Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại

Lượt đọc: 3739 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 135
môn phái mới!

❊ ❊ ❊

Nghĩ một hồi, Vân Thiêm Y chỉ còn lại một suy nghĩ.

Chính là tốt nhất nàng không nên tự ý quyết định.

Chuyện của đám Ma tu quá rắc rối, bất kể là quan hệ rắc rối phức tạp, hay các loại bí pháp cũng không phải thứ nàng quen thuộc.

Nếu như tự ý can thiệp trong lúc không hiểu rõ, rất dễ dàng tạo thành một ít không hậu quả thể cứu vãn.

Nàng tĩnh tâm, tỉ mỉ suy nghĩ một lúc, ban đầu nàng tra tình huống của Ma tu là vì cái gì?

Là vì Tôn Thanh Y.

Cũng là vì không để cho các tu sĩ Ma tu gặp phải tình huống giống như các tu sĩ Tình tu.

Hiện tại đại khái là không cần nàng lo lắng cho đám người sau, có Phục Quang chân nhân, có lẽ trong vòng mấy trăm năm Hải Nguyệt chân nhân cũng không thăng lên nhất phẩm được, trong thời gian này hai người có thể dây dưa rất lâu.

Mấy trăm năm cũng đủ để Vân Thiêm Y thăng từ thất phẩm lên tứ phẩm.

Về phần Tôn Thanh Y, nàng ta, không, bây giờ nó còn đang ở Linh Thụ Tiên Cảnh.

Chắc chắn là Hải Nguyệt chân nhân không tìm được.

Thời gian Tôn Thanh Y để lại cho nàng chỉ có hai mươi năm, đây là tuổi thọ của nai con.

Trong hai mươi năm này, cho dù thế nào Vân Thiêm Y đều phải tạo dựng lên môn phái của mình, bắt đầu tiến hành tu hành chính thức.

Cấp của nàng càng cao, mới có thể xử lý những chuyện khác càng thêm ổn thoả.

Thiên đạo sắp đổ... sợ là sau này sẽ càng thêm hỗn loạn.

"Ngày hôm nay cám ơn ngươi, Vấn Tâm tu sĩ." Vân Thiêm Y đứng dậy, rút lễ vật đã chuẩn bị sẵn ra khỏi tay áo, là một quyển bí tịch thích hợp cho Ma tu thất phẩm tu hành và một món pháp khí. "Đây là vật mẫu thân ta để lại, ta là Kiếm tu không dùng được, để lại cho tu sĩ vậy."

Vấn Tâm tu sĩ thấy đồ vậy ấy, vốn định từ chối, vừa nghe nói là đồ Cầm Sơn Nguyệt để lại thì lại luyến tiếc, bèn nhận lấy: "Nếu Vân Du tu sĩ còn có chuyện gì, có thể tới nơi này tìm ta."

Bà ấy lấy ra một tờ phù truyền âm: "Có thể dùng vật này để liên lạc."

Không hổ là nơi tán tu tụ tập, có đủ loại đồ của Trận tu Dược.

Vân Thiêm Y nhận phù truyền âm rồi từ biệt Vấn Tâm tu sĩ, không lãng phí thời gian, trực tiếp về tới núi Mộ Kiếm.

Trận pháp Ma tu trong biển đã bị nàng phá hủy, dĩ nhiên núi Mộ Kiếm này cũng thuộc về nàng. Vừa về tới phòng băng, vậy mà lại là Xung Nam chân nhân đến trước.

Vân Thiêm Y ngẩn ra: "Sao ngươi không quay về chỗ Kính Hồ chân nhân?"

"Chân nhân bảo ta tới giúp ngài." Xung Nam chân nhân ngồi xếp bằng trên mặt đất cười nói, không biết đã hàn huyên gì với Vô Nhai chân nhân mà vui vẻ như vậy. "Ngài muốn khai sơn lập phái, cũng không thể dựa vào bản thân đúng không?"

Loại chuyện này, phải để Trận tu làm.

Vân Thiêm Y có quen biết nhiều Trận tu đâu, vốn định gọi Kính Thành Tuyết tới.

Hiện tại có Xung Nam chân nhân cũng không tồi.

Vô Nhai chân nhân cười ha ha nói: "Chúng ta cũng chọn được chỗ rồi, trực tiếp xây dựng từ chân núi lên trên, bên phía Doanh Lâu thì nhờ Xung Nam chân nhân dựng Ảo Trận bao trùm là được."

Tất nhiên Vân Thiêm Y không có ý kiến gì, chỉ nói: "Kiến trúc tông môn thì cứ dựa theo môn phái ban đầu của chúng ta là được."

Xung Nam chân nhân nhướn mày: "Ban nãy Vô Nhai chân nhân đã nói có thể ngài sẽ muốn như vậy, hắn ta đã cho ta xem bản vẽ tàn tích của môn phái, thì ra ngài là người của Lai Khứ Các."

Vân Thiêm Y tò mò: "Ngươi biết Lai Khứ Các?"

Với tuổi tác của Xung Nam chân nhân, lúc Lai Khứ Các bị diệt, có lẽ nàng ta còn chưa sinh ra.

"Từng đọc được tên này trong một quyển trận pháp kiếm đạo." Xung Nam chân nhân nói: "Kiếm trận của Lai Khứ Các có tiếng hoa lệ chấn động, trước đó chiêu thức của các Kiếm tu đều khá mộc mạc, chỉ có Lai Khứ Các màu mè hoa lệ... Ặc, đây là tán thưởng."

Nàng ta nói đến phân nửa mới nhớ tới hai vị ở đây là người của Lai Khứ Các.

Vân Thiêm Y và Vô Nhai chân nhân nhìn nhau cười, trong ánh mắt đều hiện lên chút hoài niệm.

Hện tại chiêu thức của hắn ta loè loẹt như vậy, mỗi kiếm trận đều chú ý cách điệu và phô trương, chính là thói quen hình thành lúc ở Lai Khứ Các.

Bọn họ mặc mộc mạc, ở tùy ý, không chú ý bất kỳ vật ngoài thân gì, chỉ có duy nhất lúc dùng kiếm là đặc biệt chú ý.

"Chính vì như vậy mới tạo thành tính tình ra vẻ này của nàng ấy." Đế Thiếu Cẩm đã hóa thành hình người từ lâu. "Hiện tại thì đỡ rồi, trước kia lúc còn là Kiếm Đế không biết ra vẻ tới mức nào."

"Ta nào có..." Vân Thiêm Y yếu ớt nói.

Hiện tại nàng có chuyện là nói, trước đây thì không, thời điểm đó nàng đứng đầu một phái, phải đoan trang.

Rất nhiều lời nói chỉ có thể giấu ở trong lòng, có đôi khi không nhịn được sẽ tới Linh Thụ Tiên Cảnh hoặc đi Kính Hồ Huyễn Cảnh tìm đám bạn chí cốt than thở một trận.

Vô Nhai chân nhân cười ha ha: "Trước đây lúc muội ấy mới ở môn phái, cấp còn chưa cao, còn hoạt bát hơn bây giờ nhiều."

Haiz! Đồng hành cùng đám người biết rõ quá khứ của mình như lòng bàn tay, thật sự không cách nào nói chuyện nhiều!

Vân Thiêm Y ho nhẹ một tiếng, nói với Xung Nam chân nhân: "Đi thôi, xây dựng tông môn trước đã, ta mới tiện ra ngoài tìm đệ tử."

Có Trận tu góp sức, xây nhà cửa rất dễ dàng, sau khi chọn được vị trí, chỉ thấy vô số trận pháp đếm không xuể nhoáng lên, đại khái chỉ cần ba đến năm ngày là toàn bộ tông môn đã thành hình.

Sau khi bước vào cửa bí cảnh, đầu tiên là đường nhỏ chỉnh tề, đi về phía trước khoảng hơn mười mét mới là cửa chính của tông môn.

Lúc này trên cửa chính không có bảng hiệu, Vân Thiêm Y còn chưa nghĩ ra tên. Trước kia lập Vô Tướng Kiếm Tông, thuần túy là đặt theo đạo hiệu của nàng, nàng là Vô Tướng chân nhân, nên môn phái của nàng là Vô Tướng Kiếm Tông.

Lúc này vốn dĩ Vân Thiêm Y cũng định làm như thế, gọi là Vân Du Kiếm Tông cũng rất hay.

Nhưng sau khi thương lượng với nhóm Hồng Dược, Vân Hương Diệp lại đưa ra ý kiến bất đồng.

Vân Du nghe thật sự rất giống đạo hiệu của tán tu, làm tên một phái không có khí phách bằng Vô Tướng.

Vô Tướng Kiếm Tông, nghe giống như một danh môn chính phái.

Vân Du Kiếm Tông, nghe không lớn lắm!

Tuy rằng bây giờ phái bọn họ không lớn, nhưng là Vân Thiêm Y không muốn làm lớn ư? Cứ lấy một cái tên lớn trước đã.

Nhưng cả đám bàn luận một hồi, nhất thời không nghĩ ra được tên nào hay ho nên đành tạm thời bỏ qua, chờ tất cả chuẩn bị xong xuôi, trước khi đi ra ngoài thu đồ đệ lại bàn sau.

Vào cửa chính, đầu tiên là một quảng trường khổng lồ, giữa quảng trường cắm một thanh kiếm gãy vô cùng khí phách, nhìn giống như có rất nhiều chuyện cũ.

Thực tế là Xung Nam chân nhân nhặt kiếm gãy trên đỉnh núi.

Là môn phái Kiếm tu, quảng trường lớn trong tông môn phải có kiếm!

Dọc theo hai bên trái phải quảng trường có bốn toà kiến trúc, là tứ đường tạm thời được định ra, bởi vì cuối cùng Vân Thiêm Y vẫn muốn có bốn vị hộ pháp, cho nên lập tứ đường.

Nền của tứ đường đều lấy trận pháp làm cơ sở, nổi giữa không trung, lấy hành lang làm cầu nối, nếu không ngự kiếm thì phải leo cầu thang mới có thể bước vào đại điện.

Đây là Xung Nam chân nhân thiết kế dựa theo sở thích của Vân Thiêm Y sau khi đi thăm Lưu Ly Huyễn Cảnh về, đương nhiên Vân Thiêm Y rất thích.

Ban đầu nàng còn hơi tiếc nuối, núi Mộ Kiếm chỉ có một tòa, hiện tại có tứ đường lơ lửng trên không trung, thôi thì một tòa cũng được.

Sau đó môn phái làm lớn, lấy núi Mộ Kiếm làm chủ thể, có thể tạo rất nhiều đảo treo bốn phía.

Đây là thiết kế chỉ ở bí cảnh mới có thể làm ra, trong bí cảnh có sẵn lượng lớn linh khí cung cấp cho đảo treo vận hành, nếu là đi ra ngoài, không biết phải cần lượng linh khí gấp bao nhiêu lần, trận pháp cũng phải thường xuyên thay đổi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »