Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại

Lượt đọc: 3634 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 165
sư phụ?

❊ ❊ ❊

Bên trong hộp là một chiếc vòng tay.

Đầu ngón tay Cung Mộng ngưng tụ thành một trận pháp nho nhỏ, đây là trận pháp của Tình tu, dùng để thí nghiệm xem có khí độc không.

Vân Thiêm Y thấy nàng ta hành xử thì không khỏi thở dài: “Còn cẩn thận hơn cả ta nữa.”

Thố Vinh định lên tiếng, ngài biết cẩn thận à?

Nhưng ngẫm lại, từ sau khi trở thành Vân Thiêm Y, Kiếm Đế tôn thượng đúng là cẩn thận hơn nhiều.

Lúc trước khi tiến vào bí cảnh, tôn thượng nào có biết cẩn thận là gì, xưa nay đều là không phục thì tiếp chiêu.

Có điều hiện giờ Vân Thiêm Y chỉ mới là lục phẩm, nếu không cẩn thận, e là khó sống đến trở lại ngôi vị Kiếm Đế.

Nghĩ đến đây, Thố Vinh lại cảm thấy vô cùng đau lòng.

“Cẩn thận vẫn hơn.” Lão kìm nén sự chua xót: “Dù sao Cung Mộng cũng là Tình tu, các tu sĩ hệ pháp vốn cẩn thận mà.”

“Sư phụ.” Còn đang trò chuyện, Cung Mộng đã trở lại: “Bên trong vòng tay không có độc, không quét ra được là chất liệu gì, người thật sự muốn lấy nó à?”

“Lấy.”

Cung Mộng liếc mắt nhìn Thố Vinh, cuối cùng vẫn duỗi tay ôm hộp gỗ đàn hương đến, mở ra nhìn thoáng qua trước rồi mới đưa cho Vân Thiêm Y.

Bên trong là một chiếc vòng tay vàng, Vân Thiêm Y kiểm tra qua một lượt, trên vòng tay không khắc bất kỳ ký tự nào.

“Thoạt nhìn không có gì đặc biệt, nhưng có một vòng tay như thế này trong tủ bảo vật, bản thân chuyện này đã khác thường rồi.” Cung Mộng nói năng hùng hồn, dẫn chứng lý lẽ, lại hỏi: “Chúng ta mang theo luôn à?”

“Mang theo đi.” Vân Thiêm Y nói: “Bao giờ rời đi thì để lại.”

Cung Mộng đóng kín hộp gỗ đàn hương, ba người bước tới cầu thang đi lên lầu trên, mỗi khi bước qua căn phòng nào đều ngó vào xem thử.

Tới khuê phòng, Cung Mộng nhìn trận pháp trên tường thì hơi thắc mắc: “Sao trận pháp này lại lộ ra ngoài thế, không dùng thứ gì để che giấu sao?”

Vừa nói, Vân Thiêm Y vừa lấy một cuộn tranh từ trong ngực ra treo lên trên tường.

Cung Mộng: “...”

Vân Thiêm Y hắng giọng: “Lúc trước ta đến đây cùng Đế Thiếu Cẩm, vì muốn hỏi rõ người trong tranh là ai nên mang đi, giờ đây châu về Hợp Phố.”

Cung Mộng: “Từ từ, người treo lên rồi sao bọn ta có thể thấy trận pháp ở sau đó được?”

Vân Thiêm Y nói: “Không cần xem đâu, ta đã thử trận pháp này rồi, không phải kỳ ngộ của ta, có vào cũng chỉ đi sang gian phòng kế bên thôi.”

“Không phải kỳ ngộ của sư phụ, nhưng có thể là kỳ ngộ của ta nha. Hơn nữa, còn có Thố Vinh cơ mà?”

Thố Vinh nghe cái hiểu ngay: “Chắc không có liên quan đến lão hủ đâu.”

Vân Thiêm Y suy nghĩ: “Vậy tự trò gỡ tranh mỹ nhân xuống đi, sẽ thấy được trận pháp ở đằng sau.”

Cung Mộng ngập tràn khí thế gỡ tranh mỹ nhân xuống, vô cùng tự tin bước vào trận pháp.

Rất nhanh sau đó, nàng ta ủ rũ quay về từ gian phòng kế bên.

Vân Thiêm Y nhướng mày: “Vi sư đã nói rồi mà.”

“Cũng không biết là kỳ ngộ của ai nữa, không lẽ đấy không phải cơ duyên mà là bức tường này bị hỏng, cho nên dùng trận pháp lấp vào?”

Vân Thiêm Y không nói nên lời: “Lên lầu thôi.”

Đi lên trên lầu, chính là nơi Thanh Doanh chân nhân bị trói.

Vô số màn lụa bay lất phất trước mặt, Vân Thiêm Y không cảm thấy gì, nhưng Cung Mộng lại rất khó chịu: “Vừa nhìn là biết nơi của Tình tu rồi, chẳng biết là ai quy định Tình tu phải dùng màn lụa, thật là phiền phức.”

Vân Thiêm Y vốn định nói, đây là tật xấu của Phong Bất Quy.

Nhưng trong nháy mắt nàng lại nghĩ tới một việc, Thanh Doanh chân nhân đã sử dụng màn lụa từ trước thời của Phong Bất Quy.

“Có lẽ màn lụa có một ý nghĩa nào đó với Tình tu…” Vân Thiêm Y liếc mắt nhìn Cung Mộng, thở dài.

Không cần biết có ý nghĩa gì, dù sao cũng không thể trông chờ vào đứa đồ đệ ngờ nghệch này được.

Mà lúc này, Cung Mộng cũng đã nhìn thấy Thanh Doanh chân nhân bị cố định trên đỉnh lầu.

Nàng ta hoàn toàn ngơ ngác: “Sư phụ?”

Sư phụ???

TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »