Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5956 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 102
c102: tình cờ gặp gỡ.

❊ ❊ ❊

Diệp Hoan sống đến nay đã vô số lần bị người ta gọi là “lưu manh”, bắt đầu từ khi hắn còn bé nhìn lén nữ sinh đi tiểu, cái danh xưng đó đã đồng hành với hắn cho tới ngày nay.

Bản thân Diệp Hoan cảm thấy không sao cả. Hắn không cảm thấy “quân tử” là danh xưng cao quý cũng không cảm thấy “lưu manh” là mang ý khinh thị. Diệp Hoan chính là một người như vậy. Chỉ cần hắn cảm thấy chuyện gì đó nên làm thì hắn sẽ làm, không quan tâm đến cái gì mà đạo đức, khuôn phép, lương tâm….cho nên hắn vẫn điềm nhiên đứng dưới thang cuốn rình xem đồ lót phụ nữ nhưng cũng dám vì trách nhiệm mà đi bắt cóc tống tiền.

Hiển nhiên, hôm nay không phải ngày may mắn của Diệp Hoan. Dưới thang cuốn, hắn đụng phải một người hắn không muốn gặp nhất. Cô gái này chẳng những mắng hắn là “lưu manh” lại còn khuyến mại thêm cả từ “thối”

Diệp Hoan ra sức đẩy đôi giày cao gót đang tiếp xúc thân mật với mặt hắn, dưới ánh mắt phẫn nộ của Cao Thắng Nam, hắn gượng đứng dậy, lúng túng cười cười.

Con bé này thật đúng là chủ nghĩa anh hùng quá đà, nhòm váy một tí thì đã làm sao? Phụ nữ mặc váy ra đường không phải là để cho đàn ông ngắm sao? Lão tử không có ngang nhiên đi tốc váy phụ nữ đã được xem là đứng đắn lắm rồi.

Diệp Hoan giật mình kinh hãi, chỉ ra sau lưng Cao Thắng Nam, hoảng sợ kêu to: “Em gái cô không mặc quần áo chạy ngoài đường kìa!! Trần chuồng cả người…”

Cao Thắng Nam tóm cổ áo Diệp Hoan, ghé lại gần, gầm gừ nói: “Thôi diễn trò đi, lão nương không có em gái, Diệp Hoan, tên lưu manh thối nhà anh lại rơi vào tay tôi. Đi! Theo tôi đến đồng cảnh sát!”

Advertisement

Diệp Hoan cầu khẩn: “Cảnh sát Cao, tôi chỉ nằm nghỉ ngơi trên băng ghế một chút, đâu có phạm tội gì lớn chứ?”

Cao Thắng Nam cười lạnh: “Anh thật sự chỉ nằm đây nghỉ ngơi sao? Mắt mở to săm soi đủ các thể loại màu sắc, bộ dạng đó của anh mà dám nói là nghỉ ngơi à?”

Diệp Hoan cười nhạt, mang mấy phần châm chọc: “Tôi vì nhân dân phục vụ quá mệt mỏi, thỉnh thoảng cũng phải được thư giãn một tí chứ…”

“Anh vì nhân dân phục vụ lúc nào hả?”

“Tôi không gây thêm phiền toái cho nhân dân chính là vì nhân dân phục vụ”

Advertisement

Cao Thắng Nam im lặng nhìn Diệp Hoan, bỗng nhiên phì cười

“Lâu rồi không gặp, anh vẫn cứ càn rỡ như trước. Muốn tôi không bắt anh đến đồn cảnh sát cũng được, chỉ cần….”

“Chỉ cần thế nào?”

Cao Thắng Nam đưa tay nhìn đồng hồ, thản nhiên nói: “Cũng tối rồi, tôi hết giờ làm xong cũng đang đi loanh quanh mấy chỗ, nếu như gặp anh rồi thì anh theo tôi đi quán bar uống vài chén. Tôi đang lo không có nơi nào giết thời gian đây”

Cô nói xong liền lôi kéo Diệp Hoan rời đi

Diệp Hoan nhìn trước ngó sau một vòng, đúng như hắn dự đoán, chẳng hề tìm được chút tung tích nào của Hầu Tử và Trương Tam

“Hai thằng nhãi này!” Diệp Hoan lầm bầm oán hận

Diệp Hoan bị Cao Thắng Nam lôi xềnh xệch cả đoạn đường, hắn giãy giụa nói: “Cảnh sát Cao này, uống rượu thì miễn đi. Cô xem chúng ta cũng không phải rất thân thiết, rồi lại nói, tôi vốn tửu lượng không được tốt, nhỡ ra uống say rồi làm gì cô thì….”

Cao Thắng Nam không buồn quay đầu lại, hờ hững đáp lời: “Chúng ta đã cùng nhau trải qua sinh tử, sao lại nói là không thân thiết? Còn về tửu lượng của anh, nếu anh không sợ chết thì cứ làm mấy chuyện kia với tôi đi, lão nương hồi ở trường cảnh sát là quán quân môn vật lộn đấy. Anh mà động tay, lão nương cam đoan sẽ khiến mẹ anh nhìn thấy anh sẽ lập tức gọi vệ sĩ…”

“Vì sao…”

“Bởi vì anh đã bị tôi đánh đến mẹ anh cũng không nhận ra được anh nữa…”

“…”

- ----

Ở phía tây quảng trường Ninh Hải có một quán bar tên là Cựu Tâm. Quán bar này không ồn ào, xập xình như những quán khác, mặc dù không có nhiều khách ra vào nhưng khách đến nơi đây đều mặc âu phục đắt tiền, có nhiều người là quản lý ở mấy công ty gần đó, hết giờ làm ghé qua ngồi nhâm nhi một lát. Ông chủ quán bar là người rất phong độ lại từng trải, khí chất đó và những câu chuyện của ông như khơi gợi tâm tư của mỗi người. Vì thế, dưới ánh đèn màu lam mờ nhạt, giữa tiếng dương cầm sâu lắng văng vẳng, các vị khách ngồi tụ lại trên quầy bar rì rầm trò chuyện. Khung cảnh có vài phần văn nhã.

Cao Thắng Nam kéo Diệp Hoan đi vào quán bar, thuần thục tìm một chỗ cạnh quầy pha rượu, thuận miệng gọi một chai Volka, dường như cô rất quen thuộc với người pha chế

Phục vụ đang định mở nắp chai rượu, Diệp Hoan đã nhanh tay lẹ mắt ngăn lại

“Chậm đã! Trước khi khui rượu phải nói cho rõ: hôm nay là ai mời khách?”

Cao Thắng Nam trừng hắn: Diệp Hoan, anh bây giờ đã là thiếu gia nhà giàu rồi, sao vẫn còn vắt cổ chày ra nước như vậy?”

“Có tiền và coi tiền như rác là hai chuyện khác nhau. Là cô kéo tôi tới chỗ này uống rượu, không thể lừa tôi chứ?” Diệp Hoan vẫn nghiêm túc giữ vững hình tượng con buôn khôn khéo, cò kè mặc cả

Cao Thắng Nam bị chọc tức đến bật cười: “Anh đó, đúng là hết thuốc chữa rồi, vừa hồ đồ vừa keo kiệt, thật không biết tôi xem trọng anh ở điểm nào nữa…Được rồi, tôi trả tiền là được phải không? Anh cứ mở rộng bụng mà uống cho đã đi”

Hai mắt Diệp Hoan sáng lên, quay ngoắt đầu, hăng hái nói với người phục vụ: “Vậy chúng tôi không uống Volka nữa, trên đời này có mấy người uống Volka mà phát tài chứ? Chúng tôi uống Hennessy, cái loại đằng sau có một dấu X và một vòng tròn ấy, đúng đúng, uống loại đó…”

Phục vụ chần chờ nhìn ý Cao Thắng Nam, cô cũng bất đắc dĩ cười cười, tên đàn ông này lúc nào cũng chọc người khác tức đến nghiến răng…không…phải là tức đến muốn đấm cho một phát

“Theo lời anh ta đi, cho một chai Hennessy, thêm vài viên đá nữa” Cao Thắng Nam lên tiếng

Diệp Hoan nhấp một ngụm rượu màu hổ phách cay nóng xen lẫn cảm giác mát lạnh, rượu trôi vào dạ dày, cảm giác nóng và lạnh đan xen nhau thật kíc/h thích, Diệp Hoan thở khà một cái, vô cùng thoải mái

Cao Thắng Nam thành thục hơn Diệp Hoan nhiều, cô ngửa cổ, nốc một hơi cạn cốc rượu.

Diệp Hoan nhếch miệng cười nói: “Giờ mới biết có tiền thật tốt, ít nhất thì Hennessy uống ngon hơn rượu xái nhiều”

Cao Thắng Nam nhìn hắn, cười nhẹ: “Anh đã là người có tiền rồi, còn nhiều tiền hơn đa số mọi người trên đời này, không cần phải dùng ngữ khí hâm mộ để nói câu đó đâu”

“Mẹ tôi là người có tiền nhưng tôi không phải, tôi vẫn là người nghèo…” Diệp Hoan cười cười

“Không biết vì sao mà trước giờ tôi rất thù hận mấy kẻ có tiền, thời thế đổi thay, hôm nay tôi lại trở thành kẻ có tiền, hiện giờ tôi thậm chí còn tự bài xích chính mình…”

Diệp Hoan xoay xoay cốc rượu, nửa cười nửa tự giễu: “Kiều Mộc nói với tôi cảm giác chối bỏ bản thân này là một dạng bệnh tâm lý. Trước kia rõ ràng thù hận cái giai cấp tư sản đó như vậy, ấy thế mà bỗng nhiên thân phận của tôi ngày hôm nay lại đứng ở phía kẻ thù. Kiều Mộc nói quan điểm sống của tôi không cách nào thích ứng được với hoàn cảnh mới này nên sinh ra chướng ngại tâm lý, như cổ nhân nói là “tâm ma”…ha ha! Mẹ kiếp, lão tử từ nhỏ đến lớn chẳng bao giờ đau bệnh gì, hiện giờ lại mắc bệnh tâm lý. Bệnh tâm lý là cái thứ quỷ gì chứ?”

Cao Thắng Nam lẳng lặng nghe Diệp Hoan tâm sự, lòng cô mềm đi như muốn đem luồng hơi ấm này bao bọc người đàn ông trước mặt

Đúng vậy, một kẻ lưu manh nhỏ bé tầm thường, sống cuộc sống nghèo khó nhưng yên ổn, thậm chí hắn rất hài lòng với cuộc sống bình lặng ấy của mình. Nhưng vận mệnh trêu cợt đưa tới cho hắn một người cha, một người mẹ, đưa đến cho hắn tiền bạc và danh vọng, đẩy hắn vào thế giới thượng lưu xa lạ chán ghét kia…những điều đó xung đột với quan điểm sống của hắn

Nếu là một người bình thường chắc có lẽ sẽ mừng rỡ đón nhận hết thảy, coi đó như là trời cao ban ân

Nhưng Diệp Hoan không phải người bình thường, hắn có cố chấp và tín niệm riêng của mình, bởi thế khi đứng giữa hai làn đường, hắn bối rối không biết phải giải quyết thế nào, cứ giãy giụa trong mớ suy nghĩ rối rắm.

Hắn lo lắng sau này cuộc sống đổi thay, hắn sẽ từ từ đánh mất chính mình.

Diệp Hoan sống đến nay đã vô số lần bị người ta gọi là “lưu manh”, bắt đầu từ khi hắn còn bé nhìn lén nữ sinh đi tiểu, cái danh xưng đó đã đồng hành với hắn cho tới ngày nay.

Bản thân Diệp Hoan cảm thấy không sao cả. Hắn không cảm thấy “quân tử” là danh xưng cao quý cũng không cảm thấy “lưu manh” là mang ý khinh thị. Diệp Hoan chính là một người như vậy. Chỉ cần hắn cảm thấy chuyện gì đó nên làm thì hắn sẽ làm, không quan tâm đến cái gì mà đạo đức, khuôn phép, lương tâm….cho nên hắn vẫn điềm nhiên đứng dưới thang cuốn rình xem đồ lót phụ nữ nhưng cũng dám vì trách nhiệm mà đi bắt cóc tống tiền.

Hiển nhiên, hôm nay không phải ngày may mắn của Diệp Hoan. Dưới thang cuốn, hắn đụng phải một người hắn không muốn gặp nhất. Cô gái này chẳng những mắng hắn là “lưu manh” lại còn khuyến mại thêm cả từ “thối”

Diệp Hoan ra sức đẩy đôi giày cao gót đang tiếp xúc thân mật với mặt hắn, dưới ánh mắt phẫn nộ của Cao Thắng Nam, hắn gượng đứng dậy, lúng túng cười cười.

Con bé này thật đúng là chủ nghĩa anh hùng quá đà, nhòm váy một tí thì đã làm sao? Phụ nữ mặc váy ra đường không phải là để cho đàn ông ngắm sao? Lão tử không có ngang nhiên đi tốc váy phụ nữ đã được xem là đứng đắn lắm rồi.

Diệp Hoan giật mình kinh hãi, chỉ ra sau lưng Cao Thắng Nam, hoảng sợ kêu to: “Em gái cô không mặc quần áo chạy ngoài đường kìa!! Trần chuồng cả người…”

Cao Thắng Nam tóm cổ áo Diệp Hoan, ghé lại gần, gầm gừ nói: “Thôi diễn trò đi, lão nương không có em gái, Diệp Hoan, tên lưu manh thối nhà anh lại rơi vào tay tôi. Đi! Theo tôi đến đồng cảnh sát!”

Advertisement

Diệp Hoan cầu khẩn: “Cảnh sát Cao, tôi chỉ nằm nghỉ ngơi trên băng ghế một chút, đâu có phạm tội gì lớn chứ?”

Cao Thắng Nam cười lạnh: “Anh thật sự chỉ nằm đây nghỉ ngơi sao? Mắt mở to săm soi đủ các thể loại màu sắc, bộ dạng đó của anh mà dám nói là nghỉ ngơi à?”

Diệp Hoan cười nhạt, mang mấy phần châm chọc: “Tôi vì nhân dân phục vụ quá mệt mỏi, thỉnh thoảng cũng phải được thư giãn một tí chứ…”

“Anh vì nhân dân phục vụ lúc nào hả?”

“Tôi không gây thêm phiền toái cho nhân dân chính là vì nhân dân phục vụ”

Advertisement

Cao Thắng Nam im lặng nhìn Diệp Hoan, bỗng nhiên phì cười

“Lâu rồi không gặp, anh vẫn cứ càn rỡ như trước. Muốn tôi không bắt anh đến đồn cảnh sát cũng được, chỉ cần….”

“Chỉ cần thế nào?”

Cao Thắng Nam đưa tay nhìn đồng hồ, thản nhiên nói: “Cũng tối rồi, tôi hết giờ làm xong cũng đang đi loanh quanh mấy chỗ, nếu như gặp anh rồi thì anh theo tôi đi quán bar uống vài chén. Tôi đang lo không có nơi nào giết thời gian đây”

Cô nói xong liền lôi kéo Diệp Hoan rời đi

Diệp Hoan nhìn trước ngó sau một vòng, đúng như hắn dự đoán, chẳng hề tìm được chút tung tích nào của Hầu Tử và Trương Tam

“Hai thằng nhãi này!” Diệp Hoan lầm bầm oán hận

Diệp Hoan bị Cao Thắng Nam lôi xềnh xệch cả đoạn đường, hắn giãy giụa nói: “Cảnh sát Cao này, uống rượu thì miễn đi. Cô xem chúng ta cũng không phải rất thân thiết, rồi lại nói, tôi vốn tửu lượng không được tốt, nhỡ ra uống say rồi làm gì cô thì….”

Cao Thắng Nam không buồn quay đầu lại, hờ hững đáp lời: “Chúng ta đã cùng nhau trải qua sinh tử, sao lại nói là không thân thiết? Còn về tửu lượng của anh, nếu anh không sợ chết thì cứ làm mấy chuyện kia với tôi đi, lão nương hồi ở trường cảnh sát là quán quân môn vật lộn đấy. Anh mà động tay, lão nương cam đoan sẽ khiến mẹ anh nhìn thấy anh sẽ lập tức gọi vệ sĩ…”

“Vì sao…”

“Bởi vì anh đã bị tôi đánh đến mẹ anh cũng không nhận ra được anh nữa…”

“…”

- ----

Ở phía tây quảng trường Ninh Hải có một quán bar tên là Cựu Tâm. Quán bar này không ồn ào, xập xình như những quán khác, mặc dù không có nhiều khách ra vào nhưng khách đến nơi đây đều mặc âu phục đắt tiền, có nhiều người là quản lý ở mấy công ty gần đó, hết giờ làm ghé qua ngồi nhâm nhi một lát. Ông chủ quán bar là người rất phong độ lại từng trải, khí chất đó và những câu chuyện của ông như khơi gợi tâm tư của mỗi người. Vì thế, dưới ánh đèn màu lam mờ nhạt, giữa tiếng dương cầm sâu lắng văng vẳng, các vị khách ngồi tụ lại trên quầy bar rì rầm trò chuyện. Khung cảnh có vài phần văn nhã.

Cao Thắng Nam kéo Diệp Hoan đi vào quán bar, thuần thục tìm một chỗ cạnh quầy pha rượu, thuận miệng gọi một chai Volka, dường như cô rất quen thuộc với người pha chế

Phục vụ đang định mở nắp chai rượu, Diệp Hoan đã nhanh tay lẹ mắt ngăn lại

“Chậm đã! Trước khi khui rượu phải nói cho rõ: hôm nay là ai mời khách?”

Cao Thắng Nam trừng hắn: Diệp Hoan, anh bây giờ đã là thiếu gia nhà giàu rồi, sao vẫn còn vắt cổ chày ra nước như vậy?”

“Có tiền và coi tiền như rác là hai chuyện khác nhau. Là cô kéo tôi tới chỗ này uống rượu, không thể lừa tôi chứ?” Diệp Hoan vẫn nghiêm túc giữ vững hình tượng con buôn khôn khéo, cò kè mặc cả

Cao Thắng Nam bị chọc tức đến bật cười: “Anh đó, đúng là hết thuốc chữa rồi, vừa hồ đồ vừa keo kiệt, thật không biết tôi xem trọng anh ở điểm nào nữa…Được rồi, tôi trả tiền là được phải không? Anh cứ mở rộng bụng mà uống cho đã đi”

Hai mắt Diệp Hoan sáng lên, quay ngoắt đầu, hăng hái nói với người phục vụ: “Vậy chúng tôi không uống Volka nữa, trên đời này có mấy người uống Volka mà phát tài chứ? Chúng tôi uống Hennessy, cái loại đằng sau có một dấu X và một vòng tròn ấy, đúng đúng, uống loại đó…”

Phục vụ chần chờ nhìn ý Cao Thắng Nam, cô cũng bất đắc dĩ cười cười, tên đàn ông này lúc nào cũng chọc người khác tức đến nghiến răng…không…phải là tức đến muốn đấm cho một phát

“Theo lời anh ta đi, cho một chai Hennessy, thêm vài viên đá nữa” Cao Thắng Nam lên tiếng

Diệp Hoan nhấp một ngụm rượu màu hổ phách cay nóng xen lẫn cảm giác mát lạnh, rượu trôi vào dạ dày, cảm giác nóng và lạnh đan xen nhau thật kíc/h thích, Diệp Hoan thở khà một cái, vô cùng thoải mái

Cao Thắng Nam thành thục hơn Diệp Hoan nhiều, cô ngửa cổ, nốc một hơi cạn cốc rượu.

Diệp Hoan nhếch miệng cười nói: “Giờ mới biết có tiền thật tốt, ít nhất thì Hennessy uống ngon hơn rượu xái nhiều”

Cao Thắng Nam nhìn hắn, cười nhẹ: “Anh đã là người có tiền rồi, còn nhiều tiền hơn đa số mọi người trên đời này, không cần phải dùng ngữ khí hâm mộ để nói câu đó đâu”

“Mẹ tôi là người có tiền nhưng tôi không phải, tôi vẫn là người nghèo…” Diệp Hoan cười cười

“Không biết vì sao mà trước giờ tôi rất thù hận mấy kẻ có tiền, thời thế đổi thay, hôm nay tôi lại trở thành kẻ có tiền, hiện giờ tôi thậm chí còn tự bài xích chính mình…”

Diệp Hoan xoay xoay cốc rượu, nửa cười nửa tự giễu: “Kiều Mộc nói với tôi cảm giác chối bỏ bản thân này là một dạng bệnh tâm lý. Trước kia rõ ràng thù hận cái giai cấp tư sản đó như vậy, ấy thế mà bỗng nhiên thân phận của tôi ngày hôm nay lại đứng ở phía kẻ thù. Kiều Mộc nói quan điểm sống của tôi không cách nào thích ứng được với hoàn cảnh mới này nên sinh ra chướng ngại tâm lý, như cổ nhân nói là “tâm ma”…ha ha! Mẹ kiếp, lão tử từ nhỏ đến lớn chẳng bao giờ đau bệnh gì, hiện giờ lại mắc bệnh tâm lý. Bệnh tâm lý là cái thứ quỷ gì chứ?”

Cao Thắng Nam lẳng lặng nghe Diệp Hoan tâm sự, lòng cô mềm đi như muốn đem luồng hơi ấm này bao bọc người đàn ông trước mặt

Đúng vậy, một kẻ lưu manh nhỏ bé tầm thường, sống cuộc sống nghèo khó nhưng yên ổn, thậm chí hắn rất hài lòng với cuộc sống bình lặng ấy của mình. Nhưng vận mệnh trêu cợt đưa tới cho hắn một người cha, một người mẹ, đưa đến cho hắn tiền bạc và danh vọng, đẩy hắn vào thế giới thượng lưu xa lạ chán ghét kia…những điều đó xung đột với quan điểm sống của hắn

Nếu là một người bình thường chắc có lẽ sẽ mừng rỡ đón nhận hết thảy, coi đó như là trời cao ban ân

Nhưng Diệp Hoan không phải người bình thường, hắn có cố chấp và tín niệm riêng của mình, bởi thế khi đứng giữa hai làn đường, hắn bối rối không biết phải giải quyết thế nào, cứ giãy giụa trong mớ suy nghĩ rối rắm.

Hắn lo lắng sau này cuộc sống đổi thay, hắn sẽ từ từ đánh mất chính mình.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »