Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại

Lượt đọc: 3770 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 168
đừng nói ra

❊ ❊ ❊

Vân Thiêm Y không nói nên lời.

“Ta có thể sinh ra loài huyễn sinh à?”

“Đâu trách ta được.” Cung Mộng uất ức: “Ta đâu dùng thần thức quét qua.”

Đối với Tình tu bọn họ, không quét thần thức bừa bãi là kiến thức căn bản nhất.

Trừ phi nàng ta chắc chắn đối phương không phải Tình tu, không phải Ma tu, không phải Yêu tu, hơn nữa cấp bậc không bằng mình.

Hiển nhiên, bé con trong lòng Vân Thiêm Y không phải ba đạo tu này, nhưng nhìn đôi mắt rồng vàng chói của đối phương, bản năng mách bảo Cung Mộng đừng nên quét bừa.

“Lúc trò tiến vào, có nhìn thấy Thanh Doanh chân nhân không?”

Cung Mộng lắc đầu: “Không có.”

Giống như bọn họ lần trước vậy.

Mấy người Vân Thiêm Y quay lại đại sảnh ở lầu một, quả nhiên vẫn là khung cảnh ca múa như cũ.

“Bây giờ trò thấy mặt Thanh Doanh chân nhân, hay là mặt của sư phụ trò?”

Sau khi Vân Thiêm Y lên tiếng hỏi, Cung Mộng lại im lặng rất lâu không nói năng gì, chỉ nhìn chằm chằm vào sân khấu.

Vân Thiêm Y và Thố Vinh nhìn nhau, kiên nhẫn chờ đợi trong chốc lát, đồng thời bọn họ đều phóng thần thức ra, nhưng không cảm nhận được có gì nguy hiểm.

Ước chừng qua hai nén hương, dường như Cung Mộng mới hoàn hồn: “Không được, ta nghĩ mình vẫn bị ảnh hưởng bởi Kiếm tu.”

Vân Thiêm Y nhướng mày: “Trò nhìn thấy gì?”

“Kết cấu của thuật pháp, ta chỉ có thể nhìn thấy một phần.” Cung Mộng nói tới đây thì dừng lại hồi lâu: “Giống như một cái bản đồ, một phương hướng, một trận pháp, nếu ta còn là Tình tu tam phẩm hoàn chỉnh, chắc chắn có thể xem rõ ràng.”

Nhưng bây giờ nàng ta chỉ có thể xem là Kiếm tu ngũ phẩm.

“Dẫn Tình tu tới đây quả là đúng đắn.” Vân Thiêm Y suy nghĩ: “Quay lại vấn đề ban đầu, chúng ta không có Tình tu đáng tin.”

“Nếu người không ngại tàn nhẫn một chút.” Cung Mộng nói: “Đáng tin hay không cũng không sao, Tình tu ngũ phẩm là được, chỉ cần để gã nhìn thuật pháp này, ta có thể nhìn thấu thông qua gã.”

Vân Thiêm Y hỏi: “Vậy gã Tình tu đó xem xong thì sao?”

Cung Mộng hắng giọng: “Người thật sự muốn biết sao?”

“Phải.”

“Lúc đang quan sát, gã cũng sẽ chết.”

Vân Thiêm Y hơi cau mày: “Trò nói trò không còn dùng được bao nhiêu thuật pháp Tình tu nữa.”

“Đúng vậy, chẳng còn bao nhiêu, nhưng ta vẫn còn giữ được một vài thuật pháp cấp trung, sư phụ của ta ơi, ta là Tình tu tam phẩm hóa thành Kiếm tu ngũ phẩm mà, ôi chao!”

Cung Mộng còn chưa dứt lời, đã bị Vân Thiêm Y cốc đầu bằng chuôi kiếm.

Vân Thiêm Y lạnh nhạt nói: “Trò để tâm vào chuyện tu kiếm nhiều hơn đi!”

“Vậy có được không?”

“Nếu có thể gặp được Tình tu Liệt Tình Đạo, vậy thì có thể suy xét.”

“Chà, không có bao nhiêu Tình tu Liệt Tình Đạo đâu.”

Thố Vinh vẫn luôn suy ngẫm lời Cung Mộng nói: “Tôn thượng, nếu là một cái bản đồ, có lẽ đó là nơi ở của Thanh Doanh chân nhân.”

Vân Thiêm Y quay đầu nhìn lão, rồi lại nhìn Thanh Doanh chân nhân đang khiêu vũ ở trên sân khấu.

“Trò nói xem, nàng ấy để lại tín hiệu là có mục đích gì?”

Cung Mộng nhìn qua, là đang hỏi nàng ta ấy à?

“Là vì muốn có người tìm ra?”

Thố Vinh lại cho rằng: “Là không muốn bị người ta tìm thấy.”

Cung Mộng hùng hồn giải thích: “Nếu không thì lưu lại tín hiệu làm gì, với cấp bậc nhất phẩm của ngài ấy, nếu không muốn bị ai tìm ra, vậy thì cả đại lục Thần Châu sẽ không có người nào tìm được.”

“Không đơn giản vậy đâu.”

Trong số mọi người, chỉ có Vân Thiêm Y đã từng chạm đến nhất phẩm.

Nàng nhìn thoáng qua Cung Mộng, không ôm hy vọng gì hỏi: “Trò có biết điều kiện phi thăng nhất phẩm của Si Tình Đạo không?”

Cung Mộng mở to hai mắt, chắp tay thi lễ với Vân Thiêm Y: “Cảm tạ sư phụ đã đánh giá cao ta.”

“Tình tu phi thăng, phụ thuộc rất nhiều vào cơ duyên.”

“Người có biết lão tổ Tình tu…”

“Suỵt.” Vân Thiêm Y đặt tay lên môi Cung Mộng: “Đừng nói ra, cũng đừng nghĩ tới.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »