Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 6091 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 117
c117: phá hủy.

❊ ❊ ❊

Lúc này đội trưởng đội bảo vệ đang khẩn cầu Diệp Hoan, Diệp Hoan cùng vệ sĩ không chút khách khí giẫm đạp lên đám cỏ hùng hổ đi vào đại sảnh của khu biệt thự số 4. Bên trong biệt thự tối om không một ánh đèn, đám vệ sĩ bật đèn lên, phân thành mấy tổ lục soát toàn bộ khu biệt thự, không lâu sau bên trong truyền ra tiếng gào thét như đang giết heo.

"Các ngươi là người nào? Muốn làm gì? Đây là nơi ở riêng, Tỉnh ủy Dương thiếu gia... Ah!!!”

Nói còn chưa dứt lời, một gã đàn ông tuổi khoảng ba mươi, trên người chỉ mặc đồ lót đã bị vệ sĩ thô lỗ kéo lê tới ngoài cửa.

Đội trưởng đội bảo an mặt mũi suy sụp, gần như muốn quỳ lạy Diệp Hoan: "Vị tiên sinh này, hắn là bằng hữu của tỉnh ủy Dương, Dương thiếu gia là ai các ngươi biết không?"

Diệp Hoan thần sắc có chút cổ quái nhìn đội trưởng đội bảo an: "Tôi đương nhiên biết rõ Dương thiếu gia, hôm nay tôi chính là vì hắn mà đến."

Đội trưởng đội bảo an không nói thêm nữa.

Người này biết rõ thân phận Dương công tử mà còn dám đến tận cửa gây sự, điều này nói rõ hắn không phải người bình thường, thân phận của hắn tuyệt đối không thấp hơn Dương thiếu gia. Hắn căn bản không sợ Dương Tố.

Đội trưởng đội bảo an than thở, thần tiên đánh nhau phàm nhân gặp nạn, việc đêm nay hắn không xử lý được, tất nhiên sẽ bị Dương Tố giận chó đánh mèo, bát cơm chỉ sợ giữ không được.

Trước cửa biệt thự, gã đàn ông mặc đồ lót kêu lên như tiếng heo bị mổ: "Các ngươi muốn làm gì? Có ai không! Cứu mạng! Mau báo cảnh sát! Có ăn cướp!!"

Lúc này đám vệ sĩ lại kéo thêm hai người hầu từ trong biệt thự, cũng thô lỗ lôi bọn họ ra bãi cỏ trước cửa.

Một gã vệ sĩ vội vàng đi đến bên người Diệp Hoan nói: "Diệp thiếu gia, chúng tôi đã lục soát khắp biệt thự, chỉ tìm được ba người này”

"Chắc chắn chứ? Không được bỏ sót

"Chắc chắn”

Advertisement

Diệp Hoan nở nụ cười, xắn tay áo lên, chỉ vào đại sảnh hoa lệ của biệt thự số 4, như một đại tướng quân chỉ huy thiên quân vạn mã trên chiến trường, lớn tiếng nói: "Công thành! Phá hủy cái phòng rách nát này cho ta!"

Đội trưởng đội bảo an yếu ớt mà nói: "Năm trước vừa xây dựng đấy, không phải cái phòng rách nát."

Diệp Hoan vừa trừng mắt: "Tôi nói nó rách nát thì nó chính là rách nát...! Chẳng những rách nát lại còn vi phạm kiến trúc! Thích ý kiến hả?"

Đang lúc hai người nói chuyện, hai chiếc máy xúc công xuất lớn vận sức chờ phát động giống như binh sĩ tiên phong trên sa trường, rầm rầm xông lên, hướng về đại sảnh biệt thự số 4

Gã đàn ông bị túm ra khỏi biệt thự ngừng kêu khóc, trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm cái máy xúc đang ầm ầm lao tới. Anh bạn này có lẽ ngày thường quen sống an nhàn sung sướng, chưa từng gặp qua những chuyện thế này nên cứ đứng ngây ngốc tại chỗ, đến khi máy xúc công xuất lớn cách hắn không đến 10m, hắn mới kịp phản ứng, lăn vội qua một bên, lại bắt đầu gào thét ngang trời

"Các ngươi... coi trời bằng vung! bảo vệ, mau báo cảnh sát!"

Rất nhanh, máy xúc đã chạy đến trước cửa biệt thự.

Tiếng huyên náo đánh thức không ít gia đình trong khu nhà giàu. Mấy người ở chỗ này đều là người có tiền có thế, đã trải qua không ít sóng gió nhưng chuyện náo động như đêm nay bọn họ mới lần đầu tiên chứng kiến. Mấy người thấy tình huống không ổn, nhanh chóng gọi 110 (Giống 113 ở VN)

Advertisement

Đội trưởng đội bảo an cũng thừa dịp Diệp Hoan không chú ý, vụng trộm gọi điện cho Dương Tố, việc này quá nghiêm trọng,hắn không có biện pháp nào ngăn cản chuyện này, nhưng nếu như ngay cả việc cho biết Dương Tố cũng không làm,chén cơm của hắn thật sự giữ không được.

Ngay lúc Diệp Hoan chuẩn bị cho người phá huỷ biệt thự, Dương Tố cũng vừa kịp gọi điện tới.

Trong điện thoại, giọng nói Dương Tố vừa sợ vừa giận, mang theo vài phần không dám tin.

Chuyện vạch mặt nhau trong giới thượng lưu thì có, nhưng làm đến mức này thì là lần đầu

Dương Tố thật rất tức giận.

"Diệp Hoan, anh lái máy xúc chạy đến cửa biệt thự của tôi là có ý gì? Anh muốn làm gì?"

Diệp Hoan hút thuốc, rít sâu một hơi, khoan thai cười nói: "Mày không phải mới vừa muốn phá hủy viện phúc lợi của tao đó sao? Giờ tao đến phá biệt thự của mày, Dương thiếu gia có gì chỉ giáo?”

"Anh... Diệp Hoan, anh là người Thẩm gia, cũng là hậu duệ của danh môn quý tộc, làm chuyện này khác nào như tên du côn? Một chút quy củ cũng không có sao? Anh có muốn giữ lại thể diện của Thẩm gia không?”

Diệp Hoan cười ha ha: "Tao vốn chính là du côn, chẳng lẽ mày bây giờ mới biết được? Còn nói về chuyện quy củ, mày nửa đêm vô thanh vô tức đến phá viện phúc lợi của tao giờ lại còn nói quy củ với tao sao? Hiện tại mày mới nói quy củ có trễ quá không?”

Dương Tố nghẹn lời, nửa đêm lén phá dỡ viện phúc lợi đúng là hắn ra lệnh. Cho dù vậy thì việc phá dỡ viện phúc lợi cũng là chuyện hợp pháp. Nhưng Dương Tố không quan tâm mặt mũi Diệp Hoan, tự tiện gọi người đến phá dỡ cũng đã là vi phạm quy củ trong giới. Dương Tố vốn định tiền trảm hậu tấu, tạo thành chuyện đã rồi, sau đó mới đi xin lỗi Diệp Hoan, thuận thế cho bọn hắn một khoản đền bù tổn thất, không nghĩ tới viện phúc lợi không phá được mà ngược lại khiến Diệp Hoan chạy đến cửa gây chuyện.

Người trong giới thượng lưu phần lớn là con ông cháu cha, dựa vào cha chú nên trọng nhất là thể diện. Dương Tố lén gọi người đi phá viện phúc lợi là tát vào mặt mũi người ta. Nếu như đổi thành cậu ấm khác thì dù bị hắn tát cũng phải nhẫn nhịn chìa mặt cho hắn đánh. Nhưng đối phương là Diệp Hoan - con của người đứng đầu nội các, Thẩm tổng lý nhi tử, việc này có chút phiền phực.

Thở thật sâu, Dương Tố ôn tồn nói sang khía cạnh đạo lý: "Diệp Hoan, chuyện hủy đi viện phúc lợi, tôi thừa nhận tôi làm mà không có cân nhắc, tôi và anh đều không phải người thường, chuyện này chúng ta có thể ngồi xuống vui vẻ nói chuyện hay không?"

Diệp Hoan rất sảng khoái gật đầu: "Được, tôi với anh vui vẻ nói chuyện."

Dương Tố vui vẻ, còn chưa nói lời nào, Diệp Hoan lại bồi thêm một câu: "... Chờ tôi phá xong biệt thự của anh, chúng ta mới ngồi nói chuyện vui vẻ được”

Dương Tố giận dữ, có loại cảm giác nhục nhã khi bị trêu đùa, sau đó bình tĩnh nói: "Diệp Hoan, anh đây là định triệt để trở mặt rồi hả?"

"Đương nhiên là trở mặt rồi, bằng không thì tao nửa đêm kéo hai chiếc máy xúc đến trước nhà mày là để tặng quà mừng thọ mày sao?" Diệp Hoan cười lạnh.

"Mày... Mày có gan thử xem! Họ Diệp kia, mày thật dám phá biệt thự của tao thì tao đổi sang họ của mày!" Dương Tố hổn hển gào rú, cuối cùng đã mất đi phong độ vốn có.

Diệp Hoan nở nụ cười, cười thật ngọt ngào.

Hắn như nam chính trong phim thần tượng đứng gần biển rồi gọi điện thoại co nữ chính), đưa điện thoại di động giơ lên cao cao, ra lệnh cho người lái máy xúc bắt đầu phá dỡ. Hắn lại áp điện thoại vào tai, thâm tình nói với điện thoại: "Con nuôi à, con nghe thấy chưa..."

Hai bệ máy xúc công suất lớn khởi động, như hai cánh tay của người khổng lồ không lưu tình chút nào thẳng tắp cắ.m vào vách tường trong biệt thự, dễ như trở bàn tay, không gì ngăn ngăn nổi

Ầm ầm! Ầm ầm!

Những món đồ trang trí trong ngôi biệt thự thi nhau rơi xuống, những món ở dưới đất thì lung lay sắp đổ. ngôn tình sủng

"Nghe thấy không?" Một âm thanh từ xa vọng tới. Giọng nói Diệp Hoan mơ màng không rõ.

Dương Tố nghe thấy tiếng nổ truyền đến từ đầu dây bên kia điện thoại, hai mắt nhắm tịt lại, khuôn mặt bắt đầu run rẩy không ngừng.

Xong! Biệt thự trị giá năm trăm vạn đã bị phá hủy.

"Diệp Hoan... Chuyện này chưa xong đâu." Dương Tố giống như con thú bị thương, khổ sở trầm thấp rống lên.

Giọng nói Diệp Hoan cũng trở nên lạnh lẽo: "Dương Tố, lần sau nếu ngươi còn dám phá hoại viện phúc lợi của ta, ta sẽ lái máy xúc đến thẳng trụ sở tỉnh ủy, phá hủy văn phòng của cha ngươi.. Đây không phải là uy hiếp, lão tử một khi đã quyết, bất kể chuyện gì cũng dám làm, nếu không tin thì ngươi có thể thử xem."

Tiếng còi báo động thê lương cắt ngang bầu trời đêm yên tĩnh.

Cục cảnh sát ra tay, bắt giữ Diệp Hoan cùng đám vệ sĩ.

Sự việc đêm nay gây ra động tĩnh quá lớn, cảnh sát cũng không có khả năng lờ đi.

Biệt thự của Dương Tố bị cần cẩu giật tung cả nóc nhà, vốn là một khu biệt thự lộng lẫy nay lại thành một đống phế tích. Công ty bất động sản cũng có mời các kĩ sư công trình đến xem qua, nhưng là tòa đã nhà hoàn toàn đã bị phá hủy, không có cách nào sửa chữa lại.

Diệp Hoan ngồi ở trong xe cảnh sát, đưa mắt nhìn ra khung cảnh không ngừng lướt qua ngoài cửa xe với tâm trạng buồn bực, không kiềm được thở dài một tiếng.

Con mẹ nó, lại đến đồn cảnh sát lần nữa.

Gần đây hình như hắn đặc biệt có duyên với đồn cảnh sát, cứ năm ngày ba bữa lại phải đến đây.

Tâm tình Diệp Hoan có chút lo sợ, cái này là đưa dê vào miệng cọp a, không biết nữ cảnh sát lưu manh Cao Thắng Nam kia có thẩm vấn hắn hay không? Nữ nhân kia cũng thật đáng sợ, nếu lỡ như cô ta đem hắn trói ở trên ghế tra khảo, ở dưới váy lấy roi da ra, hắn nên phản kháng hay đầu hàng luôn?

Mang theo tâm tình bất an, xe cảnh sát chạy đến cảnh cục, một nhóm cảnh sát đi tới áp Diệp Hoan cùng đám hộ vệ xuống xe, đi lên lầu hai vào phòng thẩm vấn.

Trong lòng Diệp Hoan không ngừng cầu nguyện Thượng Đế, đừng để hắn đụng phải nữ lưu manh kia, trăm ngàn lần không cần...

Và rõ ràng, Thượng Đế hôm nay nghỉ phép.

Trong phòng thẩm vấn, Diệp Hoan vừa ngồi xuống ghế, ngoài cửa liền truyền đến tiếng bước chân lẹt xẹt, một bóng dáng thanh tú cao gầy đi đến.

Cao Thắng Nam vỗ trán thở dài: "Đêm nay xảy ra chuyện ầm ĩ lớn như vậy thì ra là do anh, anh cứ sểnh ra một chút là gây họa...."

Diệp Hoan cười gượng: "Cô có thể coi như tôi chưa làm chuyện gì mà thả tôi ra không..."

Cao Thắng Nam lườm hắn một cái, dùng giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Lúc anh làm việc này có tính toán trước không hả?....Dùng máy xúc phá hủy biệt thự nhà người ta, anh có đầu óc để suy nghĩ không mà làm như thế? Có biết chuyện này nghiêm trọng thế nào không?"

"Nghiêm trọng? Động đến chính quyền?"

"Nói thừa! Dương Tố đã đến văn phòng của phó cục trưởng cục công an đánh tiếng, yêu cầu nghiêm trị tội phạm, lấy lại công bằng cho hắn. Bây giờ chắc hắn cũng đang trên đường chạy tới trụ sở tỉnh ủy. Anh giáng cho hắn một cái tát này cũng quá nặng rồi, Dương Tố rất phẫn nộ, đoán chắc hắn cũng đã chuẩn bị kiện lên cha hắn, việc này chỉ sợ là rất khó giải quyết."

Cao Thắng Nam nặng nề thở dài, người này vừa ra tay chính là ác liệt như vậy căn bản không chừa lại đường lui cho người khác. Ai cũng biết, phẫn nộ sẽ đánh mất lý trí, ngày thường Dương Tố phong độ nhẹ nhàng, kiềm chế mười phần, nhưng suýt nữa hôm nay lại bị Diệp Hoan làm cho phát điên?

Diệp Hoan vẫn như cũ, bộ dáng thong dong không thèm để ý tươi cười: "Kiện thì kiện, cùng lắm nhốt tôi vài năm, sau này tôi lại được thả ra. Giải tỏa được bức bối, ngồi tù vài năm cũng đáng giá."

Cao Thắng Nam lại lườm hắn một cái, nói: "Anh thích ngồi tù như vậysao? Chỉ sợ muốn ngồi cũng ngồi không được, chuyện này đã gây loạn rất lớn. Anh cho rằng vì sao Dương Tố lại đi thẳng đến trụ sở tỉnh ủy cáo trạng? Bởi vì mẹ anh đã bắt đầu ra tay rồi, bây giờ chắc đã kinh động đến toàn bộ tỉnh ủy. Dương Tố muốn trước khi mọi chuyện rùm beng, đến gặp cha hắn chứng minh hắn vô tội. Anh đó, quả thật là có bản lĩnh, mỗi lần gây rối đều kinh thiên động địa như vậy."

Diệp Hoan cười nói: "Thật là xấu hổ, hơn nửa đêm còn làm phiền cô đích thân đến thẩm vấn tôi... Ai da, cô không phải là đặc biệt đến thẩm vấn tôi đó chứ? Thẩm vấn tôi có thể khiến cô vui vẻ vậy sao?"

Cao Thắng Nam tức giận đến mức hận không thể vọt tới trước mặt hắn, mạnh mẽ đạp hắn một cước.

"Tên khốn không có lương tâm, tôi nghe nói anh xảy ra chuyện, mới vội vàng chạy về cục cảnh sát, sợ người khác thẩm vấn không biết thân phận của anh, lại gây khó dễ để anh chịu khổ... Tên khốn kiếp này!" Cao Thắng Nam rưng hơi ngấn lệ

Diệp Hoan rùng mình, vội vàng nhận sai: "Thực xin lỗi, tôi không biết... Ai, tôi tự nhận mình là một người rất hoàn mỹ, chỉ có cái miệng là ăn nói không được tốt, cô cũng đừng chấp nhặt với tôi."

Trên gương mặt xinh đẹp của Cao Thắng Nam vẫn một mực nghiêm nghị, ngữ khí lạnh như băng nói "Giải quyết công việc trước. Anh, họ tên."

Lúc này đội trưởng đội bảo vệ đang khẩn cầu Diệp Hoan, Diệp Hoan cùng vệ sĩ không chút khách khí giẫm đạp lên đám cỏ hùng hổ đi vào đại sảnh của khu biệt thự số 4. Bên trong biệt thự tối om không một ánh đèn, đám vệ sĩ bật đèn lên, phân thành mấy tổ lục soát toàn bộ khu biệt thự, không lâu sau bên trong truyền ra tiếng gào thét như đang giết heo.

"Các ngươi là người nào? Muốn làm gì? Đây là nơi ở riêng, Tỉnh ủy Dương thiếu gia... Ah!!!”

Nói còn chưa dứt lời, một gã đàn ông tuổi khoảng ba mươi, trên người chỉ mặc đồ lót đã bị vệ sĩ thô lỗ kéo lê tới ngoài cửa.

Đội trưởng đội bảo an mặt mũi suy sụp, gần như muốn quỳ lạy Diệp Hoan: "Vị tiên sinh này, hắn là bằng hữu của tỉnh ủy Dương, Dương thiếu gia là ai các ngươi biết không?"

Diệp Hoan thần sắc có chút cổ quái nhìn đội trưởng đội bảo an: "Tôi đương nhiên biết rõ Dương thiếu gia, hôm nay tôi chính là vì hắn mà đến."

Đội trưởng đội bảo an không nói thêm nữa.

Người này biết rõ thân phận Dương công tử mà còn dám đến tận cửa gây sự, điều này nói rõ hắn không phải người bình thường, thân phận của hắn tuyệt đối không thấp hơn Dương thiếu gia. Hắn căn bản không sợ Dương Tố.

Đội trưởng đội bảo an than thở, thần tiên đánh nhau phàm nhân gặp nạn, việc đêm nay hắn không xử lý được, tất nhiên sẽ bị Dương Tố giận chó đánh mèo, bát cơm chỉ sợ giữ không được.

Trước cửa biệt thự, gã đàn ông mặc đồ lót kêu lên như tiếng heo bị mổ: "Các ngươi muốn làm gì? Có ai không! Cứu mạng! Mau báo cảnh sát! Có ăn cướp!!"

Lúc này đám vệ sĩ lại kéo thêm hai người hầu từ trong biệt thự, cũng thô lỗ lôi bọn họ ra bãi cỏ trước cửa.

Một gã vệ sĩ vội vàng đi đến bên người Diệp Hoan nói: "Diệp thiếu gia, chúng tôi đã lục soát khắp biệt thự, chỉ tìm được ba người này”

"Chắc chắn chứ? Không được bỏ sót

"Chắc chắn”

Advertisement

Diệp Hoan nở nụ cười, xắn tay áo lên, chỉ vào đại sảnh hoa lệ của biệt thự số 4, như một đại tướng quân chỉ huy thiên quân vạn mã trên chiến trường, lớn tiếng nói: "Công thành! Phá hủy cái phòng rách nát này cho ta!"

Đội trưởng đội bảo an yếu ớt mà nói: "Năm trước vừa xây dựng đấy, không phải cái phòng rách nát."

Diệp Hoan vừa trừng mắt: "Tôi nói nó rách nát thì nó chính là rách nát...! Chẳng những rách nát lại còn vi phạm kiến trúc! Thích ý kiến hả?"

Đang lúc hai người nói chuyện, hai chiếc máy xúc công xuất lớn vận sức chờ phát động giống như binh sĩ tiên phong trên sa trường, rầm rầm xông lên, hướng về đại sảnh biệt thự số 4

Gã đàn ông bị túm ra khỏi biệt thự ngừng kêu khóc, trợn mắt há hốc mồm nhìn chằm chằm cái máy xúc đang ầm ầm lao tới. Anh bạn này có lẽ ngày thường quen sống an nhàn sung sướng, chưa từng gặp qua những chuyện thế này nên cứ đứng ngây ngốc tại chỗ, đến khi máy xúc công xuất lớn cách hắn không đến 10m, hắn mới kịp phản ứng, lăn vội qua một bên, lại bắt đầu gào thét ngang trời

"Các ngươi... coi trời bằng vung! bảo vệ, mau báo cảnh sát!"

Rất nhanh, máy xúc đã chạy đến trước cửa biệt thự.

Tiếng huyên náo đánh thức không ít gia đình trong khu nhà giàu. Mấy người ở chỗ này đều là người có tiền có thế, đã trải qua không ít sóng gió nhưng chuyện náo động như đêm nay bọn họ mới lần đầu tiên chứng kiến. Mấy người thấy tình huống không ổn, nhanh chóng gọi 110 (Giống 113 ở VN)

Advertisement

Đội trưởng đội bảo an cũng thừa dịp Diệp Hoan không chú ý, vụng trộm gọi điện cho Dương Tố, việc này quá nghiêm trọng,hắn không có biện pháp nào ngăn cản chuyện này, nhưng nếu như ngay cả việc cho biết Dương Tố cũng không làm,chén cơm của hắn thật sự giữ không được.

Ngay lúc Diệp Hoan chuẩn bị cho người phá huỷ biệt thự, Dương Tố cũng vừa kịp gọi điện tới.

Trong điện thoại, giọng nói Dương Tố vừa sợ vừa giận, mang theo vài phần không dám tin.

Chuyện vạch mặt nhau trong giới thượng lưu thì có, nhưng làm đến mức này thì là lần đầu

Dương Tố thật rất tức giận.

"Diệp Hoan, anh lái máy xúc chạy đến cửa biệt thự của tôi là có ý gì? Anh muốn làm gì?"

Diệp Hoan hút thuốc, rít sâu một hơi, khoan thai cười nói: "Mày không phải mới vừa muốn phá hủy viện phúc lợi của tao đó sao? Giờ tao đến phá biệt thự của mày, Dương thiếu gia có gì chỉ giáo?”

"Anh... Diệp Hoan, anh là người Thẩm gia, cũng là hậu duệ của danh môn quý tộc, làm chuyện này khác nào như tên du côn? Một chút quy củ cũng không có sao? Anh có muốn giữ lại thể diện của Thẩm gia không?”

Diệp Hoan cười ha ha: "Tao vốn chính là du côn, chẳng lẽ mày bây giờ mới biết được? Còn nói về chuyện quy củ, mày nửa đêm vô thanh vô tức đến phá viện phúc lợi của tao giờ lại còn nói quy củ với tao sao? Hiện tại mày mới nói quy củ có trễ quá không?”

Dương Tố nghẹn lời, nửa đêm lén phá dỡ viện phúc lợi đúng là hắn ra lệnh. Cho dù vậy thì việc phá dỡ viện phúc lợi cũng là chuyện hợp pháp. Nhưng Dương Tố không quan tâm mặt mũi Diệp Hoan, tự tiện gọi người đến phá dỡ cũng đã là vi phạm quy củ trong giới. Dương Tố vốn định tiền trảm hậu tấu, tạo thành chuyện đã rồi, sau đó mới đi xin lỗi Diệp Hoan, thuận thế cho bọn hắn một khoản đền bù tổn thất, không nghĩ tới viện phúc lợi không phá được mà ngược lại khiến Diệp Hoan chạy đến cửa gây chuyện.

Người trong giới thượng lưu phần lớn là con ông cháu cha, dựa vào cha chú nên trọng nhất là thể diện. Dương Tố lén gọi người đi phá viện phúc lợi là tát vào mặt mũi người ta. Nếu như đổi thành cậu ấm khác thì dù bị hắn tát cũng phải nhẫn nhịn chìa mặt cho hắn đánh. Nhưng đối phương là Diệp Hoan - con của người đứng đầu nội các, Thẩm tổng lý nhi tử, việc này có chút phiền phực.

Thở thật sâu, Dương Tố ôn tồn nói sang khía cạnh đạo lý: "Diệp Hoan, chuyện hủy đi viện phúc lợi, tôi thừa nhận tôi làm mà không có cân nhắc, tôi và anh đều không phải người thường, chuyện này chúng ta có thể ngồi xuống vui vẻ nói chuyện hay không?"

Diệp Hoan rất sảng khoái gật đầu: "Được, tôi với anh vui vẻ nói chuyện."

Dương Tố vui vẻ, còn chưa nói lời nào, Diệp Hoan lại bồi thêm một câu: "... Chờ tôi phá xong biệt thự của anh, chúng ta mới ngồi nói chuyện vui vẻ được”

Dương Tố giận dữ, có loại cảm giác nhục nhã khi bị trêu đùa, sau đó bình tĩnh nói: "Diệp Hoan, anh đây là định triệt để trở mặt rồi hả?"

"Đương nhiên là trở mặt rồi, bằng không thì tao nửa đêm kéo hai chiếc máy xúc đến trước nhà mày là để tặng quà mừng thọ mày sao?" Diệp Hoan cười lạnh.

"Mày... Mày có gan thử xem! Họ Diệp kia, mày thật dám phá biệt thự của tao thì tao đổi sang họ của mày!" Dương Tố hổn hển gào rú, cuối cùng đã mất đi phong độ vốn có.

Diệp Hoan nở nụ cười, cười thật ngọt ngào.

Hắn như nam chính trong phim thần tượng đứng gần biển rồi gọi điện thoại co nữ chính), đưa điện thoại di động giơ lên cao cao, ra lệnh cho người lái máy xúc bắt đầu phá dỡ. Hắn lại áp điện thoại vào tai, thâm tình nói với điện thoại: "Con nuôi à, con nghe thấy chưa..."

Hai bệ máy xúc công suất lớn khởi động, như hai cánh tay của người khổng lồ không lưu tình chút nào thẳng tắp cắ.m vào vách tường trong biệt thự, dễ như trở bàn tay, không gì ngăn ngăn nổi

Ầm ầm! Ầm ầm!

Những món đồ trang trí trong ngôi biệt thự thi nhau rơi xuống, những món ở dưới đất thì lung lay sắp đổ. ngôn tình sủng

"Nghe thấy không?" Một âm thanh từ xa vọng tới. Giọng nói Diệp Hoan mơ màng không rõ.

Dương Tố nghe thấy tiếng nổ truyền đến từ đầu dây bên kia điện thoại, hai mắt nhắm tịt lại, khuôn mặt bắt đầu run rẩy không ngừng.

Xong! Biệt thự trị giá năm trăm vạn đã bị phá hủy.

"Diệp Hoan... Chuyện này chưa xong đâu." Dương Tố giống như con thú bị thương, khổ sở trầm thấp rống lên.

Giọng nói Diệp Hoan cũng trở nên lạnh lẽo: "Dương Tố, lần sau nếu ngươi còn dám phá hoại viện phúc lợi của ta, ta sẽ lái máy xúc đến thẳng trụ sở tỉnh ủy, phá hủy văn phòng của cha ngươi.. Đây không phải là uy hiếp, lão tử một khi đã quyết, bất kể chuyện gì cũng dám làm, nếu không tin thì ngươi có thể thử xem."

Tiếng còi báo động thê lương cắt ngang bầu trời đêm yên tĩnh.

Cục cảnh sát ra tay, bắt giữ Diệp Hoan cùng đám vệ sĩ.

Sự việc đêm nay gây ra động tĩnh quá lớn, cảnh sát cũng không có khả năng lờ đi.

Biệt thự của Dương Tố bị cần cẩu giật tung cả nóc nhà, vốn là một khu biệt thự lộng lẫy nay lại thành một đống phế tích. Công ty bất động sản cũng có mời các kĩ sư công trình đến xem qua, nhưng là tòa đã nhà hoàn toàn đã bị phá hủy, không có cách nào sửa chữa lại.

Diệp Hoan ngồi ở trong xe cảnh sát, đưa mắt nhìn ra khung cảnh không ngừng lướt qua ngoài cửa xe với tâm trạng buồn bực, không kiềm được thở dài một tiếng.

Con mẹ nó, lại đến đồn cảnh sát lần nữa.

Gần đây hình như hắn đặc biệt có duyên với đồn cảnh sát, cứ năm ngày ba bữa lại phải đến đây.

Tâm tình Diệp Hoan có chút lo sợ, cái này là đưa dê vào miệng cọp a, không biết nữ cảnh sát lưu manh Cao Thắng Nam kia có thẩm vấn hắn hay không? Nữ nhân kia cũng thật đáng sợ, nếu lỡ như cô ta đem hắn trói ở trên ghế tra khảo, ở dưới váy lấy roi da ra, hắn nên phản kháng hay đầu hàng luôn?

Mang theo tâm tình bất an, xe cảnh sát chạy đến cảnh cục, một nhóm cảnh sát đi tới áp Diệp Hoan cùng đám hộ vệ xuống xe, đi lên lầu hai vào phòng thẩm vấn.

Trong lòng Diệp Hoan không ngừng cầu nguyện Thượng Đế, đừng để hắn đụng phải nữ lưu manh kia, trăm ngàn lần không cần...

Và rõ ràng, Thượng Đế hôm nay nghỉ phép.

Trong phòng thẩm vấn, Diệp Hoan vừa ngồi xuống ghế, ngoài cửa liền truyền đến tiếng bước chân lẹt xẹt, một bóng dáng thanh tú cao gầy đi đến.

Cao Thắng Nam vỗ trán thở dài: "Đêm nay xảy ra chuyện ầm ĩ lớn như vậy thì ra là do anh, anh cứ sểnh ra một chút là gây họa...."

Diệp Hoan cười gượng: "Cô có thể coi như tôi chưa làm chuyện gì mà thả tôi ra không..."

Cao Thắng Nam lườm hắn một cái, dùng giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nói: "Lúc anh làm việc này có tính toán trước không hả?....Dùng máy xúc phá hủy biệt thự nhà người ta, anh có đầu óc để suy nghĩ không mà làm như thế? Có biết chuyện này nghiêm trọng thế nào không?"

"Nghiêm trọng? Động đến chính quyền?"

"Nói thừa! Dương Tố đã đến văn phòng của phó cục trưởng cục công an đánh tiếng, yêu cầu nghiêm trị tội phạm, lấy lại công bằng cho hắn. Bây giờ chắc hắn cũng đang trên đường chạy tới trụ sở tỉnh ủy. Anh giáng cho hắn một cái tát này cũng quá nặng rồi, Dương Tố rất phẫn nộ, đoán chắc hắn cũng đã chuẩn bị kiện lên cha hắn, việc này chỉ sợ là rất khó giải quyết."

Cao Thắng Nam nặng nề thở dài, người này vừa ra tay chính là ác liệt như vậy căn bản không chừa lại đường lui cho người khác. Ai cũng biết, phẫn nộ sẽ đánh mất lý trí, ngày thường Dương Tố phong độ nhẹ nhàng, kiềm chế mười phần, nhưng suýt nữa hôm nay lại bị Diệp Hoan làm cho phát điên?

Diệp Hoan vẫn như cũ, bộ dáng thong dong không thèm để ý tươi cười: "Kiện thì kiện, cùng lắm nhốt tôi vài năm, sau này tôi lại được thả ra. Giải tỏa được bức bối, ngồi tù vài năm cũng đáng giá."

Cao Thắng Nam lại lườm hắn một cái, nói: "Anh thích ngồi tù như vậysao? Chỉ sợ muốn ngồi cũng ngồi không được, chuyện này đã gây loạn rất lớn. Anh cho rằng vì sao Dương Tố lại đi thẳng đến trụ sở tỉnh ủy cáo trạng? Bởi vì mẹ anh đã bắt đầu ra tay rồi, bây giờ chắc đã kinh động đến toàn bộ tỉnh ủy. Dương Tố muốn trước khi mọi chuyện rùm beng, đến gặp cha hắn chứng minh hắn vô tội. Anh đó, quả thật là có bản lĩnh, mỗi lần gây rối đều kinh thiên động địa như vậy."

Diệp Hoan cười nói: "Thật là xấu hổ, hơn nửa đêm còn làm phiền cô đích thân đến thẩm vấn tôi... Ai da, cô không phải là đặc biệt đến thẩm vấn tôi đó chứ? Thẩm vấn tôi có thể khiến cô vui vẻ vậy sao?"

Cao Thắng Nam tức giận đến mức hận không thể vọt tới trước mặt hắn, mạnh mẽ đạp hắn một cước.

"Tên khốn không có lương tâm, tôi nghe nói anh xảy ra chuyện, mới vội vàng chạy về cục cảnh sát, sợ người khác thẩm vấn không biết thân phận của anh, lại gây khó dễ để anh chịu khổ... Tên khốn kiếp này!" Cao Thắng Nam rưng hơi ngấn lệ

Diệp Hoan rùng mình, vội vàng nhận sai: "Thực xin lỗi, tôi không biết... Ai, tôi tự nhận mình là một người rất hoàn mỹ, chỉ có cái miệng là ăn nói không được tốt, cô cũng đừng chấp nhặt với tôi."

Trên gương mặt xinh đẹp của Cao Thắng Nam vẫn một mực nghiêm nghị, ngữ khí lạnh như băng nói "Giải quyết công việc trước. Anh, họ tên."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »