Trần Mạc Bạch đang chuẩn bị sắp xếp công việc Kết Anh cho mấy người của Vũ Khí đạo viện thì bất ngờ nhận được điện thoại của Nghiêm Băng Tuyền, anh rrửm cười.
Trần Mạc Bạch: "Chỉ là tiện tay thôi mà, không cần để ý."
Nghiêm Băng Tuyền: "Đối với anh mà nói có lẽ là chuyện dễ dàng, nhưng với sư phụ tôi, nó có thể thay đổi cả đời."
Trần Mạc Bạch: "Với thiên phú và công lao của Nghiêm chân nhân, dù lần này không đến lượt, thì trước sau gì cô ấy cũng sẽ được ưu tiên thôi..."
Nghiêm Băng Tuyền biết Trần Mạc Bạch không muốn cô cảm thấy quá áy náy, nên cố ý nói nhẹ về linh dược Kết Anh. Nhưng khoảng thời gian này, tận mắt chứng kiến vẻ u sầu của Nghiêm Quỳnh Chi, cô hiểu rõ đây là một ân tình lớn.
"Sao anh không để em mở miệng cầu xin anh?”
Cô hiểu Trần Mạc Bạch không vô duyên vô cớ để ý đến khó khăn của Nghiêm Quỳnh Chi, chắc chắn là vì tin nhắn cô gửi trước đó. Nhưng khi hai người trò chuyện, Trần Mạc Bạch đã sớm ngăn cô mở lời, không muốn cô phải hạ mình cầu xin anh.
Điều này càng khiến Nghiêm Băng Tuyền cảm động.
"Anh hy vọng, em mãi mãi là cô gái kiêu hãnh, tự tin trong lòng anh."
Trần Mạc Bạch nhớ lại cảm giác kinh diễm lần đầu gặp Nghiêm Băng Tuyền hồi cấp 3. Khi đó, cô tự tin, xinh đẹp, lại mang theo một chút khí chất cao ngạo, lạnh lùng, ngay lập tức đánh trúng vào trái tim thiếu niên của anh.
Đã nhiều năm trôi qua, dù thành tựu của Trần Mạc Bạch đã vượt xa cô, anh vẫn luôn cố gắng bảo vệ Nghiêm Băng Tuyền, giữ gìn sự ngạo nghễ và ngây thơ của cô gái năm nào.
Đó là ánh trăng sáng trong lòng anh.
"Em muốn gặp anh!"
Sau khi nghe, Nghiêm Băng Tuyền chỉ nói một câu như vậy.
"Gửi định vị cho anh."
Trần Mạc Bạch nói xong, nhìn đồng hồ, đã đến giờ tan làm.
Những ngày cuối cùng ở Chính Pháp điện, anh lại chăm chỉ lạ thường.
Chủ yếu là muốn trước khi từ chức, sắp xếp ổn thỏa cho nhân viên của Vũ Khí nhất mạch.
Rất nhanh, Nghiêm Băng Tuyền gửi địa điểm, một biệt thự không xa Học Cung Tự Nhiên. Công ty Huyền Sương dưới danh nghĩa cô kiếm được rất nhiều tiền, hiển nhiên không bạc đãi bản thân.
"Đến rồi cứ vào thẳng nhé." Nói xong, Nghiêm Băng Tuyền cúp máy.
Trần Mạc Bạch đặn dò hai thư ký còn đang tăng ca ngoài cửa một tiếng, rồi thi triển Hư Không Đại Na Di rời đi.
Trong ánh bạc lóe lên, anh đã đến trên không nhà Nghiêm Băng Tuyền.
Anh nhẹ nhàng đáp xuống ban công nhỏ trên mái nhà, cánh cửa kính trước mặt anh như không khí, anh hóa thành ngân quang xuyên qua.
"Anh đến rồi."
Trần Mạc Bạch bước vào phòng khách và gọi, nhưng không thấy Nghiêm Băng Tuyền đâu.
Thực tế, với cảnh giới của anh, dù không cần thần thức, chỉ cần linh mục cũng có thể dễ dàng tìm thấy Nghiêm Băng Tuyền. Nhưng anh lại thích cảm giác trốn tìm này.
"Em ở lầu hai, phòng đầu tiên bên trái, anh lên đây đi!"
Giọng Nghiêm Băng Tuyền có chút run rẩy. Trần Mạc Bạch không nghĩ nhiều, đi lên lầu.
Trong nhà, anh không dùng Hư Không Hành Tẩu thuấn di, mà chậm rãi bước từng bậc thang.
Khi tiếng bước chân vang vọng trong biệt thự vắng lặng, Trần Mạc Bạch nhạy bén nhận ra tiếng hít thở và nhịp tim của Nghiêm Băng Tuyền bắt đầu dồn dập hơn.
Điều này khiến Trần Mạc Bạch cũng có chút hồi hộp.
Dù sao, khi chia tay, anh đã có lỗi với Nghiêm Băng Tuyền, không biết cô đã tha thứ cho anh chưa.
Trong lúc suy nghĩ miên man, Trần Mạc Bạch lên đến lầu hai, đứng trước cửa phòng, nhẹ nhàng gõ hai tiếng.
"Vào đi, cửa không khóa."
Giọng Nghiêm Băng Tuyền vang lên từ bên trong. Trần Mạc Bạch đẩy cửa ra, phát hiện bên trong không bật đèn, cửa sổ cũng được che chắn bằng cấm chế ánh sáng, không có chút ánh sáng nào lọt vào.
Tiên Môn từng nghiên cứu, trong môi trường tối tuyệt đối, ngồi thiền sẽ tăng hiệu quả. Rõ ràng căn phòng này được thiết kế theo nguyên tắc đó.
"Đây là phòng tu luyện của em à?"
Trần Mạc Bạch vừa nói vừa bước vào, đang do dự có nên dùng linh mục không thì tiếng hít thở và nhịp tim của Nghiêm Băng Tuyền đột nhiên vang lên sau lưng anh.
Một thân thể mềm mại, trơn bóng, áp sát vào lưng anh, ôm chặt anh từ phía sau.
Hai bầu ngực đầy đặn khiến Trần Mạc Bạch nhớ lại ký ức ở Đan Hà sơn. Đó là lần đầu tiên của cô, dù vụng về, nhưng lại mang đến cho anh niềm vui sướng chưa từng có.
“Đây là phòng ngủ của em.
Giọng Nghiêm Băng Tuyền vốn thanh lãnh giờ lại mang theo hơi thở nóng rực, phả vào tai Trần Mạc Bạch, khiến nguyên dương chi khí trong bụng anh không kìm được mà dâng trào.
Anh lập tức xoay người lại, nhìn thấy Nghiêm Băng Tuyền không mảnh vải che thân, ngượng ngùng nhưng cố tỏ ra trấn định, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.
"Em..."
Trần Mạc Bạch không biết phải nói gì. Nghiêm Băng Tuyền trong trạng thái này chắc chắn không dùng pháp thuật che giấu. Những đường cong tròn trịa, kinh người, kết hợp với thân hình có phần thon dài của cô, càng thêm nổi bật.
Trong khoảnh khắc, Trần Mạc Bạch nhớ đến cây tiên đào anh trồng trên đỉnh Tiểu Nam sơn.
Cành nhỏ quả to!
"Em nhớ anh!"
Nghiêm Băng Tuyền lấy hết dũng khí nói, nhưng bản năng e lệ lại khiến cô đưa tay lên che đi sự đầy đặn của mình.
Nhưng Trần Mạc Bạch nhanh hơn, nắm lấy cổ tay cô, không để vẻ đẹp bị che khuất.
Sau một tiếng kêu nhỏ, Nghiêm Băng Tuyền bị Trần Mạc Bạch kéo vào lòng.
Hai người áp sát vào nhau, như một cơn sóng lớn ập đến, khiến Trần Mạc Bạch, một tu sĩ Nguyên Anh, cũng không khỏi lảo đảo.
May mắn Trần Mạc Bạch thân pháp linh hoạt, dù bị sóng lớn tấn công, anh vẫn giữ thăng bằng, ôm cô ngã xuống.
Sau một tiếng rên khẽ kìm nén, sóng to gió lớn trong phòng không ngừng trào dâng.
Trần Mạc Bạch nhớ lại những lần xem lướt sóng trên TV khi còn nhỏ. Lúc đó, anh không hiểu có gì vui. Nhưng giờ anh dần hiểu, cảm giác những con sóng lớn cuồn cuộn ập đến mà không thể nhấn chìm mình, ngược lại bị mình chinh phục, giữ trong lòng bàn tay thật sự là không gì sánh bằng.
Với vận động viên lướt sóng, sóng càng lớn, chính phục và năm giữ càng mang lại khoái cảm.
Và giờ đây, anh đang đối mặt với một cơn sóng thần chưa từng có.
Trong khoảnh khắc, Trần Mạc Bạch tràn đầy chiến ý, ý chí chiến đấu sục sôi.
...
Ngày hôm sau, Trần Mạc Bạch đến Chính Pháp điện làm việc, mặt mày hồng hào, tinh thần sảng khoái.
“Điện chủ, Vương Thúc Dạ và Hồng Mạnh Khuê hai vị chân nhân đang đợi ngài."
Biết anh đã đến văn phòng, Trang Gia Lan lập tức vào báo cáo.
"Mau mời họ vào."
Trần Mạc Bạch nói.
Lần này, Vũ Khí đạo viện nhận được bốn viên linh dược Kết Anh, lần lượt là Hồng Mạnh Khuê, Vương Thúc Dạ, Đặng Đạo Vân, Vương Tín Phủ.
Vì Chung Ly Thiên Vũ sau khi Kết Anh sẽ bái nhập môn hạ T8 Ngọc Hành, nên đan Hóa Anh của anh ta do Côn Bằng nhất mạch sắp xếp.
Đây cũng là sự bồi thường nhỏ của Tề Ngọc Hành, nên Vương Thúc Dạ, người vốn không có cơ hội, đã đạt được danh ngạch Chung Ly Thiên Vũ để lại.
Ngược lại, có người muốn công kích việc Vương Thúc Dạ đã nhận được Dục Anh Đan trước đó.
Nhưng vì có Công Dã Chấp Hư làm tiền lệ, nên Bổ Thiên nhất mạch im lặng.
Vũ Khí liên thủ với Cú Mang, tự nhiên có thể dẹp yên.
Trong đó, Hồng Mạnh Khuê được coi là may mắn. Lẽ ra ông đã tọa hóa, nhưng Thừa Tuyên thượng nhân liên thủ với Tam Tuyệt thượng nhân luyện thành một lò đan được điên thọ, để ông cũng có được một viên, kiên trì đến hiện tại.
Trần Mạc Bạch luôn đối xử rất tốt với người của mình. Nếu Hồng Mạnh Khuê đợi được cơ hội này, anh sẽ gạt bỏ ý kiến của mọi người, loại bỏ những người trẻ tuổi muốn có cơ hội trong nội bộ Vũ Khí đạo viện, và đưa ông vào danh sách 18 người.
Còn lại Đặng Đạo Vân và Vương Tín Phủ, một người là chủ nhiệm hệ luyện khí đương nhiệm của Vũ Khí đạo viện, một người là đại diện Vũ Khí nhất mạch trong ủy ban luân phiên trực Khai Nguyên điện.
Vì hai người còn nhiều thọ nguyên, nên họ chọn đợi lô đan Hóa Anh do Nguyên Hư thượng nhân luyện chế.
Còn Hồng Mạnh Khuê và Vương Thúc Dạ không đợi được lâu như vậy, trực tiếp đổi Bồi Anh Đan đã luyện thành lần này.
Trước đó, Trần Mạc Bạch đang sắp xếp chuyện Kết Anh cho hai người họ.
"Thuần Dương, lần này đa tạ ngươi!"
Hồng Mạnh Khuê và Vương Thúc Dạ sau khi vào đều chân thành cảm ơn Trần Mạc Bạch.
"Ta có được ngày hôm nay, cũng nhờ hai vị tiền bối giúp đỡ không ít. Hai vị cả đời vì đạo viện cố gắng vất vả, ta hiện tại là chủ nhất mạch, lại có năng lực này, tự nhiên muốn sắp xếp cho các ngươi tốt."
Trần Mạc Bạch nói vậy, nhưng hai vị lão nhân vừa từ Tiên Vụ điện nhận Bồi Anh Đan vẫn xúc động khôn nguôi.
Họ cũng coi như đã vượt qua thời điểm tốt đẹp. Nếu 100 năm trước gặp phải tình huống này, linh được Kết Anh chắc chắn không đến lượt họ.
"Ta dự định về Xích Thành sơn bế quan..."
Hồng Mạnh Khuê nói, ông cố ý đến Vương Ốc động thiên nhận Bồi Anh Đan của mình.
"Vậy ta sắp xếp công việc trong tay, giao lại cho Vương Tín Phủ, cũng muốn về Tuyết Hải động thiên."
Sau khi có được linh dược Kết Anh, hai vị lão nhân đã trải qua gần 400 năm mưa gió, thăng trầm của Vũ Khí đạo viện, cũng quyết định đánh cược lần cuối.
“Đây là tài nguyên Kết Anh ta chuẩn bị cho các vị, có lẽ có thể tăng thêm chút xác suất thành công, xin hãy nhận lấy."