Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại

Lượt đọc: 3637 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 150
muốn hỏi thì bắt thôi!

❊ ❊ ❊

“Tuy không phải đích thân Phong Bất Quy gây ra, nhưng tám phần cũng do y sắp xếp, ý ta là Tông Hạo.” Vân Thiêm Y cau mày: “Còn vì chuyện gì, chỉ có thể là vì việc đột phá của Phong Bất Quy.”

Nàng nhìn thoáng qua, lắc đầu: “Ta không thể nói ra yêu cầu đột phá của y, bởi vì ta là bước mấu chốt nhất.”

Một khi nhân quả thiên đạo biết rằng Vân Thiêm Y đã đoán ra yêu cầu đột phá của Phong Bất Quy, e là Phong Bất Quy sẽ phải thay đổi kế hoạch.

Y vì đột phá mà làm quá nhiều chuyện thương thiên hại lí, đã đến nước này, nếu phải bắt đầu từ con số không, Phong Bất Quy có điên hay không thì Vân Thiêm Y không rõ, nhưng thiên hạ chúng sinh sẽ không chịu nổi sự tàn phá của Phong Bất Quy.

Hơn nữa, nếu y phát điên rồi tẩu hỏa nhập ma, chỉ dựa vào Đế Thiếu Cẩm và Kính Thành Tuyết thì không thể giết y được.

Hai người này đều không phải tu sĩ am hiểu chiến đấu.

Chỉ có thể nhẫn nhịn không tiết lộ ra.

“Nhưng mà, hẳn là Phong Bất Quy sẽ không sử dụng quỷ thai.” Vân Thiêm Y nói: “Lần trước tiêu diệt quỷ thai cũng có y, khi ấy không giống như giả vờ, dù sao quỷ thai là sự tồn tại vi phạm thiên đạo, nếu y nhúng tay vào, sẽ không thể phi thăng lên ngôi đế.”

Ngôi vị Đế Tôn, tuyệt đối sẽ không thuộc về một kẻ táng tận lương tâm đảo lộn trắng đen.

“Chỉ có thể là, Phong Bất Quy muốn đối phó ta nên sắp xếp Tông Hạo, ngược lại trở thành quân cờ cho kẻ khác lợi dụng.”

Tông Hạo biến thành con rối của Tình tu.

“Hơn nữa chắc chắn chuyện này xảy ra sau một năm Phong Bất Quy bị phong ấn.”

“Có người trong Tình tu đã phản bội Phong Bất Quy.” Vân Thiêm Y nhìn sang Cung Mộng: “Trò đã từng là Tình tu tam phẩm, có biết được gì không?”

Cung Mộng lắc đầu: “Xưa nay ta không qua lại với Tình tu Tuyệt Tình Đạo, cũng không tôn thờ lão tổ Tình tu, nếu thật sự có người phản bội y, vậy chỉ có thể là người của Si Tình Đạo.”

Liệt Tình Đạo có tu vi không cao, Tuyệt Tình Đạo lại tôn Phong Bất Quy làm tín ngưỡng.

Chỉ còn lại Si Tình Đạo.

“Ta có thể đi hỏi thăm thử xem.”

Vân Thiêm Y gật đầu: “Chú ý an toàn.”

Nàng lại nói với Thố Vinh: “Đến lúc đó ông hãy giúp đỡ trò ấy.”

“Vâng.” Thố Vinh đứng ra nói: “Vậy lão hủ xin tổng kết lại, tình huống hiện giờ là thế này, Yêu tu Li Cốt chân nhân đã qua đời, Kiếm tu Tông Hạo bị ai đó đưa nội hải của Li Cốt chân nhân vào biến thành Li Cốt chân nhân. Việc này đều có thể làm được, đúng không?”

Cung Mộng gật đầu: “Có thể, có điều… Vị Kiếm tu này e rằng cũng không sống nổi nữa.”

“Tình tu tự mình tu luyện thì không thành vấn đề, nhưng muốn tiến hành cải biến tu sĩ đạo khác, chí ít phải hoàn toàn khống chế đối phương mới được.”

Nói xong, nàng ta lại đi qua ấn vào khoang bụng Tông Hạo, xác thực suy đoán của mình: “Đúng rồi, chỉ còn là vỏ rỗng thôi, hoàn toàn trở thành con rối, chắc chắn còn có người thao túng gã.”

“Lúc ngài bắt gã có để ý thấy gì không?” Kính Thành Tuyết hỏi Đế Thiếu Cẩm.

Đế Thiếu Cẩm ngẩn ra: “Không có.”

“Người thao túng chưa chắc đã ở bên cạnh.” Cung Mộng nói: “Muốn biết cụ thể, có lẽ cần thứ đó.”

Nàng ta lại chỉ trỏ ra hiệu về phía Tông Hạo.

Nhìn thấy cả đám người đều mơ màng, Cung Mộng thở dài, nói thẳng: “Phải mổ xẻ gã ra, ta mới biết được.”

“Ui -” Thố Vinh nhăn hàng lông mày bạc.

“Không gấp đâu, Thố Vinh, ông nói tiếp đi.”

“Tuân mệnh.” Thố Vinh không nhìn Cung Mộng nữa, nói tiếp: “Vừa rồi lão hủ đã nghĩ, nếu vị Yêu tu mà vạn người một lòng nâng đỡ lại là Kiếm tu bị Tình tu giật dậy, vậy vị Ma tu Hải Nguyệt chân nhân kia thật sự không có vấn đề sao? Tuy Vấn Tâm tu sĩ nói Hải Nguyệt chân nhân có thể là vì Vô Ảnh chân nhân, nhưng đó cũng chỉ là suy đoán của bà ấy dựa trên ‘Giải Thoát Tiên Pháp’, nếu… Hải Nguyệt chân nhân là do bọn chúng tạo ra để lừa gạt Phục Quang chân nhân thì sao? Để Phục Quang chân nhân tin rằng Hải Nguyệt chân nhân muốn hồi sinh Vô Ảnh chân nhân, nhưng thật ra lại dùng quỷ thai áp chế Vô Ảnh chân nhân, hoặc dùng quỷ thai đến giúp Hải Nguyệt chân nhân thăng lên nhất phẩm.”

“Có lẽ, Ma tu Hải Nguyệt chân nhân cũng chưa chắc là Hải Nguyệt chân nhân thật sự.”

Cung Mộng nói: “Quá trình dung hợp chỉ có thể từ cao xuống thấp, ví dụ như ta có thể trở thành Kiếm tu ngũ phẩm, nhưng Tình tu ngũ phẩm không thể trở thành Kiếm tu nhị phẩm được, chênh lệch nội hải quá lớn, không thể dung nhập sẽ chết bất đắc kỳ tử, Hải Nguyệt chân nhân là Ma tu nhị phẩm, vậy người giả mạo nhất định là một nhị phẩm.”

Kính Thành Tuyết nói: “Để ta điều tra, xem có chân nhân nhị phẩm nào đột ngột biến mất không.”

“Làm sao tra được.” Đế Thiếu Cẩm nói: “Nếu người ta bế quan, chúng ta cũng không thể kiểm chứng được.”

Hắn dừng một lát: “Lão Kính, đi theo ta.”

Kính Thành Tuyết sửng sốt: “Đi đâu?”

“Không phải chỉ là Hải Nguyệt chân nhân sao, bắt tới là biết.”

Tình huống bên phía Ma tu tương đối phức tạp, có rất nhiều các loại trận pháp, kéo Kính Thành Tuyết theo sẽ ổn thỏa hơn.

Kính Thành Tuyết có phần bất đắc dĩ, liếc nhìn Vân Thiêm Y.

Vân Thiêm Y gật đầu: “Bắt!”

TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »