1
Tứ Đạo Phong cho thuyền dừng lại dưới một bến tàu bỏ hoang. Âu Dương nằm bò trên mạn thuyền, Tứ Đạo Phong dùng sức ấn mạnh lên lưng hắn, khiến Âu Dương khó nhọc nôn ra nước trong phổi và dạ dày.
Cái miệng của Tứ Đạo Phong dường như không bao giờ chịu ngơi nghỉ: "Thằng nhãi ranh nhà cậu khôn như khỉ, nước sặc vào thì toàn là nước trong trên mặt sông, thế mà lại đi uống thứ nước đục dưới đáy sông. Chà chà, giờ cậu cũng chẳng cần tốn sức nôn ra nữa đâu."
Âu Dương nôn thêm một ngụm nữa: "Chưa chết là được rồi, cậu tưởng đây là trà Ô Long hay Long Tỉnh chắc? Còn đòi kén chọn?" Hắn ủ rũ bò sang một bên nghỉ ngơi.
Tứ Đạo Phong nhìn cái xác trên thuyền chưa kịp vứt đi, cảm thấy buồn nôn, bèn đi tới lôi nó dậy định ném xuống sông. Âu Dương vội vàng ngăn lại: "Khoan đã, lục soát người hắn trước."
"Sao cậu cứ thích kiếm chác từ người chết thế... À đúng rồi, thằng nhãi này chắc chắn có súng." Tứ Đạo Phong hào hứng đi lục soát, đầu tiên mò ra một lưỡi lê Arisaka, vứt lên thuyền, sau đó tìm thấy khẩu súng và mấy băng đạn mà hắn muốn.
Âu Dương nói với Tứ Đạo Phong: "Súng và dao đều cho cậu, còn mấy mảnh giấy có chữ thì để cho tôi."
Tứ Đạo Phong vừa lục vừa nói: "Thằng nhãi này chắc cũng giống tôi, một chữ bẻ đôi không biết, trên người chẳng có lấy nửa mảnh giấy."
"Lục kỹ lại xem."
Tứ Đạo Phong mất kiên nhẫn, xách cái xác lên cho Âu Dương xem: "Cậu nhìn xem, có cần lộn ngược nó lại để dốc nước cho cậu không?"
"Đừng động đậy." Âu Dương bỗng nhiên nhìn thấy thứ gì đó.
Tứ Đạo Phong quăng mạnh cái xác xuống thuyền: "Cậu bảo không động là không động à?"
Âu Dương không rảnh đôi co với hắn, bò tới xé cổ áo tên lính Nhật kia ra. Bên dưới là một bộ quân phục Nhật, hắn lập tức thấy khó hiểu: "Không lý nào, tại sao chúng lại mặc quân phục?"
"Quỷ Nhật thì tất nhiên phải mặc đồ của quỷ Nhật, có gì mà lạ?"
Âu Dương lắc đầu: "Cậu không hiểu đâu, đã muốn cải trang thì không nên để lại bất cứ thứ gì làm lộ thân phận trên người, ví dụ như tôi..." Hắn nhún vai, đây không phải là chủ đề nên nói nhiều.
"Tôi tất nhiên không hiểu, tại sao tôi phải hiểu mấy thứ mờ ám này làm gì?"
Âu Dương cười khổ: "Xin lỗi, ý tôi là lần trước khi quỷ Nhật tập kích, tôi cũng từng lục xác, dưới lớp áo chúng không hề mặc quân phục."
Tứ Đạo Phong liếc nhìn Âu Dương: "Cậu là tên Cộng phỉ đầy bụng mưu mô, qua cầu rút ván, không có nghĩa khí, lại còn thích kiếm chác từ người chết, đúng là đồ chẳng ra gì."
Âu Dương trầm tư suy nghĩ, theo bản năng lấy lọ thuốc ra. Lọ thuốc này đã ngấm nước, thuốc bên trong đã thành một khối nhão nhoét. Âu Dương nhìn một chút rồi uống cạn nửa lọ.
Tứ Đạo Phong nhìn đến ngây người.
Âu Dương mỉm cười, day thái dương tiếp tục suy nghĩ: "Hắn mặc quân phục... tên Nhật đó nói..." Một tia sáng xẹt qua đầu, hắn nhớ lại lời của Tam Mộc - đại quân phải đến lúc rạng sáng mới tới! Âu Dương đập mạnh xuống sàn thuyền rồi đứng phắt dậy, cơ thể suy nhược suýt chút nữa ngã xuống nước: "Sao mình lại ngu thế này? Quỷ Nhật muốn chiếm Cổ Ninh, chính là vào rạng sáng hôm nay!"
Tứ Đạo Phong túm lấy Âu Dương đang lảo đảo, tỏ vẻ khinh khỉnh: "Chỉ dựa vào chục tên mà cậu nhìn thấy thôi sao?"
Âu Dương lắc đầu: "Không, lần này chắc chắn là huy động toàn bộ lực lượng!" Hắn quay đầu nhìn về phía chân trời, mưa đã tạnh, ánh bình minh đã xuất hiện. Hắn bò dậy định lên bờ, Tứ Đạo Phong đá mạnh vào cột bến tàu mục nát, con thuyền rời khỏi bờ trôi ra xa: "Cậu làm gì thế?"
"Phải đi báo tin! Tôi còn có thể làm gì nữa?"
"Đi báo tin cho đám lính tráng? Chết năm trăm sống một ngàn, cậu nhất định phải biến một ngàn thành năm trăm à?" Tứ Đạo Phong vẫn cái vẻ mặt khiến người ta tức chết, nhưng Âu Dương nghe ra được đó là sự quan tâm. Hắn nhìn hắn: "Lão Tứ, nghe tôi nói này, quỷ Nhật nhất định phải chiếm Cổ Ninh nên mới mặc quân phục. Chiếm được thành là hỗn chiến, nó làm vậy để lúc hỗn chiến không bắn nhầm đồng bọn..."
"Nó bảo chiếm là chiếm được à? Hỏi thử hai khẩu súng này của tôi xem!"
Âu Dương không thể nói lý với người này, con thuyền lại bắt đầu trôi ra xa. Hắn định lên bờ thì Tứ Đạo Phong lại đạp mạnh một cái, con thuyền càng trôi ra xa hơn.
"Nhảy đi! Nước biển lúc này lạnh chết cậu đấy!"
Âu Dương không chút do dự nhảy xuống nước, Tứ Đạo Phong túm lấy áo hắn: "Để tôi đi! Để tôi đi không được à?"
Âu Dương lạnh đến tái mặt, quay đầu nhìn vạt áo bị Tứ Đạo Phong nắm chặt: "Không được, chỉ có cái đầu của tôi mới có tiền thưởng chết năm trăm sống một ngàn, có cái đó thì nói người ta mới nghe."
"Tin cậu à? Lên đây cho tôi!" Tứ Đạo Phong dùng sức mạnh, Âu Dương bị hắn nhấc lên khỏi mặt nước một nửa. Âu Dương vươn tay nhặt lấy lưỡi lê vứt trên sàn thuyền, hắn nhìn Tứ Đạo Phong cười: "Cậu thật sự cũng rất tốt, trừ việc không nói lý ra thì chỗ nào cũng tốt." Lưỡi lê lướt qua, Âu Dương cắt đứt vạt áo đang bị Tứ Đạo Phong túm lấy, cả người lại rơi xuống nước. Hắn lập tức bơi ra xa tầm tay của Tứ Đạo Phong: "Cậu từng nói cậu không biết bơi, nhưng tôi thì biết."
Tứ Đạo Phong tức giận: "Cái đó gọi là bơi chó!" Hắn vứt vạt áo trên tay xuống, "Đồ khốn! Dám giở trò cắt áo đoạn nghĩa với tôi à?" Hắn vớ lấy một mảnh ván thuyền mà chèo, càng vội càng lúng túng, con thuyền cứ xoay vòng giữa dòng.
Âu Dương đã bò lên bãi cát, hắn run rẩy, kiệt sức chạy điên cuồng dọc theo bờ sông.
Âu Dương vừa chạy, không xa đó, trên dòng sông đen ngòm có đậu một chiếc thuyền mui. Ngọn đèn dầu trên thuyền chập chờn lúc sáng lúc tắt, như đang truyền đạt ý gì đó. Bước chân của Âu Dương chậm lại đôi chút, hắn chạy về phía ánh đèn đó.
