Đợi Thông Thiên Ma Quân và đám người của hắn rời đi, không khí trong tiệm lập tức thoải mái hơn hắn.
Huyết Giao Vương thấy lúc đầu Thông Thiên Ma Quân hung hăng càn quấy bao nhiêu, đến cuối cùng lại chật vật rời đi, mặt mày lấm lem, không khỏi nghi hoặc. Sau khi hỏi Quan Sơn Nhạc, hắn mới biết chuyện gì vừa xảy ra, lập tức trợn mắt há hốc mồm nhìn Tô Triển Không: “Mẹ ơi, hóa ra lão tổ nhà Tô lợi hại đến vậy! Ngầu bá cháy thế kia, còn để bọn chúng đi làm gì, trực tiếp bảo lão tổ ra tay, một chưởng đập chết xong chuyện, đỡ bọn chúng lại giở trò!”
Thấy Huyết Giao Vương nói nhẹ nhàng như vậy, Tô Triển Không chỉ biết cười khổ: “Ngươi tưởng ta không muốn chắc? Nhưng lão tổ đang ở Bạch Hổ thành, ngươi nghĩ Bán Tôn có thể vượt vạn dặm, trực tiếp thi triển uy năng trấn áp ba Tiên Quân cường giả chắc?”
Nghe vậy, mọi người ngớ người: “Ý ngươi là sao? Chẳng lẽ động tĩnh vừa rồi không phải do lão tổ Tô gia tạo ra? Vậy tại sao…”
Tô Triển Không cười khổ lắc đầu, rồi lấy từ trong ngực ra một tấm ngọc thạch lớn cỡ hai bàn tay. Phía trên còn lưu lại một tia khí tức Tiên Quân rất yếu ớt, nhưng vừa lấy ra thì khí tức đã biến mất gần hết, sau đó hóa thành tro tàn, tan vào hư không.
Thấy vậy, Huyết Giao Vương trợn tròn mắt: “Chăng lẽ ngươi muốn nói, cỗ y năng Bán Tôn vừa rồi thật ra là từ khối ngọc thạch này phát ra?“
Tô Triển Không bất đắc dĩ gật đầu.
Mọi người càng thêm kinh ngạc.
“Khối ngọc thạch này là trước kia Phương gia vây công Lạc Tinh thành, ta vì bảo vệ Lạc Tinh thành, cố ý tìm lão tổ, để lão nhân gia ông ta lạc ấn uy năng của mình lên trên, coi như là để lúc cuối cùng lấy ra uy hiếp Phương gia. Ai ngờ lúc đó không dùng đến, bây giờ lại dùng ở đây…”
Tô Triển Không thật ra vừa rồi trong lòng cũng không chắc chắn lắm.
Dù sao tình thế lúc đó, bên họ đang ở thế yếu. Lỡ không lừa được Thông Thiên Ma Quân, một khi động thủ, hậu quả khó lường.
Lùi một bước mà nói, dù đánh thắng, lỡ chọc giận Thông Thiên Ma Quân, bọn chúng trả thù Tô gia ở những thành thị khác, hoặc ra tay với con cháu Tô gia, thì Tô gia khó lòng đối phó.
Tô Triển Không chỉ là nhất thời nghĩ đến khối ngọc bản này, rồi đem ra thử xem.
Cũng may, hắn đã cược thắng.
Thông Thiên Ma Quân đã bị chấn nhiếp mà rút lui, và tin rằng sau lần này, bọn chúng sẽ không dám tùy tiện ra tay với Tô gia nữa, ít nhất là không dám nói chuyện đồ sát cả thành.
“Hóa ra là giả à. Cũng may là hù dọa được bọn chúng, chắc bọn chúng sẽ không ra tay với chúng ta nữa đâu?”
Viên Tiểu Thất và mọi người hiểu ra mọi chuyện, hồi tưởng lại cảnh vừa rồi vẫn còn thấy hoảng sợ.
“Đúng vậy đúng vậy, chỉ cần bọn chúng không biết uy năng Bán Tôn vừa rồi là giả, thì chúng ta an toàn rồi.” Tiểu Ma Thần cũng hùa theo.
Nhưng Tô Tranh không lạc quan như vậy.
Khi biết uy năng của lão tổ là giả, Tô Tranh cau mày nói: “Không đâu, Cự Ma Uyên đã hạ quyết tâm lớn như vậy, phái bọn chúng đến đây, thì nhất định sẽ không bỏ qua mục tiêu. Hơn nữa chuyện vừa rồi chưa chắc đã lừa được bọn chúng lâu, chắc chắn khi tỉnh táo lại sẽ bắt đầu nghi ngờ, bọn chúng nhất định sẽ tìm cách thăm dò lại!”
“Vậy làm sao bây giờ? Loại ngọc thạch bản vừa rồi còn bao nhiêu, ngươi đừng nói là chỉ có một khối đấy nhé?”
Huyết Giao Vương nghe xong, lập tức nhìn Tô Triển Không.
Tô Triển Không xua tay: “Đúng là chỉ có một khối!”
“Trời ơi, đồ tốt như vậy, sao ngươi làm có một khối vậy! Lẽ ra ngươi phải làm nhiều mấy khối để dành, dù là giả cũng hù dọa được mấy lần chứ!” Huyết Giao Vương lắc đầu quầy quậy với Tô Triển Không, tỏ vẻ khinh thường trí thông minh của hắn.
“…” Tô Triển Không nghẹn họng.
Tô Tranh suy tư hồi lâu, cuối cùng trầm giọng nói: “Xem ra ta phải nghĩ cách vừa không phải giao đồ ra, vừa có thể đuổi được người của Cự Ma Uyên, một lần vất vả, cả đời an nhàn. Nhưng ta phải làm thế nào đây.”
Nói rồi, Tô Tranh chìm vào suy tư.
Huyết Giao Vương cũng vắt óc suy nghĩ, rồi mắt sáng lên, tiến lại gần Tô Tranh, cười hắc hắc: “Ta có cách. Ngươi giao bảo bối đó cho ta, ta thay ngươi bảo quản, rồi ta cầm đồ đi trốn, xong việc các ngươi cứ nói ta lén lút trộm bảo bối bỏ chạy, như vậy người của Cự Ma Uyên chẳng phải sẽ không tìm các ngươi gây phiền phức à? Nhất cử lưỡng tiện!”
Tô Tranh nghe vậy, lập tức tối sầm mặt mày.
Hắn hiểu rõ con hàng này quá mà, chỉ cần nhìn cái mông của nó là biết nó muốn ị cái gì rồi. Lập tức hắn gạt Huyết Giao Vương ra: “Không phải trước kia ngươi đã đổ tội cho ta trộm đồ rồi sao, giờ còn đến hỏi ta?”
Không nhắc thì thôi, nhắc đến chuyện này Huyết Giao Vương càng tức giận hơn, trực tiếp ném tấm bản đồ giả mà lần trước hắn trộm được của Tô Tranh xuống đất, giận đữ nói: “Ðồ khốn, ngươi còn đám nói! Lần trước ngươi bảo ta đây là bí bảo mà ngươi trộm được ở dưới Cự Ma Uyên, nói là trên đó ghi bản đồ kho báu Chỉ Tôn gì đó, làm ông đây tốn bao công sức mới trộm được từ chỗ ngươi, kết quả mấy ngày trước ta dựa theo bản đồ chạy mấy ngày mới phát hiện, bản đồ này căn bản là đồ giải”
“À, thảo nào sau khi diệt Phương gia, mấy ngày không thấy bóng dáng ngươi đâu, ngươi còn bảo là đi bế quan, hóa ra là giấu diếm ta đi tìm bảo tàng à. Ngươi cũng quá đáng, định độc chiếm hả!” Tiểu Ma Thần nghe vậy, lập tức tỏ vẻ bừng tỉnh nhìn Huyết Giao Vương.
Huyết Giao Vương chột dạ, rồi quay sang mắng Tô Tranh: “Đều tại hắn lừa ta trước.”
“Ngươi đi trộm đồ của ta, còn không biết xấu hổ nói ta lừa ngươi, ngươi có biết liêm sỉ là gì không?” Tô Tranh nhìn bộ dạng hùng hổ của Huyết Giao Vương, cạn lời.
Huyết Giao Vương mặt đỏ bừng, nhưng con hàng này vô sỉ quen rồi, nghe vậy nói: “Dù sao thế nào đi nữa, là ngươi trước hết nghĩ độc chiếm, ngươi còn chưa nói vật kia đến cùng là cái gì đâu?”
Thấy Huyết Giao Vương lại truy hỏi chuyện Phù Văn Nguyên Hiệt, Tô Tranh không khỏi đau đầu.
Nhưng nhớ lại lời Huyết Giao Vương vừa nói, hắn lại bỗng nhiên có chủ ý: “Thật ra nghĩ kỹ lại thì, cái chủ ý vừa rồi của lão âm hàng cũng không tệ, nếu kế hoạch thỏa đáng thì có lẽ làm được.”
Nghe vậy, Huyết Giao Vương lập tức mừng rỡ: “Vậy là ngươi đồng ý giao bảo bối cho ta bảo đảm rồi?”
“Cút, đồ tốt vào tay ngươi, ta còn lấy lại được chắc.” Tô Tranh lập tức liếc xéo hắn.
Huyết Giao Vương giận dữ: “Đồ khốn, ngươi có thể nghi ngờ thực lực của ta, nhưng không thể nghi ngờ nhân phẩm của ta!”
“Ngươi là một ma tu, lại còn đòi bàn nhân phẩm với ta, ngươi có nhân phẩm à?!”
“Ta muốn quyết đấu với ngươi!”
“Được, nhào vô, nhưng ngươi đánh lại ta chắc?!”
“Ách…”
Viên Tiểu Thất và bọn họ đã quá quen với việc Huyết Giao Vương hung hăng càn quấy, lập tức chẳng coi ra gì.
Tô Triển Không nghe một hồi, ngược lại đã hiếu ý của Tô Tranh, hỏi: “lô Tranh, ý ngươi là muốn mượn gió bẻ măng, đổ họa cho người khác để thoát khỏi sự dây dưa của Cự Ma Uyên?”
Tô Tranh gật đầu: “Không sai. Chỉ là cái họa này dù đổ cho ai, cũng sẽ là một phiền phức lớn, hơn nữa cũng rất nguy hiểm. Người một nhà chúng ta thì chắc chắn không được rồi.”
Tô Triển Không liền cùng suy tư: “Vậy nên đổ cho ai đây…”
Ngay lúc Tô Tranh và mọi người đang lo lắng nên để ai cõng nồi, sáng sớm hôm sau, lại có người tìm đến Tô Tranh vì một chuyện. Vừa nhìn thấy người đến, mắt Tô Tranh lập tức sáng lên.
“Người cõng nồi đến rồi!”