Tế Công Hoạt Phật

Lượt đọc: 4569 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »
Chương 84
trần huyền lượng bắt yêu chùa thiết phật.

❊ ❊ ❊

Tế Điên uống xong chín viên thuốc liền tắt thở ngaỵ Sài đầu nói:

- Đạo gia ơi, ông thấy tôi nói có linh không? Tôi bảo ông đừng cho uống mà ông cứ cãi là uống vô chết ông đền!

Lão đạo sĩ hoảng kinh, mặt tái mét, niệm lia lịa:

- Vô lượng Phật! Vô lượng Phật! Kỳ quá! Kỳ quá!

Sài đầu nói:

- Ông khỏi cần niệm "Vô lượng Phật" làm chi, ông cho ổng uống thuốc chết, tôi sẽ trị cho ổng sống lại cho coi.

Y Sĩ Hùng hỏi:

- Sài đầu, ông trị cách nào mà Hòa thượng sống được như vậy?

Sài đầu không trả lời, day qua kêu Đỗ đầu, nói:

- Có bao nhiêu rượu mình đem uống hết đi, đừng để dành cho Hòa thượng chút nào nhé!

Đỗ đầu nói:

- Ừ, uống mau đi!

Nói câu này chưa xong, Tế Điên nghiêng mình ngồi dậy hỏi:

- Có rượu à? Đem cho ta uống với!

Sài đầu nói:

- Mấy ông thấy có hay không?

Tế Điên đứng dậy nói:

- Hay cho lão đạo, ông dám cho ta uống "Yếu mạng đơn", ông đừng hòng chạy nhé!

Vừa nói vừa nắm chặt ngực áo lão đạo sĩ.

Lão đạo này chính là đồ đệ của Đông Phương Thái Duyệt lão tiên ông ở Thanh Thanh cung trên núi Thiên Thai. Nguyên ngoài cửa Bắc huyện Khai Hóa có một tòa Bắc Hưng quán. Trong núi này có một lão đạo sĩ tên là Trần huyền lượng, cũng là môn đồ của Lão tiên ông. Ngày kia, Trần Huyền Lượng đang tu trong miếu, nhìn thấy ở hướng chánh Bắc có một cột khói yêu bốc thẳng lên không, bèn nghĩ thầm: "Có ta ở đây, đâu thể nào để cho yêu ma tác quái được? Ta phải đi tìm xem yêu tinh ở đâu để trừ diệt chúng, bớt đi sự nhiễu loạn ở nhân gian". Nghĩ rối bèn mang bảo kiếm lần về hướng chánh Bắc, đến chùa Thiết Phật. Đến đó nhằm lúc Thiết Phật đang nói tiếng người:

- Này các thiện nam tín nữ đến xin thuốc! Phật gia sẵn sàng cứu giúp chúng sanh. Mỗi người chỉ cần để vào một điếu tiền để góp công đức vào việc sửa lập đại điện. Đem gói thuốc này uống dùng chắc chắn cả nhà sẽ bình yên!

Trần Huyền Lượng thấy yêu khí từ Thiết Phật tuôn ra cuồn cuộn. Lại nghe những người dâng hương đồn đại:

- Bịnh dịch lớn bụng ở vùng này, đến xin thuốc Phật gia thì hết ngay!

Trần Huyền Lượng nghĩ rằng: "Bịnh dịch này là do yêu tinh rải chất độc mà ra, sao ta không chém nó để trừ hại cho dân?"

Nói rồi bèn rút bảo kiếm nhắm ngay cột yêu khí ở Thiết Phật chém tới. Nào ngờ từ miệng Thiết Phật tuôn ra một luồng hắc khí phun vào người Trần Huyền Lượng. Lão đạo sĩ bị luồng hắc khí té ngã xuống đất, toàn thân sưng phù không nhúc nhích nổi. Có người chạy vào báo ngay với Kim nhãn Phật Khương Thiên Thoại. Khương Thiên Thoại nghĩ thầm: "Trần Huyền Lượng vô duyên vô cớ đến phá hư việc của ta, chi bằng ta cho khiêng ra phía sau kết thúc tánh mạng của nó cho rồi. Phát cỏ nhổ gốc mới bớt đi mầm chồi mọc lại!".

Vừa định cho người khiêng ra sau thì có người chạy vào cho hay:

- Quan Tri huyện địa phương là Trịnh Nguyên Long đến chùa dâng hương, thấy tình trạng của Trần Huyền Lượng như vậy bèn ra lệnh cho đem lão đạo sĩ về nha môn phát lạc.

Khương Thiên Thoại nói:

- Cũng được, để cho quan huyện mang hắn đi phát lạc cho rồi.

Quan huyện vốn biết lão đạo sĩ là người tốt, đưa về huyện nha mới hỏi tại sao ra nông nỗi này. Lão đạo sĩ đáp:

- Việc chùa Thiết Phật là do yêu tinh tác quái, tôi tính trừ khử nó đi, nào ngờ yêu tinh này pháp thuật quá cao cường. Tôi bị nó phun ột làn khói độc, sống dở chết dở như thế này!

- Nếu biết chắc yêu tinh thì phải làm sao? Quan huyện hỏi:

- Phải mời sư phó tôi đến đây mới có thể bắt được.

- Cũng được.

Lập tức quan huyện cho người đưa lão đạo sĩ vào miếu. Lão nghĩ: "Hiện giờ khắp người ta đau nhức không chịu nổi, thỉnh sư phụ Đông Phương Thái Duyệt lão tiên ông thì xa quá e không kịp". Nói rồi bèn sai đạo đồng đến Tam Thanh quán ở huyện Long Du thỉnh đại sư huynh là Mã Huyền Thông và dặn:

- Thưa với đại sư bá xin mang theo "Cửu chuyển hoàn hồn đơn" của sư tổ đưa gấp đến trị bệnh cho ta nhé!

Hai vị đại đồng đến huyện Long Du mời được Mã Huyền Thông. Trên đường đi đến Bắc Hưng quán bỗng nghe tiếng Tế Điên ca, Mã Huyền Thông chưa biết lai lịch Tế Điên, bèn nghĩ: "Ông Hòa thượng kiếc này mà cũng nói được những câu đầy đạo lý dữ há!. Kế đến thấy Tế Điên bị bệnh đi không nổi, lão đạo sĩ động mối từ tâm nên có bao nhiêu "Cửu chuyển hoàn hồn đơn" trút ra cho Hòa thượng uống hết. Uống vào không những Hòa thượng không hết bệnh mà còn ngã lăn ra chết.

Bị Sài đầu nói gạt bò dậy, Tế Điên bèn nắm áo lão đạo sĩ lại. Y Sĩ Hùng lật đật nói:

- Vừa rồi sư phụ được lão đại gia này cho uống thuốc mới khá đấy chứ!

Lúc đó Tế Điên mới buông tay ra và hỏi:

- Vị đạo gia này cho ta uống thuốc đấy ha?

Lão đạo sĩ đáp:

- Phải đó, Hòa thượng ở chùa nào?

- Ta ở chùa Linh Ẩn bên Tây Hồ, trên chữ Đạo, dưới chữ Tế, thiên hạ gọi là Tế Điên cũng là tạ Họ của Mã đạo gia là gì?

- Hòa thượng biết tôi họ Mã rồi mà còn hỏi làm gì nữa!

- Tên tự có phải là Huyền Thông không?

- Phải, chính tôi là Huyền Thông đấy!

- Ông đi đâu vậy?

- Tôi lên Bắc Hưng quán ở huyện Khai Hóa.

- Tôi cũng lên Bắc Hưng quán đây, vậy chúng ta cùng đi chung nhé!

- Vâng!

- Ta nghe nói đạo gia các ông có thể vận chẩn cước phong, đi nhanh như gió, vậy ông có thể mang tôi đi với được không?

- Được chớ. Hòa thượng nhớ nhắm mắt lại, đừng mở mắt ra nhé!

Tế Điên nhắm mắt lại, lão đại sĩ nắm cánh tay lôi đi, chỉ thấy hai bên gió ù ù. Đi được nửa đường, Tế Điên mở mắt ra, nói:

- Không xong rồi, hở gió rớt lại rồi, đạo gia ơi đứng lại một chút.

Lão đạo sĩ lòng mải lo cho sư đệ, chẳng thèm để ý tới Tế Điên bị rớt lại, cứ việc vận chẩn cước đi thẳng đến huyện Khai Hóa. Vừa đến bên ngoài cửa Bắc Hưng quán, lão đạo sĩ thấy một người đang ngủ ngáy pho pho, đến gần xem kỹ thì chính là tế Điên. Tế Điên nghiêng mình ngồi dậy nói:

- Ông mới tới à?

- Tôi vận chẩn cước phong chạy một mạch tới đây đó.

Lão đạo sĩ nghĩ thầm: "Quái lạ thật, ông Hòa thượng này chắc có lai lịch chi đây, làm sao ổng đến trước mình được vậy kìa?".

Tế Điên nói:

- Đạo gia ơi, lúc nãy ông đi rồi, tôi mắc cầu, ỉa ra đủ chín viên thuốc của ông, thôi trả lại cho ông nè!

Lão đạo sĩ thấy viên thuốc vẫn y nguyên như cũ, màu sắc không thay đổi chút nào, bèn nghĩ: "Lạ quá", nhận lại mấy viên thuốc bỏ luôn vào túi, rồi bước tới gõ cửa. Không bao lâu đi ra một tiểu đạo đồng, mở cửa nói;

- Đại sư bá tới rồi mà hai sư huynh của con ở đâu?

- Hai đứa nó đi sau cũng sắp về tới, thỉnh Hòa thượng vào trong ngồi.

Tế Điên cùng tiến vào trong miếu, nhìn qua một lượt: Tòa miếu này phía chánh Bắc là đại điện, hai bên Đông Tây đều có ba gian phối phòng. Tiểu đạo đồng vén rèm bạc ở Đông phối phòng, lão đạo sĩ cùng Tế Điên bước vào. Trong phòng tối mờ mờ, ngay giữa có một bàn bát tiên, hai bên có ghế dựa. Dựa bên tường Đông có đặt một chiếc giường, Trần Huyền Lượng đang nằm trên đó ho rũ rượi. Thấy Mã Huyền Thông, Trần Huyền Lượng hỏi:

- Sư huynh đến đó à, còn vị Hòa thượng này là ai?

- Đây là Tế Công ở chùa Linh Ẩn.

- Sư huynh có mang theo "Cửu chuyển hoàn hồn đơn" hay không? Tôi bị yêu tinh phun phải khí độc rồi.

- Ta có mang theo 9 viên thuốc mà cho vị Hòa thượng này uống hết, ông ta lại ỉa ra đủ đây.

- Bậy thiệt.

- Sư đệ xem nào, màu sắc có đổi khác không?

- Tôi không uống đâu!

Tế Điên nói:

- Ta có thuốc đây, tên là "Thần thối trừng nhãn hoàn", đạo gia uống vào trong khoảng co chân chớp mắt là có kết quả ngay.

Tế Điên nói rồi đưa cho Trần Huyền Lượng uống. Thuốc vqào bụng trong giây lát nghe có tiếng sôi lụp bụp, chạy ọt ọt. Trầb Huyền Lượng kêu đạo đồng bảo dìu đi cầu, đi được vài lần, chứng sưng nhức trong người nhẹ hẳn, bình phục lại như xưa. Trần huyền Lượng khen:

- Hay quá, hay quá, thiệt là thuốc haỵ Mong nhờ Thánh tăng ra ơn cứu giúp, đệ tử xin cảm tạ muôn vàn.

Nói rồi bước tới trước Tế Điên thi lễ. Cả Mã Huyền Thông cũng nói lời cảm tạ Tế Điên. Tế Điên nói:

- Việc đó không có gì quan trọng đâu. Trong phòng này có mùi khó ngửi quá!

- Có mùi gì đâu! Trần Huyền Lượng nói:

- Có mùi giặc!

Hai lão đạo sĩ nghe mấy lời đó hết sức ngạc nhiên. Thật ra có hai tên giặc núp dưới gầm giường ma hai vị đại sĩ không hay.

Nguyên khi quan huyện Khai Hóa đưa Trần Huyền Lượng từ chùa Thiết Phật trở về nha môn phát lạc, Kim nhãn Phật Khương Thiên Thoại định chắc rằng thế nào quan huyện cũng đem Trần Huyền Lượng ra trị tội vì phá chùa, nào ngờ quan huyện chẳng trị tội mà còn cho người mang về miếu. Có người đưa tin đó cho Khương Thiên Thoại, hắn nghĩ: "Sư phụ của Trần Huyền Lượng là Đông Phương Thái Duyệt lão tiên ông ở Thượng Thanh cung trên núi Thiên Thai. Phen này bắt yêu không thành, thế nào ông ta cũng thỉnh thầy đến tiếp sức bắt yêu, làm phá hỏng đại sự của ta! Chi bằng ta ra tay trước thì hơn, để lâu hư việc". Nghĩ rồi Khương Thiên Thoại bèn kêu hai người bạn đến. Một người là Đồng đầu la hán Hạng Vĩnh, một người là Ô vân báo Trần Thanh. Hai người này đều là giang dương đại đạo trong chốn lục lâm đang lánh nạn ở chùa Thiết Phật. Khương Thiên Thoại kêu hai người đến, nói:

- Hai vị hiền đệ, ta có một việc nhờ hai vị hiền đệ cực khổ một phen.

Hạng Vĩ, Trần Thanh nói:

- Huynh trưởng nói lời ấy làm chỉ Có việc gì cần đến chúng tôi, cho dù xông vào chỗ chết chúng tôi cũng không dám từ nan.

- Hai hiền đệ tối nay mang theo cương đao đến Bắc Hưng quán giết lão đạo sĩ Trần Huyền Lượng, mang đầu hắn về cho ta.

Hạng Vĩ, Trần Thanh nói:

- Việc đó có gì khó đâu!

Chờ đến đỏ đèn, hai người sửa soạn xong, cắp đao ra khỏi chùa Thiết Phật, thi triển Lục địa phi đằng đi vùn vụt đến Bắc Hưng quán. Tới nơi, nhảy tường vào bên trong ngầm dò xét, thấy Trần Huyền Lượng mở cửa đi ra ngoài, hai người lẻn vào phòng, núp dưới gầm giường, định chờ cho lão đạo sĩ ngủ mê sẽ bò lên giết. Nào ngờ gặp lúc Mã Huyền Thông cùng tế Điên vào đến. Nghe Tế Điên nói có mùi giặc, Hạng Vĩnh kề tai nói nhỏ Trần Thanh:

- Bộ trên người anh có mùi hả?

- Đâu có!

Tế Điên đứng ngoài nói:

- Hai đứa bay không có mùi gì hết, mau chui ra đi.

Hạng Vĩnh và Trần Thanh biết trốn không được nữa bèn từ dưới gầm giường nhảy vụt lên, thò tay rút dao ra. Báo hại cho hai lão đạo sĩ hồn phi phách tán.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 8 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240
Tiến »