Tế Công Hoạt Phật

Lượt đọc: 4620 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 63
bốn anh hùng vui chuyện nhà họ mã.

❊ ❊ ❊

Nhắc lại Tế Điên và hai vị Ban đầu vào quán rượu ăn cơm. Sài, Đỗ vội vã ăn húp lia lịa cho no bụng, đoạn Đỗ đầu đứng dậy nói:

- Tôi phải đi cầu một lát.

Sài đầu cũng đứng dậy theo nói:

- Tôi cũng đi tiểu đây.

Tế Điên nói:

- Ừ, phải rồi, hai người ăn uống no say rồi bỏ ta lại để thế chấp đây mà!

- Chớ không phải lần trước Hòa thượng bỏ đi, bắt chúng tôi ở lại là gì? Lần này tính kỹ lại không có một đồng ten, bọn tôi phải đi trước mới được.

Nói rồi bỏ đi luôn ra ngoài. Hai bên đối đáp nhau, phổ ky đều nghe rõ hết. Biết rằng mấy người này tính ăn chực uống quỵt đây, bèn để ý canh chừng riết Tế Điên. Tế Điên cứ ngồi đó không nói không rằng. Vừa hay có một người bưng tô canh nóng hôi hổi từ trong đi ra, gặp phải một người từ bên ngoài xăng xái đi vào, loay hoay thế nào mà hai bên lại đụng nhau, tô canh nóng đổ ụp lên người kia. Người nọ bắt đền tô canh, còn người kia lại bắt thường bộ áo. Hai bên lớn tiếng cãi vã nhau làm thực khách trong quán nhốn nháo cả lên. Phổ ky mắc lo chạy lại khuyên can không còn để ý theo dõi nữa. Tế Điên thừa cơ hội bước trái ra ngoài. Ra đến đầu thôn gặp Sài, Đỗ đang ngồi chờ ở đó, Tế Điên nói:

- Phải rồi, hai vị cứ lo ăn no phần mình, phần ai thây kệ phải không?

Sài đầu nói:

- Vậy chớ hồi sang Hòa thượng chẳng bỏ đi trước sao?

- Ừ phải, ông nói cũng có lý.

- Làm sao sư phó lại ra được?

- Ta bảo chưởng quỹ ghi sổ thiếu.

- Người ta có quen sư phó hay sao mà chịu ghi sổ thiếu?

- Thôi, mấy ông để ý đến việc đó làm gì? Bây giờ ta có ý kiến như vầy: Ba chúng ta chơi trò trốn kiếm nè. Ta giao hẹn, nếu ta trốn mà mấy ông kiếm được thì sáng mai ta trả tiền cơm ấy ông; còn mấy ông kiếm không được ta thì ngày mai ta ăn cơm mấy ông phải trả tiền, chịu không nào?

Sài đầu nghe nói chịu ngay:

- Thế thì còn gì bằng!

Tế Điên bèn đi trốn, hai người tìm khắp nơi mà không gặp, đâu dè suốt đêm đó Tế Điên đi thẳng tới Tiểu Nguyệt Đồn. Sáng ra, Tế Điên đã đến trước cửa quán Lý Bình rồi. Phổ ky vừa định treo bảng lên thì Tế Điên ở ngoài xăng xái bước vào. Trong quán đặt 6 chiếc bàn, mỗi bàn đều có 4 dĩa thức ăn: một dĩa gà hầm, một dĩa đậu hủ khô, một dĩa đậu hủ dầm muối, một dĩa kẹo mè. Tế Điên vào quán tìm một bàn ngồi xuống rồi cầm con gà lên đập xuống bàn một cái, kêu:

- Chưởng quỹ.

Cứ đập con gà xuống bàn một cái kêu chưởng quỹ một tiếng. Kêu liên tiếp mấy lượt, phổ ky thấy vậy mới nói:

- Mới sáng sớm mà Hòa thượng phá chúng tôi chi vậy? Đập con gà sao lại gọi chưởng quỹ?

Tế Điên hỏi:

- Chú bán cái này mấy đồng tiền?

- Hễ gà bao lớn bán tiền bao lớn.

- Ta chỉ hỏi con gà này thôi mà.

- Con gà này bán 6 tiền.

- Còn đậu hủ khô bán bao nhiêu tiền?

- Ba tiền một miếng.

- Còn dĩa đậu này bán mấy điếu?

- Cả dĩa đậu làm sao bán có mấy điếu được!

- Thế thì không được rồi, ta thấy da miếng đậu tróc ra chắc là chú tự động gấp lại chớ gì. Mấy công quá hỉ!

- Ông Hòa thượng này thiệt để ý dữ quá! Miếng đậu hủ này tự nó gấp lại khi nó phồng lên đấy.

- Chớ không phải là tại chú gấp lại sao?

- Ông Hòa thượng ơi, ông nói giỡn, tôi gấp lại làm gì?

- Không phải à, vậy ta không nói đến đậu nữa. Chú đem cho ta hai hồ rượu đi!

Phổ ky mang hai hồ rượu ra, Tế Điên uống xong kêu them mấy hồ rượu nữa, cộng tất cả là 6 hồ rượu. Tế Điên bảo tính tiền, phổ ky tính tất cả là 256 văn. Tế Điên bảo:

- Chú ghi sổ thiếu cho ta nhé!

- Mới sáng ra, ông quậy hết cả buổi, uống hết bao nhiêu là rượu, rồi không chịu trả tiền. Cái đó không được đâu!

- Chú cứ viết lên, có gì không được?

Hai người đang cãi, nhau, Lý Bình từ trong nhà đi ra hỏi:

- Phổ ky, chuyện gì thế?

- Ông này uống rượu rồi không chịu trả tiền.

Lý Bình nói:

- Này Hòa thượng, ông không có tiền mà dám đến ngồi uống rượu à?

- Ta đang đợi người ở quán rượu ông đấy chớ. Ông ấy là người quen của các ông ở địa phương này. Ông ấy bảo ta đến đây uống rượu ngồi chờ ông ấy! Nếu không có vậy, ta đâu có uống rượu làm chị Ta đợi ông ấy cả buổi mà không gặp mới không có bạc để trả tiền rượu đấy chứ.

- Ông hẹn với ông ấy hồi nào vậy?

- Gặp ở giữa đường thôi!

- Người hẹn với Hòa thượng tên là gì?

- Ta quên mất rồi!

Lý Bình tính hỏi cho qua chuyện, chỉ cần Hòa thượng nói ra tên người quen thì không đòi tiền rượu nữa và bảo ổng đi cho rồi. Nào ngờ nghe trả lời như vậy, mới nói:

- Này Hòa thượng, ông đừng nói quàng xiên chớ!

- Ta không nói quàng nói xiên đâu, bởi vì Hòa thượng ta thông hiểu cả nội ngoại khoa, bất luận bệnh chứng nào của nam phụ lão ấu, ta đều trị được tuốt! Người đó hẹn ta tới đây để mời đi xem bệnh mà ta lại quên mất tên họ người ấy, bậy bạ thiệt!

Lý Bình nghe Hòa thượng nói biết trị bệnh, bèn nhớ lại em mình là Lý An bệnh đã đến hồi nguy kịch. Thảng như Hòa thượng này có thể trị được bệnh của em mình, há không phải là một điều quá tốt đẹp hay sao?

Lý Bình nghĩ xong liền hỏi:

- Này Hòa thượng, ông khoe có tài trị bệnh. Vậy hiện em tôi mắc bệnh phòng sự, ông có thể trị được hay không?

- Cái đó dễ ợt! Hòa thượng ta đưa tay tới đâu, bệnh nhân sẽ hết ngay tức khắc tới đó.

- Nếu thiệt Hòa thượng trị được bệnh, chẳng những tôi không lấy tiền rượu của Hòa thượng, mà còn cám ơn nhiều nữa. Tôi sẽ mua một bộ đồ thật đẹp để thay bộ đồ rách này cho Hòa thượng.

- Cám ơn!

Lý Bình bèn đưa Tế Điên vào phía sau, chỉ thấy Lý An đang nằm trên giường ho khù khụ không dứt. Mặt trắng bệch như tờ giấy, không còn chút máu nào. Tròng mắt cũng mở ra, cánh mũi phập phồng, vành tai khô đét. Lý An vốn lao từ nhỏ, Lý Bình bảo em hãy dưỡng bệnh phía sau quán, không phải làm gì cả, nào ngờ bệnh thế mỗi lúc nặng thêm. Khi Tế Điên vào phòng thăm bệnh, Lý Bình hỏi:

- Hòa thượng có thể trị bệnh này được không?

- Có khó gì đâu, ta có đem thuốc theo đây nè.

Tế Điên móc trong lưng ra một cục thuốc, Lý Bình hỏi:

- Thưa Hòa thượng, thuốc gì vậy?

- Đây là thuốc: "Thân thối trừng nhãn hoàn".

- Tên gì nghe kỳ quá!

- Thuốc của ta đây, khi uống vào rồi, cựa chân một phát, trợn mắt một cái là hết bệnh ngay! Ta nói cho ngươi biết, thuốc của ta đây là:

Thuốc này, tùy thân quý hơn vàng

Chẳng phải hoàn tán với cao đan

Chuyên trị nhân gian trăm chứng bệnh

Bát bửu thân thối trừng nhãn hoàn.

Nói rồi bỏ viên thuốc vô miệng nhai, Lý An thấy ghê quá, nói:

- Ối dào, tôi không uống đâu!

Tế Điên nhai thuốc cho tan xong, lấy tay chỉ một cái, Lý An tự động há miệng ra, Tế Điên bèn nhổ toẹt một cái, bao nhiêu đờm dãi, nước miếng lẫn lộn với thuốc tuôn vào đầy mồm Lý An, Lý An không dừng được, bắt buộc nuốt xuống. Thuốc vừa qua khỏi cổ chẳng bao lâu, Lý An cảm thấy bụng sôi lụp bụp: khí dẫn huyết đi, huyết dẫn khí chạy, ngũ tạng lục phủ đều cảm thấy thơ thới, tay chân bắt đầu có sức, trên người như trúc bỏ được gánh nặng ngàn cân! Lý An lập tức ngồi dậy nói:

- Thuốc hay quá! thuốc hay quá! Không khác gì thuốc tiên.

Nói xong đòi uống nước, uống nước xong lại cảm thấy đói bụng, đòi ăn.

Lý Bình thấy vậy lòng rất vui mừng, nói:

- Sư phó, thuốc này hay thiệt, nhưng tên nó lại chẳng hay tí nào.

Tế Điên nói:

- Thuốc của ta đây còn có một tên nữa.

- Tên gì vậy, thưa sư phó?

- Tên là "Yếu mạng đơn". Em của chú sắp chết đến nơi, không còn mạng sống nữa, uống thuốc của ta vào thì mạng sống của nó được kéo lại nên mới có tên "Yếu mạng đơn" như thế.

- Vâng, tên này còn nghe được một chút. Có một bà lão thái thái bị ho, trong đàm lẫn máu, sư phó có trị được không?

- Được tất, bệnh đó có khó gì!

- Sư phó nếu trị được thì hay quá! Mẹ của người anh kết nghĩa của tôi mắc bệnh đã lâu, trong đàm lẫn máu rất là trầm trọng! Để tôi đưa lão nhân gia đến đó trị bệnh nhé!

- Đi trị bệnh cũng được thôi, chỉ sợ tới đó người ta không có lời mời, tới tận cửa mà người ta không cho vào thì kỳ cục lắm!

- Nhà đó với nhà này coi như một. Nếu không thân, tôi đâu có để ý lo làm chi! Sư phó cứ yên tâm cùng tôi đi đến đó đi.

Tế Điên và Lý Bình cùng ra khỏi tửu điếm. Lý Bình hỏi:

- Sư phó xuất gia ở chùa nào?

- Ta xuất gia ở chùa Linh Ẩn bên Tây Hồ, có pháp danh là thượng Đạo hạ Tế, nhưng thường người ta cứ gọi là Tế Điên thôi!

Nói tới đó hai người đã đến trước cổng nhà Mã Tịnh. Lý bình sửa soạn kêu cửa, Tế Điên bảo:

- Để ta kêu cho.

Nói rồi kêu lớn:

- Có Hoa Vân Long ở trong nhà không?

Lý Bình hỏi:

- Sư phó vừa nói cái gì vậy?

- Chú chẳng cần để ý làm chi.

Giây lát Mã Tịnh ra mở cửa hỏi:

- Hiền đệ mới vừa kêu cửa đó phải không?

Lý Bình đáp:

- Không phải tôi kêu cửa mà là vị đại sư phó cùng đi với tôi đây. Vị Hòa thượng này là Tế Thiền sư ở chùa Linh Ẩn đấy. Ngài đã trị cho Lý An hết bệnh, nay tôi mời lão nhân gia đến trị bệnh cho lão thái thái.

Mã Tịnh ngạc nhiên giây lát rồi nói:

- Hiền đệ đến thật không đúng lúc. Hiện ta có mấy người bạn đến chơi, hiền đệ đưa Hòa thượng về nhà đi, đợi ta mời sẽ đến sau.

Tế Điên đứng kế bên vọt miệng nói:

- Có đúng không nào? Ta đoán ngay mà! Có phải người ta không cho vào phải không!

Lý Bình nói:

- Đại ca, sao anh nói kỳ vậy! Có bạn bè nào ở trong ấy mà tôi không gặp được? Trị bệnh cho lão thái thái mà có gì phải giấu giếm? Bệnh của lão thái thái không thể lâu được! Nếu em tôi không được chữa trị hết, tôi cũng không đưa Tế Công đến đây đâu.

- Ngày mai sẽ thăm bệnh.

Lý Bình bực quá, kéo ngay Tế Điên vào nhà trong. Lý Bình và Mã Tịnh vốn là bạn tri kỷ, hoạn nạn có nhau, trước việc đó Mã Tịnh không biết làm sao, đành theo họ vào nốt. Tế Điên cứ nhắm hướng Đông phối phòng đi thẳng tới, Mã Tịnh lật đật chạy theo níu lại nói:

- Thưa đại sư phó, xin mời lên thượng phòng uống trà.

Tế Điên hỏi:

- Làm sao lại không mời lên Đông nhỉ?

- Có khách.

- Có ba người khách quen, có một người chạy không được!

Lý Bình cũng không biết đầu đuôi ra sao, trong bụng nghĩ: "Đây là thư phòng, lý ra mời khách mới phải, tại sao Mã đại ca không mời Hòa thượng vào đó kìa?".

Ghé cửa sổ nhìn vào không thấy có ai, Lý Bình cảm thấy buồn buồn! Ba người vào đến thượng phòng, Lý Bình nói:

- Sư phó ở đây trị bệnh nhé, để tôi trở về quán sửa soạn đồ nhắm, một lát sư phó về quán uống rượu, chúng ta cùng nhậu một trận.

- Chú cứ về đi!

Sau khi Lý Bình về rồi, Tế Điên móc trong lưng ra một cục thuốc bảo đem nước âm dương đến hòa tan vào, rồi cho lão thái thái uống. Trong giây lát, lão thái thái cảm thấy tinh thần sảng khoái, bèn ngồi dậy nói:

- Con ơi, mấy tháng nay mẹ bệnh không thể trở mình được, làm sao bữa nay lại khỏe khoắn thế này?

Mã Tịnh nói:

- Tại mẹ không biết đấy thôi, hiện có Tế Công ở chùa Linh Ẩn ẹ uống thuốc linh đơn diệu dược đấy.

Lão thái thái nghe nói Tế Công ở chùa Linh Ẩn đến trị bệnh ình, biết Tế Công là người khoái rượu, bèn dặn:

- Con ơi, con hãy dập đầu cảm tạ Tế Công đi và dọn rượu thịt đãi người nhé!

Mã Tịnh vâng lời, đi ra nói:

- Mẹ tôi dạy phải ra dập đầu lễ tạ sư phó và mời sư phó ra phía trước uống rượu.

Tế Điên nói: Được!

Rồi đứng dậy đi thẳng đến Đông phối phòng…

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »