Tế Công Hoạt Phật

Lượt đọc: 4667 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 47
gặp tiết phụ hái hoa không toại ý.

❊ ❊ ❊

Nghe Lưu Xương nói, Hoa Vân Long lẳng lặng không nói gì, ba người trở về nhà Lưu Xương ăn uống và ngủ tại đó, trống đã sang canh mà Hoa Vân Long trằn trọc không sao ngủ được. Thấy Vương Thông và Lưu Xương đang ngủ say bèn trở dậy thay đồ dạ hành, đem đồ mặc ban ngày gói lại cất vào trong bao cột ngang thắt lưng, dắt theo cương đao mở cửa bước ra ngoài, bên ngoài sao sáng đầy trời, trăng non chếch về Tây mờ ảo. Vượt tường đi ra trên đường phố vắng vẻ ít người qua lại. Bên ngoài ni am, Hoa Vân Long rảo mắt nhìn bốn phía. Ngôi am miếu này là đại điện ba tầng, bên đông chánh điện có một cửa nối liền với dày nhà phụ. Ở dãy nhà này, ngoài ba gian thượng phòng ở phía Bắc, hai bên đều có ba gian phối phòng. Phía chánh Nam của dãy nhà này là một vòng tường bên trong tùng trúc sum suê trông rất trang nhã. Ở phòng chánh Bắc ánh đèn lấp lánh kèm theo tiếng đọc kinh rì rầm, Hoa Vân Long từ nóc nhà Đông phối phòng nhảy xuống, thẳng đến bên hành lang Bắc thượng phòng. Ở bên ngoài xoi giấy cửa sổ nhìn vào, phía trước sát vách có một cái giường nhỏ, trên mặt bàn để một cái đèn dầu, bốn ni cô nhỏ khoảng 14, 15 tuổi đang ngồi vây quanh đọc kinh. Tựa vào tường phía Bắc có một cái bàn dài, trên đó có mấy chồng kinh xếp ngay ngắn. Phía đầu chiếc bàn dài này có kê chiếc bàn bát tiên với hai ghế ngồi, ngồi đầu hết là vị sư già trên 60 tuổi, gương mặt hiền từ phúc hậu. Hoa Vân Long thấy ở đây không có thiếu phụ còn tóc bèn lướt qua Đông phối phòng. Đến gian phía Bắc xoi lỗ giấy nhìn vào, ở đây cũng bài trí như gian vừa rồi. Ngồi bên ngọn đèn đọc kinh chính là thiếu phụ ngồi trong kiệu hồi chiều. Đang ngồi tụng kinh thì bỗng Triệu thị giật mình đánh thót vì bỗng nhiên một người đàn ông mặc áo xanh lưng thắt đao sáng giới từ ngoài xô cửa bước vào. Triệu thị lật đật hỏi:

- Ông là ai? Ở đây là thiền môn thanh tịnh, đang đêm đến đây làm gì? Nói mau!

- Nương tử ơi, hồi chiều gặp nàng ngồi kiệu quá núi Thành Hoàng về đây, nhan sắc mỹ miều quá, tôi không dứt ra được. Tối nay tôi đến đây gặp nàng, xin nàng nghe tôi cùng chia vui trong khoản khắc.

Thiếu phụ nghe tới đó, đỏ mặt trầm giọng:

- Biến ngay, nếu không tôi la lên đó, sư phó tôi đến đây bắt ông lên huyện quan, chừng đó ăn năn không kịp đấy.

Hoa Vân Long nghe nói nổi giận:

- Được, nghe lời ta thì dễ, còn không chịu thì hãy coi đây!

Nói rồi rút phăng con dao ở phía sau lưng, thiếu phụ vốn là một liệt phụ vội la toáng lên:

- Bớ người ta, nó giết người, cứu tôi với.

Hoa Vân Long nghe sợ có người đến bèn tới chộp mớ tóc xanh của người thiếu phụ lia qua một đao kết liễu tính mạng. Đáng thương trang hồng phấn mỹ miều, phút chốc đi về cõi mộng! Hoa Vân Long trong một phút bồng bột mà tối nay giết chết một mạng người, lòng cảm thấy ăn năn. Bỗng nghe từ bên ngoài tiến vào một lão ni cô hỏi:

- Ai ở đây làm gì mà ồn ào thế?

Vừa nói vừa xô cửa bước vào, Hoa Vân Long gấp quá bèn nhắm ngay đầu bà bửa xuống một dao. Bà ni cô né đầu qua lệch, lưỡi dao xuống nhằm bả vai. Hoa Vân Long thừa cơ hội đó thoát ra khỏi phòng, thót lên mái nhà, theo đường củ trờ về chỗ ngủ. Lưu Xương lúc đó mới vừa thức dậy hỏi:

- Hoa nhị thái gia đi đâu về đó?

Hoa Vân Long cũng không giấu giếm, đem hết mọi chuyện hái hoa vừa rồi thuật lại hết, Vương Thông cũng vừa thức dậy, nghe hết mọi chuyện mới nói:

- Nhị đệ mới đến chỗ này mà gây ra trọng án như thế, e rằng không ở được lâu.

Hoa Vân Long mỉm cười nói:

- Không sao đâu, địa phương này chỉ nhờ vào mấy tên Ban đầu thôi, tôi có tai mắt hết rồi không cần phải lo về phía ấy.

Nói xong hai người trở dậy, trời đã sáng tỏ, Hoa Vận Long mới bảo:

- Lưu Xương, hôm nay ngươi cứ đi buôn bán như thường ngày, không cần phải lo cho chúng ta.

Sau khi Lưu Xương đi rồi, Vương Thông và Hoa Vân Long đi ra cửa Tiền Đường, trên đường phố người đông như mắc cửi. Họ đang truyền về tin tức lát nữa khám nghiệm thây ở am Ô Trúc, Vương Thông nói:

- Này nhị đệ, chúng mình đi kiếm chỗ nào thanh nhã uống rượu đi, đừng đi dạo nữa.

Hai người tiến vào thành, thấy phía Bắc đường Phụng Sơn có một tòa đại tửu quán Thái Sơn lầu, định bụng đến uống rượu, hai người rảo bước tiến vào, thấy bên trong bàn ghế đầy đủ nhưng không có khách ngồi, hai người bước thẳng lên lầu thấy có một người ngồi ngay bàn chưởng quỹ, người này mặt như bôi phấn xanh, đầu đội khăn tam đoạn bốn gốc màu xanh, mình mặc áo cừu quí màu lam, mày rô mắt lộ, mặt lồi lõm khó coi, bốn năm tên chạy bàn nhưng không có vẻ gì là buôn bán cả, hai người ngồi cả buổi cũng không thấy ai hỏi han gì hế. Một lát nghe người chưởng quỹ mặt như hoa phấn xanh, nói:

- Này tụi phổ ky, hồi tao chưa dậy, tụi mày nói chuyện gì mà ồn lên thế?

- Đừng nói đến làm chi, lát nữa ăn cơm rồi ông đi mà coi. Người cửa Tiền Đường có am Ô Trúc, bên trong có một sương phụ thủ tiết tu hành. Hôm qua tên gian tặc nào đó lẻn vào giết chết, lại còn chém trọng thượng bà ni cô già nữa, không bao lâu đây quan sẽ đến khám nghiệm, ông coi việc này có rùng rợn không?

- Tên giặc này thật đáng giận, đáng tiếc cho người liệt phụ như vậy mà phải chết về tay tên giặc, chắc tên giặc ấy bị bề trên chơi cửa cha, hắn tức đi báo thù cũng nên?

Hoa Vân Long tức muốn ói máu mà nói không được, chính mình cũng không biết làm sao cho hả hơi, bèn dậm chân lên sàn gác một cái rầm, nói:

- Tụi bây ở đây làm cái thái gì? Bộ không có con mắt hà? Hai thái gia ngồi đây cả buổi mà không thấy đứa nào hỏi tới một tiếng. Buôn bán cái gì lạ vậy?

Phổ ky nghe vậy cũng rợn mắt lên, nói:

- Nè đừng có lôi thôi, bộ ngươi không có con mắt chắc, ngươi thử coi xem cái quán này của ai lập rả Ta bảo cho ngươi biết nhé, từ ngày khai trương đến giờ bọn ta đánh không biết bao nhiêu người rồi đấy. Côn đồ thổ phỉ gì ta cũng đánh tuốt, đánh xong còn trói lại giải lên quan huyện nữa chứ. Ta làm phúc nói cho ngươi biết để mà liệu hồn.

Hoa Vân Long nghe mấy câu đó, trợn mắt hét lên:

- Nhị thái gia chẳng cần biết cái quán này của ai, đừng có hòng dọa nạt, ta phóng hỏa đốt lầu này i biết tay, đi gọi chủ ngươi lại đây để coi hắn có ba đầu sáu tay gì cho biết!

Nguyên ông chủ của tửu lầu này là Tịnh gia thái tuế Tần Lộc, cháu của Tần An làm quản gia của Tần thừa tướng. Tòa tửu lầu này lập ra cốt không phải để bán rượu và thức ăn như những nơi khác mà là chạy chọt chức quan viên, nhờ Tần Lộc lo lót với Tần tướng phủ. Vì vậy lui tới đây là những kẻ buôn bán sỉ hoạn rất có thế lực. Hôm nay nghe Hoa Vân Long nói những lời ngang bướng đó, Tần Lộc từ phía sau quầy bước ra, nói:

- Mi là cái thá gì mà dám ở đây nói năn sàm sỡ thế. Bây đâu, đánh nó cho ta! Đánh xong cầm danh thiếp của ta giải nó lên huyện!

Hoa Vân Long nghe nói, tức tràn hông, với tay rút con dao ra. Tần Lộc thấy vậy nói:

- Mi dám giết người không mà dám cầm dao? Nè, mi chém ta đi.

Hắn nghĩ mình là người có thế lực ai cũng kiêng nể nên vừa nói vừa đưa gáo dừa ra trước. Hoa Vân Long nói:

- Mạng mi kể số gì? Giết ngươi còn thua giết con bọ xít.

Nói rồi xuống tay ngaỵ "Phụt", một cái, đầu Tần Lộc lăn long lóc trên đất. Tên phổ ky sợ quá, kêu "Má ơi" rồi ba chân bốn cẳng chạy xuống lầu. Nào ngờ đâu chân mềm nhũn vừa rên vừa lết xuống. Ngay lúc đó có người chạy đến báo với quan chức địa phương:

Chủ nhân của tửu lầu chúng tôi bị hai người kia giết rồi!

Các quan hô: Mau bắt nó!

Và kéo nhau đến lầu vây bắt. Kéo đến nơi trên lầu đã vắng tanh, hung thủ không còn ở đó nữa! Hoa Vân Long cùng Vương Thông đã từ cửa sổ nhảy xuống lầu lẫn vào đám đông nhìn lại, Thái Sơn lầu bị người vây kín mít. Có ai nói:

- Giặc chạy mất rồi!

Có người nói:

- Không hề gì, bọn giặc trốn không khỏi đâu! Nha môn thái thú chúng ta có bốn vị Ban đầu tên là Sài Nguyên Lộc, Đỗ Chấn Anh, Lôi Trí Viễn, Mã An Kiệt. Bốn vị này thuộc vanh vách tên của bọn giang dương đại đạo. Bọn này nội trong ba ngày thế nào cũng tóm được!

Hoa Vân Long đứng trong đám đông nghe rõ hết và ghi nhớ trong bụng, cùng với Vương Thông ngược dòng người đi vào một tửu quán, tìm chỗ trang nhã uống rượu. Vương Thông nói:

- Hiền đệ, em làm náo động quá không tốt đâu! Hôm qua mới vừa đến đây, tối lại em giết chết một mạng người, bữa nay còn giết thêm một mạng nữa.

- Tôi xin nói cho đại ca biết, đã đến đây tôi phải làm cái gì kinh thiên động địa mới được. Vừa rồi là tại họ muốn chết mà thôi. Hồi nãy tôi nghe ở địa phương này có bốn cái tên Mã khoái tài giỏi lắm, tôi muốn quậy một trận cho nó biết taỵ Tối nay tôi sẽ vào tướng phủ lấy đầu Tần Hỷ là Tể tướng đương thời rồi tôi ở lại Lâm An này nửa năm xem có nhân vật nào dám đến bắt tôi hay không?

- Hiền đệ, em chắc là gan mật đầy mình?

- Tôi đâu dám nói là mình không có?

- Hiền đệ, nếu em dám làm việc kinh thiên ấy, sư huynh cũng tình nguyện đi với.

Hai người đều là bợm nhậu, bị Vương Thông nói khích mấy câu, Hoa Vân Long hào khí bốc cao. Ăn uống xong, hai người thẳng đến phường Tần Hòa để dọ đường. Dọ đường xong họ tìm đến một quán rượu khuất vắng để bàn luận kế hoạch. Chờ trời tối, họ tìm chỗ vắng thay đồ dạ hành, còn đồ mặc ban ngày bỏ vào bao cột lại mang theo. Đến Tần tướng phủ, họ nhảy lên tường rồi giở thuật phi thiềm tẩu bích đi trên mái nhà như ở đất bằng. Vào đến nội trạch của tướng gia, hai người đi tìm kiếm khắp nơi, thấy trong Bắc thượng phòng phía sau có ánh đèn lấp lánh, hai người nghĩ bụng: "Đây là nội trạch, chắc là chỗ ở của Thừa tướng đây!".

Nhìn vào bên trong thấy hai con a hoàn trạc 14, 15 tuổi đang ngồi trực đêm, trên bàn ngọn đèn sáp đang cháy lung linh. Hai người từ nóc nhà nhảy xuống, Hoa Vân Long lấy trong đãy ra một cây muột hương đốt lên đưa vào phòng. Giây lát hai a hoàn ngủ say như chết. Hai người thong thả tiến vào, định chắc là chỗ ở của Thừa tướng, nào ngờ đó là phòng ngủ của Thừa tướng phu nhân, trên đầu bàn nằm cộm lên một túi gấm, trong đó đôi vòng Bạch ngọc kỳ xảo lung linh ánh qua lớp túi, hai vòng này nửa thiên nhiên, nửa nhân tạo. Thật ra nó là một vật tiến cống của ngoại quốc bị Thừa tướng giữ lại. Hoa Vân Long hỏi:

Vương nhị ca, anh cần món này không?

- Ta không cần đâu, chú cứ lấy đi!

Ngoảnh lại thấy kế bên có chiếc hộp phụng quan, bên trong có một chiếc phụng quan thùy châu với 13 hột bửu bối, Hoa Vân Long cũng bỏ luôn vào túi rồi bước ra. Thấy trên bàn bút nghiên để sẵn bèn cầm viết, viết lên tường hai bài thợ Viết xong ném bút lên bàn rồi ra hợp với Vương Thông trở về nhà trọ. Sáng ra, Thừa tướng dậy sớm đi chầu. Vào đến bên trong thấy hai a hoàn hôn mê bất tỉnh, vào đến phòng trong thấy túi đựng vòng ngọc và phụng quan không còn nữa, vội sai gia nhân cứu tỉnh phu nhân và bọn xử nữ. Thấy thơ đề trên vách mới biết là đêm hôm có trộm đến viếng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »