Lời Diệp Chính ẩn chứa sự uy hiếp. Chi cần suy ngẫm kỹ, liền biết hắn đang dùng Dịch Tẩy Thiên và Bích Nguyệt để cảnh cáo Lạc Hồng, nhằm đảm bảo sự an toàn cho phần Lưu Ly Thiên Bảo dịch của hắn.
Nhưng kẽ hở trong kế hoạch này quá lớn. Nếu Lạc Hồng quyết tâm cướp đoạt, chỉ với hai tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ thì sao có thể ngăn cản được hắn?
Đến lúc đó, hắn cướp rồi bỏ chạy, Dịch Tẩy Thiên và Bích Nguyệt khó lòng giữ chân.
Vậy nên, việc hắn có lấy được Lưu Ly Thiên Bảo dịch hay không, cơ bản đều phụ thuộc vào việc Lạc Hồng có giữ chữ tín hay không.
Lạc Hồng không tin Diệp Chính, chỉ mới gặp hắn một lần mà đã tin tưởng đến vậy, điều này hoàn toàn vô lý.
Giải thích duy nhất là, Diệp Chính căn bản không coi trọng Lưu Ly Thiên Bảo dịch.
Từ những lời tiếp theo của hắn, Lạc Hồng càng thêm khẳng định điều này.
"Theo những tư liệu Diệp gia thu thập được, cấm chế của Thái Bình Thủy Phủ đều do huyệt linh khống chế. Nhờ linh khí từ đại giang, uy lực cấm chế đến nay vẫn không hề suy yếu.
Dù chúng ta có phá được trận pháp bên ngoài, nhưng nếu không để ý đến huyệt linh mà cưỡng ép tiến vào bên trong, sẽ bị cấm chế chi lực truyền tống ra ngoài ngàn dặm.
May mắn thay, trận pháp sư Diệp gia đã nghĩ ra một biện pháp.
Bởi vì huyệt linh không có linh trí, chỉ làm việc theo quy tắc. Thủy Phủ lại chắc chắn ở vào trạng thái thiếu linh khí, nên khi đối mặt với linh khí tỉnh thuần đị thường, nó nhất định sẽ không chút do dự mà thư nạp.
Nhân cơ hội này, chúng ta có thể dùng Hỗn Linh Tán để khiến nó hôn mê, từ đó làm tê liệt phần lớn cấm chế trong Thủy Phủ!
Mà chỉ có tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ mới có thể cung cấp lượng linh khí tinh thuần như vậy.
Lạc huynh, đây là một tòa động phủ hoàn chỉnh của cổ tu Hóa Thần đấy!
Theo những gì Diệp mỗ biết, chủ nhân nó tự phong bế Thủy Phủ, sau đó không mở ra lần nào nữa. Nếu không phải do tuế nguyệt biến thiên, khiến đại trận khí tức tiết ra ngoài, nó sẽ vẫn yên tĩnh đến tận bây giờ.
Lạc huynh chuyến này tuy không có được Lưu Ly Thiên Bảo dịch, nhưng những gì cổ tu Hóa Thần kia để lại vô cùng nhiều, đủ để bù đắp tổn thất của huynh!”
Diệp Chính lộ vẻ kích động khuyên nhủ.
Sau một hồi giải thích, mục đích của Diệp Chính đã quá rõ ràng.
Hắn nhất định phải lôi kéo Lạc Hồng tham gia vào chuyến đi Thủy Phủ, chính là để kéo dài thời gian hoạt động của mọi người trong Thủy Phủ.
Nhưng nghĩ thế nào đi nữa, đây cũng là một vụ mua bán lỗ vốn!
Trong tình huống cấm chế Thủy Phủ bị tê liệt phần lớn, việc hai tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ thu lấy Lưu Ly Thiên Bảo dịch trong thời gian ngắn là hoàn toàn có khả năng.
Diệp Chính hoàn toàn không cần mạo hiểm lớn như vậy, để Lạc Hồng, một biến số, tham gia vào, chỉ để đổi lấy một khoảng thời gian hoạt động không dài.
Nhưng nếu nhìn từ một góc độ khác, điều này chứng minh việc kéo dài thời gian hoạt động có giá trị hơn Lưu Ly Thiên Bảo dịch đối với Diệp Chính.
Ý nghĩa đằng sau đó thì không cần nói cũng biết!
"Điều tra kỹ càng như vậy, xem ra Diệp huynh đã tốn không ít công sức.
Theo như huynh nói, vậy có khả năng chủ nhân Thủy Phủ đã gặp tai nạn bất ngờ, chết trong động phủ của mình!”
Ánh mắt Lạc Hồng lóe lên, tỏ vẻ có chút động lòng nói.
"Cái này không dám chắc, chỉ có thể nói là có năm phần khả năng. Dù sao thời gian đã quá xa xưa, chỉ dựa vào ghi chép trong cổ tịch thì không thể đưa ra phán đoán chính xác."
Diệp Chính không vội vàng vẽ vời, sắc mặt ngưng trọng nói.
"Năm phần cũng không thấp!
Vậy thì thế này, nếu Diệp huynh đồng ý cho Lạc mỗ toàn bộ di hài của cổ tu kia, Lạc mỗ sẽ phát thệ từ bỏ Lưu Ly Thiên Bảo dịch.”
Lúc này nếu từ chối ngay, thì quá giả tạo, nên Lạc Hồng muốn thừa cơ đưa ra vài điều kiện.
Hơn nữa, Chân Linh Bản Nguyên rất có thể nằm trong thi hài của cổ tu kia.
"Cái này... e là khó có khả năng.
Dù sao cũng là thi hài của cổ tu Hóa Thần, để Lạc huynh một mình độc chiếm thì không thực tế.
Nhưng Diệp mỗ có thể thương lượng với Dịch huynh và Bích Nguyệt thiền sư, để huynh có thể chọn trước hai món!”
Diệp Chính trầm ngâm một lát, tỏ vẻ khó xử rồi mới đưa ra quyết định.
"Ha ha, Diệp huynh thật thành khẩn!
Như vậy cũng được, đến lúc đó đành xem vào nhãn lực của Lạc mỗ!"
Nói rồi, Lạc Hồng nâng chén rượu lên, chạm nhẹ vào chén của Diệp Chính, rồi uống một hơi cạn sạch.
“Ha ha, Lạc huynh đồng ý thì thật tốt quá! Diệp mỗ mời huynh thêm một chén nữa!”
Sau khi nâng ly cạn chén, Lạc Hồng chuẩn bị cáo từ. Diệp Chính tiễn biệt, không quên nhắc nhở:
"Lạc huynh trên đường về cẩn thận một chút, Tiêu quan nhi kia chắc chắn sẽ hành động."
"Ha ha, ả nữ ma đầu kia không đến thì thôi, nếu dám đến trêu chọc Lạc mỗ, ta một kẻ tán tu cũng không sợ người đứng sau ả trả thù! Cáo từ!"
Dứt lời, Lạc Hồng hóa thành một đạo độn quang màu lam, bay thẳng lên trời.
Đổng Lê Quân hướng Diệp Chính thị lễ, rồi vội vàng đi theo.
Sau khi hai người đi khỏi, từ trong bóng tối của một bồn hoa bước ra một quái nhân đầu to tướng mạo hung tợn, không khách khí ngồi xuống đối diện Diệp Chính, cầm lấy bầu rượu uống ừng ực.
"Lão Thất, chuyện của người kia điều tra thế nào rồi?"
Diệp Chính rõ ràng nhận ra quái nhân đầu to, thần sắc nghiêm túc hỏi.
"À! Thời gian quá ngắn, vẫn chưa điều tra được gì hữu dụng. Chỉ biết vị Lạc đạo hữu này đích xác đến từ Liêu Châu, từng ở trong một gia tộc tu tiên, cũng đã thu một người làm đồ đệ.
Từ những thông tin thu thập được, vị Lạc đạo hữu này rất có thể đã có được truyền thừa hoàn chỉnh của cổ tu, thần thông hắn là không kém.
Mặc dù lai lịch của hắn vẫn còn nhiều điểm chưa rõ, nhưng khả năng hắn là tán tu là rất lớn."
Quái nhân đầu to tiện tay ném bầu rượu, kể hết những thông tin mình điều tra được.
Hắn cũng là huyết mạch đích hệ của Diệp gia, nhiều năm trước vì bị chính ma hai đạo hãm hại mà giả chết trốn thân, vẫn luôn ẩn mình tu luyện, sớm đã là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ.
Vậy nên, Diệp Chính hoàn toàn tin tưởng lời hắn nói.
"Đổng Lê Quân nói hắn là tán tu Liêu Châu, nguyện ý xác nhận điều này, cũng có thể tăng thêm vài phần độ tin cậy.”
Diệp Chính nhíu chặt mày, trầm ngâm gật đầu, rồi nói tiếp:
"Lai lịch không rõ cũng không sao, chỉ cần không phải người của chính ma hai đạo, thì có thể lợi dụng được.
Đúng rồi Lão Thất, Hàn trưởng lão gần đây có động tĩnh gì không? Tu vi của người này tuy kém chúng ta một bậc, nhưng vẫn khiến ta có cảm giác bất an."
"Tên kia cùng Nhị điệt tử của hắn vẫn luôn canh giữ ở Nam Cương, phụ trách phong tỏa tin tức, an phận đến mức có chút quá đáng."
Quái nhân đầu to cũng không có ấn tượng tốt về Hàn trưởng lão, ngữ khí hung tợn nói.
"Người này tiến vào Côn Ngô Thần Sơn chắc chắn có mưu đồ riêng, đến lúc đó Lão Thất ngươi để ý đến hắn nhiều hơn, đừng để hắn phá hỏng đại kế của Diệp gia chúng ta!"
Diệp Chính nắm chặt hai tay, hai mắt như bốc lửa nói.
"Yên tâm, ta cũng là người của Diệp gia, ta biết phải làm gì."
Quái nhân đầu to cười thâm trầm.
...
Một canh giờ sau, trên vùng hoang vu Tấn Kinh, hai vệt độn quang một trước một sau xé toạc màn đêm, giống như sao băng.
"Lạc huynh, đây không phải là hướng về Đãng Khí Sơn, chúng ta định đi đâu vậy?"
Đổng Lê Quân nghẹn nửa ngày, cuối cùng không nhịn được hỏi.
"Trước khi trở về, Lạc mỗ định tiện đường ghé thăm Thanh Vân Quan một chuyến. Đổng tiên tử nếu sợ ảnh hưởng đến Hồng Nho Thư Viện, cứ về trước đi."
Lạc Hồng không phải là người bị đánh mà không trả miếng. Tiêu quan nhi muốn tính kế hắn, hắn cũng phải có sự chuẩn bị.