Bị dọa cho giật mình, Lục Trúc đã sớm trốn sau lưng Lạc Hồng, mếu máo chực khóc nhìn vị lão giả mặc thanh bào đang từ trên cầu thang đi xuống.
Lạc Hồng dùng thần thức quét qua, liền biết đối phương là tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ, tám chín phần mười là chỗ dựa của đám thanh niên nam nữ này. Lập tức hắn không chút khách khí, hừ lạnh một tiếng nói:
"Đạo hữu thật lợi hại, dạy dỗ vãn bối chỉ vì chút chuyện nhỏ, liền muốn chặt tay người ta! Nếu không phải Lạc mỗ vừa vặn có mặt, đám người này hôm nay một ai cũng sống không được!"
Dứt lời, hắn vung tay áo, hất đám thanh niên nam nữ ở cửa bay ra ngoài, ngã nhào lăn lộn.
Tuy Lạc Hồng hành động rất không khách khí, nhưng lão giả họ Hạ kia lại khẽ buông lỏng sắc mặt.
“Tổ gia gia, ta.
Thiếu nữ mặc cung trang ôm cái mông đau nhức, vẻ mặt ủy khuất muốn giải thích.
Nói ra thì nàng thật oan uổng, lần này mầm tai vạ đều do đám công tử cẩm bào tự ý gây ra, nàng vốn không định làm khó Lục Trúc.
"Không cần nhiều lời, tổ gia gia hiểu, con lui xuống trước đi."
Lão giả họ Hạ biết rõ tính cách của thiếu nữ cung trang, nên không cần nàng giải thích, cũng đoán được ngọn nguồn sự việc.
Ông ta cũng biết vị tu sĩ Nguyên Anh đang nổi giận ngoài cửa kia, kỳ thực đã rất nương tay, nếu không đâu chỉ khiến đám người kia chịu chút đau da thịt. Ngay cả công tử cẩm bào bị thương nặng nhất, chỉ cần dùng một viên linh đan khôi phục ngoại thương là khỏi hắn, cái giá này đối với người đứng sau hắn mà nói, không đáng nhắc tới.
Nhưng việc này xảy ra quá mức trùng hợp, e rằng không dễ dàng dàn xếp.
Để tránh cuộc tranh đấu giữa các tu sĩ Nguyên Anh làm liên lụy đến thiếu nữ cung trang, ông ta chỉ có thể bảo nàng mau chóng rời đi.
Thiếu nữ cung trang cũng là người thông minh, lập tức sắc mặt trắng bệch, vội vàng đứng dậy đi cửa sau.
Ngay sau đó, một tràng tiếng bước chân dồn dập vang lên sau lưng lão giả họ Hạ, một người mặc áo mãng bào, vẻ mặt uy nghiêm xuất hiện.
Khi hắn nhìn thấy công tử cẩm bào ngất xiu trong quầy, sắc mặt lập tức tái mét, thoắt một cái đã đến bên cạnh đối phương, xoay người nhét một viên đan được vào miệng hắn.
Thấy khí tức của công tử dần khôi phục, người mặc áo mãng bào bỗng ngẩng đầu, hai mắt gắt gao nhìn Lạc Hồng, tức giận ngút trời.
"Vị đạo hữu này cớ gì trọng thương huyền tôn của Diệp mỗ? Ngươi thân là tu sĩ Nguyên Anh lại ra tay với tiểu bối, không thấy hổ thẹn sao?!"
"Ha ha, lệnh tôn vì chút chuyện nhỏ, định chặt tay đệ tử của Lạc mỗ, ngang ngược như vậy, Lạc mỗ dạy dỗ một hai thì sao? Nếu không phải thấy nó còn trẻ người non dạ, giờ này hắn làm sao còn mạng?!"
Lạc Hồng cười lạnh nói, hắn vừa dùng thần niệm dò xét qua các tầng còn lại của cửa hàng này, phát hiện có rất nhiều tu sĩ Nguyên Anh đang tụ tập ở đây, thậm chí có cả một vị Nguyên Anh hậu kỳ.
Chăng biết họ đang tổ chức giao dịch hội, hay là mưu đồ bí mật gì.
Nhưng dù thế nào, vị tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ họ Diệp trước mặt này, hiển nhiên không có ý định bỏ qua.
Dù sao bên trên có nhiều đồng đạo đang nhìn, nếu hắn nhẫn nhịn, mặt mũi coi như vứt đi.
Quả nhiên, nghe Lạc Hồng đáp lại, hàn khí trên mặt người mặc áo mãng bào càng tăng, nghiến răng nói:
"Nói vậy, Diệp mỗ còn phải đa tạ đạo hữu quản giáo?"
“Ha ha, Diệp đạo hữu không cần khách khí."
Lạc Hồng không hề nhượng bộ, phảng phất không biết hậu quả của lời nói này, cười nhạt một tiếng.
"Tốt! Tốt! Vậy để Diệp mỗ lĩnh giáo thần thông của đạo hữu!"
Vừa dứt lời, người mặc áo mãng bào đã giận dữ tế ra một viên ấn tỉ màu vàng kim.
Trên cầu thang, lão giả họ Hạ thấy vậy khẽ lắc đầu, nhưng không khuyên can, chỉ lặng lẽ dùng pháp lực bảo vệ cửa hàng, tránh bị sập.
Đúng lúc này, một giọng nói lạnh nhạt truyền vào tai ông ta:
"Vô vị, quỳ xuống cho Lạc mỗ!"
Một tiếng ra lệnh vang lên, lập tức một cỗ cự lực vô hình đè lên người mặc áo mãng bào.
Thần thông của Lạc Hồng đến quá nhanh, quá bất ngờ, người mặc áo mãng bào kinh hãi, dồn pháp lực muốn chống lại cỗ cự lực này, nhưng rất nhanh hắn phát hiện mình không thể làm được.
Chỉ nghe "ầm" một tiếng vang lớn, hai đầu gối của người mặc áo mãng bào hung hăng nện xuống mặt đất.
Trên mặt đá xanh của cửa hàng sáng lên một mảnh phù văn cấm chế, nhưng chỉ chống đỡ được hai lần, liền tan biến.
Lập tức, đá xanh dưới đầu gối người mặc áo mãng bào vỡ vụn, một cái hố nhỏ từ từ hình thành.
Mọi chuyện xảy ra quá nhanh, người mặc áo mãng bào ngơ ngác một thoáng, mới phát hiện mình bị người ta bắt quỳ xuống, lập tức mặt đỏ bừng, gào thét giận dữ!
Nhưng dù hắn thi triển bí thuật gì, vận dụng thần thông gì, đều không thể nhấc đầu gối lên khỏi mặt đất, phảng phất đối phương đè cả một phiến thiên địa lên người hắn.
Một lát sau, người mặc áo mãng bào rốt cục khôi phục chút lý trí, sắc mặt từ đỏ bừng chuyển sang trắng bệch, hiển nhiên ý thức được mình đã đắc tội một đại thần thông tu sĩ!
Cũng không trách hắn chậm hiểu, tuy Lạc Hồng không che giấu tu vi, nhưng chỉ thần riệm tự nhiên tràn ra, cũng đủ nhiễu loạn tu sĩ dưới Nguyên Anh hậu kỳ.
"Cái này... Lạc đạo hữu, Diệp huynh chỉ là nhất thời hồ đồ, mong đạo hữu nể mặt!"
Lão giả họ Hạ kinh hãi tột độ, kiêng kỵ chắp tay nói với Lạc Hồng.
Động tĩnh lớn như vậy ở tầng một, dĩ nhiên không thể giấu được các tu sĩ Nguyên Anh còn lại trong lầu, đặc biệt là vị tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ kia.
Ngay sau lời của lão giả họ Hạ, một giọng nói hùng hậu vang lên ở tầng một.
"Đạo hữu đến đây hăn cũng vì thủy phủ kia, Diệp huynh là địa chủ ở đó, đạo hữu chỉ bằng thu thần thông, cùng Dịch mỗ bàn bạc một phen.”
"Ách... Lạc đạo hữu, là... Diệp mỗ bất hiếu tử tôn xúc phạm quý đồ, Diệp mỗ nguyện nhận lỗi, xin... giơ cao đánh khẽ!"
Thấy pháp lực hao tổn hơn phân nửa, áp lực trên người vẫn không giảm, người mặc áo mãng bào hoảng loạn, vứt bỏ mặt mũi, cầu xin Lạc Hồng tha thứ.
"Ừm? Người này họ Dịch? Vừa rồi đám nam nữ kia gọi thiếu nữ kia là quận chúa, chẳng lẽ người này là Dịch Tẩy Thiên, một trong tứ đại tán tu của Đại Tấn?"
Lạc Hồng âm thầm suy đoán, ngẩng đầu nhìn lão giả họ Hạ nói:
“Các hạ có phải Hạ Đình Sơn, một trong tứ đại tán tu của Đại Tấn?”
"Lạc đạo hữu biết Hạ mỗ? Không sai, Hạ mỗ chính là người mà đạo hữu nói. Vừa truyền âm là đại ca trong bốn huynh đệ chúng ta."
Hạ Đình Sơn hơi sững sờ, rồi lộ vẻ thoải mái nói.
"Xem ra không sai, người trên lầu kia là Dịch Tẩy Thiên."
Lạc Hồng nhíu mày, thầm nghĩ, rồi thuận tay thu hồi càn khôn chi lực trên người người mặc áo mãng bào.
"Đa tạ Dịch huynh mời, bất quá Lạc mỗ không vì thủy phủ gì mà đến, không lên lầu đâu, cáo từ!”
Dứt lời, Lạc Hồng tóm lấy bả vai Lục Trúc, hóa thành một đạo độn quang màu lam, bay thẳng về phía Đãng Khí Sơn.