Tế Công Hoạt Phật

Lượt đọc: 4575 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 85
hiển thần thông bắt giữ bọn tặc nhân.

❊ ❊ ❊

Hai tên giặc từ dưới giường phóng ra toan chém Tế Điên, bị Tế Điên lấy tay chỉ một cái, dùng phép định thần trồng cứng lại. Ngay lúc ấy, tấm rèm lay động, từ bên ngoài bốn người nhảy xổ vào, chính là Sài Nguyên Lộc, Đỗ Chấn Anh, Dương Quốc Đống, Y Sĩ Hùng.

Nguyên sau khi Mã Huyền Thông vận chẩn cước phong kéo Tế Điên chạy vùn vụt về phía trước bỏ bốn vị Ban đầu và hai vị đạo đồng ở lại phía sau, Sài đầu nói:

- Đạo đồng ơi, hai chú ở miếu nào?

- Chúng tôi ở Bắc Hưng quán trên huyện Khai Hóa.

- Vị đạo gia hồi nãy có phải là sư phụ của hai chú không?

- Không phải, đó là đại sư bá của chúng tôi.

- Hòa thượng của chúng tôi cùng sư bá của chú đi lên quán rồi, chúng mình đi lên quán đi!

- Đi chung cũng được, nhưng sợ bốn vị đi không kịp chúng tôi thôi vì chúng tôi biết thuật chẩn cước phong.

- Bốn người chúng tôi biết phép Lục địa phi đằng, hai chú đi chậm một chút, bốn chúng tôi đi nhanh một chút, chắc là đi chung được.

- Thế thì được.

Sáu người đi theo đường cái chạy về hướng bắc hưng quán. Đến cổng miếu, đạo đồng nói:

- Tới rồi, chờ tôi gọi mở cửa.

Sài đầu nói:

- Khỏi kêu cửa, để tôi vào mở cửa cho!

Nói rồi Sài Nguyên Lộc và Đỗ Chấn Anh cất mình nhảy qua tường. Trong bụng hai người nghĩ: "Để cho Dương Quốc Đống và Y Sĩ Hùng thấy bọn ta là nguyên sai đi bắt Hoa vân Long chứ không phải bọn bất tài!". Nào ngờ Dương Quốc Đống và Y Sĩ Hùng cũng nhảy tót theo. Hai người này nghĩ bụng: "Mình phải cho Sài Nguyên Lộc và Đỗ Chấn Anh thấy sơ tài nghệ của quan nhân ngoại thành mới được". Bốn người này chung một ý ganh đua, đó gọi là "đấu tâm bất đấu khẩu". Bốn người vào bên trong mở cửa cho bốn vị đạo đồng vào rồi đóng cửa lại và tiến vào Đông phối phòng. Bốn người định vén rèm bước vào cũng chính là lúc Tế Điên dùng định trụ pháp trồng cứng hai tên giặc lại. Sài đầu, Đỗ dầu lật đật hỏi:

- Sư phó, hai thằng này đứa nào là Hoa Vân Long?

- Không có Hoa Vân òa Long ở đây!

Dương Quốc Đống hỏi:

- Thưa sư phó, đứa nào lấy trộm công văn?

- Cũng không có tên lấy trộm công văn ở đây, mà trước hết phải trói chúng lại đã, đừng để cho chúng chạy thoát.

Các vị Ban đầu trói hai tên giặc xong, Trần Huyền Lượng sai mấy đạo đồng dọn cơm lên. Bốn vị ban đầu mới rảnh rang đến chào vị đại sĩ rồi chia nhau ngồi vào bàn tiệc. Tế Điên nói:

- Hai vị đạo hữu, ngày mai nên giải hai tên này đến huyện nha, trình cho quan huyện biết có Hòa thượng ta đến định bắt yêu ở chùa Thiết Phật trừ hại cho dân vùng này. Hai vị đạo hữu cũng đừng giải chúng công khai, đồng đảng của chúng ở Khai Hóa biết được sẽ đón đường cướp đi mà còn kết thù oán, nguy hiểm đến tính mạng của hai vị nữa.

Trần Huyền Lượng nói:

- Thưa sư phó, việc này sư phó tính sao?

- Cứ bỏ hai tên này vào bao thuê người khiêng đi, ngoài để là quà tặng của miếu đem cho quan huyện.

Lão đạo sĩ đồng ý. Ăn uống xong, trời đã sáng rõ. Bốn người khiêng gánh thuê bước vào thấy hai bao bố lớn nhúc nhíc không ngừng. Hai tên giặc sợ quá làm sao không nhúc nhích cho được! Mấy người khiêng mướn hỏi:

- Cái gì trong bao vậy?

Lão đại sĩ còn đang ậm ừ, Tế Điên nói:

- Đồ trứng vữa đấy!

Mấy người khiêng mướn nói:

- Từ nào tới giờ, chúng tôi chưa từng nghe nói đến tên này bao giờ.

- Các người cứ lo khiêng đi, đừng thắc mắc làm chi!

Trong khi hai lão đạo sĩ cùng mấy người khiêng thuê đưa hai tên giặc lên huyện nha, Tế Điên nói:

- Sài đầu, bốn người hãy đem thơ dến Tuần kiểm ty ở Thiết Phật trước, và nói cho họ biết Hòa thượng ta sẽ đến sau.

Bốn vị ban đầu đi thẳng đến Tuần kiểm ty ở trấn Thiết Phật đưa thơ tại văn phòng, quan Tuần kiểm ty là Lưu Quốc Thân lập tức mời vào. Bốn vị Ban đầu vào thi lễ. Quan Tuần hỏi và Sài đầu nói họ cùng tế Công đến đây biện án. Lưu lão gia nói:

- Té ra Thánh tăng đến đây biện án. Sao bây giờ chưa thấy tới?

- Lát nữa sẽ tới. Sài đầu đáp.

Một lát, Tế Điên bước vào văn phòng Tuần kiểm ty, nói:

- Ái chà, chưởng quỹ ơi!

Quan nhân nghe kêu, nói:

- Đại sư phó, ở đây không có chưởng quỹ, ở đây là nha môn mà.

- Nha môn không có chưởng quỹ sao, vậy có ai nào?

- Có lão gia thôi!

- Vậy có cữu cữu (cậu) không?

- Chắc ông này muốn ăn đòn quá!

- Chú vào báo với lão gia của chú là có lão nhân gia tới.

- Vậy chớ Hòa thượng là ai?

- Ta là Tế Điên ở chùa Linh Ẩn, tới kiếm lão gia của chú.

Quan nhân lập tức vào trong bẩm báo. Giậy lát Lưu Quốc Thân lật đật bước ra nghinh

tiếp, nói:

- Thánh tăng đã đến rồi à, mời Thánh tăng vào trong ngồi.

- Xin mời lão gia.

Vào đến thư phòng, bốn vị Ban đầu cũng đang ở đó. Sau khi dùng trà xong, tế Điên nói:

- Lưu lão gia, ông hãy đưa danh thiếp đến chùa Thiết Phật thỉnh vị hòa thượng trong chùa ấy, nói rằng có nhà giầu họ Đổng tại địa phương muốn cúng tiền sửa chùa, mời hòa thượng đền hỏi thăm cần bao nhiêu tiền. Lão gia trước hết gạt cho tên trộm công văn đến. Hòa thượng ta nấp ở phòng này sẵn, bắt hắn rối ta sẽ đến chùa Thiết Phật bắt yêu sau.

Lưu Quốc Thân gật đầu đồng ý, lập tức sai thuộc hạ đến chùa Thiết Phật thỉnh Hòa thượng. Phần Kim nhãn Phật Khương Thiên Thoại sai Từ Phái lên huyện Long Du, chờ mãi không thấy quay về. Bạn bè lục lâm của hắn đều đi làm ăn hết, trong chùa chỉ còn lại bốn người là Càn khôn đạo thử Hoa Vân Long, Họa qua tăng Phùng Ngươi Chí, Tạo thác đầu Bành Chấn, Vạn hoa tăng Từ Hằng mà thôi. Hôm nay Khương Thiên Thoại và Hoa Vân Long đi vắng, chỉ vì các thân hào phú hộ Ở Tiểu Tây Thôn có người hiểu ra sự việc mới nói:

- Hơn 800 thôn huyện Khai Hóa này, nhà nào cũng bị mắc bệnh cổ trướng cả, uống thuốc của bất cứ danh y nào cũng không khỏi, trừ khi đến chùa Thiết Phật xin thuốc mới lành thôi. Trong việc này phải có nguyên cớ mới được! Đi cầu Thiết Phật, người nghèo xin thuốc phải bỏ một điếu, người giàu xin thuốc phải bỏ một lượng. Chi bằng ta mời các Hòa thượng ở chùa Thiết Phật đến thương lượng cho xong. Mọi người đậu tiền sửa chùa, nhờ hòa thượng cầu xin với Thiết Phật mới trừ được họa này.

Mọi người bàn tính xong bèn phái người đi lên chùa Thiết Phật thỉnh hòa thượng. Vì thế Khương Thiên Thoại và Hoa Vân Long phải đến Tiểu Tây Thôn. Họ mới vừa đi khỏi thì quan Tuần kiểm ty cho người đến mời, nói rằng:

- Hiện có các thân sĩ giàu có đến bàn với lão gia chúng tôi muốn góp tiền sửa chùa, xin mời hòa thượng đến để bàn bạc về số bạc cần dùng bao nhiêu?

Họa qua tăng Phùng Ngươn Chí nói:

- Để tôi đi cho.

Nói rồi đến chào hỏi quan huyện. Lúc đó, Tế Điên đang núp ở phòng phía Đông, bốn vị Ban đầu núp ở phòng phía Tây. Lưu lão gia mời Phùng Ngươn Chí ngồi xuống rồi mới nói:

- Qúy tánh của hòa thgượng là chi?

Họa tăng đáp:

- Tôi họ Phùng, quý danh là Ngươn Chí.

- Hòa thượng xuất gia được bao lâu?

- Tôi bán thế xuất gia, bởi do chân bị tật coi như người tàn phế.

- Hiện tại có người muốn sửa chùa, chùa thầy muốn trùng tu, vậy cần bao nhiêu tiền?

Họa qua tăng vốn là tên trộm cướp, nào biết việc sửa chùa lớn nhỏ ra sao, nhất thời ú ớ không nói ra lời. Lưu Quốc Thân nói:

- Nếu Hòa thượng không nói được thì để tôi mời một hòa thượng hành giả đến gặp hòa thượng nhé.

Nói rồi lớn giọng mời:

- Mời Thánh tăng vào đây!

Tế Điên vén rèm bước vào, hét:

- Hay cho tên Phùng Ngươn Chí chết tiệt này, mi dám trộm công văn hả? Phen này đố bay chạy đường nào?

Phùng Ngươn Chí nghe nói cả kinh, lật đật đứng dậy định đánh bài chuồn. Tế Điên lấy tay chỉ một cái, dùng phép định thân trồng cứng hắn lại, rồi thò tay vào trong tay nải của hắn rút tờ Hải bộ công văn bắt Hoa Vân Long giao cho sài đầu, nói:

- Lưu lão gia, trước hết người bảo quan nhân trói tên giặc này lại, tạm cùm ở nha môn đã. Bây giờ Hòa thượng ta phải lên chùa Thiết Phật bắt yêu đây. Bốn vị Ban đầu hãy theo ta!

Lưu Quốc Thân lập tức sai người trói Phùng Ngươn Chí giam ở phòng Ban đầu. Bốn vị Ban đầu là Sài Nguyên Lộc, Đỗ Chấn Anh, Dương Quốc Đống, Y Sĩ Hùng theo Tế Điên lên chùa Thiết Phật. Đến nơi thấy ngoài cổng thật là nhộn nhịp. Ngoài những người đi lễ còn có những người bán thức ăn, bán các thứ linh tinh. Trong chùa ngoài ngõ người người qua lại đông dầy, khói hương mù mịt. Thiện nam tín nữ đến chùa dâng hương xin thuốc nhiều vô kể. Ba tòa cổng chánh đều mở rộng. Ngoài cổng chùa có hai cây cột cờ, trong chùa cũng có hai cây cột cờ, ngay trên cổng chùa có một tấm biển trên đề: - Sắc kiến hộ quốc Thiết Phật tự. Tế Điên dẫn bốn vị Ban đầu tiến về cổng phía Đông. Chùa này ở chính Bắc là 5 gian đại điện, hai bên đều có 5 gian phối phòng. Bên cánh Đông đại điện có 4 cánh lục bình phong, hai cánh mở, hai cánh đóng lại, che khuất lối vào viện thứ hai. Ngôi chùa này chánh điện 5 tầng liên tiếp với các dãy nhà ngang dọc, cộng có hơn trăm gian phòng. Gian đại điện đầu tiên là nơi thờ Thiết Phật. Tế Điên ngước mắt: Từ trong giữa điện, một cột yêu khí bốc cao, xông thẳng lên tầng không, bèn nói:

- A Di Đà Phật, thiện tai, thiện tai!

La Hán gia dự định triển khai phép Phật, sử dụng thần thông bắt trừ yêu quái...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »