Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5997 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 105
c105: tỉnh mộng.

❊ ❊ ❊

Hừng đông, Cao Thắng Nam tỉnh lại

Một đêm điên cuồng làm cho nàng cảm thấy trên người rất không thoải mái, xương cốt rã rời, dưới thân nóng rát đau nhức

Cao Thắng Nam cả kinh, vén chăn lên, trên giường có một bông hoa máu nở rộ nhìn thấy mà giật mình. Cao Thắng Nam kinh ngạc ngẩn người một hồi, dần nhớ lại trận phóng túng đêm qua. Dưới sự kí.ch thích của rượu, nàng mãnh liệt phát tiết tình cảm và dụ.c vọng lên người Diệp Hoan.

Rượu chết tiệt!

Cao Thắng Nam ảo não cắn m.ôi dưới, trong mắt đầy kinh hoảng cùng xấu hổ, nhớ lại tình cảnh đêm qua Diệp Hoan dùng bộ dạng đáng thương đau khổ cầu khẩn rồi lại nhẫn nhục chịu đựng, nàng lại nhịn không được muốn cười.

Nàng thẫn thờ nhìn đóa hồng mai chói mắt trên giường, khe khẽ thở dài, nước mắt đột nhiên tràn ra.

Thứ quý giá nhất đã trao cho người xứng đáng. Nàng không hối hận, chỉ là sau này phải làm sao bây giờ? Diệp Hoan, Kiều Mộc và cả nàng đều bị cuốn vào trong vòng tròn ba người luẩn quẩn này. Chẳng lẽ thật sự để Diệp Hoan quen cùng lúc hai người phụ nữ sao?

Đương nhiên không được! Quá hoang đường!. Truyện Dị Năng

Cao Thắng Nam lập tức chối bỏ ý nghĩ này.

Mà thôi, coi như đêm qua là một hồi mộng xuân, những chuyện đã xảy ra liền quên hết đi...

Cao Thắng Nam cắn mô.i dưới, nhìn Diệp Hoan đang ngủ say, khóe miệng của hắn hơi nhếch lên, yên bình mà thuần khiết như một đứa trẻ ngây thơ. Những dấu vết của phố phường và năm tháng tang thương như dần phai nhạt đi, chỉ có phần lưng hiện đầy những vết sẹo lớn nhỏ, có vết dài đến hơn 10cm, có vết đã mờ phai chỉ còn lại những ngấn trắng mờ nhạt

Advertisement

Cao Thắng Nam chăm chú nhìn

Một thanh niên mới hơn hai mươi tuổi đã trải qua những chuyện gì mà phải hứng chịu nhiều vết thương như vậy?

Nàng có chút đau lòng, muốn vươn tay vuốt ve những miệng vết thương dữ tợn này, cũng rất muốn lay tỉnh hắn để hỏi lai lịch những vết thương đó, nàng biết rõ mỗi vết thương đều là một cái câu chuyện, có thể là một câu chuyện về một thanh niên vùng vẫy cầu sống, cũng có lẽ là một câu chuyện rất đỗi bình thường, hay sẽ là một câu chuyện thấm đẫm máu và nước mắt của hắn.

Tim Cao Thắng Nam ẩn ẩn làm đau, nơi sâu nhất trong tâm khảm khẽ khàng bị khơi lên

Phụ nữ thích những câu chuyện tang thương, lại càng thích những người đàn ông có quá khứ

Nàng biết rõ nàng đã xong, nàng càng ngày càng thích người đàn ông này.

Nếu như không có Kiều Mộc thì thật là tốt biết bao…

Advertisement

Kiều Mộc thật hạnh phúc khi có được trái tim của hắn

Cao Thắng Nam lẳng lặng dừng ở khuôn mặt ngủ say của Diệp Hoan, say sưa ngắm nhìn hàng lông mày khí khái, đôi mi cong dài, đôi môi khẽ nhếch….tựa như đang thưởng thức một tác phẩm tuyệt thế, nước mắt nàng cứ lặng lẽ tuôn rơi

Hắn là của Kiều Mộc.

Nghĩ đến điều đó, lòng nàng lại quặn lên từng hồi. Nàng đã trao cho hắn thứ trân quý nhất. Đoạn tình cảm này còn chưa kịp bắt đầu đã phải chấm dứt, tất cả sẽ chỉ còn là những kỷ niệm, bởi…nàng và hắn không có “sau này”

Tiếng khóc khẽ khàng đánh thức Diệp Hoan, người hắn giật giật, mơ màng tỉnh lại

Cao Thắng Nam nhìn thấy hai đồng tử đen láy của Diệp Hoan chĩa về phía mình, nàng cả kinh hô lên một tiếng, lùi phắt ra xa, khuôn mặt vẫn còn vệt nước mắt chưa kịp lau cũng nhanh chóng hiện lên hai rặng mây đỏ

Diệp Hoan im lặng mấy giây rồi buồn bã nói: "Cô khóc cái gì? Người nên khóc phải là tôi đây này? Tối hôm qua tôi khóc đến cạn cả nước mắt rồi, cầu khẩn giãy dụa đều không có tác dụng gì, cô vẫn cứ tàn bạo chà đạp tôi. Cầm thú!”

Cao Thắng Nam gắt gao cắn môi, khuôn mặt đã chuyển thành màu đỏ tím không biết là xấu hổ hay phẫn nộ.

Diệp Hoan vén chăn lên, nhìn bãi máu chói mắt trên giường

Diệp Hoan kinh ngạc nhìn chốc lát, chỉ vào ga giường ủy khuất nói: "Xem đi, đều là máu đó..."

Cao Thắng Nam nhịn không được nói: "Máu đó là của tôi..."

"Có lẽ cũng có cả của tôi nữa... Cô tối hôm qua thật thô lỗ..."

Cao Thắng Nam nghe không nổi nữa, nàng thầm nghĩ tranh thủ thời gian thoát khỏi cái chỗ này.

Diệp Hoan vẫn tiếp tục lải nhải: "Tối hôm qua cô làm tôi tổn thương ghê gớm như vậy, không thể cứ như vậy mà cho qua, cô dù thế nào cũng phải đền bù cho tôi chứ? Tôi muốn…”

Diệp Hoan nói còn chưa dứt lời, Cao Thắng Nam đã sợ tới mức chạy ào ra khỏi phòng, gấp gáp vứt lại một câu:"Anh không cần chịu trách nhiệm với em, chuyện tối qua coi như chưa từng xảy ra”

Phanh!

Cửa phòng đóng lại, trong phòng chỉ còn lưu lại mùi hương đầy ám muội.

Diệp Hoan lần mò cái điện thoại quả táo (iphone) mà Chu Dung tặng cho hắn, lẩm bẩm nói: "Không thể để cho nữ lưu manh này nhởn nhơn ngoài vòng pháp luật, ta phải chụp ảnh lưu lại chứng cớ.."

Tách! Tách!

Diệp Hoan nhắm ngay Nhị đệ chụp một pô.

Nhìn Nhị đệ khoẻ mạnh kháu khỉnh trong ảnh, Diệp Hoan thoả mãn gật đầu.

"... Nhân tiện chụp thêm cho Nhị đệ mấy tấm ảnh nghệ thuật”

Tách! Tách!....

Trong phòng liên tiếp vang lên tiếng bấm máy xen lẫn tiếng tán thưởng bỉ ổi của người nào đó

“............... ………...."

Công ty Ngôi Sao

Dương Tố cùng mấy quản lý cấp cao của công ty chậm rãi đi vào văn phòng

Dương Tố năm nay bước sang tuổi ba mươi, tướng mạo bình thường, trên người tản mát ra khí thế thành thục, trầm ổn. Loại khí thế này rất phức tạp, là do tiếp xúc với cha hắn nhiều năm, đám thuộc hạ lại hết sức phục tùng cung kính vị đệ nhất công tử này khiến hắn dần dưỡng thành. Khí chất này có chút giống uy nghiêm của kẻ làm quan nhưng lại nhiễm thêm vài phần tà khí, tựa như trong một khu đất đột nhiên mọc ra một cái cây biến dị, sẽ khiến người ta không phải kính sợ mà là sợ hãi.

"Mấy ngày ta không có ở công ty, mọi chuyện vẫn bình thường chứ? " Dương Tố nhàn nhạt hỏi.

Một gã quản lý vội vàng gật đầu nói: "Hết thảy bình thường, không có bất kỳ sự tình gì phát sinh. "

Dương Tố gật đầu: "Vậy là tốt rồi, nhớ kỹ, ta chán ghét hết thảy phiền toái, phiền toái lớn hay nhỏ ta đều rất ghét, nếu xảy ra chuyện gì các người phải nhanh chóng dọn dẹp cho ta, ta chỉ muốn nghe những tin tức tốt. "

Vài tên tâm phúc kính cẩn nói: "Đã biết, Dương thiếu gia. "

"Dương thiếu gia, tập đoàn Đằng Long phái một đoàn ngoại giao tới công ty tìm ngài nhiều lần. Ngày hôm qua bọn hắn lại đưa tới một thiệp mời. Cuối tuần này tập đoàn Đằng Long tổ chức một bữa tiệc từ thiện tại Ninh Hải, muốn mời ngài tham dự. "

Dương Tố nghe vậy sắc mặt có chút âm u: "Tập đoàn Đằng Long... Nghe nói tập đoàn này tại Bắc Kinh rất có bối cảnh, ta biết rõ bọn họ là vì mảnh đất ngoại ô phía tây Ninh Hải mà đến, hẳn là không có ý tốt gì..."

"Vậy mảnh đất đó...."

Dương Tố kiên quyết nói: "Mảnh đất kia tuyệt không thể nhả ra! Ta và mấy thương gia ở Hoài Tây đã đập vào đó mấy tỷ đồng, sân golf cũng sắp sửa khởi công rồi. Mảnh đất kia nằm đúng vị trí trung tâm sân golf. Lại nói, chính quyền địa phương đã sang nhượng lại mảnh đất đó cho ta, nay bắt ta nhường lại thì chẳng phải ném vài tỷ đồng vào trong nước hay sao?

"Vâng, như vậy bữa tiệc từ thiện tiệc, chúng ta sẽ khéo léo từ chối lời mời của tập đoàn Đằng Long chứ ạ?

Dương Tố nghĩ nghĩ, nói: "Tập đoàn Đằng Long lai lịch không nhỏ, nghe nói sau lưng họ chính là Thẩm gia ở Bắc Kinh. Cha ta đã hơn năm mươi tuổi, chỉ thăng thêm một cấp nữa là sẽ tiến vào trung ương rồi, không thể quá đắc tội Đằng Long, nếu không sau này gặp mặt sẽ khó ăn nói. Bữa tiệc tối nay ta vẫn sẽ đi một chuyến”

"Dương thiếu gia, mấy ngày nay còn có một thanh niên trẻ tuổi đến tìm ngài mấy lần, tên hắn là Diệp Hoan, hắn cũng là vì mảnh đất kia mà đến.."

Dương Tố ngẩn người, trong đầu tinh tế tìm tòi một lần, lẩm bẩm nói: “… ‘Diệp Hoan’ Trong tỉnh có họ Diệp lãnh đạo sao? Bắc Kinh cũng không có gia tộc họ Diệp nào "

"Dương thiếu gia, tên Diệp Hoan này ăn mặc rất lôi thôi, hơn nữa miệng đầy lời t.hô tục, xem ra không giống mấy người tầng lớp trên như ngài..."

Dương Tố mặt trầm xuống, lạnh lùng nói: "Hóa ra không phải giới thượng lưu, các người cảm thấy ta quá rảnh rỗi hay sao? Mấy chuyện vớ vẩn như vậy nói với ta làm gì?"

Đám quản lý biến sắc, nhao nhao cúi đầu nói xin lỗi.

"Sân golf phải lập tức khởi công, các người đến nói chuyện với viện phúc lợi kia, cho bọn hắn một ít kinh phí để bọn hắn dọn đi rồi mau chóng phá dỡ tòa nhà xập xệ đó đi. Nhớ kỹ! phải giải quyết trong hòa bình, tốt nhất là khiến họ tình nguyện rời đi, đừng gây phiền toái cho cha ta”

"Dương thiếu gia, nếu như bọn hắn không chịu chuyển đi thì phải làm thế nào? " một gã quản lý hỏi.

Dương Tố không nói chuyện, lạnh lùng quét mắt nhìn hắn một cái.

"Hừ…vậy thì lập tức phái người giải quyết sạch sẽ”

Đám quản lý vội vã gật đầu: “Vâng, tôi biết rõ nên làm thế nào”

Dừng một thoáng, Dương Tố bỗng nhiên nhíu mày: “Vừa rồi đi qua bảng hiệu công ty, không hiểu sao ta lại ngửi thấy mùi khai khai như mùi nước tiểu?”

...???…

Hừng đông, Cao Thắng Nam tỉnh lại

Một đêm điên cuồng làm cho nàng cảm thấy trên người rất không thoải mái, xương cốt rã rời, dưới thân nóng rát đau nhức

Cao Thắng Nam cả kinh, vén chăn lên, trên giường có một bông hoa máu nở rộ nhìn thấy mà giật mình. Cao Thắng Nam kinh ngạc ngẩn người một hồi, dần nhớ lại trận phóng túng đêm qua. Dưới sự kí.ch thích của rượu, nàng mãnh liệt phát tiết tình cảm và dụ.c vọng lên người Diệp Hoan.

Rượu chết tiệt!

Cao Thắng Nam ảo não cắn m.ôi dưới, trong mắt đầy kinh hoảng cùng xấu hổ, nhớ lại tình cảnh đêm qua Diệp Hoan dùng bộ dạng đáng thương đau khổ cầu khẩn rồi lại nhẫn nhục chịu đựng, nàng lại nhịn không được muốn cười.

Nàng thẫn thờ nhìn đóa hồng mai chói mắt trên giường, khe khẽ thở dài, nước mắt đột nhiên tràn ra.

Thứ quý giá nhất đã trao cho người xứng đáng. Nàng không hối hận, chỉ là sau này phải làm sao bây giờ? Diệp Hoan, Kiều Mộc và cả nàng đều bị cuốn vào trong vòng tròn ba người luẩn quẩn này. Chẳng lẽ thật sự để Diệp Hoan quen cùng lúc hai người phụ nữ sao?

Đương nhiên không được! Quá hoang đường!. Truyện Dị Năng

Cao Thắng Nam lập tức chối bỏ ý nghĩ này.

Mà thôi, coi như đêm qua là một hồi mộng xuân, những chuyện đã xảy ra liền quên hết đi...

Cao Thắng Nam cắn mô.i dưới, nhìn Diệp Hoan đang ngủ say, khóe miệng của hắn hơi nhếch lên, yên bình mà thuần khiết như một đứa trẻ ngây thơ. Những dấu vết của phố phường và năm tháng tang thương như dần phai nhạt đi, chỉ có phần lưng hiện đầy những vết sẹo lớn nhỏ, có vết dài đến hơn 10cm, có vết đã mờ phai chỉ còn lại những ngấn trắng mờ nhạt

Advertisement

Cao Thắng Nam chăm chú nhìn

Một thanh niên mới hơn hai mươi tuổi đã trải qua những chuyện gì mà phải hứng chịu nhiều vết thương như vậy?

Nàng có chút đau lòng, muốn vươn tay vuốt ve những miệng vết thương dữ tợn này, cũng rất muốn lay tỉnh hắn để hỏi lai lịch những vết thương đó, nàng biết rõ mỗi vết thương đều là một cái câu chuyện, có thể là một câu chuyện về một thanh niên vùng vẫy cầu sống, cũng có lẽ là một câu chuyện rất đỗi bình thường, hay sẽ là một câu chuyện thấm đẫm máu và nước mắt của hắn.

Tim Cao Thắng Nam ẩn ẩn làm đau, nơi sâu nhất trong tâm khảm khẽ khàng bị khơi lên

Phụ nữ thích những câu chuyện tang thương, lại càng thích những người đàn ông có quá khứ

Nàng biết rõ nàng đã xong, nàng càng ngày càng thích người đàn ông này.

Nếu như không có Kiều Mộc thì thật là tốt biết bao…

Advertisement

Kiều Mộc thật hạnh phúc khi có được trái tim của hắn

Cao Thắng Nam lẳng lặng dừng ở khuôn mặt ngủ say của Diệp Hoan, say sưa ngắm nhìn hàng lông mày khí khái, đôi mi cong dài, đôi môi khẽ nhếch….tựa như đang thưởng thức một tác phẩm tuyệt thế, nước mắt nàng cứ lặng lẽ tuôn rơi

Hắn là của Kiều Mộc.

Nghĩ đến điều đó, lòng nàng lại quặn lên từng hồi. Nàng đã trao cho hắn thứ trân quý nhất. Đoạn tình cảm này còn chưa kịp bắt đầu đã phải chấm dứt, tất cả sẽ chỉ còn là những kỷ niệm, bởi…nàng và hắn không có “sau này”

Tiếng khóc khẽ khàng đánh thức Diệp Hoan, người hắn giật giật, mơ màng tỉnh lại

Cao Thắng Nam nhìn thấy hai đồng tử đen láy của Diệp Hoan chĩa về phía mình, nàng cả kinh hô lên một tiếng, lùi phắt ra xa, khuôn mặt vẫn còn vệt nước mắt chưa kịp lau cũng nhanh chóng hiện lên hai rặng mây đỏ

Diệp Hoan im lặng mấy giây rồi buồn bã nói: "Cô khóc cái gì? Người nên khóc phải là tôi đây này? Tối hôm qua tôi khóc đến cạn cả nước mắt rồi, cầu khẩn giãy dụa đều không có tác dụng gì, cô vẫn cứ tàn bạo chà đạp tôi. Cầm thú!”

Cao Thắng Nam gắt gao cắn môi, khuôn mặt đã chuyển thành màu đỏ tím không biết là xấu hổ hay phẫn nộ.

Diệp Hoan vén chăn lên, nhìn bãi máu chói mắt trên giường

Diệp Hoan kinh ngạc nhìn chốc lát, chỉ vào ga giường ủy khuất nói: "Xem đi, đều là máu đó..."

Cao Thắng Nam nhịn không được nói: "Máu đó là của tôi..."

"Có lẽ cũng có cả của tôi nữa... Cô tối hôm qua thật thô lỗ..."

Cao Thắng Nam nghe không nổi nữa, nàng thầm nghĩ tranh thủ thời gian thoát khỏi cái chỗ này.

Diệp Hoan vẫn tiếp tục lải nhải: "Tối hôm qua cô làm tôi tổn thương ghê gớm như vậy, không thể cứ như vậy mà cho qua, cô dù thế nào cũng phải đền bù cho tôi chứ? Tôi muốn…”

Diệp Hoan nói còn chưa dứt lời, Cao Thắng Nam đã sợ tới mức chạy ào ra khỏi phòng, gấp gáp vứt lại một câu:"Anh không cần chịu trách nhiệm với em, chuyện tối qua coi như chưa từng xảy ra”

Phanh!

Cửa phòng đóng lại, trong phòng chỉ còn lưu lại mùi hương đầy ám muội.

Diệp Hoan lần mò cái điện thoại quả táo (iphone) mà Chu Dung tặng cho hắn, lẩm bẩm nói: "Không thể để cho nữ lưu manh này nhởn nhơn ngoài vòng pháp luật, ta phải chụp ảnh lưu lại chứng cớ.."

Tách! Tách!

Diệp Hoan nhắm ngay Nhị đệ chụp một pô.

Nhìn Nhị đệ khoẻ mạnh kháu khỉnh trong ảnh, Diệp Hoan thoả mãn gật đầu.

"... Nhân tiện chụp thêm cho Nhị đệ mấy tấm ảnh nghệ thuật”

Tách! Tách!....

Trong phòng liên tiếp vang lên tiếng bấm máy xen lẫn tiếng tán thưởng bỉ ổi của người nào đó

“............... ………...."

Công ty Ngôi Sao

Dương Tố cùng mấy quản lý cấp cao của công ty chậm rãi đi vào văn phòng

Dương Tố năm nay bước sang tuổi ba mươi, tướng mạo bình thường, trên người tản mát ra khí thế thành thục, trầm ổn. Loại khí thế này rất phức tạp, là do tiếp xúc với cha hắn nhiều năm, đám thuộc hạ lại hết sức phục tùng cung kính vị đệ nhất công tử này khiến hắn dần dưỡng thành. Khí chất này có chút giống uy nghiêm của kẻ làm quan nhưng lại nhiễm thêm vài phần tà khí, tựa như trong một khu đất đột nhiên mọc ra một cái cây biến dị, sẽ khiến người ta không phải kính sợ mà là sợ hãi.

"Mấy ngày ta không có ở công ty, mọi chuyện vẫn bình thường chứ? " Dương Tố nhàn nhạt hỏi.

Một gã quản lý vội vàng gật đầu nói: "Hết thảy bình thường, không có bất kỳ sự tình gì phát sinh. "

Dương Tố gật đầu: "Vậy là tốt rồi, nhớ kỹ, ta chán ghét hết thảy phiền toái, phiền toái lớn hay nhỏ ta đều rất ghét, nếu xảy ra chuyện gì các người phải nhanh chóng dọn dẹp cho ta, ta chỉ muốn nghe những tin tức tốt. "

Vài tên tâm phúc kính cẩn nói: "Đã biết, Dương thiếu gia. "

"Dương thiếu gia, tập đoàn Đằng Long phái một đoàn ngoại giao tới công ty tìm ngài nhiều lần. Ngày hôm qua bọn hắn lại đưa tới một thiệp mời. Cuối tuần này tập đoàn Đằng Long tổ chức một bữa tiệc từ thiện tại Ninh Hải, muốn mời ngài tham dự. "

Dương Tố nghe vậy sắc mặt có chút âm u: "Tập đoàn Đằng Long... Nghe nói tập đoàn này tại Bắc Kinh rất có bối cảnh, ta biết rõ bọn họ là vì mảnh đất ngoại ô phía tây Ninh Hải mà đến, hẳn là không có ý tốt gì..."

"Vậy mảnh đất đó...."

Dương Tố kiên quyết nói: "Mảnh đất kia tuyệt không thể nhả ra! Ta và mấy thương gia ở Hoài Tây đã đập vào đó mấy tỷ đồng, sân golf cũng sắp sửa khởi công rồi. Mảnh đất kia nằm đúng vị trí trung tâm sân golf. Lại nói, chính quyền địa phương đã sang nhượng lại mảnh đất đó cho ta, nay bắt ta nhường lại thì chẳng phải ném vài tỷ đồng vào trong nước hay sao?

"Vâng, như vậy bữa tiệc từ thiện tiệc, chúng ta sẽ khéo léo từ chối lời mời của tập đoàn Đằng Long chứ ạ?

Dương Tố nghĩ nghĩ, nói: "Tập đoàn Đằng Long lai lịch không nhỏ, nghe nói sau lưng họ chính là Thẩm gia ở Bắc Kinh. Cha ta đã hơn năm mươi tuổi, chỉ thăng thêm một cấp nữa là sẽ tiến vào trung ương rồi, không thể quá đắc tội Đằng Long, nếu không sau này gặp mặt sẽ khó ăn nói. Bữa tiệc tối nay ta vẫn sẽ đi một chuyến”

"Dương thiếu gia, mấy ngày nay còn có một thanh niên trẻ tuổi đến tìm ngài mấy lần, tên hắn là Diệp Hoan, hắn cũng là vì mảnh đất kia mà đến.."

Dương Tố ngẩn người, trong đầu tinh tế tìm tòi một lần, lẩm bẩm nói: “… ‘Diệp Hoan’ Trong tỉnh có họ Diệp lãnh đạo sao? Bắc Kinh cũng không có gia tộc họ Diệp nào "

"Dương thiếu gia, tên Diệp Hoan này ăn mặc rất lôi thôi, hơn nữa miệng đầy lời t.hô tục, xem ra không giống mấy người tầng lớp trên như ngài..."

Dương Tố mặt trầm xuống, lạnh lùng nói: "Hóa ra không phải giới thượng lưu, các người cảm thấy ta quá rảnh rỗi hay sao? Mấy chuyện vớ vẩn như vậy nói với ta làm gì?"

Đám quản lý biến sắc, nhao nhao cúi đầu nói xin lỗi.

"Sân golf phải lập tức khởi công, các người đến nói chuyện với viện phúc lợi kia, cho bọn hắn một ít kinh phí để bọn hắn dọn đi rồi mau chóng phá dỡ tòa nhà xập xệ đó đi. Nhớ kỹ! phải giải quyết trong hòa bình, tốt nhất là khiến họ tình nguyện rời đi, đừng gây phiền toái cho cha ta”

"Dương thiếu gia, nếu như bọn hắn không chịu chuyển đi thì phải làm thế nào? " một gã quản lý hỏi.

Dương Tố không nói chuyện, lạnh lùng quét mắt nhìn hắn một cái.

"Hừ…vậy thì lập tức phái người giải quyết sạch sẽ”

Đám quản lý vội vã gật đầu: “Vâng, tôi biết rõ nên làm thế nào”

Dừng một thoáng, Dương Tố bỗng nhiên nhíu mày: “Vừa rồi đi qua bảng hiệu công ty, không hiểu sao ta lại ngửi thấy mùi khai khai như mùi nước tiểu?”

...???…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »