Tế Công Hoạt Phật

Lượt đọc: 4618 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 35
đốt yêu đạo nghĩa thâu trần đồ đệ.

❊ ❊ ❊

Sau khi Diệu Hưng đánh một chưởng cho Tế Điên ngất ngã rồi trở về Tường Vân quán. Lương viên ngoại chạy theo năn nỉ nhưng không được, đành phải trở vào thư phòng xem Tế Điên sống chết ra sao, nào ngờ thấy Tế Điên đang ngồi uống rượu. Mừng quá, viên ngoại chạy tới hỏi:

- Bạch Thánh tăng, lão nhân gia không chết thật à? Lão đạo sĩ nói đã bắt hồn quách Thánh tăng rồi mà!

Hồn quách ta làm sao ổng bắt được, hồn quách công tử bị Ổng bắt đi thì có, để tối nay ta đi kiếm ổng đòi lại.

- Bất tất phải thế!

- Ông ấy là người tu hành mà tại ác nghiệp như vậy sớm muộn gì cũng không tránh khỏi trời trả báo.

- Thánh tăng không cần phải kiếm ông ấy làm chi! Theo tôi thấy thì chuyện này cũng tại ông ấy hết.

Tế Điên chẳng nói chẳng rằng ngồi tì tì uống rượu cho tới tối. Bỗng đứng vọt dậy nói:

- Ta ra ngoài chơi quanh quẩn một lát rồi sẽ trở lại.

Lương viên ngoại tưởng thật cũng không cản lại. Ra khỏi nhà Lương viên ngoại, Tế Điên đi thẳng một mạch đến núi Ngũ Tiên, vào Tường Vân quán thấy lão đạo sĩ đang làm phép, việc Trần Lượng đến Tế Điên cũng thấy rõ ràng. Khi lão đạo sĩ họa phù niệm chú lần thứ hai, Tế Điên mới theo gió bước vào trước án. Việc này đáng lẽ Diệu Hưng phải tỉnh ngộ mới phải, bắt hồn người mà người còn dẫn xác đến chứng tỏ rằng đạo hạnh Tế Điên không phải tầm thường. Thay vì tỉnh ngộ, Diệu Hưng lại đùng đùng nổi giận lấy kiếm chỉ vào Tế Điên hét lớn:

- Bớ Điên tăng! Ta hóa duyên Lương viên ngoại mắc mới gì ngươi mà ngươi cả gan theo phá bĩnh tả Nếu ngươi biết điều thì quỳ xuống pháp đài này, dập đầu gọi ta là tổ sư gia ba tiếng thì ta lấy đức hiếu sinh tha cho tội chết! Bằng không thì bải kiếm này sẽ lấy tánh mạng rác của ngươi đó!

- Hay cho yêu đạo, ngươi dám ở đây hưng yêu tác quái, ác hóa Lương Vạn Thương mà lại còn dám vô lễ với ta như thế hử?

Càng nói càng thêm nổi giận. Bất ngờ Tế Điên phóng tay vả mặt Diệu Hưng cái bốp. Mặt Diệu Hưng in dấu tay đỏ rần và uất lên tận cổ, tức thì hươ kiếm nhằm đầu Tế Điên chém xuống. Hai người giở hết tài năng, xà quần trước chánh điện. Lão đạo sĩ hươ kiếm lung tung quyết lấy tánh mạng Tế Điên mới hả giận, còn Tế Điên thì né tránh chạy loanh quanh, thỉnh thoảng bấu một cái, chọt một nhát làm đạo sĩ tức lộn ruột đến nỗi phải thở hỗn hển! Đánh lâu mà không làm gì được Tế Điên, Diệu Hưng bèn dừng lại, rút ra trong bọc một món bảo pháp, miệng lâm râm niệm chú, thảy lên không, miệng hô: Sắc lịnh hích! Tức thì một vật trắng sáng lấp lánh đánh xuống Tế Điên. La hán gia trợn mắt nhìn xem thấy có vật trắng sáng nhờ nhờ đang xè xè ngay trên đầu mình bèn biết pháp bảo ấy tên là Hỗn nguyên như ý thạch. Viên đá này muốn lớn nhỏ tùy ý, lớn có thể đến mấy trượng, nhỏ có thể bằng cái trứng bỏ gọn vào trong túi. Cục đá này nếu va vào đầu người sẽ bể đầu chảy máu, toi mạng như chơi.

Tế Điên bèn lấy tay chỉ một cái, miệng niệm lục tự chơn ngôn: Án ma ni bát mê hồng, án sắc lịnh hích! Cục đá ấy từ từ đi chậm và nhỏ dần trở lại kích thước nguyên hình, rớt ngay vào tay áo Tế Điên. Diệu Hưng thấy bị mất phép, giận đến nỗi ba hồn tóe lửa, bảy khiếu bốc hơi, bèn đưa tay rút ra trong bọc một vật. Lão đạo sĩ đang đứng chánh Bắc, dùng mũi kiếm hươ lên miệng lâm râm đọc chú, tay bắt ấn quyết, tức thì nổi lên một trận quái phong lạnh lẽo ghê người. Tế Điên lại trợn mắt nhìn xem, thì ra là một con mãnh hổ vằn vện đang lắc đầu đập đuôi nhảy về phía mình. Thật là:

Đầu lớn, tai tròn, đuôi nho?

Khắp mình thêu vẻ đẹp ghê

Mục đồng ngửi hơi vỡ mật

Tiều phu nghe tiếng kinh hồn

Beo gấm núi sâu săn đuổi

Một mình chúa tể rừng xanh.

Tế Điên thấy cọp chờn vờn nhảy tới bèn cười ha hả, nói:

- Đồ nghiệt chướng, ngươi định đem phép thuật rẻ tiền này hù dọa Hòa thượng ta ư? Thật là lấy muối bỏ biển!

Nói rồi lấy tay chỉ một cái, con cọp hung hăng hiện nguyên hình là con cọp giấy. Diệu Hưng thấy mình bị phá mất hai bửu bối, không dằn được cơn giận, hét:

- Hay cho Hòa thượng cả gan thiệt! Cho ngươi biết sơn nhân ta lợi hại như thế nào!

Nói rồi thò tay rút ra trong túi một sợi Khổn nguyên thằng. Tay tả cầm chặt, miệng lẩm bẩm: "Người không có lòng hại cọp, cọp lại có ý đả thương người. Ta vốn không có ý hại ngươi, việc này là ngươi tìm lấy, phen này có chết đứng oán sơn nhân ta nhé! Hôm nay ta đành phải khai sát giới đây!". Sợi Khổn nguyên thằng này thật là lợi hại, bất cứ yêu tinh tà mị nào bị nó trói chặt là phải hiện nguyên hình ngaỵ Tế Điên thấy sợi dây ấy, lật đật nói lia lịa:

- Cứu tôi với, ai cứu tôi với, không xong, không xong rồi, á! Đừng trói Hòa thượng ta!

Chớp mắt Hòa thượng bị trói làm ba vòng té lăn xuống đất. Trương Diệu Hưng cười ha hả, nói:

- Điên tăng, ta tưởng ngươi là thần thông quảng đại ghê gớm lắm chứ, ai ngờ coi kỹ lại là kẻ vô trị Hãy coi ta kết thúc cái mạng rác của ngươi đây.

Nói rồi hươ kiếm nhắm ngay bụng Tế Điên chém một nhát. Bảo kiếm chém lòi một đường trắng hếu. Lại thấy Tế Điên mở mắt trừng trừng nhìn mình không chớp mắt, chẳng nói chẳng rằng cũng không nhúc nhích. Lão đạo nghĩ thầm: "Coi chừng mình bị tráo đồ giả". Coi kỹ lại thì ra Khổn nguyên thằng trói nhằm cái lư hương đá. Chạy tìm Tế Điên không thấy tung tích đâu hết! Diệu Hưng đang sục sạo tìm kiếm bỗng bị Tế Điên véo ột cái từ đằng sau thật đau điếng, bèn ngoái đầu lại hét lớn:

- Hay cho Điên tăng, chọc ta tức chết đi được. Hôm nay ta thề quyết không đội trời chung với ngươi đó.

Nói xong móc ra một mắn hương nhang cháy dở kèm theo một bó củi khô chất bên đại điện, miệng niệm thần chú dẫn hỏa, lửa bắt vào bó củi biến thành một khối lửa, ném vào Tế Điên. Lão đạo sĩ hôm nay quá tức giận, ra tay độc ác định giết chết Tế Điên mới hả, trong niệm chú thúc lửa, lửa bừng lên mỗi lúc một cao, trùm lên đầu Tế Điên. Tế Điên lấy tay chỉ một cái, miệng niệm lục tự chân ngôn: Án ma ni bát mê hồng, án sắc lịnh hích! Tức thì khói lửa đổi hướng quay ngược lại đốt Diệu Hưng nhanh đến nỗi trở tay không kịp, Diệu Hưng râu ria cháy xém, tóc tai quăn queo, áo quần khét nghẹt, lật đật mang lửa chạy trốn trong đại điện.

Đó là Diệu Hưng bị báo ứng nhãn tiền, phút chốc một lửa phàm hợp cùng lửa thiên hỏa sáng rực, lửa đó bắt vào đại điện, lưỡi lửa như con rắn bay liệng từng không, vây chết Diệu Hưng trong đó, Đông Tây phối điện cũng bị lửa liếm hết không từ. Tế Điên không thèm để ý đến Diệu Hưng nữa mà vào đại điện tìm hình nộm trù yểm Lương Sĩ Nguyên, nhổ hết 7 cây kim ra và bắt hồn Sĩ Nguyên bỏ vào tay áo, cũng không quản đến Lưu Diệu Thông sống chết ra sao, cứ một mạch đi thẳng. Trần Lượng nảy giờ ở Đông phối phòng theo dõi tình hình không sót một mảy, tới chừng lửa bén nóc phòng mới lật đật co giò thoát ra theo ngã cửa sổ chạy theo Tế Điên. Tế Điên đi mau, Trần Lượng cũng đi mau, Tế Điên đi chậm, Trần Lượng cũng đi chậm bước, hai người trước sau về đến Vân Lan. Người giữ cổng của Lương viên ngoại thấy Tế Điên về, lật đật nói:

- Tháng tăng ơi, Ngài đi đâu vậy, nãy giờ viên ngoại tôi chờ sốt cả ruột.

Tế Điên đáp: - Ờ! Rồi rảo bước vào nhà trong thẳng lên thư phòng.

Lương viên ngoại thấy Tế Điên về, lật đật hỏi:

- Bạch Thánh tăng, nãy giờ Ngài đi đâu vậy?

- Ta đi tìm hồn phách của công tử về rồi đây này.

Nói rồi Tế Điên đi xăm xăm vào phòng Lương Sĩ Nguyên. Lương Sĩ Nguyên đương nằm hôn mê bất tỉnh bị Tế Điên lấy tay vỗ vào đầu một cái, hồn tức thì nhập vào xác tỉnh lại như thường. Bên ngoài, lão viên ngoại hối gia nhân dọn tiệc rượu thết đãi Tế Điên, hai người ngồi vào bàn, uống được vài ba chén, Tế Điên hỏi:

- Này viên ngoại, trong nhà ông có bị kẻ trộm cướp đến khuấy rối không?

- Nhà tôi từ trước đến nay không hề bị trộm cướp bao giờ, những tay hảo hán họ biết nhà tôi lương thiện nên chẳng ghé làm chi, còn những tay trộm vặt hạ lưu thì không thể vào được.

- Ờ, để ta nói ra vài tên hảo hán coi ông có biết không?

- Tôi thật không quen biết với ai về phía ấy.

Nãy giờ Trần Lượng nấp trên nóc nhà nghe lén, chừng nghe Tế Điên sắp nói mấy tên hảo hán bèn động tính hiếu kỳ, không biết Tế Điên sẽ nói đến những anh hùng ở lộ nào. Kế nghe Tế Điên nói:

- Có một người tên là Vô ngân Liêu Đoan, ông có biết không?

- Không biết.

- Người này có ngoại hiệu là Đạp tuyết vô ngân, đi trên tuyết mà không để lại dấu chân, nhẹ nhàng ghê chưa?

- Thật là nhẹ nhàng quá sức, đi trên tuyết mà không để lại dấu chân nào hết!

- Không để lại dấu chân có thể ông ta mang cây chổi theo vừa chạy vừa quét đấy.

Viên ngoại nghe nói cũng cười xòa, Tế Điên lại nói:

- Có một người tên Đào Phương đạp bèo đi qua sông, người này có tài đi trên mặt nước mà không chìm ướt.

- Trên thế giới này có mấy người được như vậy, thật là ít có, tôi chưa thấy bao giờ!

- Ôi! Có gì lạ đâu, ông ấy nhằm mùa đông nước đóng băng mới đi trên mặt nước đó!

- Mùa đông, tôi cũng đi trên mặt nước được.

- Lương Sĩ Nguyên hiện giờ đã mạnh rồi, ngày mai Hòa thượng ta phải về Lâm An gấy.

- Thánh tăng chưa đi vội, tôi muốn mời Ngài ở lại ít bữa nữa để báo đáp chút công ơn cứu mạng cho cháu.

- Kêu giùm một gia nhân đến để Hòa thượng ta nhờ việc.

Lương Phước đến, Tế Điên kế tai nói nhỏ: Như vầy, như vầy… Lương Phước đi ra lo phận sự. Trần Lượng đang núp trên mái nhà nghe Tế Điên kêu mấy người toàn là bạn bè của mình cả, bèn nghĩ thầm: "Ông Hòa thượng này là người xuất gia mà sao biết vanh vách các việc giang hồ của bọn ta vậy kìa?".

Còn đương thắc mắc trong lòng, bỗng thấy bốn mặt bị bủa vây. Lương Phước xuất lãnh bọn gác cửa, quản gia, canh phu, tránh đinh kẻ thước người dao hơn ba mươi mấy tên nhất tề kéo đến, miệng hò hét:

- Ăn trộm trên nóc nhà, bắt nó, bắt nó.

Trần Lượng giật mình đánh thót, té ra Tế Điên nói nho nhỏ vào tai Lương Phước khi nãy là bảo người đi bắt trộm. Trần Lượng đứng trên nóc nhà khoa dao, nói:

- Nè, các ngươi dang ra, ta không phải là kẻ trộm, cũng không phải là kẻ mượn đường, ai tránh ra thì sống, còn cản đường ta thì chết ráng chịu.

Nói rồi băng mình nhảy xuống đất đi thẳng. Lúc đó Tế Điên cũng vừa đi ra. Thật là:

Anh hùng khó lên Tam bảo điện,

La Hán rộng mở Đại thừa môn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »