Thái Tử Bụi Đời

Lượt đọc: 5553 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »
Chương 131
c131: lai giả bất thiện.

❊ ❊ ❊

Lai giả bất thiện: Người tới không có ý tốt

Cao Kiến Quốc kinh ngạc cúp điện thoại.

Tuy rằng con gái có người yêu là chuyện tốt nhưng sao có thể nhanh chóng mang về một người bạn trai như thế chứ, chuyện này thật sự quá trùng hợp rồi?

Cao Kiến Quốc có kinh ngiệm phá án nhiều năm nên có chút nghi ngờ, trước kia nếu nói tới việc yêu đương kết hôn, nó luôn qua loa ứng phó khiến ông không thể không ra tối hậu thư, lại không ngờ được chỉ sau vài ngày nó đã có bạn trai, chuyện này thật kỳ quái.

Cao Kiến Quốc ngồi trầm ngâm chốc lát, sau đó nở nụ cười khó lường.

Nha đầu, con dám gạt ba?

Diệp Hoan đứng trước cửa phòng Nam Kiều Mộc, tay muốn gõ cửa nhưng lại ngập ngừng, cứ như vậy lặp đi lặp lại mấy lần.

Hắn cảm thấy, nếu như nói cho Kiều Mộc biết chuyện hắn giả mạo bạn trai Cao Thắng Nam đi gặp ba mẹ cô thì Kiều Mộc sẽ không vui, dù sao thì không có người phụ nữ nào có thể bao dung đến nỗi đồng ý cho bạn trai mình đi gặp ba mẹ của người con gái khác.

Họ đã ở bên nhau hơn 20 năm, Diệp Hoan rất hiểu Nam Kiều Mộc, hắn có thể biết được phản ứng của cô khi hắn nói ra việc này. Lúc đó, cô nhất định sẽ nở nụ cười chua xót rồi làm ra vẻ hào phóng nói đồng ý, nhưng sau đó nhất định sẽ ngồi trong phòng lặng lẽ khóc một mình.

Diệp Hoan không muốn thấy cô khóc, khi bạn thật sự yêu một ai đó, bạn sẽ không muốn thấy họ khóc, dù là khóc, thì cũng phải khóc vì hạnh phúc.

Diệp Hoan đứng trước cửa một lúc lâu rồi thở dài..

Hắn quyết định giấu chuyện này đi, dù sao cũng chỉ là đi gặp mặt ba mẹ của Cao Thắng Nam, gặp xong rồi, từ nay về sau không còn gặp lại. Chuyện này thật ra rất đơn giản, nếu nói thẳng ra, có thể khiến nó trở nên phức tạp hơn.

Không phải lúc nào nói thật cũng sẽ nhận được kết quả tốt, đặc biệt là trước mặt phụ nữ.

Khi Diệp Hoan còn nhỏ, đã từng nhìn lén con gái đi WC, sau đó còn khen mông của người đó rất trắng, kết quả là bị ăn đánh, từ đó về sau hắn đã biết được một đạo lý, đó là không thể quá thẳng thắn.

Diệp Hoan quyết định xong, định xoay người trở về phòng thì cửa phòng lại mở ra.

Kiều Mộc lặng lẽ nhìn hắn, đôi mắt đen thăm thẳm, trong suốt nhưng lại nhìn không thấy đáy khiến Diệp Hoan lập tức bị hút vào đó.

" Hình như hôm nay anh lại phải vào cục cảnh sát, có chuyện gì xảy ra sao?"

" Ngoài ý muốn! Hoàn toàn là ngoài ý muốn!" Diệp Hoan tranh thủ thời gian giải thích, thuận tiện mắng luôn Hầu Tử và Trương Tam.

Nam Kiều Mộc thở dài, nhưng trong giọng nói lại mang ý cười: "Các anh đó...Diệp Hoan, bây giờ em với anh đã yêu nhau rồi, Hầu Tử và Trương Tam có phải cũng nên đi tìm người yêu hay không? Họ có người yêu rồi, có lẽ sẽ không làm ra những chuyện như vậy nữa."

Diệp Hoan nghĩ ngợi chốc lát rồi nói: " Việc này có chút khó khăn, phụ nữ bây giờ rất thực dụng, nếu như không nhà không xe mà muốn họ quan tâm thì không thể. Chuyện tiền bạc thì không khó, dù sao tiền của anh cũng chính là tiền của bọn họ, nhưng quan trọng hơn là bọn họ........."

"Họ thì sao?"

" Hầu Tử là một trạch nam điển hình, thấy ca sĩ trên video thì mắt sáng lên,nhưng khi gặp người thật thì lại trở nên ngu ngốc, nói năng lắp bắp, ai có thể thích hắn đây? Trương Tam thì khỏi phải nói tới, chỉ cần nhìn thấy gương mặt của hắn thì có người phụ nữ nào chịu mở hai chân ra chứ...."

"..Mở hai chân...." Nam Kiều Mộc ngây người một lúc, sau đó đánh Diệp Hoan mấy cái thật mạnh, cười mắng: " Cái mồm thối này của anh ngày càng lợi hại, sao anh có thể nói bạn thân của anh như thế?"

Advertisement

Diệp Hoan cười cười nắm lấy đôi tay mềm mại của Kiều Mộc, để nó trọn trong lòng bàn tay mình, đôi mắt nóng rực khiến tim cô đột đập nhanh hơn, nên cô đỏ mặt cúi đầu xuống.

" Kiều Mộc....."

" Ừ?" Nam Kiều Mộc ngượng ngùng đáp.

"Chúng ta có phải là nên tiến tới bước tiếp theo không?"Trong mắt Diệp Hoan lóe lên sự ham m.uốn.

Mặt Kiều Mộc càng đỏ hơn..

" Bước...bước gì chứ"

Diệp Hoan lộ ra vẻ mặt gian xảo, vô cùng không thuần khiết.

Kiều Mộc như một chú nai con đang sợ hãi, vội vàng đẩy hắn ra: " Chuyện này... nhất định phải là sau khi kết hôn!"

