`ˆ Am ầm.
Mộc trưởng lão điều khiển vô số dây leo bao vây lấy Liễu Linh, biến nàng thành một quả cầu khổng lồ, giam cầm trên không trung.
“Ha ha ha... Dù ngươi có Thiên Bảo Tiên Binh lợi hại đến đâu, cũng đừng hòng thoát khỏi cái lồng chim này của ta. Ngươi chém nát một lớp, ta lại có lớp khác, chỉ cần ở trong núi rừng, dây leo của lão phu là vô tận. Lần này, xem ngươi còn đấu thế nào với ta!”
Mộc trưởng lão thấy Liễu Linh bị nhốt, không kìm được đắc ý, đồng thời không ngừng điều khiển dây leo quấn chặt lấy lồng. Hắn muốn dùng vô số dây leo vây chết Liễu Linh.
Thế nhưng, những dây leo kia đang quấn thì đột nhiên khựng lại, như mất hết động lực.
Mộc trưởng lão nhận ra sự khác thường, lập tức thu lại nụ cười, nhíu mày, “Chuyện gì xảy ra?”
Mộc trưởng lão hoang mang nhíu mày, tay liên tục biến đổi pháp quyết, muốn tiếp tục khống chế dây leo, nhưng thử nhiều lần vẫn vô dụng.
Dường như hắn mất hết thần lực, mất quyền khống chế đối với mọi loài cây cỏ.
“Đây rốt cuộc là chuyện gì?!”
Ngay khi Mộc trưởng lão vô cùng hoang mang, những dây leo đang quấn quanh Liễu Linh đột nhiên sống lại, hơn nữa còn nổ tung, bắn ngược lên không trung.
Chi khác là lần này, mục tiêu của chúng không còn là Liễu Linh, mà là Mộc trưởng lão.
Vô số dây leo như những con mãng xà khổng lồ, lao thẳng đến Mộc trưởng lão, uy thế còn mạnh hơn khi bị ông ta điều khiển.
“Cái gì, sao có thể!”
Mộc trưởng lão giật mình, không kịp suy nghĩ nhiều, vội vàng biến đổi thủ quyết, nhưng vô ích.
Đường cùng, ông ta đành bỏ thần thuật, ngưng tụ lực lượng pháp tắc, tung một quyền oanh nát đám dây leo.
Âml
Một tiếng nổ vang, vô số dây leo bị chấn thành tro bụi, rơi xuống rào rào.
Nhưng ngay khi dây leo biến mất, cây cỏ trên mặt đất lại điên cuồng mọc lên, còn nhanh hơn khi Mộc trưởng lão thúc đẩy. Trong chớp mắt, hàng trăm cây gỗ biến thành cổ thụ che trời, cành cây như những con đường lớn, thân cây như những bức tường thành.
Tiếp đó, hàng chục cành cây to lớn như dãy núi hóa thành xúc tu, như roi quất tới tấp vào Mộc trưởng lão.
Ba ba ba...
Không gian bị hàng chục cành cây khổng lồ quất nát, Thương Khung rung động.
Trong lúc Mộc trưởng lão kinh hoàng chống đỡ, ánh mắt liếc thấy Liễu Linh ở phía xa. Nàng đang phát ra thanh quang, tay bóp một thủ quyết kỳ lạ. Lúc này ông ta mới hiểu ra, “Ngươi cũng tu luyện Mộc hệ thần thuật, nhưng sao lại mạnh hơn ta? Tu vi của ngươi không cao hơn ta mà!”
Mộc trưởng lão đầy nghi hoặc và khó hiểu.
Ông ta cứ tưởng Liễu Linh tu luyện Mộc hệ thần thuật, nhưng không biết rằng Liễu Linh vốn là thảo mộc tinh quái hóa thành, trời sinh là vương giả của Mộc hệ!
So về sự tinh thông và chưởng khống thảo mộc, ai có thể hơn nàng?!
Mộc trưởng lão lập tức bị vô số cây cối vây công, chỉ có thể không ngừng thi triển lực lượng pháp tắc để chống đỡ, không còn sức phản công.
...
Trong ba vị trưởng lão, hai người đã bị áp chế hoàn toàn.
Lôi trưởng lão thấy vậy, kinh hãi vô cùng, “Sao có thể như vậy, bọn họ đều là Tiên Nhân lục cảnh Đại Tiên Vương, sao lại bị một Tiên Nhân tứ cảnh, một Tiên Nhân ngũ cảnh áp chế?!”
Đối diện, Tô Tranh cầm Kình Thiên Côn, lạnh lùng nhìn Lôi trưởng lão, “Không cần nhìn nữa, tiếp theo ngươi cũng sẽ như bọn họ!”
Lôi trưởng lão nghe vậy, thu hồi ánh mắt, mặt sầm lại, “Hừ, khẩu khí lớn thật. Dù bọn họ bại, ta cũng không thể thua dưới tay một Ma tu Tiên Nhân ngũ cảnh như ngươi!”
“Ngươi quá tự đại, tu vi cao không có nghĩa là ngươi sẽ thắng. Chiến lực mới là vương đạo!”
Nói rồi, Tô Tranh lạnh lùng, thân thể hóa thành lưu quang, xông về Lôi trưởng lão, vung côn đánh tới.
Tiếng côn như sấm, gào thét như biển cả, trấn áp Cửu Thiên Thập Địa!
Lôi trưởng lão biến sắc, hét lớn, “Vậy lão phu cho ngươi thấy, uy năng thực sự của cường giả Tiên Nhân lục cảnh!”
Răng rắc.
Một tiếng quát lớn, Lôi trưởng lão hóa thân thành Lôi Thần, xung quanh đầy trời thiểm điện, vung tay lên, một đạo thiểm điện to bằng bắp đùi bổ thẳng vào Tô Tranh.
Đang!
Tô Tranh phản ứng cực nhanh, lập tức Kình Thiên Côn đổi chiêu, đánh vào đạo thiểm điện.
Một tiếng nổ vang, Tô Tranh khựng lại, một luồng Lôi Điện tê dại truyền từ Kình Thiên Côn vào cánh tay, khiến nó run lên.
“Ừm, lôi điện thần thuật, Lôi Điện chỉ lực của hắn còn bá đạo hơn cả thiên kiếp!”
Tô Tranh giật mình, vẻ mặt nghiêm trọng hơn, rồi lại xông lên tấn công Lôi trưởng lão.
Lôi trưởng lão bùng nổ Lôi Điện chi lực, tóc dựng đứng, lông mày như hai đạo Kim Sắc Lôi Điện rung động trong hư không.
Ông ta đứng sừng sững, nhìn Tô Tranh, “Dưới hư không, lão phu là mạnh nhất, dù ngươi có chiến lực mạnh đến đâu, cũng khó ngăn cản thiên uy. Lôi đình vạn quân!”
Ầm ầm...
Lôi trưởng lão hét lớn, mây đen cuồn cuộn trên bầu trời, vô số lôi điện tạo thành một mạng lưới khổng lồ, từ trên trời giáng xuống, bao phủ Tô Tranh.
Răng rắc răng rắc...
Lôi Điện chi lực bá đạo phá nát không gian, khiến Thương Khung rung động. Tô Tranh cảm giác như đang độ Tiên Vương kiếp lần nữa.
Mạng lưới lôi điện ập đến, không cho Tô Tranh thời gian suy nghĩ. Hắn không thể trốn, không thể tránh, lập tức ngưng tụ Huyết Tu La chi lực, hòa với lực lượng pháp tắc, tạo thành một vòng bảo hộ huyết sắc bao quanh.
Răng rắc...
Lôi điện đánh vào vòng bảo hộ, liên tiếp nổ vang, không chỉ khiến Tô Tranh ù tai, mà vòng sáng cũng có dấu hiệu nứt vỡ.
Mặt đất nổ tung, núi đá vỡ vụn, cho thấy Lôi Điện chi lực khủng khiếp.
“Ha ha ha... Giờ thì biết lão phu lợi hại rồi chứ! Tiếp tục oanh cho ta...”
Lôi trưởng lão thấy Tô Tranh co đầu rụt cổ trong vòng bảo hộ, càng thêm đắc ý, điều khiển lôi điện cuồng oanh.
Nổ đến mức quá mạnh, cả vết nứt không gian cũng bị nổ tung, lực lượng hủy diệt lan tỏa, va chạm vào Lôi Điện chi lực, lập tức nuốt chửng nó.
Tô Tranh trong vòng bảo hộ thấy cảnh này, mắt sáng lên, “Có!”