Trước kia, chuyện tu sĩ phi thăng vốn đã là nổi tiếng, đặc biệt là truyền thuyết về Nhất Nguyên Chân Quân, trong đó chỉ tiết cưỡi rồng bay lên trời càng khiến bao tu sĩ ngưỡng mộ khôn nguôi.
Vậy mà hôm nay, Hoàng Long lại xuất hiện lần nữa.
Hơn nữa, còn cam tâm tình nguyện chở theo một tu sĩ.
Khi Hoàng Long từ từ hạ xuống, mọi người đều thấy rõ bóng người trên lưng nó.
So với thân thể Chân Linh khổng lồ, bóng người kia có vẻ nhỏ bé.
Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ đồn về phía hắn.
Hắn mặc một thân đạo bào trắng muốt, tay áo thêu hoa văn chín đầu Viêm Long, phong thái tuấn tú, sắc mặt ôn hòa, chắp tay sau lưng, toát ra khí phách cường đại khiến người khác không khỏi kính nể.
"Các vị sư huynh sư chất đa lễ, linh thú của ta độ kiếp, không báo trước với mọi người, ngược lại khiến mọi người phải cất công đến đây..."
Trần Mạc Bạch vừa nói vừa từ lưng Hoàng Long đáp xuống, sau đó khẽ nâng tay, một luồng sức mạnh vô hình nâng toàn bộ người của Ngũ Hành Tông đứng dậy.
"Chưởng môn sư đệ nói quá lời, đây là đại hỉ sự, ta còn mong được đến thêm vài chuyến nữa ấy chứ."
Chu Thánh Thanh cười nói. Ông nhìn Tiểu Hoàng Long Nữ đang hiện nguyên hình Chân Long phía sau Trần Mạc Bạch, trong lòng đã nghĩ đến tương lai ngàn năm sau của Ngũ Hành Tông. Cho dù bọn họ rời đi, vẫn còn Chân Linh cường đại này phù hộ, trường tồn vạn đại.
Tuổi thọ của Chân Linh còn dài hơn cả tu sĩ Hóa Thần.
Hơn nữa đây còn là Hoàng Long, một trong những Chân Linh Tiên Thiên đỉnh cấp.
"Đã đến cả rồi, vậy thì đến chỗ ta uống chén trà đi."
Trần Mạc Bạch mời Chu Thánh Thanh và những người khác. Bọn họ tự nhiên không từ chối.
“Hai vị sư chất bên kia có thủy vực độ kiếp, chắc hẳn có không ít xác thủy sản trôi nổi, các ngươi vất vả một phen, phái người đi xử lý để tránh ảnh hưởng đến môi trường sinh thái của Vân Mộng Trạch.”
Cuối cùng, Trần Mạc Bạch lên tiếng với Chu Vương Thần và Ban Chiếu Đảm, ngữ khí vô cùng ôn hòa. Nguyễn Lập Long hoàn toàn không nhận ra, đây chính là Đông Hoang sát thần đã hủy diệt Đông Ngô, trên tay nhuốm máu hàng triệu yêu tộc ở Hoang Hải.
"Vâng, chưởng môn!"
Hai vị Kết Đan của Ngũ Hành Tông lập tức gật đầu. Ban Chiếu Đảm đích thân dẫn theo đệ tử bộ linh thú của Phong Vũ Tiên Thành rời thành.
Sau khi Trần Mạc Bạch và các tu sĩ Nguyên Anh đến động phủ Hoàng Long, Phong Vũ Tiên Thành như nổ tung, mọi người bàn tán xôn xao về cảnh tượng vừa xảy ra.
Chu Vương Thần đã nhận được sự đồng ý của Trần Mạc Bạch, nên không ngăn cản.
Rất nhanh, tất cả tu sĩ đều biết người vượt kiếp là Chân Linh Hoàng Long.
Liên tưởng đến truyền thuyết Nhất Nguyên Chân Quân cưỡi rồng phi thăng, giờ khắc này, dù Trần Mạc Bạch nói mình không phải chính thống Nhất Nguyên, cũng chẳng ai tin.
Dù sao, ngay cả đạo cung Nhất Nguyên, mấy ngàn năm nay cũng chưa từng thấy ai cưỡi Hoàng Long uy phong như vậy.
Có lẽ Nhất Nguyên Chân Quân biết đạo cung Ngũ Đế Sơn sẽ suy tàn, nên đã sớm an bài truyền thừa chân chính của mình tại Đông Hoang quê nhà.
Mà Trần Mạc Bạch, người có được Hoàng Long, hiển nhiên chính thống hơn so với bên đạo cung Nhất Nguyên.
Nghĩ như vậy, việc Ngũ Hành Tông từ một thế lực nhỏ bé ở Đông Hoang nghèo nàn phát triển thành siêu cấp thế lực lớn như bây giờ, xem như đã có lời giải đáp.
Chắc chắn Nhất Nguyên Chân Quân khi phi thăng đã để lại phần lớn trân tàng cho Ngũ Hành Tông.
Mai Long Chinh một mình đặt một gian bao ở Thiên Xan Lâu, vừa nhâm nhi linh tửu Tiểu Nam Sơn Phố trực cung, vừa cau mày, trong lòng vô cùng xoắn xuýt.
Tin tức Ngũ Hành Tông có được Chân Linh Hoàng Long thực sự quá chấn động.
Đối với Ngự Thú Tông mà nói, Chân Linh cấp cao nhất như vậy là chìa khóa để công pháp của họ đột phá Hóa Thần.
Nhưng Mai Long Chinh lại không muốn truyền tin này về.
Dù sao, hắn vừa mới mua nhà.
...
Động phủ Hoàng Long.
Sau khi Chu Thánh Thanh và những người khác uống trà xong, cũng tự giác cáo từ.
Dù sao, Trần Mạc Bạch hiếm khi xuất quan, bọn họ đã nói chuyện không ngừng ở Đông Ngô rồi, hiện tại nên để thời gian riêng cho hai vợ chồng.
"Ngươi có thể Hóa Thần nhanh như vậy, xem ra Kinh Thần Khúc ở Tiên Môn giúp ngươi thu hoạch được không ít."
Trần Mạc Bạch đã sớm bảo Tiểu Hoàng Long Nữ xuống linh mạch trọng địa tu dưỡng. Sau khi thổ lộ hết nỗi tương tư với Thanh Nữ, nàng cũng hỏi thăm tình hình những năm qua.
"Ai, tuy Kinh Thần Khúc giúp ta nhìn thấy con đường Hóa Thần, nhưng cũng khiến Tiên Môn gặp phải đại kiếp chưa từng có. Khiên Tinh lão tổ thậm chí còn phải trả giá bằng ngàn năm tu hành..."
Trần Mạc Bạch thở dài, kể lại chuyện kiếp nạn Thần Chết. Thanh Nữ nghe xong vô cùng
"Không ngờ, cuộc chiến khai thác của Tiên Môn lần này lại đáng sợ đến vậy... Ngươi..."
Thanh Nữ có chút muốn nói lại thôi, Trần Mạc Bạch lại hiểu ý nàng.
"Tiên Môn là quê hương của ta, trừ phi vạn bất đắc dĩ, bằng không ta tuyệt đối sẽ không từ bỏ Tiên Môn, rút về Thiên Hà Giới."
Nghe lời nói kiên định của hắn, Thanh Nữ dù lo lắng trong lòng, nhưng cũng cảm thấy đây mới là Trần Mạc Bạch.
Đinh thiên lập địa, dám đũng cảm đi đầu.
"Vậy thì cần phải mau chóng đột phá đến cảnh giới Hóa Thần. Còn bảy năm nữa là đến lúc rời khỏi Hoang. Minh Nhi bên Ngũ Giác Cổ Phong cũng đang cố gắng, chắc cũng sắp đạt tới tứ giai đỉnh phong, thi triển Hoa Khai Khoảnh Khắc. Đúng rồi, Tiên Thiên Thuần Dương Khí của ngươi thu thập thế nào rồi?"
Thanh Nữ bắt đầu tính toán những tài nguyên Hóa Thần có thể chuẩn bị ở đây cho Trần Mạc Bạch, cũng không quên hỏi thăm cảnh giới tu hành của bản thể hắn.
"Theo tiến độ trước đây, cần đến lúc khai hoang mới gần như viên mãn. Nhưng ta ở Tiên Môn có một cơ duyên khác, thần thức đột phá đến cảnh giới Hóa Thần trước, đã luyện thành Nguyên Thần thứ hai, có người sau phụ trợ, đại khái chỉ cần hai ba năm nữa thôi..."
Đối mặt Thanh Nữ, Trần Mạc Bạch không có gì cần giấu giếm. Vừa nói, hắn vừa dâng Thuần Dương Bảo Châu từ sau đầu lên, diễn luyện Nguyên Thần thứ hai một phen.
“Ta vốn nên kinh ngạc, nhưng cũng cảm thấy, với thiên phú của ngươi, đây là chuyện đương nhiên.”
Thanh Nữ thấy Nguyên Thần thứ hai, phản ứng lại bình thản hơn Trần Mạc Bạch tưởng tượng.
Không còn cách nào, hắn đã tạo dựng hình tượng thiên tài quá tốt rồi.
Cho dù có sự trợ giúp của một số tài nguyên từ Thiên Hà Giới, nhưng có thể tu luyện đến cảnh giới này trong chưa đầy 200 năm, xưa nay chưa từng có, sau này cũng khó ai sánh bằng.
"Sau khi Tiên Thiên Thuần Dương Khí thu thập viên mãn, ta có thể bước ra một bước Hóa Thần. Bất quá, bây giờ ta tuy chưa phải Hóa Thần, nhưng đã có hai bộ chiến lực Hóa Thần, có thể tung hoành ở Đông Hoang này rồi."
“Còn một chuyện nữa, ta phải nói cho ngươi.
"Liên quan đến Cảnh Nhi..."