Diệp Hoan lộ ra vẻ mặt suy sụp, oan ức nói: " Sao em tàn nhẫn thế, lấy hầm cầu còn không chừa phân....."

Nam Kiều Mộc dừng một chút, lạnh lùng nhìn hắn:"Anh lớn lên giống chúng lắm sao?"

.............................

Cao Thắng Nam quả nhiên không lừa Diệp Hoan, chiều hôm sau, một chiếc xe cảnh sát đậu trước đầu ngõ khu nhà cũ.

"Anh ra đi, em đang chờ anh dưới lầu, anh mau thay quần áo rồi đi với em." Giọng Cao Thắng Nam vang lên trong điện thoại tựa như giọng của một vị tướng quân chỉ huy binh lính.

Diệp Hoan đau khổ thở dài: "Thật sự phải đi sao? Cô không suy nghĩ lại à?"

"Không cần, hơn nữa anh cũng không được đổi ý,, an đừng quên những gì anh đã hứa với em." Cao Thắng Nam cứng rắn nói.

Advertisement

" Người ta...người ta hôm nay không được...." Diệp Hoan ngượng ngùng: " Người ta hôm nay có cái kia...."

Cao Thắng Nam đen mặt, khó chịu nói: "Anh đừng có mà viện cớ, em cho anh 10 phút, bằng không em sẽ tự thân lên nhà anh mà tóm cổ anh xuống."

Diệp Hoan thở dài nhận mệnh, nói: " Được rồi, tôi ra ngay, nhưng tôi vẫn còn một vấn để cuối cùng muốn hỏi cô."

" Anh cứ hỏi."

" Có thể không đi không?"

" Không thể."

Xe chạy về phía thành phố Giang Châu, Cao Thắng Nam nắm tay lái, đôi mắt ẩn hiện sự vui mừng khó thấy, thỉnh thoảng lại nhìn về cái người đang không được tự nhiên ngồi kế bên mình.

" Trên người anh có rận hay sao mà cứ ngồi không yên thế kia?" Cao Thắng Nam không hài lòng nói.

Diệp Hoan mang vẻ mặt đau khổ lên tiếng: "Cảnh sát Cao......”

" Gọi em là Thắng Nam." Cao Thắng Nam lạnh lùng nói.

" A?"

"Một lát nữa gặp bố mẹ em anh vẫn muốn gọi em là cảnh sát Cao sao? Đây giống xưng hô giữa người yêu với nhau sao?"

" Được rồi...... Thắng Nam, cô dù sao cũng là người chấp pháp cho nhân dân, sau này cô có thể không dùng đồ dùng của cơ quan vào việc riêng tư được không? Cô phải liêm khiết một chút chứ......"

"Anh có ý gì?"

"Cô nói xem, cô đi đâu cũng dùng xe cảnh sát, đưa bạn trai về nhà cũng dùng xe cảnh sát, người khác thì thấy là cô đưa bạn trai về nhà nhưng tôi ngồi trên xe cứ có cảm giác như mình sắp bị xử bắn vậy. Thắng Nam cô có chắc là cô đưa tôi về nhà chứ không phải là đưa tôi tới pháp trường chứ?" Diệp Hoan đáng thương nói.

Cao Thắng Nam trừng hắn, nói: " Xe này là khi em tới làm trong cục cảnh sát thì được cục trưởng giao cho, ông ấy nói em muốn dùng thế nào cũng được, anh cho là em cần nó lắm ư? Anh của em tặng em một chiếc BMW em còn chẳng dùng đây."

Diệp Hoan hít sâu rồi đạo: "Thật ra cô muốn gạt ba mẹ cô cũng không khó lắm đâu. Trong cục cảnh sát có biết bao nhiêu người, cô tùy tiện kéo theo một người được rồi, đâu nhất thiết là tôi chứ? Cảnh sát và lưu manh, cô không thấy rất không hợp sao? Tôi vừa tới trước mặt ba mẹ cô thì sẽ lòi đuôi ngay."

Cao Thắng Nam khẽ nói: "Dù sao đàn ông đều là những tên khốn khiếp, tôi đây chọn một người tôi thấy thuận mắt hơn một chút được không?"

Diệp Hoan cười khổ nói: " Tôi có chỗ nào để cô nhìn thuận mắt chứ?"

Cao Thắng Nam cười tủm tỉm nói: "Người bị tôi đè dễ dàng như thế trên đời chắc cũng có mình anh thôi."

Diệp Hoan đỏ mắt, quay đầu nhìn quang cảnh ngoài cửa, môi run run, u oán nói:"Cô đừng có chạm vào vết thương lòng của tôi."

Hai tiếng sau, xe cảnh sát không nhanh không chậm chạy vào nội thành Giang Châu.

Một đường thuận lợi, xuyên qua cổng chính trụ sở công an tỉnh, đi vào khu nhà ở của cán bộ

Khi gần đến nơi, Cao Thắng Nam như nhớ tới điều gì đó, đột nhiên giẫm phanh, quay đầu nói với Diệp Hoan:" Anh lái xe đi."

Diệp Hoan ngạc nhiên nói: "Sao thế?"

Cao Thắng Nam cắn môi nói: "Trên đời này làm sao có đạo lý nữ lái xe, nam ngồi bên nghỉ ngơi? Ba em thấy em lái nhất định có ấn tượng không tốt với anh."

"Nhưng......tôi không có bằng lái xe."

"Ba em là cảnh sát hình sự, không phải cảnh sát giao thông, ông sẽ không đòi bằng lái xe của anh." Cao Thắng Nam chắc chắn nói.

" Cô chắc không? Kỹ thuật lái xe của tôi rất tệ, một khi giẫm ga thì không biết chiếc xe nó sẽ chạy hướng nào đâu......"

" Anh đừng nói nhảm nữa! Lái nhanh lên!"

Hai người đổi vị trí, Diệp Hoan ngồi trên ghế lái, khẩn trương khiến lòng bàn tay hắn ướt đẫm mồ hôi.

May mắn là kỹ thuật lái xe của hắn đã tốt hơn khi xưa, nên sau khi nhấn ga thì mọi thứ đều thuận lợi. Diệp Hoan theo hướng mà Cao Thắng Nam chỉ dẫn, chậm rãi lái xe đi sâu vào khu nhà ở cán bộ.

Rẽ qua khỏi cánh rừng nhỏ thì xuất hiện một ngôi nhà hai tầng, đó là nhà của Cao Thắng Nam. Căn nhà rất bình dị, phía trước cửa trồng một hàng cây ngô đồng xen lẫn giữa các bụi cây xanh mượt, lại thêm hai cây đào lâu năm, khiến người đến cảm giác thanh nhã như chốn thế ngoại đào viên.

Nhưng, ngày hôm nay căn nhà này không được yên bình lắm.

Diệp Hoan vừa chạy xe tới liền phát hiện trước nhà có một người đang đứng.

Một người đàn ông trung niên dáng vẻ cao lớn, đứng chắp tay sau lưng trông như một vị tuyệt thế kiếm khách thời xưa. Phong thái uy nghiêm đĩnh đạc, hai mắt như có điện, không giận mà lại lộ ra uy áp, ngay cả Diệp Hoan ở cách ông hơn 50 mét cũng có thể cảm nhận được sát khí toát ra từ người ông.

Đứng kế bên ông là một người phụ nữ đang mặc tạp dề, miệng nở nụ cười hiền hòa, thỉnh thoảng lại dùng tạp dề lau tay.

Còn có một người trẻ tuổi đứng sau họ mặc bộ âu phục màu đen, thoạt nhìn thanh tú điềm đạm, điển hình của kiểu thư sinh mặt trắng, khi cười lên còn như mang theo vài phần ngượng ngùng.

Còn có một con chó săn lai sói màu đen vàng đang chạy quanh ba người, thỉnh thoảng lại kêu lên gâu gâu.

Mồ hôi trên trán Diệp Hoan càng tuôn ra nhiều hơn.

Người đứng giữa kia...... chắc là ba của Cao Thắng Nam? Nhìn gương mặt ông như vậy, bữa cơm hôm nay chắc chắn là Hồng Môn Yến rồi.

Diệp Hoan sợ hãi, lưu manh chính là lưu manh, đối với cảnh sát luôn có một sự sợ hãi bản năng, huống chi còn là cục trưởng cảnh sát.....

Cao Thắng Nam nhẹ nhàng đẩy hắn, nói: "Anh ngơ ngác cái gì? Ba mẹ em cùng anh trai đều đi ra đón anh rồi, anh còn không mau lái xe qua?"

Mặt Diệp Hoan tái lại, nửa ngày sau mới run rẩy nói ra mấy chữ:"Lai giả bất thiện."

Cao Thắng Nam tức giận đánh hắn một cái: "Anh nói gì đó! Anh mới là khách đến nhà!"

Trước nhà, Cao Kiến Quốc vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào xe cảnh sát, phong thái uy nghiêm vẫn giữ nguyên nhưng lại nở một nụ cười lạnh.

"Tôi thật rất muốn nhìn xem người mà con nhóc kia mang đến rốt cục có bộ dạng gì, nha đầu thối này đến ngay cả ba nó mà nó cũng dám gạt!"

Cao phu nhân đứng kế bên đẩy ông một cái, nói: "Sao ông khẳng định là nó mang người yêu giả về? Nếu như là thật thì sao?"

Cao Kiến Quốc cười lạnh: "Mấy ngày trước nó còn nói là không có người yêu, sau khi tôi ra tối hậu thư cho nó thì nó lập tức dẫn ngay một anh người yêu về. Nó nghĩ tôi ngốc lắm ư? Tôi điều tra phá án mấy chục năm rồi, nếu như ngay cả cái trò trẻ con đó còn nhìn không ra thì tôi thật sự quá vô dụng rồi."

Anh Cao Thắng Nam chen lời: "Ba, cho dù là thật hay giả, cha cũng đừng làm khó nó quá, dù sao thì con gái vẫn rất trọng sĩ diện."

Cao Kiến Quốc hừ nhẹ một cái rồi không tình nguyện gật đầu.

Diệp Hoan nắm tay lái, càng lúc càng thấy hồi hộp, mồ hôi càng tuôn ra nhiều hơn nữa.

Hắn thậm chí còn muốn quay đầu xe chạy về Ninh Hải.

Hắn thật sự không nên đồng ý với Cao Thắng Nam, chuyện này nhìn thế nào cũng giống như một cái bẫy.

Cô ta chắc không phải là vì yêu mình rồi sinh ra hận, cố ý lừa mình đến đây để ba cô đánh mình một trận chứ?

Diệp Hoan không thể không dùng lòng tiểu nhân đi đo lòng nữ tử.

Cao Thắng Nam tức giận vỗ vai hắn, nói: " Anh lại còn ngây ngốc ra đấy làm gì? Không mau lái qua bên kia đi?"

Diệp Hoan bất ngờ, vội vàng nói: "Được....."

Vì khẩn trương nên Diệp Hoan đạp mạnh chân ga, chiếc xe cảnh sát vốn đang từ tốn tiến tới đột nhiên lao vọt tới nhanh như tên rời cung.

Cao Kiến Quốc vốn đang đứng ung dung như tuyệt thế kiếm khách Độc Cô Cầu Bại, chợt thấy xe cảnh sát đột nhiên ầm ầm lao tới, mặt ông biến sắc nhưng ông vẫn cố trấn định đứng nguyên, kinh nghiệm bao nhiêu năm sẽ không khiến ông chật vật tránh né một chiếc xe cảnh sát, dù là nó đang lao tới với tốc độ thật nhanh.

Năm mươi mét

Bốn mươi mét

Ba mươi mét….

Sắc mặt Cục trưởng Cao càng lúc càng trắng, trên trán đã lấm tấm mồ hôi

Xe cảnh sát không có chút dấu hiệu nào cho thấy là nó sẽ giảm tốc độ.

Hai mươi mét

Mười mét.....

Tên tiểu tử này muốn đâm chết ông!

"TRÁNH RA!!"

Cao Kiến Quốc vừa sợ vừa giận, không cam lòng cắn răng một cái, vội vã kéo vợ và con trai nhảy vào trong mấy bụi cây xanh.....

Xe cảnh sát phóng vèo qua người họ.

Ba người Cao gia chật vật ngã dúi dụi trong bụi cỏ, hình tượng kiếm khách cao thâm của Cao cục trưởng cũng không còn lại chút gì.

Trong xe, trái tim của Cao Thắng Nam thiếu chút nữa ngừng đập, cô thấy Diệp Hoan lái xe như gió thu cuốn lá vàng, quét cả ba mẹ và anh trai cô dúi dụi vào bụi cỏ, mặt Cao Thắng Nam trắng bệch.

"Khốn nạn! Anh phanh lại cho em!" Cao Thắng Nam tức giận la lên.

Diệp Hoan toàn thân đổ mồ hôi, lập tức đạp phanh.

K-Í-T..T...T!!

Thanh âm chói tai vang lên giữa tiểu khu yên tĩnh, lốp xe ma sát với mặt đất để lại những vết dài màu đen trên mặt đường.

"Anh muốn đâm chết ba mẹ em phải không? Khốn nạn! Anh có biết lái xe hay không hả!?"

Diệp Hoan toàn thân run rẩy, hắn cũng cảm thấy hoảng sợ: "Tôi..tôi lúc nãy đạp nhầm..may là ba cô phản ứng nhanh nhạy…."

"Anh câm miệng, khốn nạn!" Cao Thắng Nam qua kính chiếu hậu nhìn thấy ba mẹ mình và anh trai chật vật đứng lên từ bụi cỏ, không khỏi thở dài: "Xong rồi, mọi thứ đều bị anh phá nát hết rồi."

Lúc này xe đã đi quá cửa nhà một đoạn dài, Cao Thắng Nam ngoái đầu nhìn thoáng qua rồi tức giận đánh Diệp Hoan một cái, nói: "Quay đầu xe! Trở về"

Diệp Hoan gật đầu, định quay xe lại, không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại đạp trúng chân ga lần nữa.

Xe cảnh sát lại gào thét chạy trở về, phóng như tia chớp đến chỗ ba người của Cao gia vẫn còn đang chật vật phủi quần áo…

Cao Kiến Quốc ngẩn người, sau đó biến sắc, sợ hãi nói:" Lại nữa sao?"

Cao cục trưởng không hổ là nhân vật kiệt xuất của Giang Nam, lại một lần nữa giúp vợ con tránh xe.

"Nhảy đi!"

Ba người lại úp mặt vào bụi cỏ lần nữa......

Nhưng con chó săn của Cao gia thì không được may mắn như vậy.

Nó nhìn thấy Cao Thắng Nam thì vô cùng vui mừng, quẫy đuôi định nhào tới nghênh đón cô nhưng không ngờ chiếc xe do bạn trai giả mạo của cô lại hùng hổ tông trúng nó.

Rầm!

Ba người nhà họ Cao nằm trong bụi cỏ trơ mắt nhìn Diệp Hoan đè bẹp bảo bối nhà họ…

Anh Cao Thắng Nam đau lòng hét lớn: "Vượng Tài!"

Diệp Hoan nghe thấy âm thanh đó, cảm thấy gì đó không đúng, nên nhanh chóng đạp phanh.

Cao Kiến Quốc chật vật đứng lên rồi chỉ vào xe cảnh sát, ông tức giận đến nỗi toàn thân run rẩy.

"Các người thấy chưa? Đây là ra oai phủ đầu! Các người phải tỉnh táo mà nhìn cho kỹ tên đàn ông không rõ lai lịch mà Thắng Nam đưa về, đừng có xem thường nó, lai giả bất thiện!”

Diệp Hoan toát mồ hôi lạnh, tay nắm chặt tay lái, ánh mắt lồi ra như cá chết......

Cao Thắng Nam ngồi cạnh, lấy tay che mặt, ai oán không ngừng, mắt đã chớm lệ

Hôm nay đúng là đi ra ngoài không xem lịch, tất cả mọi chuyện đều hỏng hết!

Chuyện khác cô không biết nhưng cô biết rõ ba cô yêu quý con chó Vượng Tài kia tới mức nào. Ông thường xuyên mang nó đi tản bộ ngoài sân, giống như tướng quân dẫn binh sĩ của mình đi tuần khắp thành trì. Không biết có phải là chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng hay không nhưng tất cả mọi người trong nội viện đều xem nó là đứa con trai thứ hai của Cao gia......

Hôm nay con rể tương lai đến nhà, việc đầu tiên là giết chết con trai của bố vợ, sau này......

Còn có thể có sau này sao?

Hai người ngồi ngây ngốc trong xe, thời gian và không gian như dừng lại, ai cũng không dám xuống xe, càng không dám nhìn gương mặt còn xanh hơn bụi cỏ của Cao Kiến Quốc.

Nhưng dù đầu có co duỗi thế nào cũng không thoát được cây đao.

BA!

Cửa xe bị Cao Kiến Quốc giật ra.

Ông ngay lập tức tóm lấy cổ áo Diệp Hoan, lôi hắn ra khỏi xe.

Cao Thắng Nam gấp gáp kêu một tiếng" Ba!", cũng vội vàng xuống xe theo Diệp Hoan.

Cao Kiến Quốc giận đến nỗi cả gương mặt nhăn nhúm lại, tóm lấy cổ áo Diệp Hoan, ông nhìn kẻ thù giết con mình:" Ranh con, mau lấy bằng lái xe ra đây! "

Diệp Hoan lo lắng, hắn đào ở đâu ra cái bằng lái xe bây giờ, hắn có bằng lái xe đâu.

Diệp Hoan quay đầu nhìn Cao Thắng Nam, giọng nói mang theo tiếng nức nở: "Cô không phải nói ba cô không phải cảnh sát giao thông sao?”

Cao Kiến Quốc cười gằn: "Ông đây quyết định đổi nghề! Mau lấy bằng lái xe ra đây!"

Lai giả bất thiện: Người tới không có ý tốt

Cao Kiến Quốc kinh ngạc cúp điện thoại.

Tuy rằng con gái có người yêu là chuyện tốt nhưng sao có thể nhanh chóng mang về một người bạn trai như thế chứ, chuyện này thật sự quá trùng hợp rồi?

Cao Kiến Quốc có kinh ngiệm phá án nhiều năm nên có chút nghi ngờ, trước kia nếu nói tới việc yêu đương kết hôn, nó luôn qua loa ứng phó khiến ông không thể không ra tối hậu thư, lại không ngờ được chỉ sau vài ngày nó đã có bạn trai, chuyện này thật kỳ quái.

Cao Kiến Quốc ngồi trầm ngâm chốc lát, sau đó nở nụ cười khó lường.

Nha đầu, con dám gạt ba?

Diệp Hoan đứng trước cửa phòng Nam Kiều Mộc, tay muốn gõ cửa nhưng lại ngập ngừng, cứ như vậy lặp đi lặp lại mấy lần.

Hắn cảm thấy, nếu như nói cho Kiều Mộc biết chuyện hắn giả mạo bạn trai Cao Thắng Nam đi gặp ba mẹ cô thì Kiều Mộc sẽ không vui, dù sao thì không có người phụ nữ nào có thể bao dung đến nỗi đồng ý cho bạn trai mình đi gặp ba mẹ của người con gái khác.

Họ đã ở bên nhau hơn 20 năm, Diệp Hoan rất hiểu Nam Kiều Mộc, hắn có thể biết được phản ứng của cô khi hắn nói ra việc này. Lúc đó, cô nhất định sẽ nở nụ cười chua xót rồi làm ra vẻ hào phóng nói đồng ý, nhưng sau đó nhất định sẽ ngồi trong phòng lặng lẽ khóc một mình.

Diệp Hoan không muốn thấy cô khóc, khi bạn thật sự yêu một ai đó, bạn sẽ không muốn thấy họ khóc, dù là khóc, thì cũng phải khóc vì hạnh phúc.

Diệp Hoan đứng trước cửa một lúc lâu rồi thở dài..

Hắn quyết định giấu chuyện này đi, dù sao cũng chỉ là đi gặp mặt ba mẹ của Cao Thắng Nam, gặp xong rồi, từ nay về sau không còn gặp lại. Chuyện này thật ra rất đơn giản, nếu nói thẳng ra, có thể khiến nó trở nên phức tạp hơn.

Không phải lúc nào nói thật cũng sẽ nhận được kết quả tốt, đặc biệt là trước mặt phụ nữ.

Khi Diệp Hoan còn nhỏ, đã từng nhìn lén con gái đi WC, sau đó còn khen mông của người đó rất trắng, kết quả là bị ăn đánh, từ đó về sau hắn đã biết được một đạo lý, đó là không thể quá thẳng thắn.

Diệp Hoan quyết định xong, định xoay người trở về phòng thì cửa phòng lại mở ra.

Kiều Mộc lặng lẽ nhìn hắn, đôi mắt đen thăm thẳm, trong suốt nhưng lại nhìn không thấy đáy khiến Diệp Hoan lập tức bị hút vào đó.

" Hình như hôm nay anh lại phải vào cục cảnh sát, có chuyện gì xảy ra sao?"

" Ngoài ý muốn! Hoàn toàn là ngoài ý muốn!" Diệp Hoan tranh thủ thời gian giải thích, thuận tiện mắng luôn Hầu Tử và Trương Tam.

Nam Kiều Mộc thở dài, nhưng trong giọng nói lại mang ý cười: "Các anh đó...Diệp Hoan, bây giờ em với anh đã yêu nhau rồi, Hầu Tử và Trương Tam có phải cũng nên đi tìm người yêu hay không? Họ có người yêu rồi, có lẽ sẽ không làm ra những chuyện như vậy nữa."

Diệp Hoan nghĩ ngợi chốc lát rồi nói: " Việc này có chút khó khăn, phụ nữ bây giờ rất thực dụng, nếu như không nhà không xe mà muốn họ quan tâm thì không thể. Chuyện tiền bạc thì không khó, dù sao tiền của anh cũng chính là tiền của bọn họ, nhưng quan trọng hơn là bọn họ........."

"Họ thì sao?"

" Hầu Tử là một trạch nam điển hình, thấy ca sĩ trên video thì mắt sáng lên,nhưng khi gặp người thật thì lại trở nên ngu ngốc, nói năng lắp bắp, ai có thể thích hắn đây? Trương Tam thì khỏi phải nói tới, chỉ cần nhìn thấy gương mặt của hắn thì có người phụ nữ nào chịu mở hai chân ra chứ...."

"..Mở hai chân...." Nam Kiều Mộc ngây người một lúc, sau đó đánh Diệp Hoan mấy cái thật mạnh, cười mắng: " Cái mồm thối này của anh ngày càng lợi hại, sao anh có thể nói bạn thân của anh như thế?"

Advertisement

Diệp Hoan cười cười nắm lấy đôi tay mềm mại của Kiều Mộc, để nó trọn trong lòng bàn tay mình, đôi mắt nóng rực khiến tim cô đột đập nhanh hơn, nên cô đỏ mặt cúi đầu xuống.

" Kiều Mộc....."

" Ừ?" Nam Kiều Mộc ngượng ngùng đáp.

"Chúng ta có phải là nên tiến tới bước tiếp theo không?"Trong mắt Diệp Hoan lóe lên sự ham m.uốn.

Mặt Kiều Mộc càng đỏ hơn..

" Bước...bước gì chứ"

Diệp Hoan lộ ra vẻ mặt gian xảo, vô cùng không thuần khiết.

Kiều Mộc như một chú nai con đang sợ hãi, vội vàng đẩy hắn ra: " Chuyện này... nhất định phải là sau khi kết hôn!"

Diệp Hoan lộ ra vẻ mặt suy sụp, oan ức nói: " Sao em tàn nhẫn thế, lấy hầm cầu còn không chừa phân....."

Nam Kiều Mộc dừng một chút, lạnh lùng nhìn hắn:"Anh lớn lên giống chúng lắm sao?"

.............................

Cao Thắng Nam quả nhiên không lừa Diệp Hoan, chiều hôm sau, một chiếc xe cảnh sát đậu trước đầu ngõ khu nhà cũ.

"Anh ra đi, em đang chờ anh dưới lầu, anh mau thay quần áo rồi đi với em." Giọng Cao Thắng Nam vang lên trong điện thoại tựa như giọng của một vị tướng quân chỉ huy binh lính.

Diệp Hoan đau khổ thở dài: "Thật sự phải đi sao? Cô không suy nghĩ lại à?"

"Không cần, hơn nữa anh cũng không được đổi ý,, an đừng quên những gì anh đã hứa với em." Cao Thắng Nam cứng rắn nói.

Advertisement

" Người ta...người ta hôm nay không được...." Diệp Hoan ngượng ngùng: " Người ta hôm nay có cái kia...."

Cao Thắng Nam đen mặt, khó chịu nói: "Anh đừng có mà viện cớ, em cho anh 10 phút, bằng không em sẽ tự thân lên nhà anh mà tóm cổ anh xuống."

Diệp Hoan thở dài nhận mệnh, nói: " Được rồi, tôi ra ngay, nhưng tôi vẫn còn một vấn để cuối cùng muốn hỏi cô."

" Anh cứ hỏi."

" Có thể không đi không?"

" Không thể."

Xe chạy về phía thành phố Giang Châu, Cao Thắng Nam nắm tay lái, đôi mắt ẩn hiện sự vui mừng khó thấy, thỉnh thoảng lại nhìn về cái người đang không được tự nhiên ngồi kế bên mình.

" Trên người anh có rận hay sao mà cứ ngồi không yên thế kia?" Cao Thắng Nam không hài lòng nói.

Diệp Hoan mang vẻ mặt đau khổ lên tiếng: "Cảnh sát Cao......”

" Gọi em là Thắng Nam." Cao Thắng Nam lạnh lùng nói.

" A?"

"Một lát nữa gặp bố mẹ em anh vẫn muốn gọi em là cảnh sát Cao sao? Đây giống xưng hô giữa người yêu với nhau sao?"

" Được rồi...... Thắng Nam, cô dù sao cũng là người chấp pháp cho nhân dân, sau này cô có thể không dùng đồ dùng của cơ quan vào việc riêng tư được không? Cô phải liêm khiết một chút chứ......"

"Anh có ý gì?"

"Cô nói xem, cô đi đâu cũng dùng xe cảnh sát, đưa bạn trai về nhà cũng dùng xe cảnh sát, người khác thì thấy là cô đưa bạn trai về nhà nhưng tôi ngồi trên xe cứ có cảm giác như mình sắp bị xử bắn vậy. Thắng Nam cô có chắc là cô đưa tôi về nhà chứ không phải là đưa tôi tới pháp trường chứ?" Diệp Hoan đáng thương nói.

Cao Thắng Nam trừng hắn, nói: " Xe này là khi em tới làm trong cục cảnh sát thì được cục trưởng giao cho, ông ấy nói em muốn dùng thế nào cũng được, anh cho là em cần nó lắm ư? Anh của em tặng em một chiếc BMW em còn chẳng dùng đây."

Diệp Hoan hít sâu rồi đạo: "Thật ra cô muốn gạt ba mẹ cô cũng không khó lắm đâu. Trong cục cảnh sát có biết bao nhiêu người, cô tùy tiện kéo theo một người được rồi, đâu nhất thiết là tôi chứ? Cảnh sát và lưu manh, cô không thấy rất không hợp sao? Tôi vừa tới trước mặt ba mẹ cô thì sẽ lòi đuôi ngay."

Cao Thắng Nam khẽ nói: "Dù sao đàn ông đều là những tên khốn khiếp, tôi đây chọn một người tôi thấy thuận mắt hơn một chút được không?"

Diệp Hoan cười khổ nói: " Tôi có chỗ nào để cô nhìn thuận mắt chứ?"

Cao Thắng Nam cười tủm tỉm nói: "Người bị tôi đè dễ dàng như thế trên đời chắc cũng có mình anh thôi."

Diệp Hoan đỏ mắt, quay đầu nhìn quang cảnh ngoài cửa, môi run run, u oán nói:"Cô đừng có chạm vào vết thương lòng của tôi."

Hai tiếng sau, xe cảnh sát không nhanh không chậm chạy vào nội thành Giang Châu.

Một đường thuận lợi, xuyên qua cổng chính trụ sở công an tỉnh, đi vào khu nhà ở của cán bộ

Khi gần đến nơi, Cao Thắng Nam như nhớ tới điều gì đó, đột nhiên giẫm phanh, quay đầu nói với Diệp Hoan:" Anh lái xe đi."

Diệp Hoan ngạc nhiên nói: "Sao thế?"

Cao Thắng Nam cắn môi nói: "Trên đời này làm sao có đạo lý nữ lái xe, nam ngồi bên nghỉ ngơi? Ba em thấy em lái nhất định có ấn tượng không tốt với anh."

"Nhưng......tôi không có bằng lái xe."

"Ba em là cảnh sát hình sự, không phải cảnh sát giao thông, ông sẽ không đòi bằng lái xe của anh." Cao Thắng Nam chắc chắn nói.

" Cô chắc không? Kỹ thuật lái xe của tôi rất tệ, một khi giẫm ga thì không biết chiếc xe nó sẽ chạy hướng nào đâu......"

" Anh đừng nói nhảm nữa! Lái nhanh lên!"

Hai người đổi vị trí, Diệp Hoan ngồi trên ghế lái, khẩn trương khiến lòng bàn tay hắn ướt đẫm mồ hôi.

May mắn là kỹ thuật lái xe của hắn đã tốt hơn khi xưa, nên sau khi nhấn ga thì mọi thứ đều thuận lợi. Diệp Hoan theo hướng mà Cao Thắng Nam chỉ dẫn, chậm rãi lái xe đi sâu vào khu nhà ở cán bộ.

Rẽ qua khỏi cánh rừng nhỏ thì xuất hiện một ngôi nhà hai tầng, đó là nhà của Cao Thắng Nam. Căn nhà rất bình dị, phía trước cửa trồng một hàng cây ngô đồng xen lẫn giữa các bụi cây xanh mượt, lại thêm hai cây đào lâu năm, khiến người đến cảm giác thanh nhã như chốn thế ngoại đào viên.

Nhưng, ngày hôm nay căn nhà này không được yên bình lắm.

Diệp Hoan vừa chạy xe tới liền phát hiện trước nhà có một người đang đứng.

Một người đàn ông trung niên dáng vẻ cao lớn, đứng chắp tay sau lưng trông như một vị tuyệt thế kiếm khách thời xưa. Phong thái uy nghiêm đĩnh đạc, hai mắt như có điện, không giận mà lại lộ ra uy áp, ngay cả Diệp Hoan ở cách ông hơn 50 mét cũng có thể cảm nhận được sát khí toát ra từ người ông.

Đứng kế bên ông là một người phụ nữ đang mặc tạp dề, miệng nở nụ cười hiền hòa, thỉnh thoảng lại dùng tạp dề lau tay.

Còn có một người trẻ tuổi đứng sau họ mặc bộ âu phục màu đen, thoạt nhìn thanh tú điềm đạm, điển hình của kiểu thư sinh mặt trắng, khi cười lên còn như mang theo vài phần ngượng ngùng.

Còn có một con chó săn lai sói màu đen vàng đang chạy quanh ba người, thỉnh thoảng lại kêu lên gâu gâu.

Mồ hôi trên trán Diệp Hoan càng tuôn ra nhiều hơn.

Người đứng giữa kia...... chắc là ba của Cao Thắng Nam? Nhìn gương mặt ông như vậy, bữa cơm hôm nay chắc chắn là Hồng Môn Yến rồi.

Diệp Hoan sợ hãi, lưu manh chính là lưu manh, đối với cảnh sát luôn có một sự sợ hãi bản năng, huống chi còn là cục trưởng cảnh sát.....

Cao Thắng Nam nhẹ nhàng đẩy hắn, nói: "Anh ngơ ngác cái gì? Ba mẹ em cùng anh trai đều đi ra đón anh rồi, anh còn không mau lái xe qua?"

Mặt Diệp Hoan tái lại, nửa ngày sau mới run rẩy nói ra mấy chữ:"Lai giả bất thiện."

Cao Thắng Nam tức giận đánh hắn một cái: "Anh nói gì đó! Anh mới là khách đến nhà!"

Trước nhà, Cao Kiến Quốc vẫn lạnh lùng nhìn chằm chằm vào xe cảnh sát, phong thái uy nghiêm vẫn giữ nguyên nhưng lại nở một nụ cười lạnh.

"Tôi thật rất muốn nhìn xem người mà con nhóc kia mang đến rốt cục có bộ dạng gì, nha đầu thối này đến ngay cả ba nó mà nó cũng dám gạt!"

Cao phu nhân đứng kế bên đẩy ông một cái, nói: "Sao ông khẳng định là nó mang người yêu giả về? Nếu như là thật thì sao?"

Cao Kiến Quốc cười lạnh: "Mấy ngày trước nó còn nói là không có người yêu, sau khi tôi ra tối hậu thư cho nó thì nó lập tức dẫn ngay một anh người yêu về. Nó nghĩ tôi ngốc lắm ư? Tôi điều tra phá án mấy chục năm rồi, nếu như ngay cả cái trò trẻ con đó còn nhìn không ra thì tôi thật sự quá vô dụng rồi."

Anh Cao Thắng Nam chen lời: "Ba, cho dù là thật hay giả, cha cũng đừng làm khó nó quá, dù sao thì con gái vẫn rất trọng sĩ diện."

Cao Kiến Quốc hừ nhẹ một cái rồi không tình nguyện gật đầu.

Diệp Hoan nắm tay lái, càng lúc càng thấy hồi hộp, mồ hôi càng tuôn ra nhiều hơn nữa.

Hắn thậm chí còn muốn quay đầu xe chạy về Ninh Hải.

Hắn thật sự không nên đồng ý với Cao Thắng Nam, chuyện này nhìn thế nào cũng giống như một cái bẫy.

Cô ta chắc không phải là vì yêu mình rồi sinh ra hận, cố ý lừa mình đến đây để ba cô đánh mình một trận chứ?

Diệp Hoan không thể không dùng lòng tiểu nhân đi đo lòng nữ tử.

Cao Thắng Nam tức giận vỗ vai hắn, nói: " Anh lại còn ngây ngốc ra đấy làm gì? Không mau lái qua bên kia đi?"

Diệp Hoan bất ngờ, vội vàng nói: "Được....."

Vì khẩn trương nên Diệp Hoan đạp mạnh chân ga, chiếc xe cảnh sát vốn đang từ tốn tiến tới đột nhiên lao vọt tới nhanh như tên rời cung.

Cao Kiến Quốc vốn đang đứng ung dung như tuyệt thế kiếm khách Độc Cô Cầu Bại, chợt thấy xe cảnh sát đột nhiên ầm ầm lao tới, mặt ông biến sắc nhưng ông vẫn cố trấn định đứng nguyên, kinh nghiệm bao nhiêu năm sẽ không khiến ông chật vật tránh né một chiếc xe cảnh sát, dù là nó đang lao tới với tốc độ thật nhanh.

Năm mươi mét

Bốn mươi mét

Ba mươi mét….

Sắc mặt Cục trưởng Cao càng lúc càng trắng, trên trán đã lấm tấm mồ hôi

Xe cảnh sát không có chút dấu hiệu nào cho thấy là nó sẽ giảm tốc độ.

Hai mươi mét

Mười mét.....

Tên tiểu tử này muốn đâm chết ông!

"TRÁNH RA!!"

Cao Kiến Quốc vừa sợ vừa giận, không cam lòng cắn răng một cái, vội vã kéo vợ và con trai nhảy vào trong mấy bụi cây xanh.....

Xe cảnh sát phóng vèo qua người họ.

Ba người Cao gia chật vật ngã dúi dụi trong bụi cỏ, hình tượng kiếm khách cao thâm của Cao cục trưởng cũng không còn lại chút gì.

Trong xe, trái tim của Cao Thắng Nam thiếu chút nữa ngừng đập, cô thấy Diệp Hoan lái xe như gió thu cuốn lá vàng, quét cả ba mẹ và anh trai cô dúi dụi vào bụi cỏ, mặt Cao Thắng Nam trắng bệch.

"Khốn nạn! Anh phanh lại cho em!" Cao Thắng Nam tức giận la lên.

Diệp Hoan toàn thân đổ mồ hôi, lập tức đạp phanh.

K-Í-T..T...T!!

Thanh âm chói tai vang lên giữa tiểu khu yên tĩnh, lốp xe ma sát với mặt đất để lại những vết dài màu đen trên mặt đường.

"Anh muốn đâm chết ba mẹ em phải không? Khốn nạn! Anh có biết lái xe hay không hả!?"

Diệp Hoan toàn thân run rẩy, hắn cũng cảm thấy hoảng sợ: "Tôi..tôi lúc nãy đạp nhầm..may là ba cô phản ứng nhanh nhạy…."

"Anh câm miệng, khốn nạn!" Cao Thắng Nam qua kính chiếu hậu nhìn thấy ba mẹ mình và anh trai chật vật đứng lên từ bụi cỏ, không khỏi thở dài: "Xong rồi, mọi thứ đều bị anh phá nát hết rồi."

Lúc này xe đã đi quá cửa nhà một đoạn dài, Cao Thắng Nam ngoái đầu nhìn thoáng qua rồi tức giận đánh Diệp Hoan một cái, nói: "Quay đầu xe! Trở về"

Diệp Hoan gật đầu, định quay xe lại, không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại đạp trúng chân ga lần nữa.

Xe cảnh sát lại gào thét chạy trở về, phóng như tia chớp đến chỗ ba người của Cao gia vẫn còn đang chật vật phủi quần áo…

Cao Kiến Quốc ngẩn người, sau đó biến sắc, sợ hãi nói:" Lại nữa sao?"

Cao cục trưởng không hổ là nhân vật kiệt xuất của Giang Nam, lại một lần nữa giúp vợ con tránh xe.

"Nhảy đi!"

Ba người lại úp mặt vào bụi cỏ lần nữa......

Nhưng con chó săn của Cao gia thì không được may mắn như vậy.

Nó nhìn thấy Cao Thắng Nam thì vô cùng vui mừng, quẫy đuôi định nhào tới nghênh đón cô nhưng không ngờ chiếc xe do bạn trai giả mạo của cô lại hùng hổ tông trúng nó.

Rầm!

Ba người nhà họ Cao nằm trong bụi cỏ trơ mắt nhìn Diệp Hoan đè bẹp bảo bối nhà họ…

Anh Cao Thắng Nam đau lòng hét lớn: "Vượng Tài!"

Diệp Hoan nghe thấy âm thanh đó, cảm thấy gì đó không đúng, nên nhanh chóng đạp phanh.

Cao Kiến Quốc chật vật đứng lên rồi chỉ vào xe cảnh sát, ông tức giận đến nỗi toàn thân run rẩy.

"Các người thấy chưa? Đây là ra oai phủ đầu! Các người phải tỉnh táo mà nhìn cho kỹ tên đàn ông không rõ lai lịch mà Thắng Nam đưa về, đừng có xem thường nó, lai giả bất thiện!”

Diệp Hoan toát mồ hôi lạnh, tay nắm chặt tay lái, ánh mắt lồi ra như cá chết......

Cao Thắng Nam ngồi cạnh, lấy tay che mặt, ai oán không ngừng, mắt đã chớm lệ

Hôm nay đúng là đi ra ngoài không xem lịch, tất cả mọi chuyện đều hỏng hết!

Chuyện khác cô không biết nhưng cô biết rõ ba cô yêu quý con chó Vượng Tài kia tới mức nào. Ông thường xuyên mang nó đi tản bộ ngoài sân, giống như tướng quân dẫn binh sĩ của mình đi tuần khắp thành trì. Không biết có phải là chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng hay không nhưng tất cả mọi người trong nội viện đều xem nó là đứa con trai thứ hai của Cao gia......

Hôm nay con rể tương lai đến nhà, việc đầu tiên là giết chết con trai của bố vợ, sau này......

Còn có thể có sau này sao?

Hai người ngồi ngây ngốc trong xe, thời gian và không gian như dừng lại, ai cũng không dám xuống xe, càng không dám nhìn gương mặt còn xanh hơn bụi cỏ của Cao Kiến Quốc.

Nhưng dù đầu có co duỗi thế nào cũng không thoát được cây đao.

BA!

Cửa xe bị Cao Kiến Quốc giật ra.

Ông ngay lập tức tóm lấy cổ áo Diệp Hoan, lôi hắn ra khỏi xe.

Cao Thắng Nam gấp gáp kêu một tiếng" Ba!", cũng vội vàng xuống xe theo Diệp Hoan.

Cao Kiến Quốc giận đến nỗi cả gương mặt nhăn nhúm lại, tóm lấy cổ áo Diệp Hoan, ông nhìn kẻ thù giết con mình:" Ranh con, mau lấy bằng lái xe ra đây! "

Diệp Hoan lo lắng, hắn đào ở đâu ra cái bằng lái xe bây giờ, hắn có bằng lái xe đâu.

Diệp Hoan quay đầu nhìn Cao Thắng Nam, giọng nói mang theo tiếng nức nở: "Cô không phải nói ba cô không phải cảnh sát giao thông sao?”

Cao Kiến Quốc cười gằn: "Ông đây quyết định đổi nghề! Mau lấy bằng lái xe ra đây!"

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264 Chương 265 Chương 266 Chương 267 Chương 268 Chương 269 Chương 270 Chương 271 Chương 272 Chương 273 Chương 274 Chương 275 Chương 276 Chương 277 Chương 278 Chương 279 Chương 280 Chương 281 Chương 282 Chương 283 Chương 284 Chương 285 Chương 286 Chương 287 Chương 288 Chương 289 Chương 290 Chương 291
Tiến »