Huyết Khấp lão tổ đã hơn chín trăm tuổi, nhục thân vốn dĩ dần suy yếu, sinh cơ mờ nhạt.
Nhưng giờ đây, sau khi thi triển huyết độn chuyển sinh đại pháp, Huyết Khấp lão tổ biến thành một thanh niên tuấn mỹ hiếm thấy.
Bất quá, pháp lực của hắn vẫn lộ ra vẻ già nua, dấu hiệu của việc thọ nguyên sắp cạn.
Trừ phi chủ động thu nạp âm khí, trở thành quỷ tu, hoặc đột phá bình cảnh trong thời gian ngắn, nếu không ngày tàn của hắn sẽ không còn xa.
Thần niệm vừa động, huyết thủy đã bạo tán lại bay ngược trở về, ngưng tụ thành một bộ quần áo đỏ tươi rực rỡ bên ngoài thân Huyết Khấp lão tổ.
“Khặc khặc, ra là vậy, nhân tộc ngươi sắp chết đến nơi rồi!”
Cảm nhận được vẻ già nua của Huyết Khấp lão tổ, Hấp Huyết Trùng Mẫu cười quái dị, không khỏi tin hắn vài phần.
Giữa sinh tử có đại khủng bố, với tình cảnh của Huyết Khấp lão tổ, dù hắn làm ra chuyện gì cũng có thể hiểu được.
"Nếu không phải như vậy, tại hạ đâu dám đến đây giao dịch với trùng mẫu đại nhân!
Trong cổ tịch ghi chép về trùng mẫu đại nhân, vốn nổi tiếng hung tàn khủng bố mà!"
Huyết Khấp lão tổ nhếch miệng cười tà dị, chậm rãi đáp xuống phía trên đại trận.
Khi đôi chân trần của hắn giẫm lên đại trận, lập tức phát ra âm thanh "tư tư" như thịt nướng, đồng thời thân hình chìm xuống, tựa như có vật nặng đè lên hai vai.
Tình huống này rõ ràng là ngoài dự liệu của Huyết Khấp lão tổ, dù mặt hắn không lộ vẻ thống khổ, nhưng lông mày lại nhíu chặt.
"Khặc khặc, nếm trải thống khổ của bản trùng mẫu đi!
Cỗ chuyển sinh thân thể của ngươi dung nhập quá nhiều khí tức của bản trùng mẫu, đã trở thành đối tượng mà phong ấn đại trận nhắm vào.
Kể từ đó, nếu ngươi không phá hủy phong ấn trận pháp, thì vĩnh viễn không thể rời khỏi nơi này trong vòng trăm dặm”
Hấp Huyết Trùng Mẫu rơi vào tình cảnh này đều do tu sĩ nhân tộc gây ra, nó sao có thể tin Huyết Khấp lão tổ, tất nhiên phải dùng chút thủ đoạn.
"Ha ha, trùng mẫu đại nhân nghĩ nhiều rồi, tại hạ thật tâm muốn thực hiện giao dịch này."
Sắc mặt Huyết Khấp lão tổ lúc này giãn ra, phảng phất không hề để ý việc bị Hấp Huyết Trùng Mẫu tính kế.
"Hừ, nói nhiều vô ích, mau cho bản trùng mẫu xem thủ đoạn của ngươi!"
Hấp Huyết Trùng Mẫu hừ lạnh một tiếng, khiến toàn bộ sơn cốc rung chuyển.
Khẽ gật đầu đáp lại, Huyết Khấp lão tổ cố gắng ngồi thẳng lên, đưa ngón trỏ tay phải vạch một đường trên lồng ngực.
Lập tức, một lỗ hổng dài vài tấc xuất hiện ngay giữa ngực hắn, nhìn xuyên qua có thể thấy rõ một trái tim đang chậm rãi đập.
Tiếp đó, Huyết Khấp lão tổ đưa cả bàn tay vào trong, rồi lấy ra một viên thịt chậm chạp nhúc nhích.
Đột nhiên, Huyết Khấp lão tổ dùng sức bóp nát viên thịt, khi mở bàn tay ra, đã có thêm một chiếc trữ vật giới chỉ.
Nguyên lai, khuyết điểm của huyết độn chuyến sinh đại pháp là không thể mang theo túi trữ vật chuyển sinh, Huyết Khấp lão tổ vì đưa đồ vật đã chuẩn bị vào, cố ý nuôi một con phệ tâm cổ.
Đeo trữ vật giới chỉ vào ngón tay phải, Huyết Khấp lão tổ lật bàn tay, lấy ra một bình ngọc cổ dài.
Lập tức, hắn thổi một hơi vào miệng bình, xua tan phong ấn cấm chế.
Ngay sau đó, một mùi huyết tinh hỗn loạn nồng nặc xộc ra từ miệng bình.
Nếu không phải tu sĩ tu luyện huyết đạo thần thông ở đây, chắc chắn sẽ bị mùi huyết tinh này làm mê muội, nhưng với Huyết Khấp lão tổ thì không hề ảnh hưởng.
Về phần Hấp Huyết Trùng Mẫu, nó im lặng một thoáng rồi lập tức bộc phát tiếng gào cuồng hi hưng phấn.
"Vạn yêu huyết! Là vạn yêu huyết! Mau đưa cho ta, nhân tộc! Ngươi muốn gì bản trùng mẫu cũng cho!"
Vạn yêu huyết là một loại bảo vật "bồi bổ" được luyện chế bằng bí pháp huyết đạo trong thời gian dài, tập hợp huyết tinh từ đông đảo yêu thú cấp cao.
Vật này vô dụng, thậm chí có hại cho tu sĩ nhân tộc, nhưng với những yêu thú có thiên phú huyết đạo thần thông thì lại là tiên đan diệu dược.
Luyện chế vạn yêu huyết không cần thiết phải thu thập đủ huyết của hơn vạn loại yêu thú, nhưng cũng cần một ngàn loại, trong đó ít nhất mười loại phải xuất phát từ yêu vật có huyết mạch xuất chúng.
Một mình Huyết Khấp lão tổ chắc chắn không thể luyện chế ra thứ này, bình vạn yêu huyết trong tay hắn thực chất là vật truyền thừa của Huyết Khấp tông.
Trước đây, tông môn chỉ dùng nhiều nhất một hai giọt để kéo dài thọ nguyên cho linh thú hộ tông.
Hiện tại, Huyết Khấp lão tổ không chỉ lấy ra cả bình, còn luyện cả linh thú hộ tông vào trong đó, có thể thấy hắn quyết tâm được ăn cả ngã về không đến mức nào.
Hấp Huyết Trùng Mẫu vốn tưởng rằng Huyết Khấp lão tổ định phá hủy trận pháp từ bên ngoài để giải trừ phong ấn, thả nó ra.
Giờ xem ra, nhân tộc này muốn dùng vạn yêu huyết khôi phục phần lớn thực lực cho nó, rồi để chính nó xông phá phong ấn trận pháp đã suy yếu nhiều này.
Thật là khéo tính!
"Bình vạn yêu huyết này là thứ tại hạ dùng để giúp trùng mẫu đại nhân thoát khốn, mong trùng mẫu đại nhân cũng thể hiện chút thành ý hợp tác."
Huyết Khấp lão tổ không phải trẻ con ba tuổi, trong tình huống tự thân chiếm quyền chủ động, tất nhiên phải "thấy thỏ mới thả chim ưng".
"Được, nguyên huyết cho ngươi! Cầm lấy đi!"
Hấp Huyết Trùng Mẫu không hề do dự, vừa dứt lời, một giọt huyết dịch đỏ thẫm tỏa ra hương thơm nồng nàn đã ngưng tụ trên khe hở của đại trận.
Thấy vậy, mắt Huyết Khấp lão tổ sáng lên, há miệng hút lấy giọt huyết địch đỏ thẫm vào
Ngay sau đó, hắn phát ra tiếng rên rỉ sảng khoái vô cùng, vẻ già nua trên người biến mất, tu vi cũng tăng lên rõ rệt.
Đây là khi hắn chưa luyện hóa triệt để nguyên huyết, nếu hắn trở về bế quan trăm năm, lợi ích thu được còn lớn hơn gấp mấy lần.
Nhưng cũng chính vì thôn phệ giọt nguyên huyết này, Huyết Khấp lão tổ nhiễm phải càng nhiều khí tức của Hấp Huyết Trùng Mẫu, chịu ảnh hưởng càng lớn từ phong ấn.
Lúc này, lòng bàn chân hắn đã bốc khói đen, như thể sắp tự bốc cháy.
Thân hình cũng bị ép càng thêm còng lưng, phảng phất muốn ép hắn xuống đất.
Sự biến hóa này nằm trong dự liệu của Hấp Huyết Trùng Mẫu, cũng là lý do nó thống khoái giao ra nguyên huyết.
Dù sao, Huyết Khấp lão tổ chỉ cần nuốt nguyên huyết, sẽ càng khó thoát.
"Nhân tộc, đến lượt ngươi."
Áp chế hưng phấn, Hấp Huyết Trùng Mẫu dùng giọng nói không giống người nói.
“Khặc khặc, hợp tác vui vel”
Huyết Khấp lão tổ không hề giở trò gì, thật sự đưa vạn yêu huyết từ từ cho Hấp Huyết Trùng Mẫu qua khe hở.
Đến khi giọt vạn yêu huyết cuối cùng rót vào khe hở, toàn bộ Ngũ Nguyên sơn mạch đều rung chuyển, như thể bị một quái vật khổng lồ va chạm.
Chấn động này rõ ràng đến mức Cung Bội Vũ và những người khác ở xa bên ngoài dãy núi cũng cảm nhận được.
Trong lúc kinh hoàng, Cung Tuyết Hoa đột nhiên giơ tay, hoảng sợ nói:
“Các ngươi mau nhìn, đám huyết vân kia sao lại chìm xuống!”
Nghe vậy, mọi người vội quay đầu nhìn về phía không trung Ngũ Nguyên sơn mạch, chỉ thấy đám huyết vân xoay tròn, chậm rãi chìm xuống, như muốn đè sập tất cả ngọn núi.