Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại

Lượt đọc: 3701 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 159
ra vẻ xong rồi thì đánh nhanh thắng nhanh đi!

❊ ❊ ❊

Thố Vinh không nói gì.

Lão đang cân nhắc.

Sau đó lão giảm thần thức của mình xuống, chỉ để một mình Vân Thiêm Y có thể nghe được: "Tôn thượng, Bạch Phan là Pháp tu nhị phẩm, cẩn thận vẫn hơn, nếu như có thể thì giết ngay lập tức, đừng giao lưu nhiều."

"Pháp tu?" Vân Thiêm Y nhìn ông lão đối diện một cái.

Đối phương cũng đang quan sát Vân Thiêm Y, đồng thời quét thần thức qua đây.

Vân Thiêm Y vốn đang dùng mây mù trong Lưu Ly Huyễn Cảnh bao phủ kiếm phách của mình, dù sao nếu bị người khác phát hiện nàng là Kiếm Đế cũng không phải chuyện tốt, đặc biệt là trong giai đoạn nàng đang muốn rèn luyện.

Có điều đối mặt kẻ địch của Thố Vinh, nàng trực tiếp huỷ bỏ mây mù.

Muốn quét thì quét, muốn nhìn thì nhìn!

Lúc Bạch Phan cảm nhận được kiếm phách Kiếm Đế trên người Vân Thiêm Y, theo bản năng lùi về sau một bước.

Kiếm Đế chí tôn?!

Trong khoảnh khắc ông ta lùi về sau, kiếm của Vân Thiêm Y đã ra khỏi vỏ.

Mà ngay lúc nàng nhảy lên, ngay sau đó đại trận của Thố Vinh cũng phát động.

Bọn họ từng phối hợp nhiều lần như vậy, tất nhiên là cực kỳ ăn ý.

Chỉ có Cung Mộng giống như kẻ ngoài cuộc, đứng tại chỗ không biết làm sao.

Nàng ta nên làm gì?

Chẳng mấy chốc Cung Mộng đã hiểu được vai trò của mình, sói tuyết xung quanh bắt đầu bày ra tư thế chiến đấu.

Là để nàng ta xử lý đám sói tuyết này đúng không!

Cung Mộng mới vừa nắm chặt kiếm đã nghe thấy trên không trung truyền đến tiếng la thanh thuý: "Xuân Sơn Đa Nguyệt!"

Từ từ, đây không phải kiếm thức nàng ta từng dùng à?!

"Nhìn!"

Vân Thiêm Y hét lên với Cung Mộng.

Nhìn kỹ, cái gì mới thật sự là Xuân Sơn Đa Nguyệt.

Thố Vinh nắm chặt gậy chống, không thèm nhìn đối diện, một Vận Linh Trận màu xanh biếc chồng lên trên một Tụ Linh Đại Trận màu vàng, đây là trận pháp lão thiết kế riêng cho Vân Thiêm Y, trung tâm Vận Linh Trận chính là kiếm gỗ linh thụ, có thể tối đa hóa việc luân chuyển linh khí ẩn chứa bên trong kiếm gỗ để cung cấp cho Vân Thiêm Y sử dụng.

"Thố Vinh!" Bạch Phan mắng một tiếng, vốn định mắng lão trốn sau lưng nữ nhân tính là gì.

Nhưng nữ nhân này là Kiếm Đế chí tôn.

Đây là người chống lưng cấp bậc gì chứ! Nếu như ông ta có, ông ta cũng sẽ trốn sau lưng Kiếm Đế chí tôn! Điểm này nói ra tuyệt không mất mặt, thậm chí còn rất vinh quang!

Đáng tiếc ông ta không có!

Thố Vinh căn bản không để ý tới ông ta, hết sức chăm chú phụ tá Vân Thiêm Y.

Mà Cung Mộng ở sau lưng Thố Vinh thì trợn mắt há hốc mồm nhìn Vân Thiêm Y đang lơ lửng trên không trung.

Nàng ta cũng từng dùng Xuân Sơn Đa Nguyệt, nhưng so với Vân Thiêm Y, quả thật chính là ấu trĩ như trẻ con múa gậy.

Phía sau Vân Thiêm, kiếm khí tạo thành một vầng trăng tròn to lớn, thậm chí còn tản ra ánh sáng linh khí nhàn nhạt.

Trăng sáng treo cao, vang vọng cả thung lũng.

Rõ ràng là núi tuyết, là cánh đồng tuyết, nhưng khi kiếm trận vận chuyển, tất cả tuyết đọng xung quanh thoáng chốc tan rã, lộ ra màu nâu nguyên thuỷ của rừng rậm.

Nước tuyết lẫn vào trong đất, cỏ non bát ngát mọc lên.

Ngày xuân đã tới.

Bạch Phan biết hiện tại bản thân không trốn thoát được.

Kinh sợ, là chết.

Chiến, nói không chừng còn có thể kéo theo Thố Vinh!

"Các con!"

Ông ta móc một cái gậy chống hình đầu sói ra khỏi tay áo rách rưới: "Nghe lệnh của ta!"

Từ "lệnh" kia còn chưa kịp nói xong.

Trời bắt đầu mưa.

Cung Mộng rùng mình xoay người nhảy vụt lên cây, giơ tay hứng giọt nước mưa, ngay sau đó lòng bàn tay nàng ta bị cắt ra vài tia máu.

Đây nào phải mưa bình thường, là mưa kiếm khí, là mưa linh áp mới đúng!

"Grào!" Bộ lông trắng tinh của đám sói tuyết đã bị máu tươi nhuộm đỏ, chúng nó vẫn nhằm phía Thố Vinh như tre già măng mọc.

Nhưng tất cả đều bị "mưa xuân" mịt mờ cản lại.

"Tôn thượng."

Thố Vinh khẽ gọi.

Đối với Vân Thiêm Y của hiện tại mà nói, Xuân Sơn Đa Nguyệt tiêu hao rất nhiều linh khí.

Ra vẻ xong rồi thì đánh nhanh thắng nhanh đi!

Ra vẻ thêm một lúc nữa, cho dù có hai cái trận pháp cũng không cung cấp nổi ngần ấy linh khí đâu!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »