Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 6097 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 122
c122: bước ngoặc.

❊ ❊ ❊

Diệp Hoan và Lưu Tử Thành ăn uống xong đang chuẩn bị rời đi, Lưu Tử Thành nghe xong một cú điện thoại sau đó sắc mặt liền thay đổi, vừa vui mừng vừa kích động.

Cúp điện thoại, Lưu Tử Thành kéo Diệp Hoan ngồi xuống ghế kích động nói: "Anh đoán thử xem là tôi vừa nhận điện thoại của ai? "

"Mẹ của anh sinh thêm một em trai tranh giành gia tài với anh, kết quả hôm nay đi bệnh viện thử máu phát hiện đứa nhỏ đó không phải là em trai ruột của anh, mà đứa bé càng lớn trông càng giống chú Vương nhà bên..." Diệp Hoan không cần suy nghĩ nói.

Lưu Tử Thành ngây ra một lúc, sau đó dở khóc dở cười nói: "Diệp lão đại, anh có phổi không vậy? Sao lại nói những lời gây tổn thương như thế, mẹ của tôi nghe được chắc sẽ tẩm quất anh một trận ra trò đó. "

Diệp Hoan ung dung nói: "Có chuyện thì cứ nói, có rắm thì cứ phóng, chớ học theo đàn bàn mà đoán này đoán nọ, thấy có buồn nôn hay không? "

Lưu Tử Thành hưng phấn nói: "Chúng ta đã có thể tóm được gáy của Dương Tố. "

Diệp Hoan ngây ngốc một lát rồi kinh hỉ: "Là thật hay giả? Anh không phải nói tên gia hỏa này làm việc rất cẩn thận chặt chẽ hay sao? "

Advertisement

Lưu Tử Thành cười nhạt: "Cho dù cẩn thận đến đâu thì Dương Tố cũng chỉ là người phàm không phải siêu nhân, làm sao có thể tránh khỏi sai lầm, sao chúng ta không thể tóm gáy lão được chứ?"

Diệp Hoan mặc dù không hiểu cũng hưng phấn xoa xoa tay vội la lên: "Hắn có điểm yếu gì bị anh tóm được vậy? "

"Đại khái là năm trước, một thành phố ở phía bắc tỉnh Giang Nam xảy ra một vụ thảm án, anh có nghe nói qua chưa? "

Diệp Hoan gãi gãi đầu: "Dường như có chút ấn tượng, sự việc làm huyên náo cả tỉnh cũng được đưa lên cả TV, hung thủ không phải đã chết rồi hay sao? "

"Hung thủ đúng là đã chết rồi, bị cảnh sát bao vây sau đó nổ súng tự sát, nhưng vụ án đó không phải đơn giản như vậy, chỉ vì hung thủ tự sát nên tất cả manh mối đều bị mất hết cho nên cảnh sát mới kết thúc vụ án một cách qua loa. "

Advertisement

Cả người Diệp Hoan run lên: "Không lẽ thảm án đó có quan hệ với Dương Tố? "

"Không chỉ có liên quan mà là do chính y chỉ điểm! " Trong mắt Lưu Tử Thành hiện lên vẻ phẫn nộ.

"Làm sao anh biết? "

Lưu Tử Thành nhìn Diệp Hoan không nói gì.

Diệp Hoan hiểu ra, Lưu Tử Thành đã điều tra Dương Tố bốn năm, mặc dù là có chút thu hoạch nhưng khổ nỗi không có chứng cứ mà thôi. Có lẽ Lưu Tử Thành nhận được tin này từ các kênh tình báo rất bí mật nên không thể dễ dàng nói ra như vậy.

Sắc mặt Diệp Hoan dần dần nghiêm túc: "Đã xảy ra chuyện gì vậy? Nói rõ một chút đi. "

Lưu Tử Thành châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói: "Năm ngoái có một vị phú thương cùng hợp tác với Dương Tố xây dựng một công trình trong thành phố, mọi thứ đều do người này chi tiền, mà Dương Tố chỉ có cổ phần trên danh nghĩa. Hắn chịu trách nhiệm giải quyết một số thủ tục phát sinh, kể cả quy định giá đấu thầu, nghiệm thu của chính phủ... Tuy rằng phi pháp nhưng lợi nhuận lại tuyệt đối lớn. Sau khi công trình hoàn thành, Dương Tố lại tăng tỉ lệ cổ phần trên danh nghĩa, nói trắng ra là muốn lấy thêm tiền. Nhưng tên phú thương đó không đồng ý, lúc trước giá cả như thế nào đã nói rõ ràng làm gì có chuyện nói tăng là tăng được! Vì vậy chuyện trở nên căng thẳng, tên phú thương kia tuyên bố đã nắm giữ không ít chứng cứ phạm tội của Dương Tố, muốn kiện y ra tòa "

Diệp Hoan thở dài nói: "Vì vậy tên phú thương kia đã rước họa sát thân tới cho mình? "

Lưu Tử Thành gật đầu, nói: "Đúng vậy, tên phú thương kia thật sự đã đánh giá thấp vị công tử con ông cháu cha kia rồi. Một hôm tối trời, trong một căn biệt thự vùng ngoại ô của tên phú thương có một người đàn ông 54 tuổi cầm súng ngắn xông vào nhà giế/t chết toàn bộ người trong gia đình bao gồm mẹ, vợ và hai đứa con gái của hắn. Tiếng súng vang tới nhà của hàng xóm và họ đã báo công an. Thời điểm tên sát thủ đang lục soát phòng của tên phú thương thì bị cảnh sát bao vây vì thế hắn liền rút súng tự sát. Điều trùng hợp chính là đêm đó tên phú thương đi tiếp khách cả đêm không về nhà nên tránh được kiếp nạn. Sau khi nghe tin cả nhà bị giết hại, tên phú thương cầm hết tiền mặt chạy đến một nơi chuyên buôn lậu ở vùng duyên hải, hắn vượt biên đến Hồng Kông trốn vài ngày, sau đó không biết hắn dùng biện pháp gì chạy tới Đông Nam Á, hai năm qua vẫn chui lủi không dám về nước.

Ánh mắt Diệp Hoan toát ra ánh lửa, nghiến răn nói: "Họa bất cập thê nhi, Dương Tố đúng là một tên súc sinh!"

Lưu Tử Thành thở dài: "Vốn là một gia đình hạnh phúc, bị Dương Tố làm cho tan cửa nát nhà, tên đó tạo nghiệt quá lớn rồi. "

"Tên phú thương đó thật sự nắm chứng cứ trong tay sao? Đó là loại chứng cứ gì có thể khiến Dương Tố đi vào chỗ chết được? "

"Có thể, tên phú thương kia hợp tác cùng với Dương Tố rất nhiều lần, quan hệ rất tốt. Có rất nhiều chuyện người khác không biết nhưng tên phú thương đó lại biết, thậm chí còn cùng tham dự vào, chủ yếu là Dương Tố đã hạ quyết tâm giết người diệt khẩu, nguyên nhân chủ yếu là tên phú thương đó đã biết quá nhiều bí mật nên tên đó phải chết."

"Bây giờ anh biết rõ địa chỉ cụ thể của tên phú thương kia hay sao? "

"Biết rõ, vừa rồi là một vị chiến hữu cũ của tôi gọi điện tới, tên đó vừa mới được thăng cấp lên sĩ quan. Người trong nhà điều hắn đến đại sứ quán Indonesia ở Đông Nam Á làm đặc phái viên ngoại giao. Lúc trước tôi đã dặn dò tên đó giúp tìm kiếm tung tích của tên phú thương kia, vừa rồi tên đó gọi điện thoại tới nói là đã tìm được tung tích của tên phú thương đó. Ở Medan Sumatra, chẳng qua là giờ hắn sống không được tốt lắm. "

"Bị làm sao? "

Lưu Tử Thành cười khổ nói: "Cả nhà của tên phú thương đó bị giết, một mình lưu vong ở nước ngoài, đả kích lớn như vậy làm cho tên phú thương đó rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa điên, hai năm qua dựa vào tiếp tế của người Hoa ở địa phương đó sống qua ngày.. "

Diệp Hoan thất thần nói: "Ý của anh là người đó đã điên rồi? "

"Nếu như tên phú thương đó không điên, vì cái gì mà hai năm qua không gửi chứng cứ phạm tội của Dương Tố về nước để báo thù cho người nhà? "

Diệp Hoan vỗ đùi nói: "Tên đó bị điên rồi thì còn cái rắm gì nữa! Ở đâu mà ra chứng cứ lật đổ Dương Tố? "

Lưu Tử Thành nói: "Tôi đã nói chiến hữu của mình tìm một chỗ để cho tên đó ở lại, mời bác sĩ tới chăm sóc thật tốt cho tên đó, chỉ hy vọng tên đó có thể khôi phục thần trí, giao chứng cứ phạm tội của Dương Tố cho chúng ta. "

Diệp Hoan thở dài: "Trước mắt chỉ có thể như vậy, ngày mà tên phú thương đó tỉnh lại cũng chính là ngày tử của Dương Tố! "

Lưu Tử Thành không nói gì, trầm tư suy nghĩ điều gì đó, tay nắm lại thành đấm, hốc mắt hơi ướt.

Có lẽ Lưu Tử Thành đang nghĩ tới cái chết năm đó của cô người yêu Tiểu Khiết.

Diệp Hoan không rõ ràng lắm, hắn đột nhiên cảm thấy hoảng hốt

Tại sao trên thế gian có nhiều người âm hiểm như vậy? Mặt tối đó làm cho lòng người sợ hãi, thậm chí không dám nhìn thẳng vào nó. Nó hoàn toàn khác biệt với ánh mặt trời rạng rỡ, nó làm cho người ta ngột ngạt khổ sở, như những tù nhân lê lết qua từng ngày chuộc tội trong nhà giam chật hẹp. Tình người bị quyền thế cùng tiền tài dụ dỗ dường như đã hoàn toàn tan biến, thiện lương và đạo đức đã trở thành những ranh giới quá đỗi mong manh

Hai người trầm mặc ngồi trong nhà hàng, mỗi người một tâm tư, không còn hứng thú nói thêm chuyện gì

Qua thật lâu, Diệp Hoan đứng lên cáo từ.

Hắn đột nhiên cảm thấy rất mệt.

Hắn muốn trở về nhà ngủ một giấc, muốn nhìn ngắm gương mặt trong sáng thuần khiết của Nam Kiều Mộc. Cô sẽ lẳng lặng pha cho hắn một ly trà nóng rồi hai người cùng xem TV, ngẫu nhiên sẽ ôn lại chuyện khi bé, cả hai cũng có thể không nói gì, cũng không làm gì khác, chỉ đơn giản yên lặng hưởng thụ thời gian trôi qua mà thôi.

Dù là làm gì cũng tốt, ít nhất tốt hơn trăm ngàn lần so với bây giờ

Diệp Hoan và Lưu Tử Thành ăn uống xong đang chuẩn bị rời đi, Lưu Tử Thành nghe xong một cú điện thoại sau đó sắc mặt liền thay đổi, vừa vui mừng vừa kích động.

Cúp điện thoại, Lưu Tử Thành kéo Diệp Hoan ngồi xuống ghế kích động nói: "Anh đoán thử xem là tôi vừa nhận điện thoại của ai? "

"Mẹ của anh sinh thêm một em trai tranh giành gia tài với anh, kết quả hôm nay đi bệnh viện thử máu phát hiện đứa nhỏ đó không phải là em trai ruột của anh, mà đứa bé càng lớn trông càng giống chú Vương nhà bên..." Diệp Hoan không cần suy nghĩ nói.

Lưu Tử Thành ngây ra một lúc, sau đó dở khóc dở cười nói: "Diệp lão đại, anh có phổi không vậy? Sao lại nói những lời gây tổn thương như thế, mẹ của tôi nghe được chắc sẽ tẩm quất anh một trận ra trò đó. "

Diệp Hoan ung dung nói: "Có chuyện thì cứ nói, có rắm thì cứ phóng, chớ học theo đàn bàn mà đoán này đoán nọ, thấy có buồn nôn hay không? "

Lưu Tử Thành hưng phấn nói: "Chúng ta đã có thể tóm được gáy của Dương Tố. "

Diệp Hoan ngây ngốc một lát rồi kinh hỉ: "Là thật hay giả? Anh không phải nói tên gia hỏa này làm việc rất cẩn thận chặt chẽ hay sao? "

Advertisement

Lưu Tử Thành cười nhạt: "Cho dù cẩn thận đến đâu thì Dương Tố cũng chỉ là người phàm không phải siêu nhân, làm sao có thể tránh khỏi sai lầm, sao chúng ta không thể tóm gáy lão được chứ?"

Diệp Hoan mặc dù không hiểu cũng hưng phấn xoa xoa tay vội la lên: "Hắn có điểm yếu gì bị anh tóm được vậy? "

"Đại khái là năm trước, một thành phố ở phía bắc tỉnh Giang Nam xảy ra một vụ thảm án, anh có nghe nói qua chưa? "

Diệp Hoan gãi gãi đầu: "Dường như có chút ấn tượng, sự việc làm huyên náo cả tỉnh cũng được đưa lên cả TV, hung thủ không phải đã chết rồi hay sao? "

"Hung thủ đúng là đã chết rồi, bị cảnh sát bao vây sau đó nổ súng tự sát, nhưng vụ án đó không phải đơn giản như vậy, chỉ vì hung thủ tự sát nên tất cả manh mối đều bị mất hết cho nên cảnh sát mới kết thúc vụ án một cách qua loa. "

Advertisement

Cả người Diệp Hoan run lên: "Không lẽ thảm án đó có quan hệ với Dương Tố? "

"Không chỉ có liên quan mà là do chính y chỉ điểm! " Trong mắt Lưu Tử Thành hiện lên vẻ phẫn nộ.

"Làm sao anh biết? "

Lưu Tử Thành nhìn Diệp Hoan không nói gì.

Diệp Hoan hiểu ra, Lưu Tử Thành đã điều tra Dương Tố bốn năm, mặc dù là có chút thu hoạch nhưng khổ nỗi không có chứng cứ mà thôi. Có lẽ Lưu Tử Thành nhận được tin này từ các kênh tình báo rất bí mật nên không thể dễ dàng nói ra như vậy.

Sắc mặt Diệp Hoan dần dần nghiêm túc: "Đã xảy ra chuyện gì vậy? Nói rõ một chút đi. "

Lưu Tử Thành châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói: "Năm ngoái có một vị phú thương cùng hợp tác với Dương Tố xây dựng một công trình trong thành phố, mọi thứ đều do người này chi tiền, mà Dương Tố chỉ có cổ phần trên danh nghĩa. Hắn chịu trách nhiệm giải quyết một số thủ tục phát sinh, kể cả quy định giá đấu thầu, nghiệm thu của chính phủ... Tuy rằng phi pháp nhưng lợi nhuận lại tuyệt đối lớn. Sau khi công trình hoàn thành, Dương Tố lại tăng tỉ lệ cổ phần trên danh nghĩa, nói trắng ra là muốn lấy thêm tiền. Nhưng tên phú thương đó không đồng ý, lúc trước giá cả như thế nào đã nói rõ ràng làm gì có chuyện nói tăng là tăng được! Vì vậy chuyện trở nên căng thẳng, tên phú thương kia tuyên bố đã nắm giữ không ít chứng cứ phạm tội của Dương Tố, muốn kiện y ra tòa "

Diệp Hoan thở dài nói: "Vì vậy tên phú thương kia đã rước họa sát thân tới cho mình? "

Lưu Tử Thành gật đầu, nói: "Đúng vậy, tên phú thương kia thật sự đã đánh giá thấp vị công tử con ông cháu cha kia rồi. Một hôm tối trời, trong một căn biệt thự vùng ngoại ô của tên phú thương có một người đàn ông 54 tuổi cầm súng ngắn xông vào nhà giế/t chết toàn bộ người trong gia đình bao gồm mẹ, vợ và hai đứa con gái của hắn. Tiếng súng vang tới nhà của hàng xóm và họ đã báo công an. Thời điểm tên sát thủ đang lục soát phòng của tên phú thương thì bị cảnh sát bao vây vì thế hắn liền rút súng tự sát. Điều trùng hợp chính là đêm đó tên phú thương đi tiếp khách cả đêm không về nhà nên tránh được kiếp nạn. Sau khi nghe tin cả nhà bị giết hại, tên phú thương cầm hết tiền mặt chạy đến một nơi chuyên buôn lậu ở vùng duyên hải, hắn vượt biên đến Hồng Kông trốn vài ngày, sau đó không biết hắn dùng biện pháp gì chạy tới Đông Nam Á, hai năm qua vẫn chui lủi không dám về nước.

Ánh mắt Diệp Hoan toát ra ánh lửa, nghiến răn nói: "Họa bất cập thê nhi, Dương Tố đúng là một tên súc sinh!"

Lưu Tử Thành thở dài: "Vốn là một gia đình hạnh phúc, bị Dương Tố làm cho tan cửa nát nhà, tên đó tạo nghiệt quá lớn rồi. "

"Tên phú thương đó thật sự nắm chứng cứ trong tay sao? Đó là loại chứng cứ gì có thể khiến Dương Tố đi vào chỗ chết được? "

"Có thể, tên phú thương kia hợp tác cùng với Dương Tố rất nhiều lần, quan hệ rất tốt. Có rất nhiều chuyện người khác không biết nhưng tên phú thương đó lại biết, thậm chí còn cùng tham dự vào, chủ yếu là Dương Tố đã hạ quyết tâm giết người diệt khẩu, nguyên nhân chủ yếu là tên phú thương đó đã biết quá nhiều bí mật nên tên đó phải chết."

"Bây giờ anh biết rõ địa chỉ cụ thể của tên phú thương kia hay sao? "

"Biết rõ, vừa rồi là một vị chiến hữu cũ của tôi gọi điện tới, tên đó vừa mới được thăng cấp lên sĩ quan. Người trong nhà điều hắn đến đại sứ quán Indonesia ở Đông Nam Á làm đặc phái viên ngoại giao. Lúc trước tôi đã dặn dò tên đó giúp tìm kiếm tung tích của tên phú thương kia, vừa rồi tên đó gọi điện thoại tới nói là đã tìm được tung tích của tên phú thương đó. Ở Medan Sumatra, chẳng qua là giờ hắn sống không được tốt lắm. "

"Bị làm sao? "

Lưu Tử Thành cười khổ nói: "Cả nhà của tên phú thương đó bị giết, một mình lưu vong ở nước ngoài, đả kích lớn như vậy làm cho tên phú thương đó rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa điên, hai năm qua dựa vào tiếp tế của người Hoa ở địa phương đó sống qua ngày.. "

Diệp Hoan thất thần nói: "Ý của anh là người đó đã điên rồi? "

"Nếu như tên phú thương đó không điên, vì cái gì mà hai năm qua không gửi chứng cứ phạm tội của Dương Tố về nước để báo thù cho người nhà? "

Diệp Hoan vỗ đùi nói: "Tên đó bị điên rồi thì còn cái rắm gì nữa! Ở đâu mà ra chứng cứ lật đổ Dương Tố? "

Lưu Tử Thành nói: "Tôi đã nói chiến hữu của mình tìm một chỗ để cho tên đó ở lại, mời bác sĩ tới chăm sóc thật tốt cho tên đó, chỉ hy vọng tên đó có thể khôi phục thần trí, giao chứng cứ phạm tội của Dương Tố cho chúng ta. "

Diệp Hoan thở dài: "Trước mắt chỉ có thể như vậy, ngày mà tên phú thương đó tỉnh lại cũng chính là ngày tử của Dương Tố! "

Lưu Tử Thành không nói gì, trầm tư suy nghĩ điều gì đó, tay nắm lại thành đấm, hốc mắt hơi ướt.

Có lẽ Lưu Tử Thành đang nghĩ tới cái chết năm đó của cô người yêu Tiểu Khiết.

Diệp Hoan không rõ ràng lắm, hắn đột nhiên cảm thấy hoảng hốt

Tại sao trên thế gian có nhiều người âm hiểm như vậy? Mặt tối đó làm cho lòng người sợ hãi, thậm chí không dám nhìn thẳng vào nó. Nó hoàn toàn khác biệt với ánh mặt trời rạng rỡ, nó làm cho người ta ngột ngạt khổ sở, như những tù nhân lê lết qua từng ngày chuộc tội trong nhà giam chật hẹp. Tình người bị quyền thế cùng tiền tài dụ dỗ dường như đã hoàn toàn tan biến, thiện lương và đạo đức đã trở thành những ranh giới quá đỗi mong manh

Hai người trầm mặc ngồi trong nhà hàng, mỗi người một tâm tư, không còn hứng thú nói thêm chuyện gì

Qua thật lâu, Diệp Hoan đứng lên cáo từ.

Hắn đột nhiên cảm thấy rất mệt.

Hắn muốn trở về nhà ngủ một giấc, muốn nhìn ngắm gương mặt trong sáng thuần khiết của Nam Kiều Mộc. Cô sẽ lẳng lặng pha cho hắn một ly trà nóng rồi hai người cùng xem TV, ngẫu nhiên sẽ ôn lại chuyện khi bé, cả hai cũng có thể không nói gì, cũng không làm gì khác, chỉ đơn giản yên lặng hưởng thụ thời gian trôi qua mà thôi.

Dù là làm gì cũng tốt, ít nhất tốt hơn trăm ngàn lần so với bây giờ

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »