không nhượng bộ. Chúng ta chịu nhục bao năm nay, bây giờ thân phận chúng ta cũng không kém tên họ Dương đó bao nhiêu. Mảnh đất quanh viện phúc lợi anh mày nhất định không để mất”

Hầu Tử hung dữ thấp giọng nói: "Hay em trói hắn lại, bảo hắn dùng mười mẫu đất kia để chuộc thân?”

Diệp Hoan thở dài: "Mày vẫn không khá lên chút nào cả. Nhớ kỹ, lưu manh không có tiền và lưu manh có tiền không thể hành xử giống nhau được?”

Hầu Tử uể oải nói: "Vậy anh nói xem phải làm sao bây giờ?"

Diệp Hoan liếc Dương Tố, trầm giọng nói: "Muốn đối phó với kẻ địch, trước hết phải hiểu rõ chúng. Chúng ta trước tiên phải thăm dò tường tận thân thế, lai lịch của Dương Tố, tìm hiểu xem thực chất cái sân Golf ấy như thế nào, hắn sắm vai gì trong vở kịch này?”

Diệp Hoan đang nói liền nhìn thấy phía xa có một thân ảnh duyên dáng. Hắn biến sắc, vội vàng quay lưng lại

"Anh Hoan, anh gặp quỷ à?"

"Câm miệng! Bà La Sát kia đang ở đây."

"Cao Thắng Nam?" Hầu Tử quay đầu ngó chung quanh: "Đây không phải bữa tiệc từ thiện sao? Bà La Sát đó đến đây làm chi?"

Trương Tam vẻ mặt có tật giật mình: "Sẽ không phải là tới bắt ăn trộm chứ? Lâu rồi em có làm vụ nào đâu....”

Diệp Hoan bực bội gắt: "Đây là xã hội thượng lưu, cũng không phải trên xe buýt, ở đâu ra ăn trộm?"

"Em đây không phải sao? Anh Hoan, em chột dạ còn hiểu được, anh chột dạ cái gì?”

Diệp Hoan ảm đạm thở dài: "Buổi tối mấy ngày trước, nàng ta uống say rồi thú tính đại phát…”

Hai người kinh hãi: "Anh bị cô ta....

Diệp Hoan gật đầu, khóe miệng co quắp, vô hạn khuất nhục nói: "Anh mày vốn không đồng ý, nhưng mà cô ta khỏe quá…”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »