Tế Công Hoạt Phật

Lượt đọc: 4640 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 50
bắt tặc nhân, các ban đầu đều ra sức.

❊ ❊ ❊

Tế Điên dẫn năm người đến hẻm Như Ý, trước một tòa cổng lớn, chỉ vào nói:

Muốn biện án phải vào trong này. Sài, Đỗ hai vị đứng ở kẹt cửa bên này; Lôi, Mã hai vị đứng ở kẹt cửa bên kia.

- Thưa sư phó, đứng chi vậy?

- Các ngươi đứng ngoài thổi mạnh vào kẹt cửa, có giặc bên trong sẽ lòi ra.

Bốn vị Ban đầu không dám không tin, Hòa thượng bảo sao cứ việc làm vậy. Đưa tay vỗ cửa gọi:

- Mở cửa, mở cửa mau!

Bên trong phòng gác cổng có hai ông già đang sửa soạn đi ngủ, nghe bên ngoài có tiếng gọi cửa, một ông nói:

- Anh ra xem thử coi!

Ông thứ hai vốn là người nhát gan, bèn đốt cây đèn sáp cầm ra, vừa muốn kê vô kẹt cửa dòm ra, bỗng có một luồng gió mạnh ập tới, ngọn đèn sáp trên tay bị tắt ngấm, sợ quá quay đầu bỏ chạy. Ông già trong nhà hỏi:

- Cái gì thế?

- Đêm tối hu hu, quỷ thổi pheo pheo, ghê quá!

Bên ngoài có tiếng gọi: Mở cửa, mở cửa mau!

Hai ông già nghe kêu sợ quá không dám ra mở cửa. Ngay lúc đó chủ nhà bên trong đi ra. Chủ nhà này họ Dương tên Tái Điền, nguyên giữ chức Chánh đường phủ Thành đô ở Tứ Xuyên, vì có tang mẹ nên cáo quan ở nhà như thế. Hôm nay đang ở trong thư phòng, nghe ngoài cổng có tiếng ồn ào, bèn bảo thằng bé hầu cầm đèn đi ra kêu thủ hạ mở cửa. Cửa mở ra thấy có vị quan nhân đứng sẵn ở đó, chỉ riêng lúc đó Tế Điên lại ngồi thụp xuống núp một bên. Triệu Thái thú dòm thấy bên trong đi ra một người đầu đội khăn vuông góc màu xanh, mình mặc áo màu lam, lưng thắt dây tơ, chân mang quan hài, mặt như cổ nguyệt ba thu, ba chòm râu phất phơ trước ngực. Triệu Thái thú nhận ra người quen, liền bước lên nói:

- Té ra là đại ca, giờ này chưa ngủ sao?

Dương Tái Điền hừ một tiếng, nói:

- Ai mà dám xưng huynh, xưng đệ với ta vậy?

- Tiểu đệ là Triệu Phụng Sơn, bộ huynh trưởng không nhận ra em sao?

Hai người này vốn là bạn học từ nhỏ, cùng một tuổi, lại là bạn tri kỷ tương giao. Trông thấy Triệu Thái thú cải trang làm Ban đầu, lại đêm tối nhập nhoạng làm sao nhận ra được, cho nên mới hỏi như thế. Nghe Triệu Thái thú xưng tên, Dương Tái Điền nói:

- Hiền đệ đường đường là một quan chức lại ăn mặc lôi thôi như thế này, không sợ mất thể diện nhà quan hay sao, lại còn mang tiếng hạ lưu nữa! Nếu quan Ngự sử biết được, xử phạt giống như bọn xó chợ đầu đường thì còn gì!

- Tại huynh đài không biết đó thôi! Nhân vì Tần tướng phủ bị trộm mất vòng ngọc và phụng quan. Có Tế Công trưởng lão bắt được tặc nhân là Lưu Xương, thẩm vấn ra kẻ trộm vòng ngọc và phụng quan tên là Hoa Vân Long và Vương Thông nên bảo hiền đệ giả dạng ra đây để bắt giặc.

Dương Thái Điền nghe xong ho lên một tiếng, nói:

- Này hiền đệ, em là người có học mà sao hay tin theo dị đoan những việc quái lạ thần quyền quá vậy? Hoà thượng nói những lời yêu ma lừa gạt người ta đó!

- Huynh trưởng không nên nói như thế, Tế Công cùng bọn tiểu đệ đây biện án đó.

Tế Điên lúc đó mới đứng dậy nói:

- Triệu Thái thú, chúng ta vào đây nghỉ ngơi một lát rồi đi tiếp nữa nhé!

Triệu Thái thú day qua Dương Tái Điền, nói:

- Tiểu đệ muốn nghỉ ngơi ở đây một lát, để bảo những người đi theo vào phòng chờ đợi nghỉ.

- Xin mời.

Hai người cùng đi vào bên trong. Tế Điên cũng lót tót theo sau. Bên trong viện, thượng phòng phía Bắc tối lù mù, hai bên đều có phối phòng. Tế Điên đi vòng qua phía trước đến một ghế đầu bàn ngồi xuống. Dương Tái Điền thấy vậy rất bực mình, trong bụng nghĩ: "Từ bực thiên tử cho đến thứ dân đều lấy việc sửa mình làm gốc, mà ông này không kể gì đến thân thể hết!". Trong bụng dầu không vui nhưng chẳng tiện trong lòng nói ra. Sau khi đã an tọa, Triệu Thái thú nói:

- Tôi quên mất! Để tôi giới thiệu cho hai bên biết nhau.

Dương Tái Tiền nói:

- Thôi khỏi giới thiệu, ta đã biết rồi!

Và kêu giai nhân rót trà mời khách. Tế Điên nói:

- Thôi khỏi rót trà, có rượu dọn ra đi!

Dương Tái Tiền giả bộ không nghe, hỏi Triệu Thái thú:

- Bắt được Lưu Xương, truy cứu ra tặc nhân, đó là ai vậy?

Tế Điên kêu:

- Dọn rượu đi!

Triệu Thái thú mới đem việc ở Tần tướng phủ thuật lại một lượt. Tế Điên lại kêu:

- Dọn rượu đi!

Hai người ngồi nói chuyện với nhau mà Tế Điên cứ kêu dọn rượu mười mấy lần, Triệu Thái thú không thể làm ngơ được, mới nói:

- Thưa huynh trưởng, tiểu đệ cũng đói đây, có thức gì cho xin điểm tâm với!

Dương Tái Điền nói:

- Hồi nãy Hòa thượng nói, ta cũng có nghe, chỉ vì nhà nghèo cơm rượu không ngon, nên không dám kính mời đó thôi! Nếu hiền đệ đói, thì có ngaỵ Bây đâu, dọn lên đi!

Một câu nói truyền ra thì cơm rượu dọn ra ngay, Tế Điên cũng không cần khiêm tốn, cầm bầu rượu rót ngay, nói:

- Chúng ta gặp mặt như người nhà, không nên câu nệ làm chi.

Nói rồi uống một hơi ba bốn chén, Dương Tái Điền định tâm thử Hòa thượng như thế nào, mới hỏi:

- Này Hòa thượng, ông là người kéo biết chuyện quá khứ vị lai, tiện đây tôi có một việc xin hỏi: Tôi quên mất ngày sinh của mình, kể cả năm tháng sinh cũng quên, xin Hòa thượng đoán giùm cho?

- Cái đó dễ ợt, năm nay ông 58 tuổi, sinh vào năm… tháng… giờ… đó.

Dương Tái Điền nghe nói đúng bon, lại hỏi:

- Này Hòa thượng, ông xem giùm tướng mặt tôi tốt xấu như thế nào?

- Nói ra, ông đừng giận!

- Người quân tử hỏi họa chẳng hỏi phước, chỉ cần nói đúng sự thật là được.

Tế Điên cười ha hả, nói:

- Đại nhân, khí sắc của Ngài không tốt, hiện giờ ấn đường phát tối, ánh mắt đã mất thần, trên cần cổ hé ra một đường, canh ba đêm nay chắc chắn sẽ có cái họa mất đầu.

- Canh ba đêm nay tôi phải chết, Có gì làm bằng cớ?

- Hôm nay có gia nhân trong nhà dẫn dắt kẻ giặc bên ngoài vào giết đại nhân.

- Tên gia nhân nào vậy?

- Đại nhân cho gọi hết gia nhân tụ lại đây, Hòa thượng ta thấy mặt là biết ngay.

Dương Tái Điền lập tức cho gọi tất cả gia nhân họp lại. Trong nhà hiện có 27 người gia nhân nam, 9 người vú em, a hoàn. Bấy giờ cánh gia nhân nam đều có mặt ở thư phòng. Tế Điên án theo tên gọi nhìn ra. Trong số có một gia nhân độ 35 tuổi, mặt mũi thanh tú. Tế Điên hỏi:

- Ngươi tên là gì?

- Tôi tên Dương Liên Đệ.

- Đó là con của gia nhân già Dương Thuận, người rất trung hậu.

Tế Điên hỏi:

- Ngươi dắt dẫn người ngoài tối nay đến giết chủ nhân phải không?

- Này Hòa thượng, ông đừng nói giả ngộ kiểu đó nghe. Tôi từ nhỏ đã thọ ân của chủ nhân lo báo đền không hết, có lẽ nào đi làm việc vô lễ như vậy? Ông đừng nói những lời vô bằng vô cớ như vậy, không nên đâu!

- Ngươi đừng có nóng! Hòa thượng ta hỏi ngươi nè: Sáng nay ngươi đang quét ngoài cổng thấy có một người đứng dòm vào nhà, ngươi hỏi: Ông tìm ai? Người ấy hỏi: Vị đại nhân của nhà này trước kia có làm Chánh đường ở phủ Thành Đô phải không? Ngươi bảo rằng phải. Có đúng như vậy không?

Dương Liên Đệ nghe Hòa thượng nói, mới nhớ lại, đáp:

- Phải, sáng nay tuy có việc đó, nhưng tôi nào có dẫn dắt kẻ giặc vào hại chủ nhân đâu?

- Mi đã bảo với hắn Dương lão gia trước đây là Chánh đường ở phủ Thành độ Hắn ta là kẻ thù của chủ nhân ngươi, đêm nay chắc chắn sẽ đến. Ngươi không can hệ gì đâu!

Dương Tái Điền nửa tin nửa ngời, trong bụng bắt đầu hồi hộp. Chừng nghe Hòa thượng đối đáp với gia nhân, càng tin chắc hơn nữa, mới hỏi:

- Bạch Thánh tăng, chuyện xảy ra như thế này mình phải làm sao đây?

- Dương Thái thú cứ an tâm! Bọn tôi hôm nay đến đây là cốt để bắt giặc đấy! Hãy kêu bốn người đầu dịch đi theo ta vào đây để ta dặn họ!

Dương Tái Điền lập tức cho người ra kêu bốn vị Ban đầu vào. Tế Điên nói:

- Sài, Đỗ hai vị mai phục ở hàng ba chái bên hông, Lôi, Mã hai vị hãy mai phục ở hàng ba chái phía Tây nhé, chờ đến sau canh ba sẽ có một tên giặc xuất hiện từ hướng Đông, đợi hắn nhảy xuống đất xong, các người ráp lại, rút binh khí vây chặt, bắt sống. Dương Thái thú sẽ trọng thưởng cho!

Bốn người đi ra chia nhau mai phục ở hai bên. Lôi Trí Viễn nói:

- Này Mã nhị huynh, bọn ta cùng hai anh Sài, Đỗ đồng là đương sai của nha môn. Hôm nay hai anh ấy được thưởng 50 lượng bạc đáng lẽ phải chia cho bọn mình mới phải. Vậy mà chẳng những họ không thèm chia mà cũng chả nói với mình một tiếng nào! Tối nay chừng có giặc đến, để bọn họ nhào ra trước đi, bọn mình cứ nín lại. Nếu họ bắt được giặc, bảo họ đi trước lãnh thưởng, còn nếu họ bắt không xong, chừng đó bọn ta nhảy ra vây bắt. Được tiền thưởng bọn mình chia hai, khỏi chia cho họ.

Mã Anh Kiệt nói: Có lý đa! Cứ thế mà làm!

Hai người đang mải tính toán thầm trong bụng mà chẳng hay biết đã đến canh bạ Đằng kia Sài, Đỗ hai vị cũng nói:

- Đã đến giờ rồi mà sao không thấy tặc nhân đến kìa? Phải chẳng Tế Công đã tính lộn? Nếu đêm nay tặc nhân không đến, không biết Tế Công sẽ ăn nói làm sao!

Hai người suy nghĩ tới đó, bỗng nghe trên sân vang lên một tiếng cộp của cục đá dò đường. Tiếp theo sau có một người dạ hành, lưng giắt đơn đao, mình cao hơn 8 thước nhảy xuống. Sài Nguyên Lộc, Đỗ Chấn Anh tức thì phi thân đáp tới:

- Tặc nhân chớ chạy, bọn ta chờ sẵn mi đã lâu. Hôm nay mi đúng là: Thiên đường có nẻo không tìm tới, địa ngục kín bưng lại lủi vào.

Nói xong rút đao chém tới. Kẻ tặc cười ngất, nói:

- Hay cho Dương Tái Điền, mi có phòng bị à! Ta i cứ phòng bị cả năm đi, sớm muộn gì nhị thái gia cũng đến lấy thủ cấp của mi.

Vừa nói vừa rút đao chống đỡ, cùng hai vị Ban đầu Sài, Đỗ đánh nhau một trận. Hai vị Ban đầu thấy đao pháp của kẻ giặc rất thuần thục, võ nghệ tinh thông, khó có thể bắt hắn được. Cây thước sắt nhằm vào chỗ thí mạng của địch nhưng không dám dùng hết sức, sợ e đả thương tánh mạng của địch, nhưng ngược lại, đường đao của kẻ giặc cứ nhằm chỗ thí mạng của hai vị Ban đầu mà tấn công. Sài, Đỗ gắng sức chống đỡ, né tránh mệt tháo mồ hôi, nhưng vẫn không thấy Lôi, Mã ra giúp sức. Sài Nguyên Lộc bí quá, buột miệng kêu:

- Tế Công, lão gia mau ra đây! Hai tôi mệt quá rồi.

Tế Điên ở trong phòng bước ra, kẻ giặc trông thấy qua bóng đèn nhập nhoàng, bèn nhảy qua một bên, nói:

- Hôm nay ta tạm tha chết cho hai đứa, bữa khác gặp lại sẽ biết!

Nói rồi phi thân lên mái nhà. Sài, Đỗ lật đật kêu:

- Không xong, không xong! Kẻ giặc chạy trốn rồi. Tế Công ơi, Ngài niệm chú mau đi!

- Để ta giữ nó lại cho.

Nói rồi lấy tay chỉ một cái, miệng niệm lục tự chân ngôn: "Án ma ni bát mê hồng, án sắc lịnh hích!". Tên giặc ấy từ trên mái nhà lăn tròn xuống đất. Hai vị Ban đầu Sài, Đỗ lật đật chạy đến trói lại, tước đao đi, bỏ nằm trên đất rồi khiêng vào thượng phòng. Dương Tái Điền thấy tên giặc có vẻ hùng tráng bèn hỏi:

- Này, tặc nhân kia, ta với ngươi từ trước đến giờ không thù không oán, tại sao hôm nay ngươi lại tới đây muốn hành thích ta, tên ngươi là gì? Nói ta nghe thử!

Tặc nhân lẳng lặng giây lát rồI ngước mặt lên, nói:

- Tiếc thật, tiếc thật, đừng nói nhiều lời! Ta kể như đã hết số rồi!

- Ngươi có hận thù gì mà lại muốn giết ta như vậy? Hãy nói mau ra đi, nếu không ta xử ngươi bằng trọng hình đấy.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »