Vừa dứt lời, hắc quang lóe lên trên người "Nam Lũng Hầu", thân hình hắn liền đột ngột biến mất.
Hai người phía trước cảm ứng được điều này, sắc mặt liền biến đổi, dồn toàn lực pháp lực vào hộ thân pháp bảo, nhất thời giữa không trung xuất hiện hai chùm sáng rực rỡ.
Khoảnh khắc sau, một tiếng "Ầm ầm" vang dội vang lên, Thạch Chung Cầm dùng bảo kính để hộ thân, bị một quỷ thủ hung hăng đánh trúng.
Bảo kính hóa thành lồng ánh sáng vỡ tan ngay tức khắc, Thạch Chung Cầm kêu lên một tiếng đau đớn, văng ra xa hơn mười trượng.
"Nam Lũng Hầu" kéo theo một chuỗi tàn ảnh, định thừa thắng xông lên bồi thêm một kích, thì một đạo kim sắc lưu quang gào thét từ bên cạnh bắn tới.
Cảm nhận được linh khí kinh người phát ra từ kim cương vòng, "Nam Lũng Hầu" vội vàng thu tay về phòng thủ, hai tay đỡ trước trán.
Do bị ma khí xâm nhập, đôi tay của hắn sớm đã trở nên cứng rắn dị thường, khó bị pháp bảo làm thương tổn, chỉ cần hắn chống đỡ được một kích này, liền có thể đảo khách thành chủ, phá hủy pháp bảo của đối phương.
Nhưng khi kim cương vòng thực sự va chạm vào hai cánh tay hắn, "Nam Lũng Hầu" mới biết bảo vật này bản thân nó chỉ là cứng rắn khác thường, không khó đối phó, nhưng cự lực nó mang theo vượt xa dự đoán của hắn.
Chỉ thấy, kim cương vòng xoay tròn với tốc độ cao chà xát lên hai tay "Nam Lũng Hầu", tóe ra một chuỗi tia lửa, đồng thời chậm rãi ép hai cánh tay hắn, hướng trán đánh tới.
Cắn răng chống đỡ một hồi, "Nam Lũng Hầu" dần cảm thấy không thể chống đỡ được nữa, đột nhiên thân hình tan rã, hóa thành một đoàn hắc vụ, để kim cương vòng xuyên qua.
Ngay lập tức, hắc vụ lại ngưng tụ ở giữa không trung, một lần nữa tái tạo hình thể hắn.
Lúc này, kim cương vòng gào thét vẽ ra một đường vòng cung, rồi lại một lần nữa lao tới chỗ hắn.
Nếm trải một lần thua thiệt, "Nam Lũng Hầu" không tiếp tục lựa chọn đối đầu trực diện, mà ngực bụng phình lên, phun ra một đoàn Huyết Sắc Ma Diễm.
Ma diễm này gọi là "Huyết Diễm", có lẽ tên của hắn phần lớn đến từ thần thông Ma Diễm này, Lạc Hồng biết rõ diễm này lợi hại, lập tức thần niệm khẽ động, thúc giục kim cương vòng đột ngột đổi hướng, lách qua Huyết Diễm rồi bay trở về tay hắn.
"Hừ!"
Không thể phá hủy pháp bảo của Lạc Hồng, ma hồn trong lòng không khỏi hận đữ, lại thấy hai người kia đã trốn ra sau lưng đối phương, ánh mắt càng thêm băng lãnh.
"Bản tôn ngược lại đánh giá thấp ngươi, không ngờ rằng Nhân giới đương thời lại có luyện thể sĩ tu vi như ngươi!"
"Ha ha, các hạ ma khí ngút trời, lại dám ăn sống Nguyên Anh, chắc hẳn là cổ ma thời thượng cổ tác oai tác quái ở Nhân giới.
Loại tồn tại như ngươi, chính là thiên địch của tu sĩ chúng ta, Lạc mỗ tuyệt không thể dung thứ ngươi làm càn."
Lạc Hồng ngoài miệng nói lời nghĩa chính, thực chất trong lòng âm thầm tự trách: lực đạo vừa rồi của mình vẫn còn hơi mạnh, phải kiềm chế lại mới được, đừng làm Hàn lão ma sợ mà bỏ chạy mất cơ duyên.
"Biết thân phận của bản tôn, mà vẫn dám ngăn cản, Nhân tộc các ngươi thật đúng là tự đại!
Hôm nay, bản tôn nhất định thôn phệ Nguyên Anh của ngươi!"
Ma hồn lộ vẻ hung ác, gào thét.
"Ha ha, Lạc mỗ tuy không ưa cái mũi trâu này, nhưng cũng sẽ không để ngươi thôn phệ thêm một ai nữa!"
Kỳ quái là, Lạc Hồng không nhìn thẳng ma hồn sát khí đằng đằng đối diện, đột nhiên quay đầu nhìn về phía Vô Ưu Tử, nói xong liền tế ra La Sát Thủ chộp tới, mang Vô Ưu Tử rời khỏi vị trí cũ.
Vô Ưu Từ đầu tiên là sững sờ một thoáng, rồi lập tức kịp phản ứng, sắc mặt ngưng trọng nhìn về phía nơi mình vừa lơ lửng.
Chỉ thấy, một bóng đen sì đang lơ lửng ở đó, lạnh lùng nhìn chằm chằm bọn họ.
Chính là "Nam Lũng Hầu" đã bị đoạt xá, không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở đó!
Lập tức, Vô Ưu Tử và Thạch Chung Cầm đều kinh hãi không thôi, Vô Ưu Tử càng liên tục cảm tạ Lạc Hồng.
Nguyên lai, ma hồn đã dùng phân thân thần thông ngay từ lúc kêu gào, hắn lưu lại phân thân tại chỗ, lại cố ý giả vờ giận tím mặt, bộ dạng chỉ hận không thể giết Lạc Hồng ngay.
