Thấy Tống gia xuất hiện, Cung Bội Vũ lại lâm vào thế khó xử.
Tống gia tuy có vài điểm đáng ngờ, nhưng chưa đủ chứng cứ cho thấy họ có ý đồ hãm hại người khác. Nếu Cung gia không liên minh với Tống gia, e rằng khó lòng ngăn cản Phòng gia đã bố trí sẵn lực lượng trong dãy Ngũ Nguyên.
Mặt khác, ngay cả khi Tống gia là địch, với thực lực hai bên, việc trực tiếp trở mặt sẽ chỉ khiến Cung gia chịu thiệt.
Trong lúc nhất thời, Cung Bội Vũ bối rối, khó đưa ra quyết định.
"Bội Vũ huynh, phá giải cục diện này không khó. Chỉ cần bí mật bố trí một chút, rồi thiết kế thăm dò một phen là được."
Đè Cung Tuyết Hoa đang mất bình tĩnh xuống, Lạc Hồng lấy ra một khối trận bàn từ trong ngực, chậm tãi nói.
Thấy Lạc Hồng thần sắc bình tĩnh, Cung Bội Vũ cũng dần lấy lại tinh thần, nhận lấy trận bàn rồi nhanh chóng đưa ra quyết định.
Ngay lập tức, hắn quay sang nhìn Cung Ngạn Văn, đối phương chỉ mỉm cười gật đầu với hắn.
A, tên này lần đầu thông minh đến mức ta thích!
Oán thầm một câu, Cung Bội Vũ nhìn về phía nhân tố bất ổn duy nhất trong đám người, sắc mặt nghiêm trọng nói:
“Tuyết Hoa biểu muội, muội phải nhớ mảnh là tu sĩ Cung giai”
Cung Tuyết Hoa run nhẹ, hiểu rõ lời nói này nặng đến mức nào. Nếu không muốn bị Cung gia xóa tên sau này, nàng nhất định phải phối hợp.
"Ta hiểu rồi, lát nữa ta sẽ không lắm lời. Nhưng ta tin Tống công tử họ nhất định trong sạch!"
Sau khi thương nghị, Cung Bội Vũ tươi cười rạng rỡ dẫn một đám tu sĩ Cung gia đi về phía Tống gia.
Rất nhanh, hai bên dừng lại cách nhau khoảng năm trượng.
Do ảnh hưởng của chuyện Phòng gia, quan hệ giữa bốn nhà vẫn luôn là ngấm ngầm đấu đá. Dù hiện tại vì đổi phó ngoại địch mà đi cùng nhau, cũng không thể lập tức hòa thuận được.
Vậy nên việc hai bên giữ khoảng cách cũng không có gì lạ.
"Cuối cùng cũng tìm được các vị! Bội Vũ huynh, vì sao Cung gia không đến điểm hẹn theo kế hoạch? Có phải đã xảy ra chuyện gì không?"
Tống Quân Lâm thở phào nhẹ nhõm, quan tâm hỏi.
"Tống huynh, ta cũng đang định hỏi huynh đây. Các huynh trên đường đi có gặp nguy hiểm gì không?
Một tộc nhân Cung gia vừa vào dãy núi đã mất liên lạc. Chúng ta đã tìm kiếm gần nửa canh giờ quanh khu vực cửa vào rà không thấy tung tích.
Đường cùng, Cung gia đành phải để một người ở lại tiếp tục tìm kiếm, rồi dẫn những người còn lại đến hội cùng các huynh."
Cung Bội Vũ thở dài nói.
Thì ra là thế, đây là lý do Cung gia đến muộn sao? Cũng hợp lý thôi.
Tống Quân Lâm biết rõ trong dãy Ngũ Nguyên bây giờ đầy rẫy Huyết Yêu, liền ngầm xem hai người Cung gia kia ngang hàng với người chết.
“Tống gia chúng ta trên đường đi lại rất thuận lợi, không gặp nguy hiểm gì.
Bất quá, bây giờ dãy Ngũ Nguyên bị huyết vân bao phủ, biến cố lớn thế này chắc chắn sẽ mang đến những thay đổi xấu.
Tống mỗ phát giác được điều này nên nóng lòng muốn hội cùng các vị."
Tống Quân Lâm lắc đầu, ra vẻ không biết gì.
Nghe vậy, mắt Cung Tuyết Hoa sáng lên, khiêu khích liếc Lạc Hồng một cái.
Tống Quân Lâm thấy hết cảnh này, không khỏi nhìn về phía nam tử khiến hắn có chút xao xuyến kia.
Dung mạo đối phương bình thường, nhưng ở nơi hiểm địa lại giữ vẻ lạnh nhạt, dường như có chỗ dựa vững chắc.
Tống Quân Lâm âm thầm ghi nhớ Lạc Hồng, thầm nghĩ lát nữa động thủ, người đầu tiên phải giải quyết chính là hắn!
