Bản thể của hắn có thể thông qua khoảng không bên ngoài Thiên Mạc Địa Lạc để xuất thủ công kích.
Lâm Đạo Minh nói xong lại nhắm mắt, chuẩn bị tích súc lực lượng để giết Khiên Tinh.
Ba vị của Phi Thăng giáo thì nép sang một bên, bắt đầu lén lút thương lượng.
"Ta muốn đi trộm thi thể mẫu hoàng, các ngươi thì sao?"
Thần Ngự Hiên chủ mở lời trước, nhìn Phi Thăng giáo chủ và Long Hổ tổ sư trước mặt, hắn cảm thấy mình như bị bỏ rơi.
Bởi vì cả hai người đoạt xá đều ẩn chứa một đạo Thai Hóa tỉnh khí hoàn chỉnh.
Chính là thứ Yến Tân Tễ điều chế thử nghiệm tiên nha ở Tiên Môn năm xưa.
Hai người dựa vào Lâm Đạo Minh truyền thụ, luyện hóa Thai Hóa tinh khí, chỉ còn thiếu một bước linh khí mấu chốt là có thể bước vào Hóa Thần.
Dù bước ra rồi có thành công hay không chưa biết, nhưng Thần Ngự Hiên chủ thậm chí còn không biết làm sao để bước ra.
May mà Phi Thăng giáo chủ và Long Hổ tổ sư có Thai Hóa tinh khí nên không tranh giành cơ duyên mẫu hoàng với hắn. Thần Ngự Hiên chủ từ Long Thần tinh đoạt xá Ngão Kim Hỏa Nghĩ, trải qua một giáp điên cuồng thôn phệ, đã bồi dưỡng nó đến cấp tứ giai. Nếu có thể ăn luôn thi thể mẫu hoàng, có lẽ hắn còn dễ tiến giai hơn cả hai người kia.
Dù sao so với huyền môn Nguyên Thần đại đạo, Thần Ma Bất Diệt chỉ đạo có ngưỡng cửa thấp hơn một chút.
"Thần tử ta trồng trong thân thể này đã bị dẫn động sớm, bản năng phân hoá một viên tiểu thần hạt vào thức hải một tử phủ, không ngờ lại có một kinh hỉ ngoài ý muốn, giờ là lúc thu hoạch rồi."
Phi Thăng giáo chủ bao phủ trong bóng tối, chỉ lộ ra đôi mắt sáng quắc, giọng nói lộ vẻ mừng rỡ khó tả.
"Là người kia sao?"
Long Hổ tổ sư nghe xong khẽ động tâm thần, không khỏi hỏi.
Thần Ngự Hiên chủ cũng nghĩ đến điều gì, lộ vẻ hâm mộ.
Phải biết Thôn Thần Thuật là truyền thừa chí cao của mạch bọn họ, chỉ tiếc năm xưa bị Tiên Môn bức bách, vì sinh tồn, những đạo thống cổ xưa như họ buộc phải san sẻ, đem tất cả truyền thừa ra giao lưu.
Mà tu hành Thôn Thần Thuật rất xem vận may.
Vì số lượng thần tử có thể gieo không phải vô hạn, gieo càng nhiều, linh hồn càng suy yếu.
Chỉ khi thu hồi thần tử, không chỉ bù đắp cho bản thân, thậm chí còn khiến thần thức hồn linh bạo tăng.
Thần Ngự Hiên chủ tu hành gần ngàn năm, gieo xuống gần trăm thần tử, nhưng có đến hai ba phần vì các loại sự cố mà không thể thu hồi. Số có thể thu hồi thì với hắn chỉ như chút ít lương thực chăng đáng là bao.
Thứ khiến hắn cảm thấy ngon miệng, thần thức bạo tăng, chưa đến một thành.
Nếu thần tử của Phi Thăng giáo chủ thực sự là "vị kia", thêm cả Thai Hóa tinh khí, chỉ sợ việc Hóa Thần là nắm chắc mười phần.
"Trước kia có ba bộ tiên nha dung hợp Thai Hóa tinh khí, bộ quan trọng nhất đã bị giấu đi. Lần này giáo chủ Thôn Thần Thuật đại thành, hy vọng có thể giúp ta tìm xem nó bị giấu ở đâu trong ký ức của người kia."
Long Hổ tổ sư dò hỏi, Phi Thăng giáo chủ không đáp, chỉ hóa thành một vùng tăm tối dung nhập hư vô.
Thần Ngự Hiên chủ: "Chân thân chúng ta khó vào, ngươi hăn là đã chôn không ít ám thủ trong Tiên Môn, giúp ta một tay, đoạt lấy thi thể mẫu hoàng.”
Long Hổ tổ sư gật đầu.
Họ không như Lâm Đạo Minh, có năng lực Vô Tướng Thiên Ma, lại vốn là Tiên Môn chi chủ, quen thuộc mọi ngóc ngách của Thiên Mạc Địa Lạc.
Trong tình huống không dám đưa chân thân vào, họ gây sự ở Tiên Môn, cơ bản đều dùng thần tử, hoặc khôi lỗi, cùng những kẻ tà giáo đầu phục họ.
"Ta sẽ để người dưới trướng phối hợp ngươi, nhưng ta còn một việc cần đi nghiệm chứng."
“Chuyện gì?"
Đối mặt với câu hỏi của Thần Ngự Hiên chủ, Long Hổ tổ sư lắc đầu, không tiết lộ.
...
Trần Mạc Bạch không hề hay biết, khi tất cả Nguyên Anh của Tiên Môn tề tựu ở Ngũ Phong tiên sơn, Phi Thăng giáo đã rục rịch gây sự.
Nhưng Tiên Môn đã dự tính đầy đủ các phương án, cân nhắc đến tình huống này.
Thời gian gần đây, Bộ chấp pháp hoạt động với cường độ cao, đặc biệt là Bổ Thiên Tổ nhắm vào Phi Thăng giáo, dưới sự dẫn đắt của Lâm Ẩn, đã điều động toàn bộ, giám thị tất cả những kẻ trong danh sách, dù là người của Phi Thăng giáo thật hay chỉ là nghỉ ngờ.
"Ứng Quảng Hoa đến."
Hôm nay, Thừa Tuyên thượng nhân uống rượu xong trở về, mang đến cho Trần Mạc Bạch tin này.
Trần Mạc Bạch không để ý lắm, dù sao quan hệ của hắn và Ứng Quảng Hoa cũng bình thường.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Khúc Kinh Thần đưới sự chỉ đạo của Diệp Vân Nga cũng đã hoàn thành.
Trong những buổi diễn tập cuối cùng, Trần Mạc Bạch thấy Tiêu Vũ Bình, người luyện hóa Hái Hồn Mã Não chuyển hóa thành Pháp Thân Nguyên Anh, là một nữ tu tóc trắng xóa, dung mạo hiền hòa.
Nghe nói khi còn trẻ, bà cũng là một đại mỹ nhân tuyệt thế.
Có thể ví bà như một phiên bản thiên tư xuất chúng của Mạnh Hoàng Nhi.
Chỉ là thiên tư ấy chỉ giúp bà Kết Đan viên mãn. Nhưng cũng chính vì vậy mà bà nhẫn nại đến những năm tháng cuối đời, có được cơ hội này.
Trên bầu trời Nghênh Tiên tửu điểm, giữa những ngọn núi mà Ngũ Phong tiên sơn án ngữ, Tiêu Vũ Bình dẫn đầu đoàn văn nghệ 67 tu sĩ Huyền Âm diệu pháp, vừa múa vừa hát.
Trong đó có năm tu sĩ Kết Đan, một Pháp Thân Nguyên Anh, còn lại đều là Trúc Cơ.
An Quảng Lỗi, người từng thất bại khi Kết Anh, cũng ở trong số đó.
Mạnh Hoàng Nhi và Khương Ngọc Viên là tu sĩ Kết Đan trẻ tuổi nhất trong đoàn văn nghệ, đương nhiên thu hút nhiều sự chú ý.
Dù lần diễn tấu Kinh Thần Khúc này sẽ hao tổn bản nguyên của họ, nhưng cũng giúp họ hòa mình vào đất trời. So với người nghe, những người biểu diễn như họ trực tiếp gánh chịu Đại Đạo Thiên Lại, diễn dịch thế gian.
Có lẽ họ sẽ nhân cơ hội này củng cố căn cơ thêm một bậc.
Chính vì vậy mà Diệp Vân Nga mới tận tâm tận lực.
Dù sao việc này liên quan đến con đường tu luyện của chồng mình.
Trong diễn tập, so với thế hệ trẻ như Mạnh Hoàng Nhi, tiếng ca của thế hệ trước chứa đựng tình cảm phong phú hơn, như rượu ủ lâu năm, thuần hậu mà thâm trầm, mỗi âm phù đều mang theo sự lắng đọng của thời gian.
Diễn tập không dùng chân khí và linh lực dẫn động Kinh Thần Khúc, nên Trần Mạc Bạch và những người xem chỉ thấy tiếng ca rất hay, không hổ là những nghệ sĩ được tuyển chọn tỉ mỉ từ 300 triệu tu sĩ của Tiên Môn.
Trong lúc diễn tập, Trần Mạc Bạch nhận ra Mạnh Hoàng Nhi tuy động tác và tiếng ca không hề sai sót, nhưng ánh mắt lại liên tục hướng về chỗ ngồi của hắn, khiến hắn khẽ nhíu mày.
Kinh Thần Khúc là đại sự, có lẽ còn là cơ duyên Kết Anh duy nhất của nàng, nàng phải toàn tâm toàn ý đầu nhập, nắm chắc lấy nó mới được.
Nếu là người khác, Trần Mạc Bạch chắc chắn lười quản, nhưng ai bảo Mạnh Hoàng Nhi là người của hắn.
Sau khi diễn tập kết thúc, hắn cố ý chờ đến cuối cùng, truyền âm cho Mạnh Hoàng Nhi.
Đêm khuya, Nghênh Tiên tửu điếm.
Kinh Thần Khúc là chuyện trọng đại, nên chỉ có người của đoàn văn nghệ được ở lại trong tửu điếm cao cấp nhất này. Mạnh Hoàng Nhi là tu sĩ Kết Đan, cũng khó có được cơ hội vào ở phòng xép vốn chỉ dành cho tu sĩ Nguyên Anh.
Đúng tám giờ tối, Trần Mạc Bạch đã thuấn di đến đây.
Mạnh Hoàng Nhi vẫn mặc bộ đồ hóa trang lộng lẫy diễn tập ban ngày, mái tóc dài đen nhánh xinh đẹp được tỉ mỉ cuộn thành búi tóc cổ điển, tô điểm bằng châu ngọc ngân sức. Trên trán còn dán hoa điền tinh xảo, giữa mi tâm điểm một nốt ruồi son, vừa đoan trang lại vũ mị.
Khuôn mặt trang điểm thanh nhã của nàng vẫn chưa tẩy trang, thấy Trần Mạc Bạch đến, đôi mắt như hồ thu gợn sóng, mày như núi xa mờ ảo, đầy vẻ mong chờ.
Nhưng lần này Trần Mạc Bạch đến là để giáo huấn nàng vì hành vi thiếu chuyên nghiệp ban ngày.
Nên khi thấy Mạnh Hoàng Nhị, mặt hắn nghiêm lại, bắt đầu thuyết giáo.