Bạch Hổ thành, cách hơn mười dặm, bóng dáng khổng lồ của Hỗn Độn cự thú vẫn có thể lọt vào mắt những Tô gia tư đệ trên thành lâu.
Cùng với đó là sát khí và uy áp cường đại, tựa như ngọn núi vô hình đè nặng, tạo áp lực vô cùng lớn.
Tô Cửu Huyền và Tô Cửu Viêm cùng đám con em trẻ tuổi khác đứng trên thành lâu nhìn về phía trước. Dù không nghe rõ Tô Định Sơn và những người khác nói gì, họ vẫn cảm nhận được bầu không khí căng thẳng và kiềm chế ở bên kia.
...
Trên đầu cự thú, Tử Yêu Tiên Quân y phục phấp phới, tóc tím bay tán loạn, thân thể hắn bao trùm sát khí lạnh lẽo.
Nghe Tô Định Sơn nói, hắn lập tức bật cười khẩy, “Nhiều người tức giận ư? Chỉ cần tiêu diệt Tô gia các ngươi, ai biết con cự thú này do Võ Cực Thiên Cung ta điều khiển? Dù các ngươi nói ra, ai tin? Thậm chí, dù có người tin, ai dâm giận? Kẻ nào giận, ta diệt ke đó!”
“Ngươi...”
Tử Yêu Tiên Quân cậy vào Hỗn Độn cự thú vô địch, trở nên bành trướng đến cực hạn.
Người Tô gia nghe vậy, ai nấy đều trừng mắt giận dữ.
Tô Định Sơn giấu giận trong đáy mắt, cuối cùng quát lớn: “Ngươi rốt cuộc muốn gì?!”
“Ha ha ha. Ta muốn gì, chăng lẽ các ngươi không rõ sao?!”
Tử Yêu Tiên Quân ngông cuồng cười lớn giữa không trung. Dù bị hơn một trăm năm mươi Tiên Vương bao vây, hắn vẫn chẳng hề e ngại, ngược lại khinh miệt liếc nhìn đám người Tô gia: “Muốn ta rút quân rất đơn giản, chỉ cần các ngươi đáp ứng hai điều kiện, Tô gia các ngươi sẽ bình yên vô sự.”
“Điều kiện gì?”
Trưởng lão Tô gia lên tiếng hỏi.
“Thứ nhất, trả lại cho Vô Cực Thiên Cung ta ba vị trưởng lão và tám hộ vệ kim giáp; Thứ hai, giao ra... Tô Tranh!”
Tử Yêu Tiên Quân không hề che giấu mục đích, đáy mắt lóe lên hàn quang bức người.
“Vọng tưởng!”
Nghe điều kiện của Tử Yêu Tiên Quân, Tô Định Thiên lập tức cự tuyệt.
Các trưởng lão Tô gia cũng biến sắc.
“Hắc hắc... Từ chối nhanh vậy sao? Chẳng lẽ các ngươi không nghĩ cho mấy ngàn tử đệ Tô gia? Vì một Tô Tranh, các ngươi thấy có đáng không?” Tử Yêu Tiên Quân híp mắt, nhìn xoáy Tô Định Thiên.
Nghe vậy, các trưởng lão Tô gia lập tức nhíu mày, bắt đầu suy nghĩ về lời Tử Yêu Tiên Quân.
Vì một Tô Tranh, mà đặt toàn bộ Tô gia vào nguy hiểm, có đáng không?!
Khi mọi người còn đang suy tư, Tô Định Sơn bỗng lên tiếng: "Ngươi đừng hòng ly gián Tô gia ta. Tô gia ta không bao giờ chấp nhận bất kỳ sự uy hiếp nào. Dù cuối cùng thất bại, Tô gia ta thà ngọc nát còn hơn ngói lành. Huống chi... thắng bại chưa phân, nói gì đến sinh tử.
Muốn diệt Tô gia ta, phải xem ngươi có bản lĩnh đó hay không!"
Lời của Tô Định Sơn vang như sấm động, lập tức thức tỉnh các trưởng lão Tô gia.
Họ chợt hiểu ra ý đồ của Tử Yêu Tiên Quân, hắn đang khích bác, muốn họ hy sinh Tô Tranh.
Nhưng ngẫm kỹ, với phong cách của Vô Cực Thiên Cung, dù họ giao Tô Tranh, cuối cùng họ cũng không tha cho Tô gia.
“Đáng ghét, tên hỗn đản này lại muốn ly gián Tô gia ta, vọng tưởng!”
Các trưởng lão Tô gia hoàn hồn, lập tức trừng mắt về phía Tử Yêu Tiên Quân.
Họ muốn bảo vệ Tô gia bằng mọi giá, nhưng bảo họ đối phó người nhà, tuyệt đối không thể.
Tử Yêu Tiên Quân thấy kế hoạch bị vạch trần, cũng không tức giận, cười lạnh: “Ngu xuẩn không linh. Được thôi, ta đã cho các ngươi cơ hội, nhưng các ngươi không biết năm bắt, đừng trách ta vô tình.”
“Bớt nói nhảm, chỉ là một con quái thú mà đòi diệt Tô gia ta, ngươi coi thường chúng ta quá rồi. Các trưởng lão, cùng ta hợp lực giết địch!”
Tô Định Sơn không dài dòng nữa, hét lớn một tiếng, dẫn đầu hóa thành lưu quang, lao về phía Tử Yêu Tiên Quân trên đầu cự thú.
Ông nghe Tô Tranh nói, Hỗn Độn cự thú do Tử Yêu Tiên Quân khống chế, chỉ cần giết hắn, uy hiếp từ cự thú sẽ giảm đi nhiều.
Vì vậy, ông vừa ra tay đã nhắm vào Tử Yêu Tiên Quân, tung chưởng trấn áp từ xa.
Ông vừa động, hơn một trăm Tiên Vương cường giả Tô gia cũng lập tức xuất thủ, đồng loạt tấn công Hỗn Độn
Tiên lực đồng loạt bộc phát, tựa như cầu vồng, hợp thành một mảnh, phủ kín trời đất, công kích Hỗn Độn cự thú.
Trong khoảnh khắc, mây gió cuồng vũ, sát khí khuấy động bầu trời, sấm chớp vang rền.
Tử Yêu Tiên Quân thấy Tô Định Sơn tấn công, lập tức cười lạnh, nhảy lên, bộc phát tiên lực khủng bố, nghênh chiến Tô Định Sơn.
Ầm!
Một tiếng nổ vang, hư không lập tức bị xé toạc, không gian loạn lưu hỗn loạn, sức mạnh hủy diệt lan tràn.
Tô Định Sơn tung chưởng, lập tức áp sát, thân pháp triển khai đến cực hạn, chớp mắt đã đến trước mặt Tử Yêu Tiên Quân, cả hai giao chiến kịch liệt.
Ở phía khác, Hỗn Độn cự thú bị tấn công dồn dập, thân thể nổ vang liên tục. Vô số kiếm khí đao quang bổ vào thân, tóe lửa, phát ra những tiếng chói tai.
Da Hỗn Độn cự thú dày thịt béo, Linh Khí đỉnh cấp cũng vô dụng, không thể xuyên thủng da nó. Tuy vậy, lực trùng kích vẫn khiến nó đau đớn.
Hỗn Độn cự thú ngửa mặt lên trời rít gào, phản công, thân hình khổng lồ rung chuyển, hất văng đao quang kiếm khí, rồi cái đuôi to như núi gào thét quét ngang đám người.
Một tiếng xé gió, áp lực cường đại khiến không gian run rẩy dữ dội, như sắp vỡ tan.
Tô Định Thiên lập tức hét lớn: “Tản ra!”
Nhưng vẫn có người Tô gia né tránh không kịp, thêm vào đó cái đuôi cự thú quá lớn, phạm vi tấn công rộng, một số người không thể tránh khỏi.
Lập tức một tiếng nổ vang, tiếng kêu thảm thiết vang lên. Mười tử đệ Tô gia bị đuôi cự thú quật trúng, tại chỗ phun máu, xương cốt gãy vụn. Có người bị đánh bay, có người bị trấn áp dưới đuôi, bị nghiền nát thành thịt vụn!
“Tê... Quái thú này lực lượng khủng bố vậy sao?!”
Chứng kiến mười mấy người Tô gia tử vong trong nháy mắt, các trưởng lão Tô gia kinh hãi.
“Đáng ghét...”
Tô Định Thiên nhìn những người đã chết, đáy mắt bùng lên lửa giận. Ông bộc phát tiên lực, năm ngón tay hóa thành lợi trảo, lao về phía Hỗn Độn cự thú, tung ra hàng vạn trảo ảnh, sát khí ngập trời.
Nhưng những đòn tấn công này chỉ khiến thân thể cự thú tóe lửa, không gây ra bất kỳ tổn thương nào đáng kể, ngược lại khiến nó điên cuồng hơn vì đau đớn!