Có được một bộ thực lực cường đại của thân ngoại hóa thân, Lạc Hồng cảm giác thời gian của mình như được kéo dài ra, rất nhiều công việc lặp đi lặp lại, nhàm chán đều có thể giao cho hóa thân làm.
Dù sao hắn biết hết thảy, hóa thân cũng biết, đồng thời chỉ cần Lạc Hồng một ý niệm, liền có thể thông qua nửa viên đạo phù kia để đổi mới, thiết lập lại tình cảm, ký ức của đối phương.
Điều này so với đám hóa thân động một chút lại phản phệ của Hàn lão ma, an toàn hơn nhiều.
Lúc này, Lạc Hồng có thể trực tiếp cảm ứng được Hóa Thần nguyên anh, cùng nửa viên đạo phù đang trôi nổi bên trong.
Đạo phù này sứt mẻ cạnh góc, thiếu đầu hụt đuôi, nhưng lại tản ra linh quang giống hệt Ngân Đẩu Văn, huyền ảo vô cùng.
Tuy bề ngoài đạo phù không hoàn hảo, nhưng nó thật sự là tất cả tầng ngoài Ngân phù văn trên nguyên thần của Lạc Hồng ngưng luyện mà thành.
Lúc trước, để ngưng luyện nó, Lạc Hồng đã hao tổn gần hết thần thức.
Nói cách khác, nếu không tham khảo kết cấu Ngân Đẩu Văn, thì ngay cả thất diễn nguyên thần của Lạc Hồng cũng không gánh chịu nổi sự tiêu hao lớn như vậy.
Nói tóm lại, đây căn bản không phải là thủ đoạn mà tu sĩ Nguyên Anh có thể nắm giữ, e rằng chỉ có tu sĩ Hóa Thần trung hậu kỳ mới có thể ngưng luyện ra nửa viên đạo phù như thế trong điều kiện bình thường.
Phần không trọn vẹn của đạo phù, không hề nghi ngờ chính là những tầng sâu Ngân phù văn kia.
“Chi khi ngưng luyện ra bản nguyên đạo phù viên mãn, ta mới có thể tạo nên một 'ta' thứ hai trên phương diện thiên đạo.
Mà khi đó, phân thần gánh chịu bản nguyên đạo phù cũng không cần đoạt xá nữa, chỉ cần thu nạp đầy đủ linh khí, liền có thể ngưng tụ lại nhục thể của ta.
Hắc hắc, thần thông này còn có tiềm năng khai thác rất lớn!
Tính kỹ lại, từ khi đột phá Nguyên Anh đến giờ, ta đã có được ba môn đại thần thông.
Thúc đẩy Tử Tiêu thần lôi, Vạn Tướng thần nhãn thuộc về công phạt mạnh mẽ, lại không thể tùy tiện thi triển, nhưng thần thông linh mục linh hoạt đa dạng của nó, đủ để ta ứng phó với nhiều loại tình huống, lại có tiềm lực cực lớn.
Tiếp theo, chính là nhục thân tu luyện Đại Ngũ Hành Thông Thánh Quyết, bằng vào ngũ hành đại độn, Xích Hồng Biến các loại thần thông, ta có thể đấu pháp với tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ mà không rơi vào thế hạ phong.
Bây giờ lại sáng chế ra một môn hóa thân thần thông tiềm lực to lớn, tuy chỉ mới sơ khai, nhưng cũng có uy lực địch nổi Nguyên Anh hậu kỳ.
Lại thêm Càn Khôn Châu đại thành cùng Thiên Ma Kỳ các loại bảo vật, chuyến đi Đại Tấn này, hẳn là không quá nguy hiểm.
Bất quá, trước đó ta đã gây ra động tĩnh quá lớn ở Hắc Vực, nếu để lộ tung tích ở Đại Tấn, e rằng sẽ dẫn tới lão quái Hóa Thần kỳ, hơn nữa Nguyên Sát phân hồn trong Côn Ngô Sơn lại càng khó đối phó.
Cho nên, để đảm bảo vạn toàn, ta vẫn nên đợi tu vi đạt đến Nguyên Anh hậu kỳ, rồi lên đường thì hơn.
Hắc hắc, cứ để Hàn lão ma đi trước một bước vậy. `
Nhìn chằm chằm nửa viên đạo phù một lát, tư duy của Lạc Hồng đột nhiên phát tán, nghĩ đến rất nhiều.
Khi ý thức được mình đang nói chuyện với phân thân, Lạc Hồng không khỏi cười thầm một tiếng, rồi dặn dò:
"Đến Ma Uyên, nhớ đừng nhặt sạch ma tủy."
"Ta chính là ngươi, tự nhiên hiểu được lợi hại trong đó, ngươi cứ yên tâm."
Nói xong, Lạc Hồng hóa thân liền khôi phục lại nhân thân, đạp mạnh vào truyền tống trận dưới chân, trở lại tĩnh thất.
Lạc Hồng hóa thân mượn linh khí trong chủ linh thất để tu luyện đến cảnh giới Nguyên Anh, chỉ là để điều khiển cổ ma thân thể, không lâu sau hắn nhất định phải dùng ma khí quán thể, còn việc hấp thu luyện hóa linh khí thì hoàn toàn là lãng phí.
Cho nên lúc này hắn thà làm việc khác, tỉ như bồi dưỡng hai loại linh trùng trong thạch thất, tinh luyện linh tài cần thiết để luyện chế thần phong Vô Ảnh Kiếm.
Sau khi hóa thân rời đi, Lạc Hồng thoải mái ngồi xếp bằng xuống, lại lần nữa vận chuyển công pháp.
Tuy hắn mới đột phá Nguyên Anh trung kỳ không lâu, nhưng hắn có lòng tin đột phá tới Nguyên Anh hậu kỳ trong vòng hai mươi năm.
Một là vì linh áp đồi đào trong chủ linh thất, gia tăng tốc độ tu luyện của hắn không chỉ gấp mười lần.
Hai là cảnh giới Nguyên Thần và cảnh giới nhục thân của hắn đều đã vượt qua cấp độ Nguyên Anh trung kỳ rất nhiều.
Ba là sự lĩnh ngộ của hắn đối với thiên địa linh khí, đã không thua kém tu sĩ Hóa Thần.
Có ba điều này, Lạc Hồng không những có tốc độ tu luyện cực nhanh, mà còn hầu như không gặp phải bình cảnh.
Việc hắn cần làm, chỉ là yên lặng đả tọa hai mươi năm trong chủ linh thất mà thôi.
...
Hơn một tháng sau, hóa thân Lạc Hồng từ Hoàng Phong Cốc khởi hành, tiến về Khê Quốc tiếp giáp Vô Biên Hải.
Không lâu sau, hắn hội cùng với Ngụy Vô Nhai và hai người khác, ỷ vào danh tiếng là trận pháp sư số một Thiên Nam, ôm đồm việc chữa trị Phong Ma Đại Trận vào mình.
Sau đó rất dễ dàng, hắn mượn chức quyền, xuống Ma Uyên, hung hăng hấp thu luyện hóa một đợt ma khí tinh thuần.
Sau khi chủ động tiếp dẫn ma khí nhập thể, tính tình của hóa thân Lạc Hồng dần dần thay đổi, nhưng Lạc Hồng bản thể ở xa Hoàng Phong Cốc, đã mượn nửa viên đạo phù phát giác, lập tức "đổi mới" tính tình trở về.
Cử như vậy, hóa thân tu luyện đứt quãng dưới đáy Ma Uyên ba năm trời, mới đưa ra phương án chữa trị đại trận.
Bởi vì trừ Lạc Hồng hóa thân ra, không ai có thể xuống đáy Ma Uyên, nên khi hắn nói mình chỉ dò xét ở tầng ngoài, không ai có thể vạch trần lời nói dối của hắn.
Cứ như vậy, hắn có thể không phá hoại dòng thời gian ban đầu, dù sao việc Hàn lão ma đoạt được ma tủy từ Ma Uyên, cũng là một mắt xích quan trọng để liên lụy đến sự xuất thế của Côn Ngô Sơn.
Đáng nhắc tới là, Hợp Hoan Lão Ma dường như cảm ứng được ma khí mà Lạc Hồng hóa thân che giấu, ánh mắt nhìn hắn có chút khác lạ.
Bất quá, sau khi đưa ra phương án chữa trị, Lạc Hồng hóa thân liền trực tiếp trở về Hoàng Phong Cốc, một lòng làm quản gia cho bản thể, dù Hợp Hoan Lão Ma có hoài nghi, cũng không ảnh hưởng đến Lạc Hồng.
Những tháng ngày tiếp theo, thiếu Lạc Hồng và Hàn lão ma khuấy động, Tu Tiên Giới Thiên Nam sống yên ổn hơn nhiều.
Thời gian bình lặng luôn trôi qua rất nhanh, chớp mắt hai mươi lăm năm đã qua.
Một ngày này, bên ngoài Trụy Ma Cốc, Phiền Mộng Y đang cùng Tiêu Thúy Nhi, cùng một tu sĩ kết đan khác của Hoàng Phong Cốc, ba người cùng nhau đối phó một đầu song đầu hung vượn.
Tuy cổ thú này có tu vi thất cấp đỉnh phong, so sánh với tu sĩ Giả Anh của nhân tộc, lại có thiên phú thần thông uy lực cực lớn, nhưng từ tình hình mà xét, chỉ dựa vào một mình Phiền Mộng Y đã có thể áp chế nó.
Tiêu Thúy Nhi và người kia chỉ đứng bên cạnh áp trận, căn bản không toàn lực xuất thủ.
Dường như đã thăm dò hư thực của song đầu hung vượn, ánh mắt Phiền Mộng Y đột nhiên trở nên sắc bén, trong khi điều khiển mười hai miệng Thiên Dương kiếm cuốn lấy song đầu hung vượn, nàng bất ngờ tế ra hai mươi bốn miệng Thiên Dương kiếm.
Lập tức, Phiền Mộng Y có chút không chịu nổi gánh nặng, trán lấm tấm mồ hôi.
Theo ngón tay nàng chỉ một cái, pháp lực còn sót lại trong Kim Đan hao hụt gần một nửa, lập tức chỉ thấy hai mươi bốn miệng Thiên Dương kiếm tụ lại ở giữa, hóa thành một thanh cự kiếm dài mười trượng.
"Trảm!"
Phiền Mộng Y khẽ quát một tiếng, thanh Thiên Dương cự kiếm tản ra Xích Kim linh quang, liền chém thẳng xuống song đầu hung vượn.
Song đầu hung vượn cũng biết chiêu này của Phiên Mộng Y lợi hại, đốc toàn lực đấm mạnh vào bộ ngực, hai đầu vượn đồng thời mở miệng phưn ra hai cột lửa thô to đen kịt xen lẫn huyết sắc.
Vừa ra khỏi miệng, hai đạo hỏa trụ liền kết hợp làm một, uy thế tăng thêm ba phần!