Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại

Lượt đọc: 3704 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 156
không thể nào chỉ là vì rảnh rỗi đúng không

❊ ❊ ❊

"Thật sự có loại gậy thọc phân đó á!" Chiếu Dạ siết chặt nắm tay: "Chờ ta phát hiện, bà đây đốt tất cả bọn chúng thành than!"

Vân Thiêm Y cười: "Minh Hàn Đăng đâu?"

Chiếu Dạ nhún vai: "Ta biết thế nào được."

Cũng không phải Vân Thiêm Y làm khó bà ấy, Chiếu Dạ làm việc chính là tùy hứng như vậy.

Bình thường điều tra, nàng đều phái Thố Vinh đi, lần này cũng gọi Thố Vinh tới nói cho lão nghe tình huống.

Sau khi Thố Vinh nhận lệnh rời đi, Vân Thiêm Y nghênh đón vị khách thứ ba.

Phục Quang chân nhân.

Vừa nhìn thấy Vân Thiêm Y từ xa hắn ta đã hành lễ lớn với nàng.

Vân Thiêm Y cười nói: "Lại đang làm gì vậy?"

"Cảm tạ Kiếm Đế tôn thượng, loại bỏ tai hoạ ngầm giúp Ma tu."

Vân Thiêm Y nói: "Ngươi biết."

"Vâng." Phục Quang chân nhân nói: "Tuy rằng Trận tu lão tổ đã che giấu, nhưng dường như cũng tận lực để lại cho ta một chút manh mối."

"Vậy giữa ngươi và Hải Nguyệt chân nhân, còn có Ma tu, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, hãy nói thật đi. Hiện tại là thời điểm mọi người cùng tồn vong, đừng đợi đến lúc đại lục hỗn loạn mới hoàn toàn hối hận."

Phục Quang chân nhân gật đầu, mặt lại lộ vẻ khó xử, thấp giọng nói: "Không biết ta có thể gặp tôn thượng một lát không?"

Tôn thượng trong miệng hắn ta hẳn là là Tôn Thanh Y, hoặc là nai con chuyển thế của Tôn Thanh Y.

Vân Thiêm Y nói thẳng: "Nàng ta ở trong ảo cảnh của Thú Đế tôn thượng, chờ ngươi nói xong, có thể gặp."

Lúc này Đế Thiếu Cẩm đang ra ngoài liên hệ tu sĩ nhị phẩm mà hắn quen, không ở trên núi Mộ Kiếm.

Phục Quang chân nhân liên tục gật đầu: "Tất nhiên ta sẽ biết gì nói nấy."

Dứt lời, hắn ta thở dài: "Ta vẫn luôn bị Hải Nguyệt chân nhân lừa."

"Ban đầu hắn đưa ra nhiều lý do khác nhau, hắn nói với ta rằng mọi chuyện đều là vì tìm kiếm và bảo vệ chuyển thế của tôn thượng, mãi cho đến kiếp thứ chín mới thôi, sau đó tự tay giáo dục."

"Đương nhiên lúc ban đầu hắn không nói như vậy, hắn nói muốn liên tục giết tôn thượng chuyển thế, nhanh chóng để tôn thượng tới kiếp thứ chín, nhưng sau khi ta hết lòng khuyên can, hắn thay đổi suy nghĩ, đáng buồn là lúc đó ta còn vui mừng, ai ngờ đây chỉ là một vở diễn."

"Muốn cho ta đồng ý sớm tìm được chuyển thế của tôn thượng, trước hết đưa ra một phương án ta tuyệt đối không thể đồng ý, lại để ta 'thay đổi' hành vi của hắn, vậy thì quá trình khuyên nhủ hao tổn tinh thần sẽ làm ta theo bản năng tán thành bị phương án được “thay đổi”.

"Cắt ngang một chút." Vân Thiêm Y hỏi: "Hắn tìm chuyển thế của Tôn Thanh Y cần thông qua ngươi?"

"Trên thế giới này, chỉ có ta mới có thể nhanh chóng tìm được chuyển thế của tôn thượng, giữa ta và tôn thượng có huyết hồn khế ước. Kiếm Đế chí tôn cầm Huyết Ngưng Châu của tôn thượng, nếu kết hợp với Ấn Luân Hồi, cũng sẽ tìm được tôn thượng rất nhanh."

Tất nhiên là Hải Nguyệt chân nhân không biết chuyện Huyết Ngưng Châu, muốn tìm được Tôn Thanh Y, chỉ có thể lừa Phục Quang chân nhân.

"Sau đó thì sao?"

"Đối với các Ma tu, lí do của hắn là xây dựng lại Hải Vực, qua nhiều năm như vậy, tu sĩ Ma tu sống nhờ địa bàn của người khác cũng chẳng dễ chịu gì. Tuy rằng Yêu tu thú tộc nhiệt tình hiếu khách, nhưng các Yêu tu nhân tộc... đặc biệt là mấy năm nay càng thêm quá đáng, quả thực là càng ngày càng quá mức. Mâu thuẫn giữa Yêu tu và Ma tu không ngừng trở nên gay gắt."

Vân Thiêm Y thầm nghĩ, đây chỉ sợ là chuyện tốt mà Tình tu mai phục giữa hai bên làm.

"Hành động thực tế của hắn... còn phải xin Kiếm Đế chí tôn chỉ rõ."

"Phỏng đoán sơ bộ là muốn khiến đại lục hỗn loạn, thiên đạo mất cân bằng." Thiên đạo vốn đã có xu thế sụp đổ, nếu không có Đế Tôn mới xuất hiện, chắc chắn sụp đổ.

Đến lúc đó, sẽ xảy ra chuyện gì…

Ai cũng không biết.

"Sao lại có loại người như vậy chứ." Phục Quang chân nhân nhíu mày: "Tu đạo không vì phi thăng, không vì thương sinh linh, chỉ vì hủy thiên diệt địa? Bọn họ có thể được chỗ tốt gì!"

Vân Thiêm Y biết đâu được.

Giữa nàng và đám gậy thọc phân e sợ thiên hạ không loạn không có bất kỳ thấu hiểm và cảm thông nào.

Có điều, âm mưu lớn như vậy, tất nhiên vẫn có lợi ích thôi thúc.

Không thể nào chỉ là vì rảnh rỗi đúng không?

"Có lẽ, đối phương muốn thành lập quy tắc đại lục hoàn toàn mới." Vân Thiêm Y than thở: "Tự biết phi thăng vô vọng, nên không muốn có thêm vị Đế Tôn nào khác xuất hiện."

"Tiểu nhân!"

Phục Quang chân nhân hừ một tiếng.

Vân Thiêm Y hỏi hắn ta: "Ngươi có quen biết Tình tu nào đáng tin không?"

Phục Quang chân nhân cười khổ: "Quen thì có quen vài người, nhưng đáng tin... Hiện tại ta không biết còn có thể tin tưởng người nào."

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »