Tế Công Hoạt Phật

Lượt đọc: 4726 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 82
tế điên tiệm rượu đánh tặc nhân.

❊ ❊ ❊

Bị ăn chồng đĩa phun máu đầu, người lùn tức giận cung tay muốn đánh Hòa thượng. Tế Điên thấy vậy chạy ra đường, người lùn cũng lật đật chạy theo. Phổ ky thấy vậy nói:

- Rồi, hai người lại bầy trò nữa rồi! Hai người này ăn xong đập đĩa, giả bộ đánh nhau rồi ăn quỵt đây!

Nói rồi lật đật chạy theo la lớn:

- Hai vị chớ có chạy, trả tiến rượu đây chứ! Hai mươi bầu rượu, hai mươi cái bánh nhân, không trả tiền đi không được đâu!

Tế Điên không hề ngoái đầu nhìn, lật đật chạy qua cửa Đông. Người lùn ấy cũng lật đật chạy theo hô lớn:

- Hay cho ông Hòa thượng, khi không ông lấy đĩa ném tôi lỗ đầu, tôi không để yên cho ông đâu! Ông lên trời, tôi cũng tới điện Linh Tiêu. Ông trốn xuống địa ngục, tôi cũng theo ông xuống tới cung Thủy tinh, coi ông chạy đàng nào cho biết.

Tế Điên cứ một mạch chạy tới trước, vừa chạy vừa la:

- Không xong, không xong, chuyện này phải lên quan mới được.

Chạy tới ngã tư đường, gặp phải Dương Quốc Đống và Y Sĩ Hùng từ phía chánh Nam đi lại. Hai người này cũng chạy theo Tế Điên đến Ngũ Lý Bia nhưng không kịp. Dương Quốc Đống nói:

- Thôi, chúng ta trở về đi!

Hai người quay lại, vừa đến cửa Nam, quan nhân địa phương hỏi:

- Y đầu, Dương đầu, hai ông có thấy tử thi không?

Y Sĩ Hùng nói:

- Đâu có tử thi nào.

- Ở chỗ tôi có một ông Hòa thượng kiếc bị chết.

- Ở chỗ mấy ông, còn chúng tôi mới tới ngã tư đường này làm sao thấy được.

- Không phải đâu, tử thi này chết rồi mà còn biết chạy, chạy về hướng cửa Nam đó.

- Người bị chết đó là ai vậy?

Quan nhân địa phương đem việc Trảo thiên dao ưng Trương Phúc và Qúa nhai lão thử Lý Lộc đánh chết Hòa thượng ra sao, quan huyện khám nghiệm tử thi như thế nào và dặn bảo canh chừng, rồi tử thi làm sao lại chạy, nhất nhất thuật lại. Dương Quốc Đống nghe xong nói:

- Uổng quá há, Tế Công bị người ta giết rồi à?

Y Sĩ Hùng nói:

- Tại mấy anh không biết, chứ Tế Công thần thông quảng đại, làm sao chết được! Thôi chúng ta trở về đi!

Quan nhân địa phương cùng Dương Quốc Đống, Y Sĩ Hùng đi đến ngã tư, gặp Tế Điên từ phía Đông chạy đến. Quan nhân địa phương hết hồn nói:

- Thây ma chạy đó!

Y Sĩ Hùng và Dương Quốc Đống vội chạy đến hỏi Tế Điên:

- Bạch sư phụ, chuyện gì thế?

- Không xong rồi, hai chúng ta phải lên quan mới được, đừng để tên lùn rượt theo ta chạy trốn nhé!

Y Sĩ Hùng và Dương Quốc Đống chạy tới nắm tay anh lùn lại, nói:

- Này anh bạn, chớ chạy, anh với Hòa thượng phải lên quan mới được.

Người lùn kia nói:

- Được, lên quan thì lên chứ sợ gì!

Y Sĩ Hùng rút thiết luyện (dây xích) ra trói người kia lại, người kia phản đối:

- Ông Hòa thượng đó gây sự lên quan, sao không trói ổng mà chỉ trói mình tôi?

Y Sĩ Hùng nói:

- Quan huyện chúng tôi có dặn: Người tại gia gây sự với người xuất gia phải lên quan thì phải trói người tại gia trước, chớ không được trói Hòa thượng. Thôi, anh bạn, ta đi nhé!

Mấy người sửa soạn đi thì phổ ky chạy lại, kêu:

- Khoan đi đã!

Dương Quốc Đống dòm lại là người quen, bèn hỏi:

- Lưu phổ ky, chuyện gì thế?

- Ông lùn này ăn 10 cái bánh nhân, uống 10 bầu rượu, ông Hòa thượng kia cũng ăn 10 cái bánh nhân, uống 10 bầu rượu. Ăn xong hai người kiếm chuyện gây lộn rồi cùng nhau chạy mất.

- Thôi chú trở về quán đi, biên hết phí tổn bữa nay vào sổ nợ của tạ Bao nhiêu ta sẽ trả!

- Đã có lời Dương đại gia bảo lãnh, tôi xin trở về trước vậy.

Phổ ky vừa quay lưng đi, Tề Điên nói:

- Chúng ta phải lên quan phân xử vụ này mới được

Quan nhân địa phương bước tới nói với Dương Quốc Đống:

- Nhờ Dương đầu thưa với đại lão gia là sư phụ đã sống lại rồi, tôi khỏi phải lên nha môn trình báo.

- Như vậy cũng đưôc.

Y Sĩ Hùng dẫn người lùn đi, mọi người cùng tiến về hướng Bắc. Đi không bao xa, từ tiệm rượu đường Bắc, Tôn chưởng quỹ chạy ra hỏi:

- Dương đại gia, ông buồn lắm phải không?

Dương đầu ngạc nhiên hỏi:

- Tôi có buồn gì đâu?

- Chứ không phải bà Dương ở nhà mới mất sao?

- Ai nói với ông như vậy?

Chưởng quỹ lấy tay chỉ Tế Điên, nói:

- Vị sư phó này đưa tin đến cho tôi đó.

Dương Quốc Đống nói:

- Sao sư phó báo tang cho gia đình tôi chi vậy?

- Ta chỉ nói đùa với ông ấy thôi mà, để cho ông ấy cho ngưởi viết liễn trướng.

Tôn trưởng quỹ nghe nói, nổi giận:

- Hay cho ông Hòa thượng! Ông vô cớ gạt tôi, báo hại tôi sắm đủ cả lễ vật, làm sao trả lại cho người ta, ông phải đền cho tôi mới đư

Dương Quốc Đống nói:

- Thôi mà Tôn hiền đệ, hôm nay chú chịu tốn chút đỉnh đi. Vị Hòa thượng này cũng không phải là người ngoài, chú nghĩ tình ta bỏ qua đi.

Y Sĩ Hùng nói:

- Sư phó nói người ta chết làm chi vậy? Có phải là để hết bệnh không?

Tế Điên nói:

- Một câu rủa phát được 10 năm, nói chết là sống nhăn răng đó!

Dương Quốc Đống yêu cầu:

- Xin sư phó từ bi, từ bi, cho vợ tôi một viên thuốc.

Tế Điên gật đầu, móc cho Dương Quốc Đống một viên thuốc. Người lùn kia bây giờ mới hỏi:

- Ông Hòa thượng kia ở chùa nào vậy?

Y Sĩ Hùng nói:

- Chú muốn hỏi đến cái ông Hòa thượng đấy à, ta nói cho chú biết. Phen này chú đưa ông Hòa thượng lên quan là chú lòi bộ mặt thật ra rồi đấy nhé. Ông Hòa thượng này là Tế Điên Hòa thượng ở chùa Linh Ẩn.

Người lùn kia nghe vậy, "a" lên một tiếng rồi nói:

- Nếu là Tế Điên thì tôi không lên quan với ông ấy đâu!

Nói rồi bất thình lình tuột xiềng nhảy lên nóc nhà chạy trốn. Tế Điên nói:

- Đừng để nó chạy đi. Hai vụ án mạng ở huyện Long Du đều do nó hết.

Người lùn này không ai khác mà chính là Từ Phái, ngoại hiệu Tiểu thần phi, cũng là một giang dương đại đạo ở huyện Tây Xuyên.

Tại sao hai vụ án mạng ở huyện Long Du đều do hắn? Trong đó có một sự tình như vầy: lão đại sĩ Diệp Thu Sương bắt yêu ở nhà họ Cao ngoài cửa Nam trước kia cũng là người trong giới lục lâm, về sau đi tu ở Tam Thanh quán ngoài cửa Nam. Ông ta kiếm đâu được một bộ tà thư tên là Âm ma bảo kíp, trong đó có dạy cách luyện tà thuật, có thể hô phong hoán võ, sái đậu thành binh, dời non lấp biển, biến hoá ngũ hành, điểm đá hóa vàng, bắt yêu trừ tà. Ngày kia, lão đạo sĩ đang luyện phép trong miếu, bỗng có một tăng nhân đến thăm. Ông ta là một trong ngũ quỷ ở Tây Xuyên tên Lý Triệu Minh, ngoại hiệu Khai phong quỷ, vốn là bạn thân của lão đạo sĩ. Gặp nhau bày tỏ nỗi niềm xa cách xong, Diệp Thu Sương hỏi Lý Triệu Minh:

- Lý hiền đệ từ đâu đến đây?

- Tôi từ Tây Xuyên đến đây. Từ ngày sào huyện lục lâm ở Tây Xuyên bị tan nát, tôi không biết phải gởi thân về đâu!

Lão đạo sĩ nghe nói bèn lưu Lý Triệu Minh ở lại miếu với mình. Thấy lão đạo sờm tối chuyên cần luyện tập, Lý Triệu Minh mới hỏi:

- Anh luyện phép gì?

- Ta được một bộ thiên thư, đang luyện các thừ phép thuật.

- Đạo huynh, anh dạy tôi luyện với!

- Chú học không được đâu! Muốn luyện, mỗi ngày phải dập đầu 1.000 cái mới được.

Lý Triệu Minh nghe nói, thầm có ý giận: "Anh ấy không muốn dạy mình đây mà!". Ngày kia Cao Chiết Quế mời lão đạo sĩ đến nhà bắt yêu. Lý Triệu Minh biết việc này, bèn ngầm theo lão đạo sĩ đến pháp đài, ột dao đưa hồn đạo sĩ về cõi khác. Được thiên thư trong tay, Lý Triệu Minh không về miếu nữa mà ngụ tại Đức Hưng Dương gia điếm để rảnh rang xem sách và luyện phép. Một hôm, Khai phong quỷ Lý Triệu Minh đang đứng trước cửa điếm thì thấy từ phía Đông đi lại một người, chính là Tiểu thần phi Từ Phái. Gặp hòa thượng Lý Triệu Minh, Từ Phái lật đật chạy đến chào hỏi. Lý Triệu Minh hỏi;

- Từ hiền đệ đi đâu vậy?

- Tôi muốn đi Lâm An chơi, bạn bè lục lâm ở Tây Xuyên bây giờ tan tác hết, tôi cũng không có chỗ dung thân.

Lý triệu Minh kéo Từ Phái vào trong điếm nói chuyện. Từ Phái hỏi:

- Anh ở đây làm gì vậy?

- Ta được một bộ thiên thư, đang luyện phép.

- Anh dạy tôi luyện với!

- Chú muốn luyện cũng được, mà phải kiếm cho được cái thiên linh cái của con gái nhỏ đem đến đây.

- Tìm thiên linh cái để luyện phép gì vậy?

- Để luyện thiên lý nhãn, thuận phong nhĩ.

Vốn là người thiệt thà, Từ Phái lo đi tìm thiên linh cái của con gái nhỏ, gặp người giữ mộ, hắn hỏi:

- Người nằm dưới mộ là ai vậy?

Người giữ mộ nghi hắn có ý lén quật mồ bèn không chịu cho biết, chỉ trả lời:

- Tôi không biết!

Hắn hỏi liên tiếp mấy nơi mà chẳng ai chịu cho biết hết, nên càng cảm thấy bực bội.

Hắn đang ngồi nghỉ mệt trong rừng thì từ đầu kia có một tăng nhân đi đến, chống gậy đi khập khễnh. Người ấy gặp Từ Phái liền hỏi:

- Từ hiền đệ, làm cái gì ở đây?

Từ Phái dòm lại là người quen. Ông ta là Họa qua tăng Phùng Ngươn Chí, cũng là tay giang hồ đại đạo ở Tây Xuyên. Tại sao có tên là Họa qua tăng (ông tăng què)? Nhân vì ban ngày ông ta chống gậy giả bộ đi khập khễnh, tối lại trổ thuật phi thiềm tẩu bích trên nóc nhà như đi trên đất bằng. Ông ta làm như vậy là để che mắt thế nhân. Người ta cho rằng ông ta đi khập khễnh không thể nào làm giặc được. Hôm nay gặp nhau, Từ Phái nghe Phùng Ngươn Qúy nói, mới đem việc Lý Triệu Minh bảo đi tìm thiên linh cái của đứa con gái nhỏ về luyện phép thuật. Phùng Ngươn Chí nói:

- Từ hiền đệ, chú thiệt thà quá, Lý Triệu Minh định hại chú đó! Tối nay ta với chú vào trong khách điếm giết Lý Triệu Minh lấy cuốn thiên thư đi có phải hay hơn không?

- Phải đấy!

Phùng Ngươn Chí nguyên có hiềm khích với Lý Triệu Minh, nay nhân cơ hội này mượn tay người khác giết kẻ địch. Hai người thương lượng xong, cùng kéo vào quán rượu ăn uống một bữa no saỵ Canh hai đêm đó, hai người trở lại khách điếm. Phùng Ngươn Chí canh chừng, Từ Phái lẻn vào phòng thấy Lý Triệu Minh đang ngồi ngủ gật trên ghế bèn lìa một dao, đầu Lý triệu Minh rơi xuống đất, đoạt lấy thiên thự Đang lúc chạy ra ngoài, bỗng nghe ở thượng phòng có một tiếng hô: "Nó giết người đó", làm Từ Phái sợ hết hồn, bèn nhảy lên nóc nhà rình giết kẻ lạ Sau đó nghe Hòa thượng đòi đi cầu, đòi dẫn ra nhà tranh. Phùng Ngươn Chí đang canh chừng, bỗng nghe trong phòng có tiếng nói:

- Công văn bị ướt rồi!

Hắn chẳng biết đó là công văn gì. Thấy Sài đầu, Đỗ đầu kéo nhau đi tìm Hòa thượng, hắn từ nóc nhà tuột xuống lẻn vào phòng xem thử, thấy đó là công văn cấp phê cho Sài Nguyên Lộc và Đỗ Chấn Anh đi bắt Càn khôn đạo thử Hoa Vân Long. Phùng Nguyên Chí đút công văn vào túi, thoát ra cửa phòng nhảy lên nóc nhà. Sài, Đỗ hai người trở lại dòm thấy định rượt theo mà không rượt kịp. Phùng Nguyên Chí trộm được công văn, đợi Từ Phái ra, hỏi:

- Công việc của chú trót lọt không?

- Tôi đã lấy được bộ thiên thư rồi, bây giờ chúng ta đi đâu đây?

- Chúng ta đi lên huyện Khai Hóa đi! Hiện tại ở chùa Thiết Phật, Kim nhãn Phật Khương Thiên Thoại đại ca đã phát thiếp lục lâm, truyền lục lâm tiễn đi khắp các nơi. Có mấy mươi bạn lục lâm Tây Xuyên dang ở đó, anh có xây bức vách hai lớp, dưới có một cái hầm, anh em lục lâm lỡ gây án mạng bị truy tầm, cứ về đây trốn là an toàn. Chúng mình lên Khai Hóa đi!

- Phải đó!

Từ Phái hưởng ứng lời nói và hai người cùng nhau thong thả đi. Tới một cánh rừng, có một người đang đứng sẵn ở đó, hai người nhìn kỹ lại. Thật là:

Nắng hạn thắm mưa rào,

Đất khách gặp người quen!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »