Tế Công Hoạt Phật

Lượt đọc: 4596 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 80
nghe nói xóc nổi giận đánh hòa thượng.

❊ ❊ ❊

Nghe Tế Điên hứa giúp tiệm bán đắt, phổ ky nói:

- Chúng tôi muốn bán đắt lắm chớ, mà Hòa thượng coi đó, đồ đạc đâu có gì! Chỉ có mấy cân thịt, mười mấy cân bún khô, một con gà giò, rượu cũng không còn bao nhiêu, cả phòng bàn ghế thưa thớt mà làm sao bán cho đắt được?

Tế Điên nói:

- Không hề gì, tiệm có nước không?

- Phía sau có cái giếng.

- Được rồi, có nước là có rượu. Chú cứ múc nước làm rượu đem ra bán. Ta bảo đảm là không có ai phiền hà gì hết, chú bán liền một lúc được 100 điếu tiền cho coi. Chú kêu chưởng quỹ khảy bàn toán lóc cóc cho giòn lên, đầu bếp xào qua xào lại nghe xèo xèo. Ta kêu hai bầu rượu, chú hô hai bầu rượu ngon để bên ngoài nghe thấy, một lát khách vô đầy quán.

Phổ ky là một người mau mắn, lập tức làm theo lời Tế Điên: bảo chưởng quỹ khảy bàn toán kêu rân lên, đầu bếp xào lia lịa. Tế Điên kêu:

- Cho hai bầu rượu!

Phổ ky lập lại:

- Hai bầu rượu ngon nhé!

Chưởng quỹ và mọi người trong quán đều đáp vang lên:

- Có ngay!

Phổ ky vừa đem rượu cho Tế Điên thì bên ngoài có khách vào uống rượu. Phổ ky nhìn ra là Trần chưởng quỹ bán tạp hóa ở xế cửa đối diện. Bình thường vị chưởng quỹ này rất ghét những người uống rượu. Phổ ky trong tiệm ông uống rượu mà bị Ông bắt gặp là không yên với ông tạ Hôm nay vừa ăn cơm xong, xúc miệng ở trong nhà, ông ta chợt mê đi, tự động bước sang quán Nhị Long Cư, kêu:

- Cho tôi hai bầu rượu.

Phổ ky biết Trần chưởng quỹ xưa nay không uống rượu mới hỏi:

- Trấn chưởng quỹ, bữa nay uống rượu nữa à!

Trần chưởng quỹ nhìn anh ta một cái, nói:

- Tôi muốn uống rượu mặc tôi, chú hỏi làm chi?

Phổ ky thấy ông ta cương quyết bèn đem đến hai bầu rượu. Lúc này Trần chưởng quỹ mới tỉnh lại, tự nghĩ: "Hồi nãy ăn cơm rồi mình đâu có muốn uống rượu, làm sao trong bụng hồ đồ lại muốn uống rượu nữa kìa?". Rồi lại nghĩ: "Lỡ đã kêu rượu rồi, thì hãy nếm thử xem sao?". Ông ta là người không uống rượu, bữa nay cũng đến uống. Ngay lúc đó có một vị khách bước vào, hai mắt trợn ngược, trong tay cầm một cái chén. Ông ta đi mua 3 tiền bông hẹ, 1 tiền xì dầu. Khi ngang qua cửa Nhị Long Cư, bỗng mê đi, bước thẳng vào quán kêu:

- Hai bầu rượu nhé.

Phổ ky đáp:

- Có ngaỵ Rồi đem rượu tới.

Người kia tỉnh lại, tự nghĩ: "Nhà mình chưa ăn cơm, sao mình lại vô đây uống rượu nhỉ?". Người ấy ngạc nhiên về trường hợp của mình thì bên ngoài có một người nữa bước vào, trên tay có cầm cái chén có đựng hai miếng đậu hũ. Nhà anh ta đang chờ mua đồ ăn về làm cơm, bảo anh ta đi mua đậu hũ, ngang qua quán rượu, tự động ghé vào kêu rượu uống. Phổ ky đem rượu ra. Anh ta mới tỉnh lại và tự hỏi:

- Trong nhà đang làm cơm, tại sao mình lại vô đây kêu rượu uống?

Người kia nói:

- Tôi sẵn có bông hẹ, anh lại có đậu hũ, hai ta cùng hùn lại làm món xào đậu hũ, uống một bữa đi.

Cứ thế, 5, 3 người lác đác kéo vào tiệm. Bỗng từ bên ngoài bước vào một người, trên tay cầm 5 gói thức ăn, kiếm một bàn ngồi xuống và lẩm bẩm:

- Một gói cho lão nhị, lão tam một gói, lão tứ một gói. Phổ ky, đem cho ta 10 hũ rượu để nhắm với 6 món này trước đã. Bọn bốn anh em ta, muốn cái gì là được cái nấy nhé!

Phổ ky dòm lại, hình như ông ta đang nói chuyện với người nào đó, cũng không biết nguyên do tại sao? Nguyên do bọn anh em kết nghĩa có tất cả là năm người, hắn ta là anh cả, hôm nay mời bốn em kết nghĩa vào tiệm Đức Long Cư uống rượu. Bốn người kia đã vào tiệm Đức Long Cư rồi, riêng mình hắn ta đi lộn đường, phảng phất như thấy bốn người kia đang ngồi trong tiệm Nhị Long Cư, mới đem mấy gói đồ ăn chia ỗi người một gói. Chừng qua Đức Long Cư xem lại thì thấy bốn người kia đang ngồi ở đó, hắn kêu cả bọn cùng sang Nhị Long Cư cùng uống cho vui.

Giây lát, khách vào uống chật phòng, phổ ky cũng không vội đến. Người mỗi lúc một nhiều mà rượu lại hết nhẵn. Phổ ky lại nghĩ: "Không có rượu thì múc nước lên bán". Nghĩ rồi bèn ra sau múc một xô nước đổ vào lu rượu, đong vào bầu cho khách. Vừa uống xong một hớp, vị khách ấy kêu:

- Phổ ky, lại đây!

Phổ ky vội nghĩ: "Cha, không xong rồi, cho họ uống nước, họ lại cự mình đây!". Phổ ky lật đật đến hỏi:

- Đại gia, cần món chi?

- Bộ rượu này chú mới đổi thứ khác hả?

- Bộ không được ngon, phải không?

- Đâu có, rượu này ngon hơn trước nhiều. Nếu chú có thứ đó thì mỗi bữa ta sẽ ra đây làm một chầu.

Phổ ky nghĩ: "Lạ thật, mình cho ông ta uống nước lạnh mà ông ta lại khen ngon kìa?"

Đang lúc phòng rượu khách ngồi đầy, kẻ ra người vô tấp nập, thì từ bên ngoài có hai người bước vào. Người đi đầu mặt xanh mét, cặp chân mày ngắn nằm trên đôi mắt ba góc, chiếc mũi chim ưng nhô lên khỏi đôi má hóp. Anh ta mặc chiếc áo xanh, đội mũ lệnh, vai choàng áo cừu lớn. Người đi sau đầu thỏ mắt rắn, vai rùa lưng rắn. thấy hai người bước vào, các tửu khách đều nói:

- Tam gia, tứ gia! Mời lại đây uống rượu!

- Xin quý vị để tôi được tự nhiên.

Nói rồi họ đi vào ngồi xuống chiếc bàn phía sau Tế Điên. Phổ ky thấy hai vị bước vào bèn chau mày vì biết họ là chúa ăn quỵt. Nhưng không biết làm sao, đành phải bước tới sau bàn, đon đả nói:

- Hai vị cần đồ nhắm chi?

Họ kêu hai bầu rượu, hai đĩa đồ nhắm. Tế Điên lại hỏi:

- Hai vị mới đến à?

Hai người ấy không nghe cũng không trả lời. Tế Điên vỗ bàn đánh bốp, nói:

- Hòa thượng ta đối xử tử tế với bọn bây mà bọn bây coi ta không ra gì? Ta tưởng bọn bây quên đối xử đẹp với ta, việc đó cũng được đi. Hai mươi miếng ruộng, hai ngôi chùa của Hòa thượng ta, bọn ngươi đem bán xài, nuôi vợ con hết. Gặp Hòa thượng ta lại làm mặt lạ chứ!

Hai người ấy lại không biết Hòa thượng mắng ai, nên cũng không đáp lại. Khách trong quán đều biết Hòa thượng mắng hai người ấy. Họ nghĩ: "Chắc hai người này quên, không nhẽ họ làm mặt lạ?". Tế Điên được thể càng mắng già. Trong nhai người có một người nói:

- Để ta hỏi thử xem ông ta mắng ai?

Nói rồi bèn đứng dậy. Người kia nói:

- Này lão tứ, chú ngồi xuống đây! Hòa thượng nói hai mươi miếng ruộng, hai cảnh chùa bị nhà chú bán xài hết. Chú hỏi ông ấy có phải không?

- Nói bậy bạ hoài, làm gì có chuyện đó!

- Chú không nhận thì thôi, mắc mmó gì lại đi hỏi ổng?

Câu nói ấy kéo người kia ngồi xuống. Tế Điên nói:

- Ta mắng nãy giờ là mắng tụi bây đó.

Hai người nghe nói giận run, đứng dậy hỏi:

- Hòa thượng, ông mắng ai đấy?

Tế Điên nói:

- Hai mươi miếng ruộng, hai cảnh chùa của ta tụi bây bán xài hết, nuôi vợ con ập, bữa nay kêu ta sắm áo quần, bữa khác kêu ta sắm vòng xuyến. Bây giờ tụi bây thấy ta nghèo làm mặt lạ với ta.

Hai người này nghe thế giận tái mặt, nói:

- Hay cho ông Hòa thượng! Ông có biết bọn ta là ai không? Chỉ cần ông nói ra bọn ta là ai thì mới đúng là ta xài hết cho vợ con ta hai mươi miếng ruộng và hai cảnh chùa của ông.

- Mi là Trảo thiên dao ưng Trương Phúc, thứ ba, con út trong gia đình, vợ mi mặt trắng, 25 tuổi. Còn tên kia là Qúa nhai lão thử Lý Lộc, thứ tư, nó cũng là con út trong gia đình. Vợ nó mặt vàng. Ta mất cho tụi bây bao nhiêu tiền tao không biết sao? Cả như trong nhà bây có mấy cái giường, có mấy cái mền ta đều biết ráo.

Hai người nghe nói, giận quá, bước tới định đánh Hòa thượng. Tế Điên nói:

- Tụi bây muốn ăn thua với ta hả? Cứ bước ra đường đi, đừng ở đây làm liên lụy đến chuyện buôn bán của người ta.

Nói rồi ba người cùng bước ra khỏi quán. Trương Phúc, Lý Lộc muốn níu Hòa thượng lại mà không trúng. Tế Điên chạy xà quần, thọt người này một cái, véo người kia một véo. Nắm không được Hòa thượng, Trương Phúc giận quá, hươi quyền nhắm đầu Hòa thượng tống một quả, trúng ngay sau ót. Trương Phúc nghe như đấm vào đậu hũ, lún mất tay trongh sọ, lập tức máu theo óc đổ ra đỏ lòm lênh láng. Tế Điên la:

- Nó đánh chết tôi rồi!

La xong ngã vật xuống, miệng giật mấy cái, coi lại Hòa thượng đã hết thở. Trương Phúc thất kinh, nghĩ bụng: "Sọ đầu Hòa thượng này dở quá, mình mới lên nhẹ một quyền mà đã nát rồi". Quan nhân địa phương chạy tới nói:

- Chà chà, tụi bây gây án mạng rồi đó.

Trương Phúc nói:

- Lý Lộc đánh chết đó.

Lý Lộc cãi:

- Trương Phúc đánh chết chứ chẳng phải tôi.

Quan nhân nói:

- Tụi bây đừng cãi nhau làm gì, đến nha môn trắng đen sẽ rõ.

Nói rồi rút thiết luyện ra trói nghiến hai người lại dẫn đi. Vừa đi một đoạn thì nghe hướng chánh Đông có tiếng hô vang mở đường:

- Tránh ra, tránh ra, nhường lối cho quan huyện thái lão gia.

Quan huyện đang trên đường đi tới Dương gia điếm khám ngiệm tử thị Cả đoàn gồm có Hình phòng, Ngỗ tác (người khám nghiệm tử thi) đi theo đầy đủ. Đến nơi Ngỗ tác tìm quan địa phương bảo dự bị một chiếc nồi 50 cân rượu để rửa tay và rửa thi thể, một chiếc chiếu mới, một chiếc nồi mới. Quan địa phương họ can, tên là Can Xuất thân, lật đật chạy đến nói:

- Xin quý vị chờ một lúc, sắp xong rồi, tôi rành về việc rửa tử thi mà.

Ngỗ tác nói:

- Thế thì được, chỉ cần nửa cân rượu để rửa tay thôi.

Khi khám nghiệm, Ngỗ tác báo cáo:

- Da đùm thịt cuốn. Chết tốt vì một nhát dao chí mạng, ở ngoài không một vết thương nào khác.

Thư ký biên vào tử cách (biên bản về cái chết).

Quan huyện truyền chưởng quỹ đến hỏi:

- Ông Hòa thượng này bị ai giết vậy, ông có biết không?

- Hồi canh ba đêm qua, không thấy ai bị giết!

- Ông ta ở đây bao lâu, có ai ở chung với ông ấy không?

- Ông ấy chỉ ở một mình, được 23 ngày.

- Trong điếm này có bao nhiêu phổ kỷ Có ai xích mích điều gì với Hòa thượng không?

- Trong điếm này có 8 phổ ky, đều ở đây cả và không có ai xích mích gì với ông ấy hết.

- Ngươi hãy cho liệm tử thi chu đáo nhé!

Dặn xong, quan huyện ra lệnh cho khiêng liệu trở về nhạ Ngỗ tác tìm quan địa phương, hỏi:

- Thế nào?

- Chúng tôi mời mấy vị ăn bún, mỗi vị hai tô cũng được, chúng tôi sẽ chịu khoảng chi phí đó.

- Ta tưởng là xong việc mỗi người chúng ta đều vài điếu tiền, nào ngờ các người lại mời ăn bún, chúng ta không ăn đâu! Có việc gì, chúng ta sẽ nói sau.

Nói rồi vùng vằng theo kiệu quan trở về nhạ Vừa mới tới ngã tư, quan địa phương lại chạy đến bẩm báo:

- Thưa lão gia, có một vị Hòa thượng bị đánh chết.

- Hòa thượng nào vậy?

- Một Hòa thượng kiếc, vừa bắt được hai hung thủ.

Quan huyện dừng kiệu, dẫn hai hung thủ tới. Lập tức Trương Phúc, Lý Lộc được đưa đến trước kiệu, quan huyện hỏi cung, nào ngờ lòi ra vụ án khác.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »