Sau khi Phượng Cửu cùng những người khác chiến đấu với đám người Cự Ma Uyên xong, Tô Tranh lập tức không chút do dự thi triển Tiên Vương Bộ, lao thắng về phía Hắc Nguyệt Ma Mẫu đang chủ trì tế tự.
Hắc Nguyệt Ma Mẫu dường như cảm nhận được nguy hiểm, đột ngột quay đầu lại, thấy Tô Tranh đang xông tới, lập tức gầm lên một tiếng. Đáy mắt bà ta lóe lên một tia hồng quang, miệng phát ra âm thanh the thé như tiếng dơi.
Sóng âm lan tỏa, chấn động cả không gian.
Đám Âm Linh dày đặc trên không trung nghe được âm thanh này, lập tức như nhận được mệnh lệnh, đồng loạt quay đầu lại, miệng phát ra tiếng kêu quái dị như tiếng quạ, rồi ào ạt xông về phía Tô Tranh như thủy triều.
Thấy bầy Âm Linh chắn trước mặt, ánh mắt Tô Tranh lóe lên vẻ hung ác, Kình Thiên Côn lập tức xuất hiện trong tay.
Sức mạnh pháp tắc màu bạc trắng ngưng tự trên đầu côn, sau đó hắn vung côn thẳng vào bầy Âm Linh.
Ầm!
Như đá tảng ném xuống mặt hồ, một lỗ thủng lớn lập tức xuất hiện giữa bầy Âm Linh.
Tô Tranh như mãnh thú xông pha trận mạc, Kình Thiên Côn mở đường, không ai cản nổi. Những Âm Linh xung quanh chạm phải sức mạnh pháp tắc trên đầu côn đều lập tức nổ tung, những tiếng nổ vang liên tiếp vang lên trong không trung.
Ở phía xa, Ngao Chiến đang bị một đám Âm Linh khác vây quanh, nhìn thấy cảnh tượng này, lập tức bừng tỉnh: “Nhanh, dùng sức mạnh pháp tắc! Sức mạnh pháp tắc có thể tiêu diệt những Âm Linh này!”
Thần Long vệ nghe vậy, lập tức hiểu ra, đồng loạt ngưng tự sức mạnh pháp tắc để chống địch. Một thương đâm ra, liên hệ giữa Âm Linh và Hắc Nguyệt Ma Mẫu lập tức bị cắt đứt. Chỉ cần một cú đạp nhẹ, có thể nghiền nát chúng, khiến chúng không thể tái sinh.
Tìm được cách khắc chế Âm Linh, Long tộc dần dần ổn định thế trận. Biển máu trên bầu trời dường như cạn kiệt năng lượng, ngừng mở rộng, nhưng từ trong biển máu vẫn không ngừng chui ra những Âm Linh mới, lao xuống tấn công đám người bên dưới.
Trong Lạc Tinh thành vang lên những tiếng kêu thảm thiết. Khắp các con đường la liệt xác tu sĩ, cảnh tượng chẳng khác nào địa ngục trần gian.
Nhưng khi mọi người bắt đầu dùng sức mạnh pháp tắc để tiêu diệt Âm Linh, sắc mặt Hắc Nguyệt Ma Mẫu bắt đầu trở nên khó coi.
Trong mỗi Âm Linh đều có một tia ý thức của bà ta. Mất đi một tia ý thức không đáng kể, nhưng khi ngày càng nhiều Âm Linh bị sức mạnh pháp tắc tiêu diệt, tích lũy lại gây ra tổn thương nghiêm trọng cho Hắc Nguyệt Ma Mẫu.
Lúc này, sắc mặt bà ta đã có chút tái nhợt, thân hình cũng còng xuống thấy rõ, như thể già đi mấy chục tuổi chỉ trong chớp mắt.
"Đáng ghét!"
Nhìn thấy ngày càng nhiều Âm Linh bị tiêu diệt, Hắc Nguyệt Ma Mẫu nghiến răng ken két, bắt đầu cảm thấy bất an.
Cảm giác này vừa xuất hiện, một tiếng nổ lớn vang lên trong không trung, một luồng ánh sáng như mũi tên đột ngột xé toạc đội hình Âm Linh, lao ra.
Nhìn kỹ lại, không ai khác chính là Tô Tranh!
Tô Tranh tay cầm Kình Thiên Côn, như một mũi khoan, trực tiếp xuyên thủng, chém giết qua bầy Âm Linh.
Xông ra khỏi bầy Âm Linh, ánh mắt Tô Tranh khóa chặt Hắc Nguyệt Ma Mẫu. Bước chân hắn không hề dừng lại, mang theo sức mạnh sấm sét, hóa thành một đạo lưu quang lao thẳng về phía Hắc Nguyệt Ma Mẫu.
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động toàn bộ Lạc Tinh thành.
Một cơn bão năng lượng khủng khiếp càn quét không trung, lan rộng ra xung quanh như sóng thần.
[ truyen cua tưi dot net ] https://tr U yencuatui.net/ Trên không trung, một côn này của Tô Tranh vẫn không đánh trúng Hắc Nguyệt Ma Mẫu, bởi vào thời khắc cuối cùng, Hắc Nguyệt Ma Mẫu đã rụt một tay đang tế tự về, trực tiếp đỡ lấy đòn tấn công của Tô Tranh.
Giờ phút này, một tay Hắc Nguyệt Ma Mẫu chống trời, tiếp tục tế tự, một tay giải phóng ma lực khổng lồ, chống đỡ Kình Thiên Côn.
Bà ta sừng sững giữa không trung, tóc trắng bay tán loạn, thần sắc âm lệ, như một lão ma vạn năm, toàn thân tỏa ra ma uy cuồn cuộn: "Tiểu tử, ngươi cho rằng chút năng lực ấy của ngươi có thể làm tổn thương được ta sao? Lão thân là Ma Quân Tiên Nhân bát cảnh!"
Oanh!
Hắc Nguyệt Ma Mẫu đột nhiên bộc phát ma uy, một nguồn năng lượng khủng bố từ trong cơ thể bà ta bùng nổ, trực tiếp đánh Tô Tranh cả người lẫn côn bay ra ngoài.
Sưu
Thân thể Tô Tranh chấn động mạnh, lập tức lùi lại hàng ngàn mét. Khóe miệng hắn rỉ ra một tia máu tươi.
Thấy Hắc Nguyệt Ma Mẫu hung hãn đến vậy, Tô Tranh cũng có chút kinh hãi.
Phải biết rằng, trước đó Hắc Nguyệt Ma Mẫu đã từng giao chiến với Ngao Chiến một trận, lại thêm thời gian tế tự lâu như vậy, thực lực của bà ta chắc chắn đã suy giảm nhiều. Nhưng bây giờ bà ta vẫn có thể bộc phát ra sức mạnh kinh khủng như vậy, đủ để thấy bà ta trước đây mạnh mẽ đến mức nào.
"Quả nhiên không hổ là Đại Ma Quân Tiên Nhân bát cảnh, nhưng ta không tin ngươi không bị suy yếu!"
Tô Tranh nghiến răng, miệng phát ra một tiếng hổ gầm. Khi sức mạnh thú linh bộc phát, một luồng khí tức cuồng bạo bùng nổ trên người Tô Tranh.
Xoẹt! Quần áo hắn nứt toạc do cơ thể phình to. Tay chân hắn biến thành móng vuốt sắc nhọn, trên tay chân và sau lưng xuất hiện những lớp Hổ Văn đen trắng xen kẽ. Ngay cả ánh mắt hắn cũng biến thành màu vàng sẫm.
Từ xa nhìn lại, người ta có cảm giác như trước mắt đang đứng một con Bạch Hổ thực thụ.
Khí tức của Tô Tranh lập tức trở nên mạnh mẽ hơn, toàn thân như tràn đầy sức mạnh bùng nổ. Sau một tiếng gầm nhẹ, thân thể hắn phát ra một tiếng "bành" vang dội, cả người như hóa thân thành Bạch Hổ, lao vút đến trước mặt Hắc Nguyệt Ma Mẫu, vung côn tấn công.
Hô!
Côn vung ra như núi đổ, Kình Thiên Côn dù chưa phải là Đạo Khí, nhưng khi nó đánh ra, không gian cũng vì thế mà nứt vỡ.
Con ngươi Hắc Nguyệt Ma Mẫu co rút lại. Bà ta cảm nhận được nguy hiểm lần này còn mãnh liệt hơn lần trước, lập tức hít sâu một hơi, ngưng tụ toàn bộ ma lực, vội vàng dựng lên một tấm quang thuẫn trước người.
Ầm!
Kình Thiên Côn giáng xuống tấm quang thuẫn của Hắc Nguyệt Ma Mẫu.
Ầm ầm!
Một tiếng sấm rền vang vọng, không gian rung chuyển dữ dội. Hơn mười vết nứt không gian xuất hiện xung quanh hai người, nuốt chứng hư không, vô cùng nguy hiểm.
Xuy xuy!
Hắc Nguyệt Ma Mẫu nghiến răng, cố gắng chống đỡ áp lực từ Kình Thiên Côn, nhưng hai chân bà ta không thể chịu nổi, khó khăn lùi dần về phía sau trong không gian.
Khi bà ta di chuyển, biển máu trên đầu lập tức rung chuyển dữ dội, như thể bà ta mất ổn định, biển máu trên đầu sẽ sụp đổ.
Thấy cảnh này, ánh mắt Tô Tranh khẽ rung động, thu hồi Kình Thiên Côn. Hành động này khiến Hắc Nguyệt Ma Mẫu thở dốc một hơi, nhưng chưa kịp để bà ta thở dốc, Tô Tranh đã vung tay, Kình Thiên Côn lại tụ lực, một lần nữa giáng xuống.
Lần này khiến ánh mắt Hắc Nguyệt Ma Mẫu biến đổi, toàn thân dựng tóc gáy. Bà ta vội vàng ngưng tụ ma lực, chống đỡ tấm quang thuẫn, nhưng đã quá muộn.
Kình Thiên Côn thế như chẻ tre một lần nữa giáng xuống tấm quang thuẫn. Một tiếng nổ lớn vang lên, tấm quang thuẫn lập tức vỡ tan. Hắc Nguyệt Ma Mẫu hứng chịu đòn tấn công, thân thể như diều đứt dây, bị đánh bay ra ngoài.
Việc bà ta bị đánh bay khiến tế tự gián đoạn, biển máu trên đầu lập tức cuộn trào dữ dội.