"Ha ha, vị huynh đài này là người phương nào? Vì sao lại nhìn Tuyết Hoa muội muội như vậy?"
Tống Quân Lâm chắp tay, hỏi với vẻ hiền lành.
Nghe vậy, Lạc Hồng cười thầm. Tên này có chút tâm cơ, nhưng làm sao qua mắt được "lão quái vật” như hắn.
Hắn nói vậy rõ ràng là muốn mượn mối quan hệ giữa hắn và Cung Tuyết Hoa để ly gián!
Ha ha, xem ra tên nhóc này chuẩn bị đối phó ta rồi.
"Tống công tử đừng bận tâm, Lạc công tử được người nhờ vả, cố ý đến bảo vệ ta, nên khó tránh khỏi có chút quá khích."
Cung Tuyết Hoa hiển nhiên đã bị mê hoặc, tươi cười nói.
“Ra là vậy, Tống mỗ càng muốn lĩnh giáo một phen. Xin hỏi Lạc huynh là cao đồ của vị tiền bối nào?”
Nghe Cung Tuyết Hoa nói vậy, Tống Quân Lâm hiểu lầm Lạc Hồng là cao thủ Cung gia mời về từ bên ngoài, muốn tìm hiểu một chút.
"Lạc mỗ chỉ là một tán tu, Tống huynh đừng chú ý đến ta. Chi bằng chúng ta thương thảo trước, hai bên nên hành động thế nào tiếp theo?"
Lạc Hồng không hề nể mặt, lạnh lùng nói.
Thấy không khí có chút căng thẳng, Cung Bội Vũ lập tức chen vào:
“Lạc huynh nói không sai. Bây giờ không có thời gian để lãng phí, chúng ta phải nhanh chóng hội cùng Ninh gia và Mã gia mới được.
Mặt khác, còn phải làm rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra trong dãy núi. Tu sĩ Cung gia không thể chết một cách mơ hồ được."
"Ha ha, Bội Vũ huynh nói rất đúng. Vậy chúng ta cứ theo kế hoạch ban đầu mà đi.
Địa điểm hội cùng tuy có hơi sâu, nhưng cách xa đám huyết vân kia. Chúng ta có thể tiện đường hái ít linh dược gặp được, tránh chuyến đi này uổng công."
Nếu hái thuốc, đội ngũ tất nhiên sẽ tản ra. Đến lúc đó người của Tống gia có thể từ từ chia nhỏ và bao vây người của Cung gia. Một khi phát động, có thể nhất cử tóm gọn.
Về việc đến điểm hẹn với Ninh gia và Mã gia, Tống Quân Lâm chưa từng nghĩ tới, dù sao hắn biết rõ dãy Ngũ Nguyên bây giờ là một nơi tuyệt địa!
"Ừm, không thể đi một chuyến uổng công. Nhưng cần cẩn thận hơn, đội ngũ không nên tản quá rộng."
Cung Bội Vũ không từ chối đề nghị của Tống Quân Lâm, chỉ thận trọng chỉnh sửa một chút.
Tống Quân Lâm gật đầu, không có ý kiến gì, bởi vì hắn biết lợi ích có thể lay động lòng người.
Đừng nhìn người Cung gia hiện tại cẩn thận, nhưng đến khi thật sự tìm được linh dược, chắc chắn sẽ lộ sơ hở.
Sau khi thống nhất như vậy, hai bên lên đường.
Tống Quân Lâm cho rằng kế hoạch của hắn hoàn hảo, nên không hề kích động Cung gia. Đội ngũ hai bên duy trì khoảng cách nhất định trong suốt quá trình di chuyển.
Đi được khoảng một nén hương, đột nhiên một tiếng kêu phá vỡ sự yên tĩnh của núi rừng.
"Bội Vũ ca! Bội Vũ ca, không hay rồi!"
"Ai!"
Mặt trắng nam tử gầm lên, cảnh giác nhìn về phía nơi phát ra âm thanh.
"Tống huynh an tâm đừng vội, là người Cung gia! Khải Phàm, sao ngươi quay lại? Có tìm được Khải Minh không?"
Cung Bội Vũ xin lỗi một tiếng rồi lập tức đón người kia, lo lắng hỏi.
"Khải Minh bị yêu thú tấn công, bị kẹt trong một hang động. Ta đặc biệt quay lại báo tin, Bội Vũ ca, huynh phải mau cứu cậu ấy!"
"Sao có thể?! Phụ thân các ngươi chẳng phải đã giao pháp khí gia truyền cho nó sao?
Khải Minh sao lại không đối phó được yêu thú bên ngoài dãy núi?!"
Cung Bội Vũ kinh ngạc hỏi.
"Chuyện này một hai câu không nói rõ được, nói chung... những yêu thú đó không bình thường chút nào. Mọi người mau đi theo ta, nhanh lên!"
Người Cung gia nói xong liền nhảy lên phi hành pháp khí, bay về phía một khe núi.