Nhạc Phong vừa kinh hãi vừa phẫn nộ. Cảm giác đầu tiên của hắn là những dây leo này không phải ảo ảnh, liền lập tức vung Lôi Hồn Thương chém xuống. Điện quang lóe lên, dây leo chỉ đứt được một nửa, độ cứng rắn chẳng khác nào kim loại. Chưa kịp định thần, những dây leo khác đã quấn chặt lấy thân thể hắn. Trong khoảnh khắc, Nhạc Phong bị kéo vào giữa bụi cự đằng. Từ trong bụi rậm, vô số sợi đằng màu đỏ như máu mọc ra, cứng cáp như thép tôi, điên cuồng đâm vào cơ thể hắn.
Nhạc Phong giật mình kinh hãi. Sau khi mất đi "Tâm Thần Y", khả năng phòng ngự của hắn đã suy giảm không ít. Hắn lập tức vận chuyển nguyên khí, điện quang bao bọc quanh thân, nghiền nát những sợi đằng đang bủa vây. Nhưng chưa đợi hắn thoát ra, bụi cự đằng lại như cự long cuộn ngược trở lại, siết chặt lấy hắn. Dù Nhạc Phong có thần lực kinh người, xương cốt toàn thân vẫn vang lên tiếng răng rắc khô khốc.
"Thương Long Chuyển Sinh!" Nhạc Phong triệu hồi Cù Long, dùng nó quấn lấy bụi cự đằng, cố sức kéo ra ngoài. Trường Sinh Kiếm bay ra, chém liên hồi khiến từng mảng dây leo rơi rụng. Thế nhưng, tốc độ phục hồi của chúng nhanh đến kinh ngạc. Đáng sợ hơn là số lượng dây leo ngày càng nhiều, tựa như kéo đến theo bầy đàn. Nhạc Phong vừa bị khốn đốn, lập tức bị vô số cự đằng khác ập tới vây hãm.
"Thiểm Điện Lưu Tinh Vũ!" Nhạc Phong dồn toàn lực nguyên khí, dẫn xuất những quả cầu điện quang trút xuống như mưa. Tiếng nổ liên tiếp vang lên, nhựa cây bắn tung tóe. Sức mạnh va chạm mãnh liệt khiến bụi cự đằng đang ùa tới phải nghiêng ngả, không thể áp sát. Nhạc Phong thừa cơ toàn thân phát lực, Lôi Luân chi khí bùng nổ, một đạo thiểm quang lướt qua chém đứt một mảng lớn. Hắn nhân cơ hội thoát thân, Lôi Hồn Thương hóa dài mấy trượng, lăng không vung mạnh, điện lưu cuộn xoáy khiến cự đằng đứt đoạn từng khúc. Nhạc Phong nhảy ra ngoài, nhìn lại thì thấy Chu Dương đang vung vẩy hỏa thủ, ác chiến với một bụi cự đằng khác. Võ Đại Thánh biến thân thành cự viên, nhưng cũng không thoát khỏi sự quấn chặt của chúng. Những sợi dây leo giằng xé, siết chặt lấy cự viên khiến nó đau đớn gào thét.
---❊ ❖ ❊---
---❊ ❖ ❊---
Nhạc Phong lao tới, "Thiểm Điện Lưu Tinh Vũ" tỏa ra bốn phía, ánh sáng chói lòa cùng tiếng nổ liên hồi đẩy lùi đám cự đằng. Hắn nhanh chóng tiếp cận Võ Đại Thánh, định vung thương chặt đứt dây leo thì bỗng thấy dưới chân bụi cự đằng nứt ra một cái địa huyệt khổng lồ, u tối thâm sâu, hàn khí cuồn cuộn trào lên.
"Lôi Thần Thương!" Nhạc Phong múa một vòng thương hoa, trong chớp mắt chém đứt từng đoạn cự đằng. Những vết cắt của chúng không biết tại sao lại chảy ra thứ nhựa đỏ tươi, mùi tanh tưởi nồng nặc khiến Võ Đại Thánh suýt chút nữa ngạt thở. Vừa rồi bị siết chặt, xương cốt toàn thân hắn đã gãy vài chỗ, ngũ tạng lục phủ cũng bị tổn thương, miệng phun máu tươi, suy kiệt không chịu nổi. Nhạc Phong vươn tay đỡ lấy hắn. Trong chớp mắt, cái địa huyệt khổng lồ kia bỗng sinh ra một lực hút cực đại, khiến cả hai lơ lửng không trung, thân bất do kỷ bị kéo vào trong động.
Vút! Một quả cầu lửa lớn từ trên trời giáng xuống, "Bát Tương Phong Hỏa Luân" lao thẳng vào cự động. Một tiếng nổ kinh thiên động địa truyền ra từ trong huyệt, vật bên trong dường như bị nhiễu loạn, lực hút giảm đi đôi chút. Nhạc Phong thừa cơ thôi động Thương Khung, thoát khỏi lực hút, xoay người bay lên. Chỉ thấy Chu Dương đang ở phía trên, vung tay thu hồi "Bát Tương Phong Hỏa Luân". Bảo vật này đã bị thu nhỏ đi một nửa, hỏa quang ảm đạm, soi rõ khuôn mặt tái nhợt của Phong Hoàng Nam.
Cự đằng tựa như rừng rậm, vươn cao tận trời, điên cuồng nhảy múa giữa không trung. Nhạc Phong và Chu Dương dìu Võ Đại Thánh cố sức bay lên, nhưng cự đằng vươn tới cao độ nhất định lại rơi xuống, thế như sấm sét giáng trần, ép ba người phải trái né phải tránh.
"Đây rốt cuộc là thứ quỷ gì?" Nhạc Phong không nhịn được kêu lên. Chu Dương lạnh lùng đáp: "Ngươi nhìn về phía sau đi."
Nhạc Phong vừa né tránh dây leo vừa quay đầu nhìn lại. Vừa nhìn thấy cảnh tượng đó, hắn không khỏi hít một hơi lạnh. Chỉ thấy phía sau ba người, những ngọn núi non bỗng đứng thẳng dậy, hóa thành một cự nhân cao ngất trời. Cái động huyệt suýt chút nữa nuốt chửng hai người lúc nãy, chính là cái miệng lớn của cự nhân. Mắt, mũi, tai đều hiện rõ, mơ hồ còn có vài phần giống với điêu khắc. Toàn thân cự nhân mọc đầy cổ mộc cự đằng, chúng vặn vẹo lắc lư, tựa như những con độc xà đang điên cuồng nhảy múa.
Đột nhiên, từ trong miệng cự nhân phát ra một tiếng gào thét dài, tựa như tiếng gió rít qua khe núi. Nó vươn một tay vung mạnh, những tảng đá khổng lồ rít lên lao tới, tựa như một trận mưa sao băng giáng xuống đầu ba người. Đá lớn như tiểu sơn, đá nhỏ cũng rộng chừng trượng, xen lẫn trong đó là những thân cây to lớn dài tới mười trượng. Nhạc Phong sử dụng "Thần Phong Tửu Long Quyển", Chu Dương dùng "Bát Tương Phong Hỏa Luân", hai người kề vai sát cánh mới chặn được đợt oanh kích của loạn thạch. Những khối bùn đất khổng lồ lại xé gió bay tới, "Thần Phong Tửu Long Quyển" bị chấn động dữ dội, suýt chút nữa bị đánh tan. Nhạc Phong phải dùng đến "Thiểm Điện Lưu Tinh Vũ", nhờ uy năng của những quả cầu điện mới đẩy được khối bùn sang một bên. Hai đợt công kích đã kinh thiên động địa, không đợi ba người kịp thở dốc, những sợi cự đằng khổng lồ lại xuyên qua bùn đất loạn thạch, rít gào quấn tới. Hai người phải dốc hết sức bình sinh mới né tránh được sự càn quét của chúng, nơi cự đằng đi qua, cuồng phong nổi lên, quất vào người đau như dao cắt.
Đôi tay cự nhân vung lên rồi hạ xuống liên hồi, đá tảng, bùn đất cùng dây leo khổng lồ không ngừng giáng xuống, khiến ba người chật vật không sao chống đỡ nổi. Kỳ lạ thay, cự nhân vẫn không ngừng bước tới, kéo theo cả cánh rừng di động, gắt gao truy đuổi kẻ địch. Nhạc Phong và Chu Dương dù đã dốc toàn lực nhưng vẫn không thể thoát khỏi sự truy sát. Trong một thoáng lơ là, một thân cây lớn sượt qua người Nhạc Phong, khiến vai trái y máu thịt be bét, nửa thân người tê dại như thể không còn thuộc về chính mình.
Đột nhiên, thế công hơi chững lại, cự nhân đứng khựng tại chỗ, tựa như đang thở dốc. Những dây leo chằng chịt giữa không trung như lũ tảo biển trong đại dương, cuộn trào bay lên, che khuất cả bầu trời.
Nhạc Phong thở hắt ra, thân thể rỗng tuếch như bị rút cạn linh lực. Y nhìn Chu Dương, ánh mắt dò hỏi. Chu Dương lúc này cũng đầu rơi máu chảy, mình đầy thương tích, đôi tay run rẩy, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy. Hắn trầm giọng nói: "Nếu ta nhìn không lầm, đây là một loại tà thuật cực kỳ cổ xưa, gọi là 'Huyết tế thương linh'. Nó lấy nguyên khí tinh huyết của đạo giả làm vật tế, nhằm đánh thức Mộc cự linh 'Thanh Chủ' đã ngủ say từ lâu."
"Thế nên hắn mới giết chết bảy tên Mộc nô."
"Không chỉ có vậy." Chu Dương khẽ lắc đầu, "E rằng những cao thủ của Điêu gia trong rừng đều đã bỏ mạng cả rồi."
"Hắn điên rồi sao?" Sắc mặt Nhạc Phong biến đổi dữ dội.
"Chẳng khác nào điên cuồng cả." Chu Dương ngừng lại một chút, cười lạnh: "Ngươi đã giết chết đứa con duy nhất của hắn."
Nhạc Phong nghiến răng, lớn tiếng hỏi: "Làm sao mới có thể phá giải?"
"Phải tìm được Điêu Chi Lâm." Chu Dương lạnh lùng đáp, "Hắn nhất định đang ẩn mình bên trong cơ thể con quái vật này."
Nhạc Phong vung tay ném Võ Đại Thánh cho Chu Dương, quát lớn: "Ngươi hộ tống hắn!"
Chu Dương đón lấy, còn đang ngẩn người thì đã thấy Nhạc Phong lao thẳng về phía cự nhân do rừng rậm hóa thành.
---❊ ❖ ❊---
---❊ ❖ ❊---
Cự nhân gầm thét, sau khi lấy lại sức, đôi tay nó vung lên, đá vụn bắn ra, bùn đất cuồn cuộn, vô số dây leo quất mạnh giữa không trung, tựa như đàn giao long tranh nhau lao về phía Nhạc Phong.
"Nga nha nha nha!" Nhạc Phong vận "Thần phong thủy long quyển" đến cực hạn, xung kích mãnh liệt khiến y hoa mắt chóng mặt, ngũ tạng đau nhói. Y tung cả hai quyền, từng đợt phong bạo cuồng liệt như mưa rào lao về phía trước, va chạm vào mộc thạch bùn đất, tạo nên những tiếng nổ liên hồi. Vụ nổ xé toạc trở ngại, đá vụn văng tung tóe, bùn lầy bắn khắp nơi, dây leo đứt đoạn văng ngược ra sau. Nhạc Phong lách qua bên dưới những sợi dây leo, nhanh như một đạo lưu quang.
Trận này chẳng hề có chút xảo diệu nào, hoàn toàn là sự đối đầu trực diện về sức mạnh. Nhạc Phong tựa như một mũi dùi dài, hung hăng đâm thẳng vào giữa đôi tay của Thương linh cự nhân. Trong chớp mắt, khuôn mặt cự nhân đã ở ngay trước mắt. Với một tiếng "ô" trầm đục, nó há miệng rộng, phát ra tiếng gầm cuồng nộ kinh thiên động địa.
Ngay khoảnh khắc đó, Nhạc Phong tăng tốc, hóa thành một điểm sáng lao thẳng vào trong miệng cự nhân. "Đồ ngu xuẩn!" Chu Dương nhìn theo bóng Nhạc Phong biến mất, không khỏi ngẩn ngơ. Hắn quay đầu nhìn quanh, chợt nhận ra Nhạc Phong đã thu hút toàn bộ sự chú ý của Thương linh cự nhân, tất cả dây leo đều đuổi theo y, xung quanh hắn giờ đây đã trống trải, không đi lúc này thì đợi đến bao giờ?
Chu Dương do dự một chút, nhìn Võ Đại Thánh rồi vút người bay lên không trung, thoát khỏi sự quấn chặt của dây leo, lên đến tận tầng mây, từ trên cao nhìn xuống.
