Ta Mở Nông Trường Sau Khi Phi Thăng Thất Bại

Lượt đọc: 3786 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »
Chương 167
trò bị ngốc à?

❊ ❊ ❊

“Ngụy trang…” Cung Mộng trầm ngâm, cảm giác như đã nắm bắt được một manh mối, chỉ còn thiếu một nút thắt cuối cùng.

Vân Thiêm Y thì gần như đã hiểu được toàn bộ.

“Phải, nếu y cũng là Tình tu, vậy như trò nói, Tình tu bề trên sẽ triệu bề dưới đi vào giấc mộng, lúc trước khi y còn chưa là nhất phẩm đương nhiên đã từng bước vào giấc mộng là ảo cảnh của Thanh Doanh chân nhân, nếu y bắt chước Thanh Doanh chân nhân, cũng bắt đầu sử dụng màn lụa, vậy thì Thanh Doanh chân nhân sẽ không biết chuyện này.” Bởi vì Tình tu đi vào giấc mộng là trên cho phép dưới, còn Tình tu nhất phẩm không thể bước vào giấc mộng của bất kỳ ai.

“Mà những người khác khi tiến vào ảo cảnh trong mơ nhìn thấy màn lụa, cũng sẽ không phân biệt được là do ai triệu hoán.” Cung Mộng nói tiếp, đã đến bước này, chỉ cần nàng ta không ngốc tất nhiên sẽ hiểu hết toàn bộ những gì Vân Thiêm Y nói: “Hai lần thấy Tuyết Sơn đều là ảo cảnh của lão tổ Tình tu, chỉ có thể nhìn thấy Tuyết Sơn, đó là vì ta là Si Tình Đạo, y là Vô Tình Đạo, trong tiềm thức của y vẫn bài xích ta, còn lần nhìn thấy màn lụa, e là ta đã tiến vào ảo cảnh của Thanh Doanh chân nhân!”

Nói cách khác.

Thanh Doanh chân nhân chưa hề ngã xuống.

“Vậy ở trên đây…” Cung Mộng chỉ lên trên mái nhà: “Thật sự chỉ là ảo giác à?”

“Là ảo giác thật.” Vân Thiêm Y nói: “Nếu không phải, ta đã nhận ra rồi.”

Cho dù kiếm phách nàng có gãy vụn, tốt xấu gì vẫn có Đế Thiếu Cẩm mà.

Trên thế giới này, nếu có một người mà Vân Thiêm Y không hề nghi ngờ, đó chính là Đế Thiếu Cẩm.

“Xem ra, ngọc bội này không phải dùng ở đây.” Vân Thiêm Y lấy ngọc bội từ trong tay áo ra ném xuyên qua trần nhà, rồi lại nhìn ngọc bội theo đà quay về trong tay mình.

“Lần trước khi ta và Đế Thiếu Cẩm vào đây, Thanh Doanh chân nhân đã bị kích hoạt, đi xuống lầu nhảy múa bên dưới.” Vân Thiêm Y suy nghĩ: “Lúc đó bọn ta chỉ gỡ cuộn tranh xuống thôi, hơn nữa cũng đã chứng minh bức tranh đó không liên quan gì đến việc kích hoạt ảo ảnh của Thanh Doanh chân nhân.”

Nhưng bây giờ cũng không xảy ra bất kỳ chuyện gì.

Đã sai ở bước nào?

Vân Thiêm Y nhìn Cung Mộng, rồi lại nhìn Thố Vinh.

“Cung Mộng, trò rời khỏi Doanh Lâu trước đi.”

Lần này khác với lần trước ở chỗ có thêm một vị Tình tu.

Cung Mộng gật đầu, bước nhanh xuống lầu.

Vân Thiêm Y và Thố Vinh chờ ở tầng cao nhất một lúc lâu.

Thanh Doanh chân nhân trên mái nhà vẫn không hề động đậy.

“Không lẽ phải có hai vị Đế Tôn?” Thố Vinh suy đoán.

“Vậy thì phương pháp kích hoạt này quá đắt đỏ rồi.” Vân Thiêm Y nghĩ ngợi: “Có thể không liên quan đến ta, nhưng có liên quan đến Đế Thiếu Cẩm.”

“Không phải chứ?” Thố Vinh sờ râu: “Vào thời Thanh Doanh chân nhân, ngài mới tứ phẩm, lúc đó chắc Thú Đế chí tôn vẫn còn đang khóc lóc đòi bón ăn ở trong bí cảnh của các Đế Tôn.”

Chắc không đến mức khóc lóc đòi bón ăn đâu.

Có điều khi loài huyễn sinh rời khỏi bí cảnh đều đã là tam phẩm, Thố Vinh dùng từ cũng không sai.

“Hửm?”

Vân Thiêm Y nhạy bén nắm bắt trọng tâm: “Có lẽ không phải Thú tu, mà là loài huyễn sinh?”

Lúc này gọi Chiếu Dạ tới thì thật phiền phức, Vân Thiêm Y phất tay áo, ôm Đào Đào ra khỏi ảo cảnh.

Đào Đào là Ứng Long, dĩ nhiên cũng là loài huyễn sinh.

“Tôn thượng.” Vừa thấy Vân Thiêm Y, Đào Đào lập tức ôm chầm lấy nàng: “Đào Đào rất nhớ tôn thượng, cũng nhớ Vân Vân tỷ tỷ, Dược Dược tỷ tỷ…”

Vân Hương Diệp và Hồng Dược đều ở môn phái tu hành, không ở Lưu Ly Ảo Cảnh.

Vân Mộc Hương khế ước với Hồng Dược, đương nhiên muốn đi theo bên cạnh Hồng Dược.

Bây giờ trong phòng trúc ở Lưu Ly Ảo Cảnh chỉ có Vấn Kinh chăm sóc Đào Đào.

Đào Đào buồn chán muốn chết, gương mặt bụ bẫm nhỏ nhắn không ngừng mếu máo: “Tôn thượng không chơi với Đào Đào.”

Vân Thiêm Y nghe vậy thì vô cùng áy náy, nàng xoa đầu Đào Đào, lại nựng gương mặt nhỏ nhắn của bé con: “Là lỗi của ta, như vậy đi, Vân Vân tỷ tỷ, Dược Dược tỷ tỷ của bé đều đang tu hành ở đây, bé sống cùng bọn họ nhé?”

Dù sao núi Mộ Kiếm cũng ở trong bí cảnh, Đào Đào hành động trong đây cũng không ảnh hưởng đến thế giới bên ngoài.

Đào Đào nghe vậy thì vô cùng mừng rỡ, bé choàng tay ôm cổ Vân Thiêm Y, lại nghe Thố Vinh ngạc nhiên thốt lên: “Tôn thượng, ngài ấy đi xuống rồi!”

“Không sao đâu.” Vân Thiêm Y ôm chặt Đào Đào: “Đào Đào đừng sợ.”

“Đào Đào không sợ mà!” Đôi mắt đen láy của Đào Đào nhìn Vân Thiêm Y: “Tỷ tỷ đẹp quá… Trên người tỷ thơm quá.”

Thơm ư?

Vân Thiêm Y và Thố Vinh trao đổi ánh mắt với nhau.

Thố Vinh khẽ lắc đầu.

Tỏ ra bản thân chưa hề ngửi được cái gì.

Có điều Đào Đào nhanh chóng không bận tâm đến Thanh Doanh chân nhân nữa, đối với bé con, Vân Thiêm Y vẫn là người quan trọng hơn.

“Xem ra, đúng là loài huyễn sinh có thể kích hoạt Thanh Doanh chân nhân.” Vân Thiêm Y không cần đi xuống cũng biết đại sảnh lầu một bắt đầu vừa múa vừa hát, còn nghe thấy tiếng la hét í ới của Cung Mộng: “Đi lên đây!”

Chốc lát sau, Cung Mộng vội vã chạy lên, vừa liếc mắt nhìn đã thấy Đào Đào ở trong lòng ngực Vân Thiêm Y: “... Nữ nhi của người à?”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 12 năm 2025

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172
Tiến »