Không phải cảnh giới của mình, nếu cố gắng bế quan củng cố, rất có thể sẽ bị rớt xuống, thậm chí tiêu tán.
Vì vậy, hai người vừa vất vả ở bên nhau, liền lại phải tạm chia xa một thời gian.
Nhưng cả hai không phải hạng người tham luyến dục vọng, vẫn phân rõ nặng nhẹ, nên sau một lần ân ái cuối cùng, Trần Mạc Bạch đứng dậy, lưu luyến chia tay Nghiêm Băng Tuyền.
...
Sau khi dùng Hư Không Đại Na Di trở về Chính Pháp điện, Trần Mạc Bạch thấy Văn Nhân Tuyết Vi đã vào vị trí, hài lòng gật đầu.
Trong lúc hắn lưu luyến ở Tự Nhiên học cung, tam đại điện của Tiên Môn hiếm khi có hiệu suất cao như vậy, chỉ trong vòng nửa năm đã thông qua phương án đóng Tiểu Xích Thiên.
Chuyện này tất nhiên gây ra một làn sóng phản đối từ dân chúng.
Dù sao, sau mấy trăm năm, Tiểu Xích Thiên, đấu trường giả lập này, đã sớm hòa nhập vào mọi mặt đời sống của Tiên Môn. Ngoài việc đấu pháp, còn có đủ loại mậu dịch, diễn luyện, gặp gỡ giao lưu, tất cả đều diễn ra ở đây.
Nó tương đương với một Tiên Môn ảo khác.
Nhờ nó, người ta không cần bước chân ra khỏi nhà cũng có thể trải nghiệm 36 động thiên 72 phúc địa, thậm chí được xem các cao thủ ở những cảnh giới khác nhau livestream, mở mang tầm mắt và kiến thức cho tu sĩ tầng lớp thấp.
Hiện tại, Tiên Môn lấy cớ nâng cấp server, cưỡng chế đá tất cả mọi người ra, mà lại không hề nói rõ khi nào nâng cấp xong, lập tức khiến không ít người thất vọng về ban lãnh đạo lần này, thậm chí đã có người bắt đầu chửi rủa trên mạng.
Đối với việc này, bộ chấp pháp của Tiên Môn cũng hiếm khi ra tay, ngắt mạng vật lý những người chửi bới hăng nhất, kiểm soát dư luận.
Do phương án được thông qua khi Trần Mạc Bạch đã bế quan đột phá cảnh giới, nên dân chúng không chửi mắng hắn nhiều.
Họ mắng nhiều nhất là Diệp Vân Nga, điện chủ Khai Nguyên điện.
Bởi vì Ứng Quảng Hoa cũng giống như Trần Mạc Bạch, biết chuyện này ảnh hưởng xấu đến thanh danh, nên vốn định sau Kinh Thần Khúc sẽ thoái lui, ông dứt khoát ngay khi Tiên Vụ điện khởi thảo phương án đã bày tỏ tuổi cao sức yếu, muốn dùng những năm cuối đời để toàn lực xung kích Hóa Thần cảnh giới, và nộp đơn từ chức.
Công Dã Chấp Hư buộc phải lên thay, trở thành tân nhiệm điện chủ Tiên Vụ điện.
Nhưng Công Dã Chấp Hư vốn là phó điện chủ khi Trần Mạc Bạch còn đi học, trừ tu vi, năng lực và thủ đoạn các mặt đều không hề kém Ứng Quảng Hoa, nên ông cũng nghĩ cách để mình ít bị liên lụy nhất có thể.
Hiện tại, dư luận Tiên Môn cho rằng việc nâng cấp server Tiểu Xích Thiên là do Côn Bằng nhất mạch chủ đạo.
Dù sao, mệnh lệnh là do Tề Ngọc Hành hạ, trong khi đó, một trong ba vị điện chủ Khai Nguyên điện thì từ chức, một thì bế quan, nên cuối cùng Diệp Vân Nga phải chịu phần lớn trách nhiệm.
Diệp Vân Nga tự nhiên tức giận không chịu nổi, ngay khi bà định phát động truyền thông của Côn Bằng nhất mạch để phân tán trách nhiệm, thì Văn Nhân Tuyết Vi lại ra lệnh cho bộ chấp pháp hành động.
Trước đây, Tiên Môn khá thoải mái và tự do trong vấn đề dư luận, chỉ cần không chửi bới quá nặng nề thì đều mặc dân mạng tự do phát tiết.
Nhưng lần này, Văn Nhân Tuyết Vi lại có thái độ khác thường. Ngoài việc bà "pha lê tâm", không muốn nghe những lời chửi mắng mình, thì chiêu này còn triệt để đổ hết trách nhiệm lên đầu Diệp Vân Nga.
Bởi vì dân chúng Tiên Môn đều cảm thấy, đây là Diệp Vân Nga sai khiến, bảo họ đừng chửi nữa, thậm chí không tiếc phá hoại tự do ngôn luận.
Dù sao, cơ quan quyền lực của Tiên Môn ra tay, hiệu quả vẫn rất nhanh chóng.
Sau khi bắt những người chửi bới hăng nhất, những người còn lại cũng bắt đầu thảo luận ôn hòa hơn, nhiều nhất cũng chỉ thúc ngành liên quan đẩy nhanh tốc độ nâng cấp server.
Ban đầu, Diệp Vân Nga vẫn rất vui mừng, nhưng rất nhanh liền nhận ra mình giờ muốn tẩy trắng cũng không có cách nào.
Phần lớn mọi người đều ngầm thừa nhận bà chính là chủ mưu.
Bà tức giận đến suýt chút nữa đã từ chức, nhưng cuối cùng vẫn không nỡ quyền lực trong tay.
"Ơ, sao ta cảm giác tu vi của ngươi hình như lại tiến bộ?"
Trong văn phòng Chính Pháp điện, Văn Nhân Tuyết Vi đang định lười biếng làm việc thì thấy Trần Mạc Bạch đi vào, không khỏi kinh ngạc lên tiếng.
“Nữa năm nay ta lại có thêm một bước cảm ngộ về Thuần Dương Quyền, tiếp theo, trước khi Kinh Thần Khúc tấu vang, ta hăn là cũng sẽ bế quan.
Trần Mạc Bạch không hề nói mình đã đạt Nguyên Anh tầng chín, dù sao tiến độ này có chút quá kinh người.
Nhưng hắn cũng coi như vừa mới đột phá, dù là thuận theo tự nhiên, cảnh giới củng cố, nhưng vẫn cần bế quan một thời gian để nắm chắc chân khí Thuần Dương đã đạt đến đỉnh phong.
Đến bước này, hắn đã có thể thử đem chân khí của mình từ Hậu Thiên trở về Tiên Thiên.
Vì có Nguyên Anh thứ hai, bước này hắn có thể nhanh chóng hoàn thành.
Tại Vũ Khí đạo viện, Trần Mạc Bạch gặp Khiên Tỉnh, cũng không quên nói với ông về Thuần Dương khí mà Nguyên Dương lão tổ để lại trong Bổ Thiên đạo viện.
Ý định của hắn tự nhiên là muốn Khiên Tinh mở lời, như vậy Nguyên Hư có thể đưa đồ cho hắn.
Nhưng Khiên Tinh lại khuyên Trần Mạc Bạch, tốt nhất vẫn nên đợi đến Hóa Thần rồi hãy thử luyện hóa thì tốt hơn.
"Đạo Thuần Dương khí kia thật ra là Nguyên Dương lão tổ thử nghiệm Luyện Hư, gần như là cấp độ lục giai, hòa lẫn và dẫn dắt một đại đạo nào đó trong thiên địa. Dù ngươi là Nguyên Anh cảnh giới đỉnh cao, luyện hóa nó cũng có khả năng không chịu nổi, bạo thể mà vong."
"Lúc trước, sợi của ngươi kia cũng là ta dùng giới vực của mình gột rửa ba ngàn lần, xác nhận không có đại đạo dẫn dắt, mới khiến Nguyên Hư mang cho ngươi."
"Việc ngươi có thể luyện hóa nó khi Kết Anh, thậm chí coi nó là căn cơ, thật sự khiến ta rất kinh sợ."
Cũng chính là sau khi Trần Mạc Bạch Kết Anh, Khiên Tinh chính thức coi hắn là có tư chất Hóa Thần. Sau này, khi Vũ Khí nhất mạch và Bổ Thiên nhất mạch xung đột, ông cũng trấn áp mấy Nguyên Anh của Bổ Thiên, thậm chí còn cho Trần Mạc Bạch một chút bồi thường.
Trần Mạc Bạch tuyệt đối không ngờ rằng sợi Thuần Dương khí mình lấy được trước đây lại có nhiều khúc chiết đến vậy.
Chỉ có thể nói, may mắn hắn từ nhỏ đã là người tuân thủ quy củ.
Nếu thật sự tham lam, lấy Thuần Dương khí trong Bổ Thiên đạo viện ra dùng, đoán chừng giờ đã tan xương nát thịt.
Lúc này, hắn cảm thấy quy củ của Tiên Môn thật tốt.
Những đồ vật trân quý như Thuần Dương khí, đích thực cần Hóa Thần lão tổ gật đầu mới có thể vận dụng.
Bằng không, tùy tiện sử dụng, quả nhiên là chết không biết vì sao.
Biết được điều này, Trần Mạc Bạch do dự về việc luyện hóa Đan Đỉnh Ngọc Thụ.
Dù sao, đây chính là đồ vật do tổ sư gia Đan Đỉnh phái, Đan Đỉnh đạo nhân đỉnh phong Luyện Hư, để lại.
Ngay cả khi hắn đạt Hóa Thần rồi đi luyện hóa, liệu có thể tránh khỏi tai họa?
Trần Mạc Bạch, người luôn cẩn trọng, quyết định chờ đến khi mình Hóa Thần rồi sẽ cân nhắc lại chuyện này.
Biết đâu sau khi Hóa Thần, hắn luyện hóa nửa lục giai Thuần Dương khí của Nguyên Dương lão tổ, sẽ có thêm lĩnh ngộ sâu sắc về Thuần Dương Quyền, hoặc có thể trong Tử Tiêu cung, hắn sẽ tìm được phương pháp giải quyết vấn đề này.