Thủ đoạn của Nhạc Phong rõ ràng đã nằm ngoài dự liệu của Thương linh cự nhân. Thân hình nó chậm rãi co rút, chỉ trong chốc lát đã thấp đi một phần ba.
"Tên khốn này." Trong lòng Chu Dương vừa giận vừa phục, "Có lẽ hắn thực sự tìm ra cách phá giải. Chết tiệt, liệu hắn còn có thể sống sót mà ra ngoài không?"
Trước mắt Nhạc Phong là một mảng tối đen như mực. Khi y vừa lọt vào trong, Thương linh cự nhân liền ngậm chặt miệng, ánh sáng phía sau vụt tắt, phía trước chỉ còn là bóng tối thăm thẳm không lường.
"Long lân trường sinh kiếm!" Trước mặt Nhạc Phong, hàng ngàn đạo phong tuyết sắc bén hiện ra, kết thành những vòng kiếm trắng lóa, xếp thành ba tầng, hóa thành một cột sáng chói mắt như mũi khoan khổng lồ. Kiếm luân tự xoay, mũi khoan chuyển động, trên dưới lưu chuyển, nhanh như gió như điện. Giữa những tiếng "đinh đinh đang đang" chát chúa, y khoan thủng từng lớp mộc thạch, mở ra con đường máu.
Ngày trước ở Thiên Quỷ Địa Cung, Nhạc Phong từng dùng chiêu này xuyên thủng tầng nham thạch để thoát thân, nay dùng lại lần nữa, quả nhiên không gì cản nổi. Thương linh cự nhân nhanh chóng nhận ra ý đồ của y, dây leo từ bên trong trào ra như lũ quỷ dữ từ lòng đất, quỷ ảnh trùng trùng, hình thù quái dị chồng chất. Trường sinh kiếm luân lập tức bị cản lại, tốc độ Nhạc Phong chậm dần, bùn đất hai bên bắt đầu ép chặt vào, thông đạo ngày càng hẹp, tựa như bốn bức tường đang muốn nghiền nát y thành từng mảnh.
"Thiểm điện lưu tinh vũ!" Nhạc Phong liều mạng thi triển thế công thiểm điện. Vụ nổ mãnh liệt trong không gian chật hẹp này tuy phá tan được mộc thạch, nhưng cũng chấn động khiến người thi triển khí huyết sôi trào.
Xông pha đến tận đây, nguyên khí của Nhạc Phong tiêu hao cực nhanh, giờ phút này đã trở nên suy nhược, gần như kiệt sức.
Một tia tuyệt vọng nảy sinh trong lòng, áp lực ngạt thở ập đến. Tay chân y đều bị dây leo quấn chặt, những sợi dây quái dị đang siết mạnh, như muốn xé nát thân thể y ra làm nhiều mảnh.
Trước mắt Nhạc Phong, ánh sáng trắng lóe lên liên hồi, rồi bóng tối như thủy triều ập tới, nhanh chóng nhấn chìm y hoàn toàn.
"Chẳng lẽ ta thua rồi sao?" Nhạc Phong thầm nghĩ. Bỗng chốc, không gian phía trước nứt toác ra. Ngay khoảnh khắc Trường Sinh Kiếm Luân cạn kiệt linh lực, từ nơi sâu thẳm của bóng tối, một điểm hồng quang yếu ớt bỗng lóe lên. "Thứ gì vậy?" Nhạc Phong chợt trào dâng sức lực, y dồn chút chân khí tàn dư, tung ra đòn chí mạng cuối cùng. Ba quả cầu sét phóng vút đi, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng, đám dây leo quấn chặt tay chân y lập tức đứt đoạn từng khúc. Nhạc Phong thoát khỏi sự trói buộc, lao thẳng xuống phía dưới.
Hồng quang ập đến, không gian bỗng chốc khoáng đạt, y rơi mạnh xuống một nơi kỳ lạ.
Toàn thân Nhạc Phong đau nhức như muốn tan rã, ngũ tạng lục phủ tựa hồ bị ép chặt vào nhau. Dưới thân y là một bề mặt mềm mại đầy đàn hồi. Nhạc Phong ngẩng đầu nhìn lên, đây là một gian phòng được dựng bằng đất đá. Ngay chính giữa căn phòng, lơ lửng một khối máu thịt nhầy nhụa, hình dáng tròn trịa, trông chẳng khác nào một trái tim khổng lồ.