Thực chất bản thể đã thi triển ẩn nấp thần thông, lặng lẽ lén đến gần Vô Ưu Tử.
Nếu không có Lạc Hồng kịp thời ra tay cứu giúp, Vô Ưu Tử giờ phút này tất nhiên đã bị đánh lén vẫn lạc, Nguyên Anh bị hắn thôn phệ.
Ma hồn sở dĩ giương đông kích tây như vậy, là bởi vì hắn nhận ra Lạc Hồng khó đối phó sau một kích vừa rồi.
Mà ma thân bên kia lại có biến cố bất ngờ, dựa vào sự hiểu biết về công pháp của mình, hắn đã đoán được chuyện gì xảy ra.
Cho nên đối với ma hồn mà nói, việc khẩn cấp trước mắt là thôn phệ thật nhiều Nguyên Anh, tích súc lực lượng, để ứng phó trận chiến với phân hồn sắp tới.
Nhưng hắn vạn vạn không ngờ tới, Lạc Hồng có thể nhìn thấu thuật ẩn nấp của hắn, lần này không giải quyết đối phương, thì đừng hòng nghĩ đến chuyện nuốt chứng Nguyên Anh nữa.
"Đã ngươi vội vã muốn chết như vậy, bản tôn sẽ tiễn ngươi một đoạn đường!"
Ma hồn mở miệng, lộ vẻ dữ tợn, lời còn chưa dứt thì thân thể chấn động, kéo theo một đạo tàn ảnh rồi biến mất tại chỗ.
Cũng may độn thuật của ma này tuy cao minh, nhưng vẫn không thoát khỏi thần thức dò xét của Lạc Hồng.
Trong khi Thạch Chung Cầm và Vô Ưu Tử căng thẳng tinh thần, cảnh giác, hắn đã khóa chặt vị trí của ma này.
Đột nhiên, hai tay Lạc Hồng xoa vào nhau, Hỏa xà cấu thành từ Hắc Ô Chân Viêm liền bắn ra như tên rời cưng, thắng hướng chỗ không người.
"Ầm" một tiếng nổ vang, ma hồn bị cưỡng ép đánh gãy độn thuật, hiện thân có vẻ chật vật, lập tức thúc giục ma khí, mưu toan "tưới" tắt Hắc Ô Chân Viêm.
Nhưng hành động đó của hắn chẳng khác nào đổ dầu vào lửa, khiến Hắc Ô Chân Viêm vốn chỉ bằng hạt đậu, bành trướng đến cỡ nắm tay.
Kinh hãi, ma hồn vội vàng gọi ra Huyết Diễm để lên, lúc này mới ngăn cản được thế lửa lan tràn.
Lạc Hồng còn muốn giao ma hồn cho Hàn lão ma đối phó, tất nhiên không muốn thiêu chết hắn như vậy, thấy nó ngăn được Hắc Ô Chân Viêm, liền muốn nhân cơ hội triệu hồi về.
Kết quả, quả cầu lửa đỏ thẫm vừa rời khỏi cơ thể, ma hồn liền thúc giục Huyết Diễm bao lấy, ngăn cản nó trở về.
Khá lắm, lại dám đánh chủ ý lên Linh Diễm của ta!
Vẻ giận dữ thoáng qua trên mặt Lạc Hồng, hắn liền muốn cho nó nếm thử sự lợi hại của La Sát Thủ.
Ngay lúc hắn sắp giơ tay phải lên, một đạo kim sắc thiểm điện từ phía sau bổ tới, đánh trúng Huyết Diễm mà ma hồn đang thúc giục!
Kim điện và Huyết Diễm vừa chạm vào nhau, liền như nước với lửa, đồng thời tan rã.
Cảnh này, khiến ma hồn và Hàn lão ma vội vàng tiếp viện đều giật nảy mình.
"Tịch Tà Thần Lôi vậy mà không thể hoàn toàn khắc chế Huyết Sắc Ma Diễm này, lần này e là không thể chỉ dựa vào lôi này mà thắng."
Ánh mắt Hàn Lập ngưng lại, trong lòng âm thầm lẩm bẩm.
"Tịch Tà Thần Lôi!
Đáng hận! Nếu bản tôn ở thời toàn thịnh, sao lại bị thứ lôi này gây thương tích!"
Huyết Diễm chứa một phần tỉnh nguyên của ma hồn, giờ bị mẫn diệt một bộ phận, khí tức của hắn lập tức giảm xuống.
Chuyện này chẳng khác nào hắn mất toi nửa cái Nguyên Anh, lập tức không khỏi tức tối nói.
"Quá tốt rồi, thì ra Hàn đạo hữu cũng ở đây, lần này chúng ta liên thủ, nhất định có thể diệt sát ma này!"
Vừa thấy Hàn Lập, Vô Ưu Tử liền mừng rỡ khôn xiết.
Riêng Lạc Hồng đã có thể chống lại ma này, nay thêm Hàn Lập, thắng lợi chẳng phải là chuyện chắc như bắp?
Thạch Chung Cầm tuy không nói gì, nhưng hiến nhiên cũng có ý nghĩ giống vậy, chỉ thấy sắc mặt nàng mãnh liệt, bỗng nhiên căn nát đầu lưỡi, phưn ra một ngụm lớn tỉnh huyết vào Ngưng Quang Bảo Kính.
Lập tức, hai tay nàng bấm pháp quyết, một đạo cột sáng ngũ sắc từ trong bảo kính bắn thẳng ra, chụp vào ma hồn.
Thấy thần quang này, ma hồn không dám xem thường như trước, lập tức thi triển độn thuật quỷ dị của hắn để tránh né.......