Trong ngọc giản ở Lạc Hồng viên ghi chép lại một loại phương pháp luyện chế Thông Thiên Linh Bảo tênlà [Thiên Phong Hồ Lô].
Giống như Thất Diễm Phiến, đây cũng là một loại Thông Thiên Linh Bảo truy cầu uy lực thuần túy. Viên Thiên Phong Tinh mà Lạc Hồng có được chính là một trong những linh tài mấu chốt để luyện chế bảo vật này.
Những năm qua, dù Lạc Hồng không cố ý thu thập linh tài luyện chế Thiên Phong Hồ Lô, nhưng nhờ tích lũy vô tình, hắn cũng đã góp đủ phần lớn.
Đáng tiếc, vạn năm Tử Kim Hồ Lô mấu chốt nhất lại không có chút tin tức nào.
Vì vậy, Lạc Hồng vẫn chưa bắt tay vào luyện chế.
Hiện tại hắn đã có Thiên Ma Kỳ và La Sát Thủ, như cầu đối với linh bảo phỏng chế đã thấp hơn, nên hắn đang tính toán chủ ý với Ninh Khuyết.
Lạc Hồng và Hàn Lập bàn luận về Thông Thiên Linh Bảo một hồi lâu. Đến khi hoàn hồn lại, họ đã đến gần hai ngọn núi mà trước đó họ đi ngang qua.
"Hàn sư đệ, Phi Thiên Tử Văn Hạt này có thể sánh ngang với Phệ Kim Trùng về độ hung hãn, cơ hội khó có được, đệ không muốn đến xem sao?"
Ngước nhìn ngọn núi bên phải một lát, Lạc Hồng đột nhiên quay sang Hàn Lão Ma nói.
"Loại hung trùng này tàn bạo dị thường, căn bản không có linh trí, Lạc sư huynh muốn thu phục chúng, e rằng khó mà làm được."
Hàn Lập tất nhiên hiểu rõ ý đồ của Lạc Hồng. Hắn nuôi dưỡng Phệ Kim Trùng nhiều năm, hiếu khá rõ về loại hung trùng này.
Phải biết rằng, ngay cả khi hắn gieo cấm chế từ lúc trùng còn trong trứng, đến khi nó trưởng thành vẫn gặp phải tình huống khó điều khiển.
Có thể thấy, việc thu phục những hung trùng này một cách hậu thiên khó khăn đến mức nào.
"Hắc hắc, vi huynh có phương pháp thu phục khác, trước đây chưa từng thi triển, lần này vừa vặn đem đám Phi Thiên Tử Văn Hạt này ra thử một lần. Nếu không thành, chúng ta cũng có thể thu được chút vật liệu yêu thú đỉnh giai."
Lần này, Lạc Hồng không định dùng những thủ đoạn như nguyên thần cấm chế để khống chế Phi Thiên Tử Văn Hạt, mà có ý tưởng khác.
"Lạc sư huynh đã có hứng thú này, sư đệ liền bồi sư huynh đi một chuyến, cũng tốt kiến thức thủ đoạn của sư huynh, mở mang tầm mắt."
Hàn Lập thấy Lạc Hồng đã quyết tâm, cũng không khuyên nhiều. Dù sao chỉ mười mấy con Phi Thiên Tử Văn Hạt tuyệt không phải đối thủ của hai người họ, cùng lắm chỉ tốn thêm chút công sức.
"Ha ha, vậy vi huynh phải biểu hiện cho tốt mới được!"
Nói đùa một tiếng, Lạc Hồng liền độn quang về phía ngọn núi bên phải.
Vì Lạc Hồng không thu liễm khí tức, rất nhanh trong dãy núi liền truyền ra động tĩnh.
Vừa nghe thấy vài tiếng quái minh ồn ào, Hàn Lập đã cảm thấy chân nguyên trong cơ thể trì trệ, khí huyết cuồn cuộn khiến hắn choáng váng.
May mắn, Hàn Lập vội vàng vận công pháp, cảm giác khác thường liền biến mất.
Hắn vội nhìn về phía Lạc Hồng, chỉ thấy đối phương không hề bị ảnh hưởng gì, đã độn đến gần đỉnh núi.
Thần thông quái dị của Phi Thiên Tử Văn Hạt này, chỉ cần có đề phòng, sẽ không khó ứng phó.
Nhưng ngoài Lạc Hồng ra, Nhân giới có mấy ai nhận biết thần thông của Phi Thiên Tử Văn Hạt? Dù sao loài bọ cạp này cực kỳ hiếm thấy, con trưởng thành đến trạng thái thành thục càng hiếm hơn.
Cho nên, về cơ bản tu sĩ gặp phải loài bọ cạp này đều phải trải qua cảm giác như Hàn Lão Ma vừa nãy.
Mà trong lúc đấu pháp, thất thần nguy hiểm đến mức nào thì không cần phải nói nhiều.
Lạc Hồng vừa tới gần đỉnh núi, mười hai con Tử Văn Hạt toàn thân tím thẫm, mỗi con dài gần trượng, sau lưng mọc một đôi cánh trong suốt màu đỏ, còn lại không khác gì bọ cạp bình thường, liền bay lên không trung.
Con dẫn đầu có vẻ là thủ lĩnh, to gấp đôi đồng loại, dài đến hai trượng!
Đối mặt với Lạc Hồng xâm phạm lãnh địa, Tử Văn Hạt thủ lĩnh phun ra sương độc màu vàng, không chút do dự, dữ tợn hung ác nhào tới trước.
"Đến hay lắm, để Lạc mỗ xem ngươi cứng rắn đến đâu!"
Lạc Hồng không hề sợ hãi, lật tay tế ra pháp bảo kim cương vòng từ Ôn Kha, kiếm chỉ một điểm, liền bắn ra.
Tử Văn Hạt thủ lĩnh không tránh không né, vung cự kìm lên đón đánh kim cương vòng.
Cả hai vừa chạm vào, liền phát ra tiếng kim loại giao kích. Kim cương vòng bị đẩy lùi ra ngoài, mà Tử Văn Hạt thủ lĩnh không chỉ không hề hấn gì, thậm chí thân hình cũng không hề lay động.
Kim cương vòng này chuyên dùng để phá vật hộ thân, nhưng khi đánh vào Tử Văn Hạt thủ lĩnh lại có kết quả này, có thể thấy miêu tả về loài trùng này trong bảng xếp hạng thiên địa kỳ trùng không hề khuếch đại.
Bất quá, điều này càng khiến Lạc Hồng quyết tâm thu phục nói
Đánh bay kim cương vòng, Tử Văn Hạt thủ lĩnh rung cánh mỏng sau lưng, hóa thành một đạo tử mang áp sát Lạc Hồng.
Ngay lập tức, đuôi bọ cạp lóe lên một điểm hàn mang, như chớp mắt đâm xuyên ngực Lạc Hồng.
Nhưng Lạc Hồng vẫn như không có chuyện gì, mỉm cười nói:
"Tốc độ bộc phát rất tốt, một kích này tầm thường Nguyên Anh trung kỳ tu sĩ cũng khó lòng chống đỡ!"
Lời còn chưa dứt, thân hình Lạc Hồng hóa thành một đạo ngũ thải hà quang, biến mất nhanh chóng.
Hóa ra, đó chỉ là giả thân do Lạc Hồng huyễn hóa ra, vị trí thực sự của hắn vẫn ở cách đó hơn mười trượng.
Bị lừa, Tử Văn Hạt thủ lĩnh giận dữ, gầm thét một tiếng, mười một con Tử Văn Hạt còn lại cũng nhao nhao đáp lời.
Lập tức, thần thông giam cầm chân nguyên lại bộc phát, uy lực còn mạnh hơn gấp mười lần!
"Cộng hưởng chân nguyên sao? Cũng có chút bản lĩnh, nhưng đối với Lạc mỗ vô dụng."
Lạc Hồng vẫn bình thản, dường như không bị ảnh hưởng bởi thần thông của Phi Thiên Tử Văn Hạt, còn chủ động hiện thân.
Độ vững chắc chân nguyên của tu tiên giả chịu ảnh hưởng từ tu vi và độ mạnh của nhục thân. Lạc Hồng mạnh cả hai, tất nhiên có thể ngăn cản.
Hung trùng linh trí không cao, nhưng bản năng chém giết lại rất mạnh.
Thấy thần thông sở trường vô dụng, bầy bọ cạp liền đổi sách lược, bắt đầu phun ra mây độc màu vàng.
Chỉ cần chạm vào loại mây độc này, đất đá liền bị ăn mòn, cỏ cây hóa thành nước mủ thối rữa, quả thực đáng sợ.
Nhưng Lạc Hồng có càn khôn chỉ lực hộ thân, mây độc dù mạnh hơn, chỉ cần không chạm được vào hắn, cũng không thể tổn thương hắn mnảy may.
Đến lúc này, Lạc Hồng coi như đã hiểu rõ thủ đoạn của Phi Thiên Tử Văn Hạt. Có thể nói mười hai con cùng nhau tấn công, ngay cả Nguyên Anh hậu kỳ tu sĩ cũng cảm thấy đau đầu.
Đơn độc một con cũng có thể khiến tầm thường Nguyên Anh sơ kỳ tu sĩ bỏ chạy, thậm chí khó thoát.
Thấy bầy bọ cạp ẩn trong mây độc màu vàng sắp cuồng bạo vây công, Lạc Hồng lạnh nhạt duỗi tay phải, La Sát cự thủ ngưng tụ, năm ngón tay nắm thành quyền, đánh thẳng về phía Tử Văn Hạt thủ lĩnh.
Lạc Hồng có sức mạnh vượt qua ba trăm vạn cân, thêm La Sát Thủ tăng phúc, một kích này nhìn như bình thường, nhưng ẩn chứa uy lực kinh khủng.
La Sát cự quyền ập đến, Tử Văn Hạt thủ lĩnh vẫn muốn dùng chiêu cũ, giơ song kìm lên nghênh đón.
Nhưng ngay sau đó, La Sát cự quyền đè ép song kìm của nó, nặng nề giáng xuống trán.
Chỉ nghe một tiếng "Đông" vang dội, một viên tử sắc lưu tinh ầm ầm rơi xuống đất, nửa ngày không động đậy.
Dù thủ lĩnh bị thương nặng, những Tử Văn Hạt còn lại không hề có ý lùi bước, tiếp tục tê minh xông về phía Lạc Hồng.