Ngay lúc Huyết Giao Vương đang vội vàng uống thuốc bổ để hồi phục, cửa khách sạn bị người chặn lại, khiến ánh sáng trong phòng lập tức tối sầm.
Mọi người vô thức ngẩng đầu nhìn, thấy sáu hắc y nhân kỳ quái đứng ở cửa.
Sở dĩ nói kỳ quái, vì bọn họ mặc áo đen đồng phục, còn trùm mũ kín mít, che chắn dung mạo kỹ lưỡng, không để lộ chút gì.
Một người đã lạ, đằng này cả sáu đều như vậy.
Bởi vậy, vừa xuất hiện ở cửa, ánh mắt mọi người trong tiệm lập tức đổ dồn về phía họ.
Tô Tranh và những người khác cũng chú ý đến, Huyết Giao Vương vừa uống thuốc, vừa đò xét: "Giữa ban ngày mà mặc kín mít toàn đồ đen, không phải tội phạm thì cũng có ý đồ xấu."
Tê Vô Lực hễ thấy Huyết Giao Vương mở miệng là lại vặn vẹo, bĩu môi: "Lão già thối tha, chuyện này ông cũng biết à? Có lẽ người ta xấu xí, không muốn gặp ai thôi?"
"Xấu mà xấu cả sáu người cùng lúc à? Hơn nữa, dù xấu thật, cũng đâu cần che hết từ đầu đến chân. Giao gia ta mà không nhìn ra được điểm này, thì các ngươi gọi bao lâu nay 'lão già thối tha' cũng phí." Huyết Giao Vương chắc nịch nói.
Tê Vô Lực bị nghẹn họng, ngẫm kỹ lại thấy cũng có lý.
Còn Tô Tranh, vừa nhìn thấy sáu người này đã nhíu mày.
Thần thức của hắn mạnh hơn người thường nhiều, cảm ứng cũng nhạy bén hơn Huyết Giao Vương, ngay khi sáu người xuất hiện ở cửa, Tô Tranh đã cảm nhận được ma khí dao động từ ba người trong số đó.
Dù họ thu liễm khí tức rất kỹ, nhưng vẫn bị Tô Tranh phát hiện.
"Ma khí… bọn họ là ma tu?"
Phát hiện ra điều này, Tô Tranh lập tức cau mày, ánh mắt dao động, cơ thể cảnh giác.
Phượng Cửu và Liễu Linh ngay lập tức nhận ra sự thay đổi của Tô Tranh.
Họ quá quen thuộc hắn, nếu không phát hiện điều gì, Tô Tranh sẽ không phản ứng lớn như vậy, lập tức Phượng Cửu và Liễu Linh chậm rãi tiến lại gần, nhỏ giọng hỏi: "Chủ nhân, sao vậy?”
Tô Tranh chưa chắc chắn, nên chỉ nhỏ giọng đáp:
"Bọn họ là ma tu, kẻ đến không có ý tốt, cẩn thận."
Nghe vậy, Phượng Cửu và Liễu Linh lập tức cảnh giác cao độ.
Sáu hắc y nhân dừng chân khá lâu ở cửa, ánh mắt khuất dưới hắc bào nhanh chóng chú ý đến Tô Tranh. Bàn chân họ khựng lại một chút, rồi bước vào tiệm, nhanh chân đi thẳng về phía Tô Tranh.
Thấy họ tiến tới, ánh mắt Tô Tranh lại thay đổi, ma lực trong cơ thể bắt đầu tích tụ.
Liễu Linh và Phượng Cửu cũng nhận ra đối phương đang hướng về phía mình, nên đều chuẩn bị ra tay.
Ngược lại, Huyết Giao Vương và Tê Vô Lực còn chưa biết thân phận những người áo đen này, thấy họ tiến đến, lại hứng thú mở miệng trêu chọc: "Ê mấy vị, giữa ban ngày mà mặc hắc bào thế kia, có phải xấu xí lắm không đấy?"
Tê Vô Lực nghe vậy liền liếc xéo.
Đây là câu hỏi của hắn lúc nãy, mà cái lão già này hỏi cũng quá thẳng thừng đi, không thể uyển chuyển hơn à? Với tình huống này, bình thường là ăn đòn đấy.
Quả nhiên, nghe Huyết Giao Vương nói xong, sáu hắc y nhân dừng bước.
Ba người dẫn đầu không để ý đến Huyết Giao Vương, mà một trong ba người phía sau hạ giọng, trầm giọng nói: "Xấu xí? Có xấu bằng Huyết Giao Vương ngươi không?!"
"Hả? Nói ta xấu? Giao gia ta anh tuấn tiêu sái, phong lưu phóng khoáng thế này, ai dám bảo ta xấu…" Huyết Giao Vương vô ý thức đáp trả, nhưng vừa nói xong đã thấy không ổn.
Tiểu Ma Thần bên cạnh cũng phản ứng lại, lập tức hỏi thay: "Không đúng, sao ngươi biết danh hiệu của hắn?!"
"Ta vì sao không thể biết? Ta không chỉ biết hắn, ta còn biết ngươi…"
Vừa nói, người áo đen kia đột ngột tháo mũ trùm, lộ ra khuôn mặt thô cuồng cương nghị, đồng thời gọi liểu Ma Thần: "Đã lâu không gặp, Tiểu Ma Thần.”
Vừa thấy mặt người này, Huyết Giao Vương và Tiểu Ma Thần lập tức trợn tròn mắt, sững sờ một hồi, rồi bật dậy khỏi bàn ghế, lùi xa, kinh hãi: "Ngươi… ngươi là Đại Lực Ma Vương, sao ngươi lại ở đây?!"
Lời vừa dứt, hai hắc y nhân bên cạnh Đại Lực Ma Vương cũng tháo mũ trùm, lộ diện.
Huyết Giao Vương và Tiểu Ma Thần nhìn từng người, vẻ kinh ngạc càng lúc càng lớn, nói năng lắp bắp: "Thân… Thân trưởng lão, Thiên Huyễn Ma Cơ, không ngờ các ngươi cũng tới…"
Tê Vô Lực và Viên Tiểu Thất thấy Huyết Giao Vương và Tiểu Ma Thần phản ứng lớn như vậy, lập tức nhíu mày xúm lại, nhìn ba người Thân trưởng lão, rồi như hiểu ra điều gì, tiến lên cười trên nỗi đau của người khác: "Lão già thối tha, căng thẳng thế làm gì, sao, kẻ thù à?!"
Huyết Giao Vương liếc xéo Tê Vô Lực đang hóng hớt, rồi nói: "Hai lúa, hắn không chỉ là kẻ thù của ta, còn là kẻ thù của Tô lão đại nhà ngươi đấy!”
"Hả?"
Tê Vô Lực nghe xong, lập tức quay sang Tô Tranh để xác nhận.
Nhưng lúc này Tô Tranh không rảnh để ý tới hắn, Tô Tranh nhìn chằm chằm ba người Thân trưởng lão, trực tiếp hỏi: "Các ngươi đến vì ta phải không?"
Thân trưởng lão không trả lời ngay, mà nhìn về phía ba hắc y nhân phía trước.
Dù sao ông ta không phải người chỉ huy hành động này.
Chú ý đến động tác nhỏ của Thân trưởng lão, lòng Tô Tranh trầm xuống, người mà Thân trưởng lão phải nể trọng như vậy, hiển nhiên thực lực hay địa vị đều cao hơn Thân trưởng lão.
Lập tức, Tô Tranh chuyển ánh mắt sang ba người phía trước, cau mày hỏi: "Ba vị này là…"
Thấy Tô Tranh chú ý đến mình, người áo đen cao nhất lên tiếng: "Ngô Tu… không, Tô Tranh, ngươi vẫn nhận ra giọng ta sao!"
"Thông Thiên Ma Quân!"
Người áo đen vừa mở miệng, Huyết Giao Vương đã nhận ra thân phận, không khỏi kinh hãi.
"Còn có bổn quân."
Người áo đen bên phải Thông Thiên Ma Quân cũng cất tiếng.
Nghe giọng này, Huyết Giao Vương lại run rẩy: "Cự Linh Ma Quân? Vậy người bên trái, chẳng lẽ là Hắc Nguyệt Ma Mẫu?!"
Vừa nhìn thấy đội hình này, Huyết Giao Vương cảm giác như mình trở lại ngày đầu tiên ở Vạn Ma Quật thuộc Cự Ma Uyên, muốn bái sư vậy. Chẳng phải lúc đó cũng có mấy người này sao?
Cự Ma Uyên thù dai vậy à? Chỉ vì chúng ta trộm Địa Uyên bí bảo, mà họ phái cả ba Ma Quân đến Tây Vực đuổi giết chúng ta?I
Đầu óc Huyết Giao Vương có chút choáng váng, chỉ cảm thấy chuyện này có phải đang làm quá lên không?!