Sáng sớm ngày hôm sau tại Lạc Tinh thành, một đội người đặc biệt dễ thấy đã tiến vào thành.
Đội người này ai nấy đều mặc giáp vàng, tay cầm trường qua, toát ra sát khí lạnh lẽo cùng yêu khí nồng đậm.
Nhưng thu hút nhất vẫn là hai người dẫn đầu.
Người đi trước là một công tử trẻ tuổi, phong thái tuấn lãng, mang vẻ quý khí độc đáo. Đặc biệt, trên trán chàng mọc hai chiếc sừng nhỏ trong suốt như ngọc, lấp lánh thần quang trong bóng tối, vô cùng thần dị.
Bên cạnh chàng là một lão giả, trán cũng mọc sừng nhỏ, nhưng tỏa ra khí tức cường đại hơn, khiến người xung quanh chỉ nhìn thoáng qua cũng cảm thấy khó thở.
Vừa thấy dáng vẻ hai người, người qua đường lập tức xì xào bàn tán.
“Nhìn kìa, bọn họ là ai vậy? Sao trên đầu lại mọc thứ kỳ quái thế kia?”
“Chắc là bệnh mọc bướu thịt ấy mà?!”
“Bướu thịt gì chứ, đó là sừng!”
“Sừng á? Ai lại mọc sừng trên đầu bao giờ?”
Nghe tiếng bàn tán, mặt công tử trẻ tuổi giật giật, liếc nhìn những người xung quanh, lạnh lùng nói: “Một đám nhân loại vô trị, đúng là đồ nhà quê.”
Lão giả đứng bên cạnh lắc đầu với công tử: “Tam hoàng tử, ngài đừng để ý đến suy nghĩ của bọn họ, chúng ta nên lo việc chính.”
Công tử trẻ tuổi nghe vậy, sắc mặt hơi đổi, hít sâu một hơi, bình tĩnh lại: “Ngao Thu trưởng lão nói phải. Đúng rồi, đã hỏi thăm rõ tin tức về Tô Tranh chưa?”
Lão giả đáp: “Đã rõ, bọn họ đang ở trong một tửu lâu trong thành.”
“Tốt, vậy chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa, tranh thủ đón Thánh Long về sớm rồi rời khỏi cái nơi ô trọc này. Ta không muốn ở đây thêm một khắc nào!”
Công tử trẻ tuổi hừ lạnh, phất tay áo, dẫn đội tiến vào thành, nghênh ngang đi về phía tửu lâu nơi Tô Tranh đang ở.
Đám người này không ai khác, chính là đội ngũ Long tộc phái đến để đòi lại Ngũ Trảo Kim Long ấu long.
Hai người dẫn đầu, Tô Tranh cũng nhận ra, chính là Tam hoàng tử Ngao Chiến từng giao chiến với Tô Tranh ở Phượng Hoàng đảo, và hộ pháp trưởng lão Ngao Thu.
Để đảm bảo lần này thành công, Long tộc hết sức coi trọng, không chỉ phái hai người này đến, mà còn mang theo tám mươi chiến binh tinh nhuệ nhất của Long tộc, Thần Long vệ.
Những Thần Long vệ này đều là những chiến sĩ dũng mãnh nhất của Long tộc, ai nấy đều đạt cảnh giới Tiên Nhân tam cảnh, khi biến thân, ngay cả Tiên Vương tứ cảnh cũng không phải đối thủ của họ.
Vì vậy, lần này Long tộc quyết tâm phải đoạt lại Ngũ Trảo Kim Long ấu long.
Sự xuất hiện của đoàn người thu hút sự chú ý của nhiều người trong thành, họ tò mò kéo đến trước cửa tửu lâu.
Trong đám đông, ba người nhìn thấy Ngao Chiến thì lộ vẻ kinh ngạc: “Người của Long tộc sao lại đến đây?”
Ba người này chính là Thân trưởng lão, Đại Lực Ma Vương và Thiên Huyễn Ma Cơ của Ma tộc.
Hôm qua, sáu người bọn họ định ra tay với Tô Tranh, cướp đồ rồi rời khỏi Tây Vực, nhưng Tô Triển Không lại đột ngột xuất hiện, mang theo Bán Tôn Tinh Thần lạc ấn.
Thông Thiên Ma Quân lo ngại uy năng của Bán Tôn, dù đã rời đi, nhưng vẫn không cam tâm.
Sau khi bàn bạc, bọn chúng quyết định không được thì chơi lén.
Bọn chúng giả vờ rời khỏi Lạc Tinh thành, đợi tránh được sự theo dõi của Tô gia, rồi bí mật quay lại.
Sợ gây chú ý, Thông Thiên Ma Quân không lộ diện vào ban ngày, chỉ phái Thân trưởng lão theo dõi động tĩnh của Tô Tranh.
Nếu Tô Tranh ra khỏi thành, hoặc có cơ hội ra tay, Thân trưởng lão sẽ thông báo để bọn chúng đột ngột tấn công.
Kế hoạch ban đầu rất tốt, nhưng sự xuất hiện của Long tộc khiến Thân trưởng lão nghỉ hoặc: “Người của Long tộc tìm Tô Tranh? Giữa bọn chúng có quan hệ gì?”
Đại Lực Ma Vương và Thiên Huyễn Ma Cơ nhìn nhau, đáy mắt đầy nghi hoặc.
Sau đó, bọn chúng tiến lại gần tửu lâu, muốn xem Long tộc tìm Tô Tranh để làm gì.
Lúc này, Tam hoàng tử Ngao Chiến và hộ pháp trưởng lão Ngao Thu đã đến trước cửa tửu lâu. Thủ hạ đã báo cho Ngao Chiến rằng Tô Tranh đang ở đây.
Nghe vậy, Ngao Chiến đứng trước cửa tửu lâu, nhìn lướt qua rồi hạ lệnh: “Bao vây toàn bộ tửu lâu, lần này tuyệt đối không thể để Tô Tranh trốn thoát!”
““ Vân g!”
Tám mươi Thần Long vệ đồng thanh hô vang, trường thương rung lên, nhanh chóng bao vây tửu lâu. Yêu khí tràn ngập khiến đám đông vây xem lập tức lùi xa, không dám đến gần.
“Bọn chúng là yêu tộc!”
“Yêu khí nồng đậm quá!”
“Ta hiểu rồi, bọn chúng là người của Long tộc!”
“Cái gì, Long tộc? Sao bọn chúng lại đột nhiên đến Tây Vực?”
Thấy Thần Long vệ bộc phát yêu khí, nhiều người nhận ra thân phận của bọn chúng, xôn xao bàn tán.
Ngao Chiến không còn tâm trí để ý đến người xung quanh, thấy tửu lâu đã bị phong tỏa, chàng mới cùng Ngao Thu tiến vào.
Trong tửu lâu, Tô Tranh và Huyết Giao Vương vừa mới thức dậy.
Cả đêm bọn họ đều suy nghĩ cách đối phó với đám người Ma tộc. Vừa xuống lầu, Tô Tranh đã thấy Ngao Chiến và Ngao Thu vừa bước vào.
Vừa thấy bọn chúng, mắt Tô Tranh sáng lên: “Kẻ chịu tội thay đến rồi!”
“Cái gì?”
Viên Tiểu Thất chưa hiểu ý của Tô Tranh thì đã thấy chàng nhiệt tình xuống lầu, nhanh chân đi về phía Ngao Chiến, từ xa đã chào hỏi: “Ơ, đây không phải Tam hoàng tử Ngao Chiến và trưởng lão Ngao Thu của Long tộc sao? Sao hai vị lại đến Tây Vực thế này, khách quý hiếm gặp, mời vào, mời vào. Chưởng quỹ, mau dâng trà, tiếp đãi chu đáo!”
Thấy Tô Tranh nhiệt tình như vậy, Ngao Chiến nhất thời có chút ngơ ngác.
Chúng ta quen nhau đến thế á?!
Sao ta không nhớ nhỉ?!
Đến khi bị Tô Tranh kéo ngồi xuống, Ngao Chiến vẫn còn hồ đồ.
Ngồi xuống, Tô Tranh chủ động rót trà cho Ngao Chiến và Ngao Thu, rồi ân cần hỏi: “Tam hoàng tử và trưởng lão Ngao Thu, sao hai vị lại đến Tây Vực? Chắc là có chuyện gì đúng không?”
Nghe vậy, Ngao Chiến lập tức tỉnh táo lại, nghiêm mặt nói: “Tô Tranh, chẳng lẽ chúng ta đến đây làm gì, ngươi còn không biết sao?!”