Trần Mạc Bạch suýt chút nữa tưởng rằng mình tấu hỏa nhập ma, vội vàng khống chế Thần Chung, tấu lên những âm thanh bình tâm tĩnh khí.
Nhờ tác dụng của kiện bản mệnh pháp khí này, tử phủ thức hải của hắn dần dần trở nên vững chắc.
Trong quá trình đó, Đan Phượng Triều Dương Đồ Thông Thiên Chỉ đột nhiên tự động vận chuyển, đưa ra một tia cảnh báo.
Cảnh báo này cho thấy, có một đối thủ đang muốn ra tay với hắn.
Theo kinh nghiệm nhiều năm của Trần Mạc Bạch, đối thủ này chắc chắn không phải là người có thể uy hiếp đến hắn, nếu không, thiên tâm cảnh báo đã rung động kịch liệt từ trước đó rồi.
"Là ai?”
Trần Mạc Bạch tò mò.
Trong Tiên Môn hiện tại, dù không sử dụng Từ Điện và Nguyên Dương, hắn vẫn xứng đáng là vô địch dưới Hóa Thần.
Cùng lắm cũng chỉ có Thừa Tuyên thượng nhân và những tu sĩ Nguyên Anh đỉnh phong kia có thể đấu với hắn vài chiêu.
Mà đối thủ hiện tại có thể khiến Thông Thiên Chỉ báo động ở mức độ này, chứng tỏ cũng là một nhân vật nổi bật trong giới Nguyên Anh.
Những nhân vật như vậy, đếm trên đầu ngón tay.
Người có thù oán với hắn, vị Tiên Môn tương lai đệ tam thánh này, cũng chỉ có đám người Phi Thăng giáo kia.
"Là Phi Thăng giáo chủ, hay Long Hổ tổ sư, hoặc Thần Ngự hiên chủ?"
Trần Mạc Bạch cũng nghĩ đến Lâm Đạo Minh, nhưng người này đã Hóa Thần, nếu hắn ra tay, Thông Thiên Chỉ sẽ không chỉ báo động ở mức này.
Ngay khi hắn đang suy đoán, một hạt hắc tử đột ngột xuất hiện trong tử phủ thức hải, khiến thần sắc hắn khẽ run lên.
Thần thức cụ tượng của Trần Mạc Bạch biến thành Ngũ Thải Phượng Hoàng, lập tức giương cánh bay cao, vẩy ra Thanh Thánh chỉ khí, bao vây lấy viên hắc tử, muốn tịnh hóa và loại bỏ nó.
Nhưng Thanh Thánh chi khí vừa trào lên, đột nhiên bị hắc tử thôn phệ hấp thu. Sau đó, hắc tử càng lúc càng lớn, từ nhỏ bằng hạt vừng biến thành nắm đấm, dần dần hóa thành một cái lỗ đen trên không trung tử phủ thức hải, phát ra lực hút vô tận.
Thần thức biến thành Ngũ Thải Phượng Hoàng của Trần Mạc Bạch, khi đến gần lỗ đen, quanh thân bắt đầu tiêu tán thành từng sợi sương mù rực rỡ, bị lỗ đen hút vào.
"Thôn Thần Thuật!"
Hàng trăm năm ký ức trong đầu Trần Mạc Bạch lướt qua, hắn nhanh chóng nhận ra lai lịch của hạt hắc tử này.
Ngày xưa, khi lĩnh hội nguyên bộ Thuần Dương Quyền tam đại thần thức công pháp, vì hiếu kỳ, hắn cũng tìm hiểu qua Thôn Thần Thuật tàn thiên do Dư Thiên Quang chép lại, khi đó đã từng quan tưởng ra một hạt hắc tử trong tử phủ thức hải.
Bỏ mặc nó, hắc tử không ngừng hấp thu các loại thần thức biến thành cự tượng, bành trướng dữ dội, hóa thành lỗ đen.
Hoàn toàn giống như hình ảnh trước mắt.
Nhưng đối với hắn, Thôn Thần Thuật chỉ là một thủ đoạn để tăng cường Đan Phượng Triều Dương Đồ, từ trước đến nay chưa từng tu hành chuyên sâu, cũng chưa từng gieo hạt thần tử cho bất kỳ tu sĩ nào.
Cho nên, tình huống này không nên xảy ra mới đúng.
Vào lúc này, lỗ đen trong tử phủ thức hải của Trần Mạc Bạch đường như mở ra một thông đạo đến một nơi không rõ, hút lấy thần thức của hắn.
Ban đầu chỉ là một tia một sợi, nhưng khi hắc tử bành trướng thành lỗ đen, không gian trên thức hải bắt đầu vặn vẹo. Phía dưới, những Bích Ngọc Ngô Đồng do thần thức của Trần Mạc Bạch hóa thành bắt đầu từng mảnh nhỏ tan rã, biến thành những chùm cầu vồng bảy sắc tinh thuần, bắn vào lỗ đen và bị hút vào.
"Keng!"
Trần Mạc Bạch lập tức thúc giục bản mệnh pháp khí Thần Chung, vừa củng cố tử phủ thức hải, vừa trấn áp toàn bộ thần thức.
Lập tức, những cầu vồng bảy sắc vừa kết nối với lỗ đen đều bị tiếng chuông đánh tan.
“Không ngờ bản mệnh pháp khí của ngươi lại là thứ này, xem ra ngươi còn có thể sống thêm một thời gian. `
Trong lỗ đen đột nhiên truyền đến một giọng nói, Trần Mạc Bạch lập tức cau mày.
"Ngươi gieo thần tử vào tử phủ thức hải của ta từ khi nào?"
Trần Mạc Bạch, người cũng tu hành Thôn Thần Thuật, sau một phen giao thủ ngắn ngủi vừa rồi, đã hiểu rõ tình hình.
Lỗ đen trước mắt là một thông đạo hư vô, xuyên qua thức hải của hắn và người gieo thần tử. Theo Nhân Chi Đạo trong Thôn Thần Thuật, toàn bộ thần thức trong tử phủ thức hải của hắn sẽ bị đối phương thôn phệ, cuối cùng hóa thành tư lương để đối phương tấn thăng.
“Từ khi ngươi còn là một tu sĩ Trúc Cơ bình thường.”
Giọng nói có phần hư ảo, mờ mịt ban đầu giờ dần ngưng tụ lại, trở nên chân thực. Trần Mạc Bạch lập tức nhận ra đó là ai.
"Ngưỡng Cảnh? Ngươi là Phi Thăng giáo chủ!"
Ngày xưa ở Đan Hà thành, Trần Mạc Bạch tuy không tiếp xúc nhiều với Ngưỡng Cảnh, nhưng vẫn nhớ rõ giọng nói đặc biệt của ả.
Sau khi biết lai lịch đối thủ, Trần Mạc Bạch nhanh chóng nhớ lại tất cả ký ức liên quan, và khoảnh khắc có khả năng bị gieo thần tử nhất chính là...
Khi còn là tu sĩ Trúc Cơ, hắn được Thanh Nữ mời đến giúp đỡ, trấn áp Ngưỡng Cảnh bị mất kiểm soát Lưỡng Phân Thần Thuật. Ai ngờ Khổng Phi Trần lại đưa cho một cái Phong Ấn Thuật sai lầm, khiến Âm Ảnh Chi Xà, một Bán Thần tri thức khác của Ngưỡng Cảnh, phá phong mà ra, thậm chí còn chưi vào tử phủ thức hải của hắn.
Lúc đó Ngưỡng Cảnh mới chỉ là Luyện Khí, nên sau khi xua tan và tịnh hóa Âm Ảnh Chi Xà trong thức hải, Trần Mạc Bạch tưởng rằng mọi chuyện đã được giải quyết.
Không ngờ, bề ngoài thì giải quyết, nhưng thực chất đã bị gieo thần tử.
"Có thể trở thành một phần của ta, là vinh hạnh lớn nhất của đời ngươi..."
Giọng của Phi Thăng giáo chủ lại vang lên từ phía bên kia lỗ đen, đồng thời, lỗ đen do thần tử biến thành cũng ngày càng lớn.
Dù Trần Mạc Bạch dùng Thần Chung trấn áp tử phủ thức hải, vẫn có những Bích Ngọc Ngô Đồng từ trạng thái ngưng thực dần trở nên hư ảo, cuối cùng tan rã thành những sợi cầu vồng bảy sắc, bắn về phía lỗ đen trên không.
Đạo thống tiền cổ tuy bị Tiên Môn gần như diệt tuyệt, nhưng tất cả truyền thừa đều đến từ Tử Tiêu cung, Thôn Thần Thuật cũng không ngoại lệ.
Đan Phượng Triều Dương Đồ gần như viên mãn của hắn, cộng thêm bản mệnh pháp khí, vậy mà cũng không thể ngăn cản.
Nhưng Trần Mạc Bạch cũng tinh thông Thôn Thần Thuật, dù không tu luyện Nhân Chi Đạo, cũng biết sơ hở nằm ở đâu.
Mấu chốt của Nhân Chi Đạo là tổn hại không đủ mà phụng có thừa.
Nói cách khác, người bị gieo thần tử cần "không đủ” - tức là cảnh giới thần thức của Trần Mạc Bạch phải không bằng Phi Thăng giáo chủ, mới có thể bị ả xâm lược triệt để, mặc cho ả thôn phệ và thu nạp.
Nhưng cảnh giới thần thức của Trần Mạc Bạch, nhờ Thôn Thần Thuật và Đan Phượng Triều Dương Đồ, từ lâu đã đạt đến Nguyên Anh viên mãn.
Mà Phi Thăng giáo chủ, khi chưa Hóa Thần, tối đa cũng chỉ là Nguyên Anh viên mãn.
Cùng là viên mãn, Trần Mạc Bạch cảm thấy căn cơ của mình chắc chắn hơn đối thủ.
Nhưng hắn không thể cứ tùy ý để Phi Thăng giáo chủ thôn phệ, bởi vì quyền chủ động nằm trong tay đối phương. Một khi Phi Thăng giáo chủ phát hiện tu vi của mình vượt quá tưởng tượng, ả có thể lượng sức mà đi, chỉ hấp thu một nửa.
Như vậy, Phi Thăng giáo chủ có thể có được tư lương đầy đủ, còn Trần Mạc Bạch mất đi một nửa tri thức, chắc chắn sẽ bị tổn thương nguyên khí nghiêm trọng.
Dù sau này có thể khôi phục, cũng chắc chắn sẽ trì hoãn thời gian Hóa Thần của hắn.
Cho nên, phải giải quyết sớm.
Và không thể để Phi Thăng giáo chủ phát giác mánh khóe mà rút lui.
Dù sao, Trần Mạc Bạch, người cũng tu luyện Thôn Thần Thuật, biết rằng sau khi thần tử được gieo, dù sau này có thể dùng Lưỡng Phân Thần Thuật chém bỏ, cũng sẽ để lại sơ hở trong tử phủ thức hải.
Muốn giải quyết triệt để vấn đề này, nhất định phải giết chết kẻ gieo hạt.
Hoặc là, ngược lại thôn phệ đối thủ.
Nghĩ đến đây, Trần Mạc Bạch tấu Thần Chung càng lúc càng dữ dội, sau đó còn cố ý bộc phát cảnh giới thần thức Nguyên Anh tầng tám, như thể đang liều mạng giãy dụa, muốn ngăn cản thần thức của mình bị lỗ đen thôn phệ.
Sau đó, hạch tâm thần thức cụ tượng của hắn, Ngũ Thải Phượng Hoàng, vung động linh vũ, thoát khỏi sự trói buộc của lỗ đen, một lần nữa hạ xuống phía dưới Bích Ngọc Ngô Đồng, bắt đầu kết hợp từng nhánh cây nhỏ phấp phới, bố trí một đại trận phòng thủ vững chắc trong tử phủ thức hải.
Sau khi đại trận thành hình, nó thực sự ngăn chặn được lực hút của lỗ đen.