Nghe Lạc Hồng nói muốn đến Thanh Vân Quan, Đổng Lê Quân lập tức hiểu ra hắn đi lần này chắc chắn có liên quan đến Thích Phong Lôi. Nếu nàng đi theo chăng khác nào công khai phá vỡ quy ước giữa Nho tu và chính ma hai đạo.
Điều này đối với Hồng Nho Thư Viện mà nói là vô cùng phiền phức, thậm chí có thể dẫn đến hậu quả khôn lường.
Nàng vừa định thoái lui thì chợt nhận ra, quyết định của mình vốn dĩ không ảnh hưởng đến cục diện chung.
Bởi vì dù nàng có đi theo hay không, Lạc Hồng chắc chắn sẽ quay lại Đãng Khí Sơn, món nợ này cuối cùng vẫn sẽ đổ lên đầu Hồng Nho Thư Viện.
"Chẳng lẽ đây là trả thù!"
Đổng Lê Quân nắm chặt tay, thân thể mềm mại khẽ run lên khi nghĩ đến điều này.
Nhưng ngay sau đó, nàng bình tĩnh lại và nhận ra đây không phải trả thù.
Dù sao, nếu Lạc Hồng muốn trả thù thì hoàn toàn không cần phải phức tạp như vậy, mượn đao giết người chỉ là vẽ rắn thêm chân.
Vậy thì, việc hắn cố ý chọn thời điểm này để đại náo Thanh Vân Quan hẳn là có mục đích khác.
Sau khi phá vỡ quy tắc, Hồng Nho Thư Viện muốn bảo toàn bản thân cần phải có một chỗ dựa, và không thể là Diệp gia, một chỗ dựa không thể công khai.
Như vậy, nàng chỉ còn cách lựa chọn nương tựa Lạc Hồng.
Cho nên, chính xác mà nói, Lạc Hồng muốn ép Hồng Nho Thư Viện hoàn toàn ngả về phía hắn, trở thành châu chấu trên cùng một sợi dây.
"Thật sâu tâm cơ, mượn đại thế, dùng dương mưu, không cho ta bất kỳ lựa chọn nào khác, hắn ngược lại còn giống một kỳ chủ hơn Diệp Chính!"
Đổng Lê Quân suy nghĩ xoay chuyển trăm ngàn lần, trên mặt lại ửng hồng hưng phấn, giọng hơi run nói:
"Không cần, Lạc huynh, ta cùng huynh đi!"
Nương tựa cũng có hai loại, bị động và chủ động, rõ ràng loại sau hiệu quả tốt hơn nhiều, đó cũng là lựa chọn của Đống Lê Quân.
Nghe vậy, Lạc Hồng suýt chút nữa không nhịn được quay đầu kinh ngạc nhìn Đổng Lê Quân. Hắn chỉ muốn mượn cơ hội khơi mào mâu thuẫn giữa chính ma hai đạo, làm cho song phương khó chịu một phen, chứ không muốn liên lụy đến Hồng Nho Thư Viện.
Kết quả, vị đại tiên sinh này lại không hiểu hảo ý của hắn!
"Khá lắm, nhìn ngươi bình thường điềm tĩnh thanh viễn, không ngờ cũng là hạng người thích xem náo nhiệt!"
Đã đối phương muốn đi, Lạc Hồng cũng sẽ không ngăn cản, dù sao Hồng Nho Thư Viện còn có Hướng lão quỷ đầu kia trấn giữ, chắc không xảy ra đại sự gì.
...
Thanh Vân Quan cùng Tấn Kinh nằm trong cùng một châu quận, là một cái đinh mà Nhạc Dương Cung, một trong mười đại tông môn chính đạo, cắm xuống.
Mục đích của nó là kiềm chế Đại Tấn hoàng thất lôi kéo tu sĩ cấp cao, bành trướng thế lực!
Thích Phong Lôi chỉ là một trong vô số vật hi sinh trong cuộc đấu đá thế lực kéo dài này.
Trong ngục lao tù tiên ẩm ướt âm u, Thích Phong Lôi tóc tai bù xù ngồi xếp bằng trên giường đá, gông xiềng cấm chế trên tứ chi chậm chạp lóe lên phù văn, khiến tốc độ vận chuyển công pháp chậm như rùa bò.
Đối với tu sĩ từ Kết Đan trở lên, cầm tù bọn họ thật ra là một việc không tốn chút công sức nào.
Bởi vì tu sĩ Kết Đan đã có thể hoàn toàn Tích Cốc, chỉ cần luyện hóa linh khí là có thể duy trì sinh cơ, lại có Kim Đan trong bụng, có thể bảo vệ khỏi bách bệnh.
Cho nên, chỉ cần xây một tòa nhà tù, ném phạm nhân Kết Đan vào là xong, căn bản không cần người đưa cơm đưa nước.
Linh khí trong lao tù tiên của Thanh Vân Quan không tính là mờ nhạt, nhưng vì cấm chế, Thích Phong Lôi cần thời gian gấp mấy chục lần so với bình thường để vận chuyển một đại chu thiên.
Nói cách khác, hắn chỉ có thể không biết ngày đêm tu luyện mới có thể bảo trụ sinh cơ.
Mặc dù vậy, tu vi của hắn vẫn đang thoái lùi với tốc độ chậm chạp.
Mười năm trôi qua, tu vi Kết Đan sơ kỳ đại thành ban đầu đã tụt xuống đến Kết Đan kỳ sơ kỳ, Kim Đan đã có dấu hiệu bất ổn.
Nếu bị giam đủ một giáp, Kim Đan của Thích Phong Lôi vỡ nát là điều chắc chắn, cho dù sau này có thể ngưng kết lại Kim Đan, khả năng tiến giai Nguyên Anh cũng sẽ trở nên vô cùng xa vời.
Trên thực tế, thậm chí không cần đến một giáp, một số tu sĩ yếu bóng vía sẽ không chịu nổi việc mỗi ngày toàn lực tu luyện, tu vi không tiến mà lùi, tự mình từ bỏ sinh cơ.
Ngày hôm đó, lao tù tiên bị phong bế một năm chỉnh nghênh đón tiếng bước chân.
Không lâu sau, một thanh niên đạo sĩ mặt mày thanh tú đứng trước nhà tù của Thích Phong Lôi.
"Ha ha, Thích huynh, một năm không gặp, khí sắc của ngươi không tệ nhỉ.
Xem ra, ngươi rất có khả năng sống đến ngày mãn hạn tù, nhưng Kim Đan của ngươi chắc chắn sẽ nát bét!
Kim Đan vừa vỡ, Nguyên Anh vô vọng, Thích huynh hà tất phải giữ bí mật đó làm gì!"
Thanh niên đạo sĩ nhìn trẻ tuổi nhưng thực tế là tu sĩ Kết Đan trung kỳ hơn hai trăm tuổi, cũng là người năm đó đánh cược với Thích Phong Lôi.
Đổi với đạo sĩ trước mặt, kẻ đã khiến hắn rơi vào tình cảnh này, Thích Phong Lôi không hề có một tia dao động, hai mắt từ đầu đến cuối nhắm chặt, không nói một lời tiếp tục vận chuyển công pháp.
"Được thôi, vậy bần đạo xin đợi thêm mười năm, Thích huynh ở đây cứ hảo hảo hưởng thụ đi, ha ha!"
Thanh niên đạo sĩ cũng không ngạc nhiên về kết quả này, cười nhạo một tiếng rồi rời đi.
Đợi hắn đi khỏi không lâu, Thích Phong Lôi dần dần mở mắt, trong mắt bắn ra hàn mang nồng đậm, khí tức xao động trong cơ thể khiến phù văn trên gông xiềng cấm chế cuồng loạn nhấp nháy, nóng bỏng như bàn ủi!
"Mười năm? Rất tốt! Vậy thì mười năm sau quyết một trận sinh tử!"
Thích Phong Lôi tựa như có át chủ bài, chuẩn bị vượt ngục giết người sau mười năm nữa.
Đi ra bên ngoài, thanh niên tu sĩ phi độn chưa được bao lâu thì gặp một lão đạo mặt đỏ dẫn theo một nữ tu Kết Đan.
"Lãnh sư huynh thật khéo, sư phụ ta muốn dẫn ta đi Nhạc Dương Cung một chuyến, nếu huynh không có việc gì thì cùng chúng ta đi luôn."
Nữ đạo sĩ nở nụ cười ngọt ngào, giọng nói nhỏ nhẹ.
Tu sĩ cấp cao trong Thanh Vân Quan đều biết, Thanh Vân Quan thực chất là một chi nhánh của Nhạc Dương Cung, muốn có được đạo pháp cao thâm thì phải đến Nhạc Dương Cung cầu xin.
Cho nên, họ Lãnh đạo sĩ rất động lòng trước lời đề nghị của nữ đạo sĩ.
"Gặp qua Hoắc sư bá!"
Kìm nén sự rung động trong lòng, họ Lãnh đạo sĩ cung kính thi lễ với lão đạo mặt đỏ.
"Ừm, sư phụ ngươi gần đây thế nào?"
Lão đạo mặt đỏ hỏi với vẻ mặt không đổi, không nhìn ra một chút hỉ nộ nào.
"Gia sư vẫn đang bế quan luyện chế pháp bảo, đoán chừng còn phải mấy năm nữa mới có thể xuất quan."
Sau khi đáp lời lão đạo mặt đỏ, họ Lãnh đạo sĩ áy náy nói với nữ đạo sĩ:
"Thật xin lỗi Mộ Dung sư muội, vì chuyện mười năm trước, sư phụ dặn ta không được xuống núi nếu chưa đột phá đến Kết Đan hậu kỳ, nên ta không đi Nhạc Dương Cung được."
"Sư thúc không cho huynh xuống núi là vì phòng ngừa huynh bị Nho tu trả thù ám hại, nhưng lần này có sư phụ ta đi cùng mà!
Sư phụ, người nói đúng không?"
Nữ đạo sĩ nài ni nhìn lão đạo mặt đỏ bên cạnh.
"Hừ! Ngươi đó!"
Lão đạo mặt đỏ bất đắc dĩ nhìn nữ đạo sĩ, lập tức nghiêm mặt nói:
"Nho tu chỉ là một thế lực nhỏ mà thôi, chính đạo mới là chủ của Đại Tấn!
Sư đệ cái gì cũng tốt, chỉ là quá cẩn thận thôi, theo lão phu thấy, dù cho bọn Nho tu mười cái gan, chúng cũng không dám ám hại đệ tử Thanh Vân Quan ta!"
"Vậy. Đa tạ sư bát”
Họ Lãnh đạo sĩ chắp tay cảm ơn, trong lòng âm thầm đắc ý.
Đúng lúc này, một tiếng nổ lớn "Ầm ầm" từ đỉnh đầu truyền đến...