`ˆ Am ầm!
Tửu lâu sụp đổ, khói bụi mịt mù bao trùm cả con đường.
Ngao Thu vừa thoát ra khỏi tửu lâu đã bị Cự Ma Uyên bám riết không tha.
Thông Thiên Ma Quân, Cự Linh Ma Quân và Hắc Nguyệt Ma Mẫu chớp mắt đã bao vây Ngao Thu và Ngao Chiến.
Xung quanh, Thân Trưởng Lão, Đại Lực Ma Vương và Thiên Huyễn Ma Cơ thì chặn đường Thần Long Vệ.
Long tộc tuy đông người, nhưng tình thế không mấy khả quan. Họ chỉ có một cường giả Tiên Nhân bát cảnh, khiến người ta hoài nghỉ liệu họ có thể chống đỡ được Cự Ma Uyên ra tay hay không.
"Cự Ma Uyên đúng là muốn làm lớn chuyện rồi. Bọn chúng dám động đến Long tộc, chẳng lẽ không sợ Long tộc san bằng Cự Ma Uyên sao?"
Tô Tranh cùng những người khác cũng đã đến nơi, đứng trên nóc nhà phía xa, chăm chú theo dõi tình hình chiến đấu. Viên Tiểu Thất từng tiếp xúc với Long tộc, biết rõ sự cường thế của họ. Chỉ cần một người bị ức hiếp, cả Long tộc sẽ nổi giận.
Chưa nói đến việc cướp đoạt thánh vật, Tô Tranh cũng đoán được rằng sau chuyện này, dù kết quả thế nào, Long tộc và Cự Ma Uyên chắc chắn sẽ kết thù.
Huyết Giao Vương vốn là người của Ma tộc, nghe Viên Tiểu Thất nói như thể Cự Ma Uyên không bằng Long tộc, liền phản bác: "Hừ, Long tộc có gì ghê gớm, cùng lắm thì thân thể cường hãn hơn một chút thôi. Nếu thật sự giao chiến với Cự Ma Uyên, chưa biết ai hơn ai đâu."
"Vậy cứ chờ xem."
Trên đường, người của Cự Ma Uyên và Ngao Thu giằng co, cả hai bên đều sục sôi sát khí.
Ngao Thu liếc nhìn Thông Thiên Ma Quân và hai người kia, ánh mắt híp lại rồi lạnh lùng nói: "Cự Ma Uyên các ngươi thật là có thủ đoạn lớn. Vì cướp đoạt thánh vật của Long tộc ta mà không tiếc phái ra ba Ma Quân. Chuyện này kết thúc, dù thế nào đi nữa, Long tộc ta cũng sẽ không bỏ qua!"
Thông Thiên Ma Quân cười lạnh: "Thánh vật của Long tộc các ngươi? Báu vật trời ban, người có duyên ắt sẽ có được. Dựa vào đâu mà ngươi nói bảo bối trong hộp ngọc là của Long tộc các ngươi? Đừng tưởng rằng Long tộc các ngươi là Thần thú thì không ai dám đắc tội. Cự Ma Uyên ta chính là không sợ trời không sợ đất!"
Báu vật trời ban?!
Ngao Thu nghe vậy có chút ngạc nhiên.
Nhưng nghĩ lại, Ngũ Trảo Kim Long ấu long được tách ra từ đá, cũng coi như là xuất hiện ngoài ý muốn, nên Cự Ma Uyên nói vậy cũng không sai.
Nhưng hắn không biết rằng, bảo bối mà Thông Thiên Ma Quân nhắc đến thực chất là Phù Văn Nguyên Hiệt.
Thứ mà hai người muốn vốn dĩ không giống nhau, nhưng lúc này, họ không còn tâm trí để bận tâm đến những điều đó.
Ngao Chiến đứng vững lại, lập tức trừng mắt nhìn Thông Thiên Ma Quân và những người khác, quát: "Các ngươi nhất định sẽ phải trả giá đắt cho hành động này!"
“Ha ha ha, nhãi ranh. Câu này nếu là Long Hoàng phụ thân ngươi nói thì còn có chút trọng lượng, chứ chỉ là một con tiếu long Tiên Nhân tứ cảnh như ngươi thì thôi đi."
Thông Thiên Ma Quân cười ha hả, hoàn toàn không xem Ngao Chiến ra gì.
"Ngươi..."
Ngao Chiến giận dữ, nhưng hắn thực sự không có chút uy hiếp nào trước mặt Thông Thiên Ma Quân.
Ngao Thu sợ Ngao Chiến xốc nổi, lập tức che chắn Ngao Chiến ở phía sau, đồng thời quát lớn: "Thần Long Vệ, bảo vệ Ngũ hoàng tử!"
“Tuân lệnh!"
Tám mươi Thần Long Vệ đồng thanh đáp lời, trường thương rung lên, hư không nứt toác. Một bộ phận xông về phía Thân Trưởng Lão và những người khác, một bộ phận thì xông lên không trung, bảo vệ Ngao Chiến.
"Giết!"
Thông Thiên Ma Quân cũng ánh mắt lạnh lẽo, thân thể hóa thành một làn khói đen, chớp mắt đã lao về phía Ngao Thu.
Cự Linh Ma Quân và Hắc Nguyệt Ma Mẫu cũng đồng loạt ra tay, ba người hóa thành ba làn hắc vụ cuồn cuộn, trực tiếp bao trùm hư không, như đại ma giáng thế, cùng nhau trấn áp Ngao Thu và Ngao Chiến.
"Cửu Long Thăng Thiên!”
Ngao Thu thấy thế công của Thông Thiên Ma Quân quá mạnh, đáy mắt lập tức lóe lên tinh quang, miệng gầm lên một tiếng long ngâm, sau đó chín đạo kim sắc long khí từ trong cơ thể xông ra, nghênh đón Thông Thiên Ma Quân.
Ngao!
Cửu Long hoành không, uy áp bao trùm!
Thông Thiên Ma Quân và hai người kia vội vàng xuất thủ, ma lực trong lòng bàn tay cuồn cuộn, lực lượng pháp tắc xung quanh rung chuyển, lập tức giao chiến với chín đạo long khí.
Ngao Thu một mình đại chiến ba Ma Quân, khí thế ngút trời, chiến thế không hề yếu thế chút nào, khiến Tô Tranh bên cạnh cũng phải động dung: "Không hổ là hộ pháp trường lão của Long tộc, thật mạnh!”
Quan Sơn Nhạc cũng nghiêm nghị: "Long tộc luôn được mệnh danh là mạnh nhất trong cùng cấp, câu nói này không phải không có lý!"
Cùng là Tiên Nhân bát cảnh, nhưng khi giao thủ trong tửu lâu, Thông Thiên Ma Quân đã bị Ngao Thu đẩy lui bằng một chưởng. Điều đó đủ thấy thực lực của Long tộc, quả thực chiếm ưu thế trong cùng cấp.
Chỉ là lúc này, ba Ma Quân vây quanh Ngao Thu, dù Ngao Thu có lợi hại hơn nữa, cũng bị áp chế chỉ có thể phòng thủ.
Nhưng việc hắn có thể không rơi vào thế hạ phong trong tình thế yếu kém, một lần nữa cho thấy thiên phú cường đại của Long tộc.
Phanh phanh phanh!
Thông Thiên Ma Quân và hai người kia giằng co với chín đạo long khí một hồi, cuối cùng cũng bộc phát thần uy, hai tay nắm lấy kim sắc long khí, xé tan nó.
Thần Long sụp đổ, một lần nữa hóa thành long khí, quay về cơ thể Ngao Thu.
Sắc mặt Ngao Thu thoáng thay đổi, dường như đã chịu một chút thiệt thòi.
Nhưng nhân lúc chặn đứng Thông Thiên Ma Quân, Thần Long Vệ đã đến trước mặt Ngao Chiến. Ngao Thu giao Ngao Chiến cho Thần Long Vệ, sau đó không những không trốn tránh, mà ngược lại xông lên nghênh chiến.
“Nộ Long Sĩ Đầu!”
Ngao Thu phóng người lên không trung, hét lớn một tiếng, hai tay vung lên, lực lượng pháp tắc trong lòng bàn tay lưu động, chớp mắt đã ngưng tụ một cái đầu rồng khổng lồ trước người, sau đó vỗ mạnh xuống hư không.
Một tiếng ầm vang, hư không lập tức sụp đổ lún xuống, một cỗ lực lượng tựa như hủy diệt, trấn áp Thông Thiên Ma Quân và hai người kia.
Thấy vậy, ánh mắt Thông Thiên Ma Quân lạnh lẽo đến cực hạn, quanh thân tản ra từng tia hàn khí: "Chỉ bằng một mình ngươi mà muốn trấn áp ba người chúng ta, Long tộc các ngươi không khỏi quá tự đại rồi. Thân ngoại hóa thân!"
Một tiếng quát lớn, Thông Thiên Ma Quân cũng bị thái độ của Ngao Thu chọc giận, một cỗ ma khí nồng đậm bùng phát từ trong cơ thể hắn. Ma khí nghênh phong biến lớn, chớp mắt đã cao hơn trăm trượng, sau đó biến thành một pho tượng Thần Ma khổng lồ trong hư không.
Pho tượng toàn thân đen như mực, chỉ có hai mắt đỏ như máu, giống như hai vũng máu đang nhấp nhô.
Thấy đầu rồng của Ngao Thu cắn xé mà đến, Thần Ma pháp tướng giơ năm ngón tay như núi, chụp xuống.
Đông!
Cả hai chạm vào nhau, như thiên băng địa liệt, hư không bị xé rách ra vô số lỗ hổng, Hủy Diệt chi lực tràn lan.
Cự Linh Ma Quân và Hắc Nguyệt Ma Mẫu bị chấn bay ra xa, tạm thời tránh mũi nhọn.
Đầu rồng và Thần Ma pháp tướng cũng nổ tung ngay lập tức. Sắc mặt Thông Thiên Ma Quân trắng bệch, thân thể liên tục lùi về phía sau trong hư không, đứng không vững: "Đáng chết, lão già này lại cường thế như vậy!”