Dưới ánh đèn, chiếc ấm trên bếp lò nhỏ đang bốc hơi nghi ngút, bên trong mui thuyền bừa bộn và đơn sơ, nhưng khiến người ta gợi nhớ đến khái niệm về một gia đình. Người đưa thư chui ra khỏi mui thuyền, dáng vẻ của Âu Dương khiến anh ta sững người, nhưng anh ta vẫn thân thiện chìa tay ra: "Lên đây, trên thuyền có nước nóng."
Âu Dương ngẩn ngơ nhìn bàn tay đó, cuối cùng kìm nén ham muốn lên thuyền, hắn nhìn người đưa thư nói: "Đi mau! Quỷ Nhật đến rồi!"
Người đưa thư sững sờ, nhìn Âu Dương đầy khó hiểu.
"Rút khỏi Cổ Ninh ngay lập tức! Nói với cô ấy... tôi thực sự muốn cùng cô ấy đi!" Nói đoạn, Âu Dương rút trong ngực ra thứ gì đó vứt lên thuyền rồi xoay người chạy lên cây cầu nhỏ. Thứ đó lăn đến bên bếp lò, chính là lọ thuốc giảm đau của Âu Dương.
Bếp lò bị đá đổ, nước nóng tràn ra sàn thuyền bốc hơi nghi ngút. Người đưa thư và chủ thuyền vội vàng gỡ neo cho thuyền rời đi.
Âu Dương chạy đến bờ bên kia rồi ngoảnh đầu nhìn lại, ánh đèn bình yên, an lành đã tắt ngấm, một bóng thuyền đen ngòm đang vội vã lao đi. Hắn hít một hơi thật sâu, tiếng hít thở trong bóng tối nghe như tiếng khóc.
Hắn chạy về phía bóng dáng đen kịt của Cổ Ninh.
2
Tam Mộc và hai tên lính Nhật bước vào nhà Đường Chân trên tầng hai. Căn phòng trống trơn, Tam Mộc quét mắt nhìn quanh như chim ưng. Hắn nhìn vào chiếc tủ bị đâm thủng lỗ chỗ như cái sàng, mặc dù những lỗ đâm dày đặc đó đủ khiến người bên trong không còn cơ hội sống sót, hắn vẫn không chút do dự mở cửa tủ ra, nhưng bên trong trống không.
Đường Chân treo người bên ngoài cửa sổ, hai tay bám vào bậu cửa. Cô không thể nhảy xuống, cách chân cô vài mét chính là kẻ đã giết em trai cô.
Tam Mộc bước tới cửa sổ, Đường Chân gần như nằm ngay dưới tầm mắt hắn, nhưng Tam Mộc nhìn ra xa, những ánh đèn dần sáng lên đang ngày một tiến gần. Hắn như đang lẩm bẩm với chính mình: "Chúng ta có lẽ không trụ được đến sáng đâu."
"Hắn đến rồi!" Thuộc hạ lao vào cắt ngang sự đa sầu đa cảm của hắn.
Khuôn mặt âm hiểm của Tam Mộc trở nên gấp gáp: "Cho hắn lên đây!"
"Hắn muốn ngài ra đón." Tên lính Nhật thận trọng nói.
Tam Mộc lẩm bẩm chửi thề gì đó rồi đi ra ngoài.
Đường Chân cố hết sức leo từ bậu cửa sổ lên, chỉ chậm vài giây thôi là cô có thể đã rơi xuống chân kẻ sát nhân giết em mình. Cô lần thứ hai chui vào chiếc tủ đã bị lục soát hai lần.
Người dưới lầu cuối cùng cũng vào nhà, cửa lập tức đóng chặt.
Đường Chân trong tủ nghe thấy tiếng bước chân lạo xạo, Tam Mộc và kẻ giết em trai cô bước vào. Tam Mộc vẫn còn chút nghi hoặc đánh giá căn phòng, kẻ kia đá một chiếc ghế rồi ngồi phịch xuống, mũ hắn đội rất thấp, Đường Chân không nhìn thấy mặt hắn.
Kẻ đó nhìn căn phòng nghèo nàn rồi nói: "Các người là kẻ điên hay kẻ ngốc, bỏ đống tiền lớn vào thành chỉ để chiếm cái tổ của mấy tên nghèo kiết xác này?"
Tam Mộc giải thích: "Một kẻ kỳ lạ đã giết chết người dẫn đường, chúng tôi đành phải trốn ở đây. Nhất định phải chiếm được bộ tư lệnh quân thủ bị, cắt đứt liên lạc trong và ngoài thành, nhưng cần ông dẫn đường... (Tiếng Nhật)"
"Tôi không hiểu tiếng quỷ Nhật."
Tam Mộc nhẫn nhịn đổi sang tiếng Trung cứng nhắc: "Đã xảy ra vấn đề. Giúp chúng tôi, giết quân đội Trung Quốc. Tiền rất nhiều, súng rất nhiều, rất nhiều rất nhiều cho ông."
"Cái đầu heo của các người để ngoài thành rồi à?"
"Cái gì?" Câu này đối với Tam Mộc có chút thâm sâu.
Kẻ đó chỉ vào ánh đèn phía xa: "Chuyện đã bị các người làm hỏng bét rồi. Tiền của các người, đổi lấy đường đi của chúng tôi, việc này được, Sa Môn Hội chỉ làm việc này thôi. Còn nhiều hơn nữa thì không có cửa." Hắn liếc nhìn Tam Mộc, "Tôi không quan tâm các người, hiểu chưa?"
"Đồ khốn! (Tiếng Nhật)" Tam Mộc nổi giận lôi đình.
Lời vừa dứt, chiếc ghế kẻ đó đang ngồi đã bay tới đập vào đầu gối hắn, Tam Mộc ngã nhào xuống cạnh bàn, thắt lưng còn chưa kịp thẳng lên đã bị một con dao nhỏ sắc bén dí vào cổ họng.
"Lê Lưu gia, ông muốn làm gì?"
"Làm! Các người không thể gọi đúng tên tôi sao? Là Lý Lục Dã!"
Tam Mộc trừng mắt nhìn kẻ đó, tay kẻ đó cử động, con dao lún sâu vào da thịt ba phân, Tam Mộc cuối cùng cũng thỏa hiệp: "Lê... Lý-Lục-Dã..."
Lý Lục Dã miễn cưỡng gật đầu hài lòng, hắn đẩy mũ lên, con mắt độc nhãn lộ ra ngoài ánh lên tia hung ác: "Tôi muốn làm gì ông hiểu chưa?"
Tam Mộc gật đầu lia lịa, Lý Lục Dã thong dong lau sạch máu trên dao vào cổ họng hắn: "Thấy máu này không? Các người làm việc không sạch sẽ, có người chạy thoát rồi, hắn mà đi báo tin thì các người không sống nổi đến sáng đâu."
Con dao vừa rời khỏi cổ họng, Tam Mộc dường như lại có thêm can đảm: "Chúng tôi chiếm Cổ Ninh, ông phải chết!"
Lý Lục Dã nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ đang tiến dần về phía này, con dao trong tay lắc lư rồi biến mất. Hắn cười nhạo nhìn Tam Mộc, một chân đã đặt lên bậu cửa sổ, hắn định nhảy ra ngoài, thái độ coi người như không này khiến Tam Mộc tức giận: "Tôi nói cho người Trung Quốc biết, ông là nội gián, ông phải chết! Chết rất nhiều, rất nhiều!"
"Ông nói sai rồi." Sắc mặt Lý Lục Dã trở nên vô cùng khó coi, ánh mắt dưới con mắt độc nhãn lạnh lẽo, hắn chậm rãi chuyển miếng che mắt sang con mắt còn lại, đó là tín hiệu muốn giết người.
Tam Mộc luống cuống rút súng: "Ông, không được đi!"
"Để lại cho ông một dấu hiệu." Tay Lý Lục Dã cử động, Tam Mộc né tránh, con dao lướt qua má hắn, cắm phập vào cửa tủ. Lý Lục Dã không thèm nhìn, nhảy từ cửa sổ xuống. Tam Mộc lao tới cửa sổ, con phố tối tăm vắng lặng, Lý Lục Dã dường như chưa từng xuất hiện.
Đường Chân cắn răng chịu đựng, con dao của Lý Lục Dã đâm trúng vai cô.
Mấy tên lính Nhật lao vào: "Đội trưởng, có chuyện gì vậy?"
"Không có gì," Tam Mộc xoay người lại, bồn chồn và tuyệt vọng, "Hành động thất bại rồi, chúng ta sẽ trụ lại đây chờ viện quân, phải có quyết tâm tử chiến." Hắn gõ gõ vào bàn học của Đường Chân trước cửa sổ, trên bàn vẫn còn sách vở của cô, "Vị trí tốt đấy, đặt súng máy ở đây."
Đám thuộc hạ im lặng, một tên lính nhìn con dao trên cửa tủ, đưa tay ra rút. Đường Chân trong tủ không hề kêu lên một tiếng. Con dao cắm rất sâu, khiến tên lính Nhật phải tì người vào cửa tủ mới kéo được cửa hé ra, con dao cuối cùng cũng được rút ra. Đường Chân yếu ớt dựa vào chiếc tủ mở, một mảng đỏ tươi loang ra trên vai cô.
"Trên dao có máu!" Tên lính Nhật khó hiểu nhìn chiếc tủ, rồi lại nhìn Tam Mộc: "Đội trưởng, ngài bị thương sao?"
Tam Mộc chạm vào vết thương trên má, lúc này mới hiểu dấu hiệu mà Lý Lục Dã để lại có ý nghĩa gì. Hắn hậm hực lau vết thương, quát một tên thuộc hạ: "Đi lắp súng máy!" Rồi vẫy tay với những tên khác, "Theo ta xuống lầu." Mấy tên lính Nhật xu nịnh đuổi theo băng bó cho hắn.
Tên lính bị quát mắng vác súng máy trở lại cửa sổ, cửa tủ đang mở, trông rất chướng mắt trong căn phòng chật hẹp này, hắn đá một cái đóng sập lại. Đường Chân co quắp trong góc tủ lại bị bóng tối bao trùm. Đám lính Nhật bên ngoài vì không muốn gây chú ý đã tắt đèn, đối mặt với những tia sáng lọt qua lỗ thủng của con dao và cả đám lính Nhật đầy nhà, nỗi sợ hãi của Đường Chân đã trở nên tê liệt.
Tên lính máy trong phòng hất sách vở trên bàn xuống, đặt súng máy lên, rồi lấy mấy chiếc gối trên giường kê cao lên để tăng tầm bắn. Hắn nhắm vào những ánh đèn đang sáng dần lên một lúc, thực sự không có mục tiêu để bắn, thế là hắn lại nhặt thứ gì đó từ đống đồ bị quét xuống đất. Thứ đó cuối cùng cũng khiến hắn ngồi yên bên bàn, lưỡi lê quá dài cản trở tư thế ngồi của hắn, hắn rút dao ra rồi tiện tay cắm xuống sàn nhà phía sau.
Con dao đầy máu đó thu hút toàn bộ sự chú ý của Đường Chân. Cô nhích từng chút một ra khỏi tủ, cuối cùng cô đã tới gần con dao đó. Gã kia đang bận rộn trên bàn, Đường Chân nhìn thấy hai bả vai nhô cao của hắn, chỉ cần cầm dao đâm mạnh xuống, có lẽ có thể trốn thoát qua cái cửa sổ bị chặn đó.
Tay đã chạm vào chuôi lê, Đường Chân cuối cùng cũng nhìn thấy gã kia đang bận làm gì, hắn đang tỉ mỉ xé nát bức ảnh gia đình ba người của cô, bố và em trai đã thành những mảnh vụn, chỉ để lại cho cô một mảnh nguyên vẹn đặt bên cạnh. Thân thể Đường Chân lại bắt đầu run rẩy, lòng can đảm tích tụ cả đêm bỗng chốc tan biến sau lưng tên điên này. Cô tranh thủ lúc gã kia chưa phát hiện ra, nhích về phía cửa phòng, cuối hành lang có một cái cửa sổ đóng chặt, đó là tất cả hy vọng rời khỏi đây của Đường Chân.
Đường Chân cố mở cái cửa sổ đó. Nhưng không biết vì lý do gì, cái cửa sổ đó đã bị đóng chặt bởi những thanh gỗ ngang dọc. Đường Chân cuối cùng sụp đổ, cô ngồi bệt xuống trước cửa sổ. Trước mắt là hành lang bừa bộn, dưới lầu là người Nhật, trong quan tài dường như không còn chứa nổi máu của bố, máu sắp đông chảy ra từ kẽ quan tài, sàn nhà bị cạy lên từng là nơi giấu em trai. Đường Chân ngơ ngác nhìn tất cả những điều này, người khác có lẽ sẽ cho rằng đây là một cơn ác mộng. Cô đứng dậy, bước về phía căn phòng nhỏ đó, bước chân vẫn rất nhẹ, nhưng không còn sự run rẩy và sợ hãi nữa. Sau nỗi kinh hoàng kéo dài, Đường Chân cuối cùng đã giẫm nỗi sợ hãi dưới chân, cũng có thể từ nay về sau cô sẽ không bao giờ sợ hãi nữa.
Dưới lầu, đội trưởng Tam Mộc chỉ huy thuộc hạ dùng đồ đạc chặn cửa phòng, xây dựng mấy công sự kỳ quái trên hành lang. Mấy tên lính cẩn thận kéo dây kích nổ lựu đạn, gài chúng vào các công sự. Dây bẫy được giăng dày đặc trên đồ đạc và cửa phòng.
Đường Chân nương theo ánh sáng ban mai nhìn ngôi nhà, bên cửa sổ đã không còn người, cô thử tiến vào phòng. Ngoài cửa sổ hé mở, trời đã hửng sáng nhưng con phố vẫn bị che phủ trong bóng tối. Đường Chân nhìn khẩu súng máy nặng nề đó, sau lưng bỗng truyền đến một tiếng hừ thỏa mãn. Đường Chân quay đầu lại, tên lính Nhật đó đang kéo quần từ sau giường của bố cô ra, rõ ràng hắn coi đó là nơi đi vệ sinh. Vừa nhìn thấy Đường Chân, vẻ nghi ngờ lập tức biến thành ngạc nhiên, sau đó hắn đặt ngón tay lên miệng, huýt sáo nhẹ với Đường Chân.
Nhìn nụ cười dâm đãng trên mặt đối phương, Đường Chân chỉ thấy da đầu tê dại. Cô cắn răng, lúc đối phương đi tới, cô mò xuống lưỡi lê cắm dưới đất.
Mò trượt, tên lính Nhật đó cười đắc ý, rút lưỡi lê từ bao dao sau lưng ra múa may vài đường, hắn vừa mới thu dao lại.
Đường Chân lùi lại hai bước, đụng vào bàn, cô xoay người định cướp khẩu súng máy. Tên Nhật sợ hãi trong một giây, ngay sau đó phát hiện Đường Chân không thể nhấc nổi thứ đồ sộ đó. Hắn cười càng đắc ý hơn: "Đừng kêu, đừng làm kinh động bọn họ. Bọn họ rất xấu, ta rất tốt. (Tiếng Nhật)"
Đường Chân không biết hắn đang lầm bầm cái gì, nhìn gã đó đi tới không chút kiêng dè, cô vẫn cố gắng nhấc khẩu súng máy đó lên. Gã kia dùng một tay ấn súng xuống bàn, không thể chờ đợi được nữa mà bắt đầu xé quần áo cô. Đường Chân sững người, trong đầu nhanh chóng nghĩ đối sách, cô bỗng vớ lấy cây kéo bên cạnh súng máy đâm tới. Cây kéo đó từng được dùng để cắt nát ảnh gia đình cô. Đường Chân không kêu một tiếng, dùng sức, cho đến khi hai lưỡi kéo gặp nhau trong khí quản của gã đó. Gã đó đổ gục xuống trước mắt cô.
Tam Mộc dưới lầu bồn chồn kiểm tra công sự và bẫy rập, cho đến khi chân đá phải một cái xác nhỏ: "Đây là ai?"
"Người Trung Quốc chạy trốn kia," một tên lính Nhật vui vẻ nói, "Hắn chết rồi."
Tam Mộc nhìn, đó là em trai mà Đường Chân coi như mạng sống, sau khi bị Lý Lục Dã giết chết rồi kéo vào đây. Hắn đột nhiên xoay người gầm lên cuồng loạn: "Không phải đứa trẻ, là một người phụ nữ!"
Trên đầu truyền đến một tiếng động mạnh, đó là tên lính Nhật bị Đường Chân giết ngã xuống đất. Tam Mộc ngẩng đầu, vết máu trên trần nhà đang loang rộng nhanh chóng.
"Đồ khốn! Cô ta vẫn còn sống!" Hắn và mấy tên thuộc hạ lao lên lầu.
Trên cầu thang vang lên tiếng bước chân, Đường Chân lật đổ bếp lò nấu thuốc cho bố, căn nhà gỗ lâu năm rất dễ bắt lửa, ngọn lửa lập tức lan theo màn cửa, bén vào mọi thứ có thể cháy trong phòng. Cô vớ lấy mọi thứ có thể cháy trong tay ném xuống phía cầu thang.
Tam Mộc lăn xuống từ cầu thang, được mấy tên thuộc hạ đỡ dậy, hắn giận dữ hất ra: "Dập lửa! Một khi cháy lên thì tất cả người Trung Quốc sẽ kéo đến!"
Chỉ trong chốc lát, cầu thang đã cháy đến mức không thể lên người được nữa. Tam Mộc đá một cú vào tên thuộc hạ đang dập lửa: "Rút lui! Chúng ta bỏ nơi này!"
Tam Mộc xoay người lại thì ngẩn ngơ, cửa bị chặn bởi đồ đạc tầng tầng lớp lớp, lối đi cũng bị nhét đầy đồ đạc, vốn là để người ngoài không vào được, giờ họ đương nhiên cũng không ra được.
Một tên thuộc hạ lao lên dọn đồ, Tam Mộc túm lấy hắn, tên thuộc hạ đó dừng lại ngay trước một sợi dây bẫy. Tam Mộc hất hắn ra, nghe tiếng bước chân của Đường Chân trên lầu, hắn rút súng.
Một tên lính Nhật ôm lấy hắn: "Đội trưởng, sẽ kinh động người Trung Quốc!"
"Ngươi tưởng bây giờ chúng ta còn ra được sao?"
Thuộc hạ lập tức hiểu ra, đồng loạt rút súng.
"Giết nó! Trên lầu có đường!" Họ bắn xối xả vào nơi tiếng bước chân trên trần nhà vang lên.
Sàn nhà mỏng manh không thể chặn nổi đạn, Đường Chân ngã xuống giữa làn đạn dày đặc, mắt cá chân bị một viên đạn sượt qua. Mưa đạn bay loạn, bắn thủng mái nhà, mảnh vụn tầng hai bay tứ tung. Đường Chân ngơ ngác đi lại giữa làn đạn, không bị bắn trúng thực sự là một kỳ tích. Cô nhấc khẩu súng máy trên bàn, thứ này vốn nặng đến mức cô không thể nhấc nổi nòng súng, nhưng bây giờ cô định bắn chính là sàn nhà. Tên lính máy đã chuẩn bị xong mọi công tác bắn, Đường Chân bóp cò, dưới chân lập tức xuất hiện một loạt lỗ đạn dày đặc, lực giật khiến khẩu súng suýt chút nữa rời khỏi tay, cô nắm chặt lấy, cho đến khi bị đẩy đập vào tường.
Ngọn lửa bùng lên bên cạnh, gỗ cháy lách tách, dưới lầu liên tục truyền đến tiếng kêu thảm thiết.
3
Long Văn Chương đang lục soát nhà dân thò đầu ra ngoài cửa sổ, ánh lửa bùng lên không xa rõ mồn một trong bầu trời chưa sáng hẳn. Tiếng súng dày đặc khiến hắn ngạc nhiên, hắn lẩm bẩm chửi thề gì đó, nắm lấy một cây sào bên cửa sổ trượt xuống, vừa vặn rơi xuống trước mặt mấy tên lính đang chạy tới từ phố.
"Theo ta! Nhanh lên!" Quân thủ bị chạy ra từ các nhà dân cùng Long Văn Chương lao như điên về phía tiếng súng.
Súng vẫn nổ. Đường Chân và quân Nhật đều bắn loạn xạ. Lửa cháy dữ dội hơn ở tầng một, Tam Mộc nước mắt nước mũi giàn giụa chui ra từ làn khói, kéo một tên thuộc hạ trong lửa và đạn: "Gỡ nó ra!" Hắn ám chỉ những sợi dây bẫy giăng dày đặc ở lối đi. Đồ đạc đã bắt đầu cháy, nếu tiếp tục cháy thì hậu quả khôn lường.
Tên đó cũng là kẻ coi cái chết nhẹ tựa lông hồng, đôi tay run rẩy cuối cùng cũng gỡ được một sợi dây bẫy, hắn quay người giơ cái khóa gỡ được cho mọi người xem, mọi người cuối cùng cũng lộ ra vẻ nhẹ nhõm. Đột nhiên một tấm tường cháy sập xuống, "anh hùng" bị đè ngã ngửa, quả lựu đạn trên tay rơi đúng vào đống lửa. Mọi người kinh ngạc, Tam Mộc là người phản ứng đầu tiên, lập tức chui vào dưới đống đổ nát.
Sau một tiếng nổ là những tiếng nổ liên hoàn nối tiếp nhau.
Vụ nổ khiến cả tòa nhà dường như sắp tan tành, mảnh vụn tầng một bay ra từ lối cầu thang, sàn tầng hai sụp xuống tầng một. Đường ra cửa sổ đã sớm bị lửa chặn lại, Đường Chân không định ra ngoài, cô ngồi xuống, ôm chặt khẩu súng máy trong tay. Lưỡi lửa nhảy múa gần đó, vụ nổ vẫn thỉnh thoảng vang lên, tòa nhà nguy hiểm này cuối cùng phát ra những tiếng kêu đáng sợ, sụp đổ như những khối gạch, trong chớp mắt trở thành một đống phế tích. Sóng xung kích của vụ nổ dập tắt phần lớn ngọn lửa, phế tích tung bụi và khói trên mặt đất ẩm ướt.
Bốn phía vang tiếng chiêng, mọi người đổ xô đến dập lửa. Đợt người đầu tiên đã mang theo mọi thứ có thể dùng được chạy tới.
Tam Mộc chật vật thoát ra khỏi phế tích, hai tên thuộc hạ còn lại kéo hắn ra, quần áo dân thường bên ngoài và quân phục Nhật bên trong đều đã cháy thành khối. Hàng xóm không rõ sự tình mang chăn màn tới cứu giúp.
Tam Mộc cuồng loạn đẩy ra: "Rút lui!" Hắn vung vẩy thanh kiếm chưa tuốt vỏ gầm lên.
Câu tiếng Nhật này khiến tất cả người dân nghe thấy đều lùi lại, Tam Mộc và đám thuộc hạ lảo đảo chạy về phía con hẻm đen ngòm, dọc đường xô đẩy những người đang tới dập lửa. Hắn đẩy vào một người sau đám đông, như đẩy vào một bức tường.
"Ông nói sai rồi." Tam Mộc bị kẻ đó bóp cổ đè chặt vào tường. Kẻ đó là Lý Lục Dã. Bên cạnh hắn, những người hắn mang theo đã giải quyết xong hai thuộc hạ cuối cùng của Tam Mộc, lạnh lùng như thể đang bóp chết một con kiến.
Tam Mộc muốn chửi bới, nhưng nòng súng của Lý Lục Dã đã nhét thẳng vào miệng ông ta: "Tôi chưa bao giờ chịu sự uy hiếp của bất kỳ ai." Tam Mộc trợn trừng mắt, Lý Lục Dã nhìn sự kinh hoàng trong mắt đối phương rồi bóp cò.
Đám đông kinh hãi bỏ chạy.
Long Văn Chương cùng các binh sĩ thở hổn hển chạy tới, chỉ thấy ba cái xác nằm ngang dọc bên đống đổ nát. Long Văn Chương xé toạc áo của Tam Mộc, kinh ngạc nhìn thấy bộ quân phục Nhật Bản bên trong. Anh túm lấy người dân bên cạnh: "Ai làm chuyện này? Người đâu rồi?"
Người dân hoảng sợ: "Không biết, thật sự không biết!"
Long Văn Chương buông người dân đó ra, họ lập tức chạy mất dạng.
Trong đống đổ nát lại có bóng người cử động. Một binh sĩ kéo khóa nòng súng, Long Văn Chương giơ tay ngăn lại: "Phải giữ lấy mạng sống! Tôi cần hỏi chuyện!"
Đường Chân bò dậy từ đống đổ nát, làm ngơ trước những người và họng súng xung quanh, cứ thế lầm lũi tìm kiếm.
"Là con gái nhà họ Đường." "Chỉ còn lại mỗi mình nó, thảm thật." Long Văn Chương nghe những lời bàn tán bên cạnh, anh ra hiệu cho binh sĩ hạ súng xuống rồi tự mình bước tới: "Đừng sợ, lũ quỷ đã bị chúng tôi đuổi đi rồi, cô an toàn rồi."
Đường Chân ngẩng đầu nhìn anh một cái rồi bỏ đi.
"Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?" Long Văn Chương hỏi lại lần nữa, Đường Chân vẫn không thèm đáp lời. Long Văn Chương có chút bực dọc, nhưng nhìn bộ dạng thê thảm và đáng thương của cô, anh đành bỏ cuộc. Anh liếc nhìn Đường Chân và khung cảnh xung quanh lần cuối, xác định không thể khai thác thêm được gì, liền để lại hai người cảnh giới rồi quay đầu dẫn những người còn lại vội vã rời đi.
Đường Chân vẫn tìm kiếm trong đống đổ nát, mãi đến khi nhìn thấy một góc của khẩu súng máy mới dừng lại. Cô gom mấy khúc gỗ cháy và tường đổ đè lên khẩu súng rồi đi xuống. Những người dân vì sự hiện diện của quân thủ bị mà không dám lại gần, giờ ùa tới: "Tiểu Chân, cha cháu đâu?" "Em trai cháu đâu?" "Rốt cuộc là hỏa hoạn hay là lũ quỷ, cháu nói một lời đi chứ." "Cháu phải làm sao bây giờ?"
Đường Chân lặng lẽ ngồi xuống, cô thậm chí chẳng buồn nhìn những người khác, vì cô biết trong mắt họ, mình chắc chắn đã trở thành kẻ điên.
4
Âu Dương chạy một mạch tới con phố nơi đặt Bộ tư lệnh Thủ bị Cổ Ninh. Anh đứng lại ở góc phố, nhìn từ xa. Vài binh sĩ đang canh gác bên ngoài cổng Bộ tư lệnh, trận mưa bão và tiếng súng suốt đêm đã khiến họ mệt mỏi rã rời. Anh trấn tĩnh lại rồi bước về phía đó.
"Người nào? Khẩu lệnh!"
Âu Dương nghe tiếng kéo khóa nòng súng bên kia, liền giơ cao hai tay, bước về phía những họng súng đó.
"Hiện tại đang giới nghiêm!" Vài họng súng lập tức chĩa thẳng vào cơ thể Âu Dương.
Âu Dương cười khổ: "Tôi có tin rất quan trọng, chẳng đặng đừng mới phải thế, chẳng ai thích bị súng dí vào người cả."
Mấy binh sĩ thô bạo lục soát người anh, một tên giơ vật trong tay lên: "Đây là cái gì?"
"Lọ thuốc. Sức khỏe tôi không tốt."
"Tin gì?"
Âu Dương do dự một chút, anh không biết nói cho mấy tên lính này có ích gì không.
"Lũ quỷ hôm nay sẽ tấn công quy mô lớn vào Cổ Ninh..."
Mấy binh sĩ lập tức bừng tỉnh: "Hóa ra là một thằng điên, bị lũ quỷ dọa cho phát điên rồi." "Thảo nào mà mang theo lọ thuốc chạy khắp phố." "Thằng điên về nhà đi, loại chuyện quỷ quái này chúng tao nghe nhiều rồi."
Âu Dương bị đẩy ra, lọ thuốc ném tới rơi xuống đất. Anh lắc đầu đứng dậy trước chân tường, phía sau là lệnh truy nã của chính mình: "Xem ra mình đúng là điên thật, nhưng thằng điên này lại đáng giá năm trăm, một nghìn đấy."
Mấy binh sĩ ban đầu kinh hãi, sau đó nghiêm trọng chĩa họng súng về phía Âu Dương, một tên chạy biến vào trong báo tin. Âu Dương vẫn thản nhiên chắp tay đứng đó, cho đến khi nhìn thấy Tứ Đạo Phong lao ra từ một con hẻm.
Tứ Đạo Phong xông tới, giáng thẳng một đòn vào Âu Dương: "Trời chưa sáng mà mày lên cơn thần kinh gì thế? Về với tao!"
"Chúng ta quen nhau à? Anh nhận nhầm người rồi." Âu Dương nói, mặc dù anh luôn phản cảm với việc động tay động chân của Tứ Đạo Phong, nhưng lúc này lại cảm thấy hơi cảm động.
Tứ Đạo Phong không nói không rằng kéo Âu Dương lại, cười nói với đám lính: "Một thằng độc thân, vợ chạy theo trai, thằng khốn này phát điên rồi..." Hắn đột nhiên phát hiện một khẩu súng chĩa về phía mình, liền nổi giận: "Tìm chết à! Tao là Tứ Đạo Phong đây!"
Binh sĩ cứng đầu nói: "Tứ ca, anh cứ việc đi, nhưng người này không thể nể tình được."
"Không nể tình à?" Động tác của hắn còn nhanh hơn lời nói, hai tay hất mạnh đẩy hai họng súng ra ngoài, súng trên tay hắn đã chĩa thẳng vào binh sĩ.
"Đến làm gì chứ, chuyện này chẳng liên quan gì đến anh cả." Âu Dương tiếc nuối và bất lực nhìn, bên trong cổng đã tràn ra hơn chục tên lính, chĩa súng vào hai người như đối mặt với kẻ thù.
Hai tên mật vụ xuất hiện, hai gương mặt thâm độc giờ đang cười hớn hở. Mật vụ A bước tới: "Hoan nghênh, ông Tào Liệt Vân."
Âu Dương thở dài: "Tôi không còn dùng cái tên đó nữa rồi."
"Sao cũng được, dù sao ông cũng là người tôi muốn gặp nhất." Hắn cười hì hì làm động tác mời vào, rồi hất hàm với binh sĩ, binh sĩ vẻ mặt áy náy lấy súng khỏi tay Tứ Đạo Phong.
Tứ Đạo Phong hầm hừ lườm Âu Dương một cái: "Chẳng liên quan gì đến tao, tao đến để dạy cho mày biết thế nào là nghĩa khí." Hắn đẩy mạnh Âu Dương, giành đi trước vào cửa.
Căn phòng mà Tưởng Vũ Đường thường dùng để bàn việc quân sự bỗng chốc trở thành phòng tra tấn. Mấy binh sĩ trói Âu Dương vào ghế, còn Tứ Đạo Phong thì không dễ bảo như vậy, hắn vung một cú đấm đánh bay một tên lính, lập tức có mấy họng súng chĩa vào hắn. Tứ Đạo Phong lấy ngực chặn họng súng quát: "Tao biết chúng mày chết thế nào đấy! Ngày mai ra đường đều đâm đầu vào dao cả!"
"Tứ ca, anh thông cảm cho, bọn em cũng chẳng dễ sống gì..."
"Chuyện này mà thông cảm được à? Mày có nốt ruồi, mày có tàn nhang, tao ghi nhớ hết rồi!"
"Tứ ca, bọn em là mạng cỏ rác, nhưng cũng là người Cổ Ninh, trên có già dưới có trẻ, cũng phải kiếm ăn chứ."
Tứ Đạo Phong nghĩ ngợi, bất ngờ đặt tay lên tay vịn ghế: "Làm cái nghề này không thấy nhục à? Thôi thì theo tao đi kéo xe đi."
Tên lính đó gần như cảm kích đến rơi nước mắt, lỏng lẻo quấn dây thừng quanh tay Tứ Đạo Phong: "Tứ ca, anh tốt nhất, anh yên tâm, đây chỉ là làm màu cho hai con chó đen kia xem thôi..."
Đồng bọn huých hắn, hai tên mật vụ A và B hớn hở đi vào, chúng không quan tâm đến Tứ Đạo Phong mà đi thẳng về phía Âu Dương.
Âu Dương bình thản hơn Tứ Đạo Phong nhiều, anh nhìn tên mật vụ A đang lại gần, hỏi: "Quý danh?"
Mật vụ A cười hớn hở: "Không dám, họ Lưu."
"Ông Lưu."
"Không dám, lần đầu lạ, lần sau quen."
Âu Dương cử động đôi tay đang bị trói vào tay vịn ghế: "Ông Lưu làm vậy để làm gì?"
"Muốn biết những người Cộng sản khác ở Cổ Ninh đang ở đâu, cũng biết ông sẽ không khai ra tử tế. Chỗ nhỏ bé này không thể so với cơ quan chuyên trách của chúng tôi, đành làm tạm bợ, mong ông thông cảm."
Mật vụ B chỉ huy mấy tên lính khiêng đồ vào, chậu than, sắt nung, gậy gộc, gạch đá, khiến Tứ Đạo Phong rục rịch muốn ra tay. Âu Dương nhìn hắn đầy sâu xa, cuối cùng hắn vẫn không động đậy.
Âu Dương thở dài: "Được voi đòi tiên, tham lam đến thế là cùng?"
Mật vụ A cười: "Bốn năm tâm huyết, sao có thể về tay không?"
"Tin tức có giá trị nhất tôi đã nói rồi."
"Lũ quỷ sắp tới? Tôi không quan tâm chuyện đó."
"Xin hãy nghe cho kỹ, chủ lực của lũ quỷ sẽ tấn công vào lúc bình minh. Tất nhiên ông không quan tâm chuyện này, nhưng ông cũng đang ở Cổ Ninh đấy."
"Loại chuyện chưa xảy ra này sao ông lại khẳng định như vậy? Chẳng lẽ..."
"Ông gom tất cả những manh mối vụn vặt lại mà xem, sẽ thấy rất rõ ràng. Đợi đến khi chuyện xảy ra mới hiểu ra đầu đuôi, e là mười năm trước tôi đã bị đồng nghiệp của ông tiêu diệt rồi."
Mật vụ A nhìn sắc trời: "Trời sắp sáng rồi."
"Cho nên tôi mới tự mình dâng tận cửa, vì chuyện này khẩn cấp lắm."
"Tôi lại thấy ông lắm mưu nhiều kế, luôn có những trò mà người khác không nghĩ ra."
Âu Dương cười khổ: "Có thể cho tôi gặp Tư lệnh Tưởng không? Không âm mưu, cũng không trò vặt gì cả."
"Viện quân đã tới, Tư lệnh đang đón ở ngoài thành. Bây giờ dù có đến một nghìn hay tám trăm con quỷ cũng chặn được một trận, ông không cần lo lắng đâu."
Âu Dương cau mày: "Với mối quan hệ giữa Tư lệnh Tưởng và Tổng bộ, làm sao có quân tới viện? Lại chọn đúng lúc này, các người không thấy có quỷ sao? Lũ quỷ tấn công Cổ Ninh chỉ có vài chục tên, chủ lực thực sự đang ở đâu? Các người thật sự không lo lắng sao?"
"Bệnh nghi ngờ của ông nặng thật đấy." Mật vụ A bỗng nhiên phản ứng lại, "Ông đang câu giờ để đồng đảng của ông trốn khỏi Cổ Ninh đúng không?"
Âu Dương giận quá hóa cười: "Như vậy tốt không? Dù là trói hay xích, xin hãy cho tôi gặp Tư lệnh Tưởng. Xong chuyện này, muốn lấy tôi đi đổi lấy công danh của ông cũng được."
Mật vụ A nhìn anh đầy thâm độc, bất ngờ giáng một cái tát: "Đồ Cộng phỉ! — Mày tưởng tao đang thương lượng với mày à? Tao còn chẳng nỡ giết mày, tao muốn hành hạ mày sống dở chết dở đây!"
Âu Dương ngẩng đầu lên sau cú đánh mạnh, không có sự phẫn nộ mà chỉ có sự bất lực: "Xin hãy cho tôi gặp Tư lệnh Tưởng!" Anh nhìn mấy tên lính thủ bị, "Tôi không nói hắn, tôi nói các anh! Chúng chỉ đang chơi trò nhận công lĩnh thưởng thôi! Nhưng khi lũ quỷ thực sự tới, ngoài cái mạng này ra, các anh còn gì chưa mất? Những người anh em khốn khổ của tôi ơi!"
Mấy binh sĩ bị anh nhìn chằm chằm, do dự không biết làm sao.
"Ai dám đi, khép tội thông Cộng!" Mật vụ A đe dọa.
"Thông Cộng không phải là tội danh! Ai cũng có quyền suy nghĩ! Các anh có biết cảm giác lần đầu chạm trán lũ quỷ là thế nào không? Các anh đã bao giờ gặp bầy sói giữa đêm khuya chưa? Lúc đó các anh có nghĩ mình mang họ Quốc hay họ Cộng không? Sói muốn cắn đứt cổ họng các anh, cũng giống như muỗi hút máu người, nó tưởng con người chỉ là thức ăn của nó — lúc đó nó có nghĩ các anh mang họ Quốc hay họ Cộng không?"
Mật vụ A chộp lấy một cây gậy vung tới. Tứ Đạo Phong gầm lên một tiếng, chưa kịp gỡ tay khỏi tay vịn ghế thì mật vụ B đã chĩa súng vào hắn.
Âu Dương ngồi thẳng dưới ánh mắt của mọi người, máu trên đầu chảy xuống khóe miệng, anh lơ mơ liếm một cái, cười khổ: "Nó sẽ không nghĩ... các anh cũng sẽ không... chỉ có sống hoặc chết, ngày đó tôi gặp lũ quỷ... ngày đó tôi hiểu ra một chuyện... ít nhất trong mấy năm này, mang họ Quốc hay họ Cộng không quan trọng đến thế... ít nhất ngày đó tôi quên mất... tôi là kẻ Cộng sản bị các anh truy sát như chuột cống... phía sau kẻ Cộng sản cũng có một mái nhà, một mái nhà bị các anh ép đến mức không thể quay về."
Mật vụ A dùng một tay nâng trán đang chảy máu của anh lên, để anh nhìn thấy cây gậy thứ hai giơ cao, Âu Dương lơ mơ nhìn, nói: "Cùng đánh lũ quỷ, nếu tôi chưa chết thì hãy giết tôi... đừng nghĩ đến việc các người sẽ chết thế nào, mọi người cùng nghĩ xem, chúng ta... chúng ta phải sống thế nào..."
"Tao cho mày cái miệng lưỡi trơn tru này!" Mật vụ A lần thứ hai vung gậy tới, Âu Dương tung một cú đá vào hạ bộ của hắn. Mật vụ A phát ra tiếng kêu thảm thiết biến dạng, ngã xuống đất lăn lộn. Trên gương mặt tái nhợt của Âu Dương thoáng hiện một nụ cười thê lương: "Tao cho mày... cho mày lợi làm mờ mắt."
Mật vụ B sững sờ, quay đầu súng lại. Tứ Đạo Phong gỡ được một cánh tay chưa trói chặt vung tới, mật vụ B quay người định nổ súng, một binh sĩ nhảy vào giữa hắn và Tứ Đạo Phong, một khẩu súng trường dường như đang chĩa vào Tứ Đạo Phong, nhưng cứ chao đảo giữa trần nhà và sàn nhà.
Tứ Đạo Phong không hề do dự, một cước đá thẳng vào háng tên lính đó. Mật vụ B bị đá từ sau lưng tên lính đó bật dậy, hắn đau đớn ngã xuống đất ngất đi.
Căn phòng bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, Âu Dương dần đổ nghiêng trên ghế, hơn một nửa binh sĩ vẫn chưa kịp phản ứng. Tứ Đạo Phong nhìn hai kẻ đang lăn lộn trên đất, khẽ nhổ một bãi nước bọt. Hắn bước qua thân thể mật vụ B, định đỡ Âu Dương, một tên lính phản ứng chậm dùng báng súng ngăn hắn lại, nhưng khẩu súng đó lập tức bị một tên lính khác cướp lấy, giáng mạnh mấy báng súng vào tay vịn ghế đang còn quấn dây thừng cho đến khi gãy nát.
Tứ Đạo Phong cười, hắn lao tới đỡ Âu Dương, một binh sĩ lấy lại đôi súng và con dao của hắn. Tứ Đạo Phong dùng dao cắt đứt dây trói trên tay Âu Dương, Âu Dương mất điểm tựa liền đổ xuống, Tứ Đạo Phong vội đỡ lấy.
Âu Dương lầm bầm: "Không được đi... đưa tôi đi gặp Tư lệnh..."
"Muốn chết à? Vợ mày đang đợi mày đấy!" Tứ Đạo Phong có vẻ rất kích động, hắn vác Âu Dương lên vai, quay người đi lấy súng của mình, nhưng Âu Dương vẫn nắm chặt lấy cái ghế.
Tứ Đạo Phong giận dữ: "Còn làm loạn là tao không quản mày nữa đâu!" Hắn quay sang một bên, "Chúng mày giúp một tay đi!"
Tên lính bị hắn quát đi thẳng tới: "Mùng một đã làm rồi, còn sợ ngày rằm sao?"
Những người khác cũng ùa tới, cuối cùng tay Âu Dương cũng bị gỡ ra, được mọi người vây quanh khiêng ra ngoài.
Mật vụ A giãy giụa định nhặt súng, khẩu súng bị một binh sĩ đá văng, một tên khác như vô tình giẫm mạnh lên tay hắn.
Tứ Đạo Phong vác Âu Dương đi nhanh, các binh sĩ kẹp hai người vào giữa để che chắn. Đằng xa một tên lính gác đêm hét lớn: "Đại Ma Tử, chúng mày làm cái gì thế?"
Tên được gọi là Đại Ma Tử đáp: "Bạn của Mã Lão Tam uống say rồi, chúng tao đưa nó về."
Mã Lão Tam lầm bầm phàn nàn: "Sao lại nói là bạn của tao?"
"Làm bạn của Tứ ca thì làm mất mặt mày à?"
Tứ Đạo Phong không rảnh nghe họ tranh cãi, rảo bước nhanh hơn về phía cánh cổng trước mặt. Long Văn Chương và một đội quân vội vã xông vào cổng, Tứ Đạo Phong lùi lại một bước, mấy binh sĩ cứng đầu bước lên.
Long Văn Chương cau mày nhìn nhóm người này, cả đêm bôn ba mà liên tiếp hụt hơi, anh vẫn còn đang bực dọc: "Gặp tao như gặp quỷ vậy, chúng mày đang làm cái trò gì thế?"
Mã Lão Tam nhanh miệng hơn: "Trưởng quan, bạn của Đại Ma Tử uống say rồi, chúng em đưa cậu ta về."
"Không ra lính cũng chẳng ra dân, lũ quỷ chưa tới mà chúng mày đã định uống chết bản thân à?" Long Văn Chương vừa mắng nhiếc, vừa tiện tay cài lại cúc áo cho tên lính đang phanh ngực, gõ vào đầu hắn một cái: "Cút đi!" Anh đột nhiên phát hiện ra Tứ Đạo Phong trong nhóm, "Đứng lại! ... Tao nhận ra mày."
Tứ Đạo Phong đã cố gắng che giấu, nhưng thường phục lẫn trong quân phục luôn rất bắt mắt. Hắn vác Âu Dương xoay người lại, cười bất cần đời: "Người nhận ra tao nhiều lắm, các anh không cần phải hành lễ từng người đâu."
Long Văn Chương lườm Tứ Đạo Phong: "Đại Ma Tử, bạn bè hồ bằng cẩu hữu của mày à?"
Tứ Đạo Phong cướp lời: "Nó mà xứng làm bạn bè với tao à? Tao chỉ lừa rượu uống thôi."
"Đại Ma Tử, người chia ba sáu chín loại, kẻ vô lại mãi là kẻ vô lại, kết bạn cũng đừng kết với đồ bỏ đi." Long Văn Chương quay người đi vào trong nhà.
Tay Tứ Đạo Phong đỡ Âu Dương đã nắm chặt thành nắm đấm, hắn nhìn Âu Dương, cuối cùng nhịn cục tức này mà bước xuống bậc thang. Âu Dương trên lưng lại vươn tay túm lấy dây đeo súng trường của Long Văn Chương: "Con quỷ bên bờ sông là tôi giết, còn một tên nữa các anh chưa tìm thấy, vứt ở bến tàu cũ rồi."
Long Văn Chương ghê tởm gỡ tay anh ra: "Buông ra, đồ say rượu, đi chỗ khác mà làm loạn!"
Âu Dương nắm chặt: "Tại sao chúng lại mặc quân phục bên trong? Bởi vì hôm nay chúng muốn chiếm Cổ Ninh, mặc giống chúng ta vì sợ bắn nhầm!"
Long Văn Chương kinh hãi, cướp lấy chiếc đèn bão trên tay binh sĩ. Dưới ánh sáng, gương mặt lấm lem bùn máu của Âu Dương khiến anh lùi lại một bước. Tứ Đạo Phong và Âu Dương lập tức bị binh sĩ của anh chĩa súng vào.
Tứ Đạo Phong tức giận đặt mạnh Âu Dương xuống đất: "Hay lắm! Mày đúng là miếng thịt cừu chọc chó!"
Âu Dương cố đứng vững, đối diện với hàng họng súng, Long Văn Chương gần đó lên đạn.
Âu Dương nói: "Lũ quỷ lần trước tới là một nhóm nhỏ, trốn dưới quần áo của người dân, các anh không tìm thấy, nhưng chúng cũng không đủ sức hạ gục Cổ Ninh. Muốn đánh Cổ Ninh thì phải cần đại quân, có cách nào khiến đại quân tụ tập lại mà các anh lại không tìm thấy không?"
"Ý mày là sao?" Long Văn Chương đã lờ mờ nghĩ đến một chuyện vô cùng đáng sợ.
"Quần áo của người dân, quần áo các anh đang mặc, đều có thể che đi bộ quân phục của lũ quỷ mặc bên trong."
Long Văn Chương chĩa họng súng lên cao hơn một chút: "Mày là người nào?"
Mật vụ A đang chật vật bò ra từ trong nhà, nhưng Âu Dương đã chẳng còn bận tâm nữa: "Một kẻ Cộng sản đang bị truy nã. Xin hãy thử tin kẻ Cộng sản một lần, người Cộng sản cũng không muốn quê hương biến thành chiến trường." Anh bước tới một bước, "Viện quân khi nào tới?"
"Viện quân... đáng lẽ phải tới rồi." Long Văn Chương nhìn về phía ngoại thành, kết quả thảm khốc rất có khả năng xảy ra khiến anh choáng váng.
5
Trận địa ngoại ô Cổ Ninh.
Một binh sĩ thủ bị thở hổn hển chạy vào công sự: "Báo cáo Tư lệnh, hướng Đông Nam thành nghe thấy tiếng súng, Phó quan Long phát hiện một cái xác quỷ..."
Tưởng Vũ Đường quay người lại: "Sao anh ta biết đó là quỷ?"
"Bên ngoài xác chết là quần áo dân thường, bên trong mặc quân phục quỷ."
Tưởng Vũ Đường im lặng, Bào Đình Dã trầm ngâm bước hai bước.
Tưởng Vũ Đường ngẩng đầu: "Tham mưu quan Bào nghĩ sao?"
Bào Đình Dã suy nghĩ: "Tôi sợ trong đó có bẫy, tự nhiên xuất hiện một cái xác mặc quân phục địch thực sự không có lý do. Hơn nữa trung đoàn của tôi sắp tới, đợi hai quân hội hợp, những tiểu xảo này cũng chẳng đáng ngại."
Tưởng Vũ Đường nói với binh sĩ: "Bảo anh ta hành sự cẩn thận."
Binh sĩ quay người bỏ đi.
Hoa Thịnh Đốn Ngô vẫn luôn cầm ống nhòm quay người lại: "Tư lệnh, hướng mười một giờ."
Tưởng Vũ Đường cầm ống nhòm lên, trong vùng hoang dã tối đen, hướng mà Hoa Thịnh Đốn Ngô nói lóe lên những đốm lửa.
Bào Đình Dã nhìn về phía xa: "Trung đoàn sáu mươi bảy tới rồi."
Những đốm lửa li ti đang lan rộng, đã có thể nhìn thấy đội hình hành quân dưới ánh đuốc. Đó là một đội hình hình nêm vừa có tốc độ hành quân vừa có khả năng phòng thủ, như một mũi tên chĩa thẳng vào trận địa của quân thủ bị.
Hoa Thịnh Đốn Ngô đơn điệu báo cáo kết quả quan sát bên kính pháo: "Năm trăm người, đội hình hành quân, có thương binh, một ít kỵ binh... có trang bị súng máy hạng nặng và súng cối..."
Tưởng Vũ Đường thở dài: "Trung đoàn sáu mươi bảy là được, đi đường mà cũng không quên việc đánh trận."
Bào Đình Dã bên cạnh nói: "Đoàn trưởng nói đánh trận là người sống đánh, thói quen là người chết dạy cho."
Tưởng Vũ Đường lẩm bẩm: "Trần Nhị Quan, cậu ở đâu rồi?" Người bạn cũ xa cách bao năm tới vào lúc cần nhất, thật khiến ông khó lòng kiềm chế. Dưới ánh lửa đằng xa, vài kỵ binh từ đội hình hình nêm lao ra, trong bóng tối truyền tới tiếng gọi: "Tư lệnh! Tư lệnh ông ở đâu? Tôi nhớ ông chết đi được!"
Các sĩ quan mỉm cười. Tưởng Vũ Đường không thể nhịn được nữa, phi thân lên ngựa, lao xuống cao điểm. Mấy kỵ binh mà ông đuổi theo dường như không nhìn thấy bóng dáng ông, đã lao từ đầu đông sang đầu tây của đội hình hình nêm. Tưởng Vũ Đường vừa giận vừa mừng, thúc ngựa đuổi theo: "Trần Nhị Quan, thằng khốn kiếp kia! Không nhìn thấy người của tao thì cũng không nghe thấy tiếng của tao à?"
Tưởng Vũ Đường đã đuổi theo rất xa, rời xa trận địa, tới chân núi mà bình thường phải nhìn rất kỹ mới thấy được từ trên trận địa. Mấy kỵ binh cuối cùng cũng ghìm cương dưới ánh sáng tờ mờ của buổi sớm, Tưởng Vũ Đường thúc ngựa đuổi tới. Ba kỵ binh đang nhìn ông chằm chằm, gương mặt ai cũng khó đoán. Ở giữa là sĩ quan quân đội trung ương Trần Thiếu Đường, ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi, gương mặt toát lên khí chất quân nhân gan góc.
Tưởng Vũ Đường quát một tiếng, roi ngựa vung tới: "Một roi này là vì ba năm năm cậu không có tin tức! Sợ tôi làm hỏng tiền đồ tốt đẹp của cậu à?"
Trần Thiếu Đường không tránh không né, chịu đòn roi đó: "Tiền đồ chỉ là giấc mộng xuân thu không đáng một xu, Trần Nhị Quan bây giờ cuối cùng cũng hiểu được đạo lý này."
Tưởng Vũ Đường cười lớn, vung tay đấm một cú thân thiết: "Mặc kệ nó! Lúc tôi bại trận mất quân cậu đưa tay ra, tôi ghi nhớ ân tình của cậu!"
"Tư lệnh bôn ba cả đời, Trần Nhị Quan chạy mấy trăm dặm, chỉ mong Tư lệnh có một kết cục xứng đáng."
"Trước đây cậu đâu có âm dương quái khí thế này. Mấy lão già đâu? Gọi ra đây cho tôi gặp xem nào!" Tưởng Vũ Đường hứng thú nhìn đội hình đó.
Trần Thiếu Đường ảm đạm: "Chết rồi, chết hết cả rồi."
Tưởng Vũ Đường sững sờ: "Tiền tuyến đánh khổ thế sao?" Ông nghe ra giọng điệu bi thương của người bạn cũ, nhưng điều ông ngạc nhiên là thái độ buông xuôi hoàn toàn trên gương mặt Trần Thiếu Đường.
"Có người khổ thì có người ngọt, tôi chặn lỗ hổng ở mặt chính diện, cánh bên bỏ hết, thế là toàn quân bị tiêu diệt, sống trong địa ngục."
Tưởng Vũ Đường nhìn đội hình đằng xa: "Đây chẳng phải một nửa đều ở đây sao? Sao lại nói là toàn quân bị tiêu diệt?"
Trần Thiếu Đường thở một hơi dài. Sự mệt mỏi và uất ức chứa đựng trong đó khiến Tưởng Vũ Đường thấy nhói lòng, ông ảm đạm nói: "Tôi biết cậu tới để chết cùng tôi."
"Không, tôi tới để sống cùng Tư lệnh."
Tưởng Vũ Đường nhìn vẻ hưng phấn bệnh hoạn trên gương mặt đối phương, lần đầu tiên cảm thấy người bạn cũ trở nên xa lạ.
6
Quân thủ bị không biết tháo dỡ tấm cửa gỗ từ đâu, Âu Dương nằm trên tấm cửa, được mấy binh sĩ khiêng, cùng đội quân do Long Văn Chương dẫn đầu chạy như điên.
Long Văn Chương giận dữ quát tháo đám lính đang chạy thở không ra hơi: "Chạy nhanh lên! Chạy nhanh lên!" Anh đá một cước vào mông tên lính, "Đây là đi liều mạng đấy, lấy cái khí thế chạy trốn của chúng mày ra!"
Âu Dương có chút không nhìn nổi: "Trưởng quan, tôi chỉ là suy đoán, chưa chắc đã..."
"Tốt nhất là cầu thần khấn phật mày nói đúng, nếu không tao quay lại sẽ giao mày cho hai con chó đó!"
Âu Dương cười khổ: "Dù có cầu thần khấn phật, tôi cũng chỉ mong mình đoán sai thôi."
Long Văn Chương ngẩn người ra một chút, Tứ Đạo Phong vẫn luôn bảo vệ bên cạnh thấy vậy không nhịn được lên tiếng: "Hống hách cái gì? Nếu không phải tên quỷ dữ này bị thiêu hỏng não, thì đến lượt một trăm cái bánh bao cũng chưa tới phiên các người nhai đâu!"
Long Văn Chương tiếp lời Tứ Đạo Phong: "Ta sẽ cân nhắc việc giao cả ngươi đi cùng, trên đường phố Cô Ninh cũng sẽ sạch sẽ hơn nhiều —— ngươi, có chuyện gì!"
Một tên thủ bị quân vội vã chạy tới từ phía đối diện, đã chạy đến mức đứt hơi: "Viện... viện quân..."
Long Văn Chương giật mình: "Viện quân làm sao?"
"Rất nhiều..." Người lính thở hổn hển từng chặp.
Long Văn Chương vươn tay túm lấy người lính ấy ấn vào tường: "Rất nhiều cái gì?"
"...Rất nhiều thương binh, Ngô trưởng quan bảo chuẩn bị phòng ốc..."
Long Văn Chương thở phào một hơi dài. Hắn quay đầu nhìn Âu Dương, Âu Dương mỉm cười, vui vẻ nhưng lại đầy vẻ thê lương: "Anh có thể trả tôi lại cho hai vị tiên sinh kia rồi."
"Thực ra tôi không muốn làm vậy, nhưng mà..."
"Tôi biết, thủ bị quân đã sống rất khó khăn rồi." Hắn nhìn Tứ Đạo Phong, "Còn cậu ta chẳng liên quan gì tới tôi cả, chỉ là một kẻ kéo xe mù quáng vì nghĩa khí mà thôi."
Tứ Đạo Phong im lặng chửi thề gì đó, rồi quay mặt đi chỗ khác.
Long Văn Chương gật đầu, hắn cảm thấy rất áy náy, đối với Âu Dương hắn không thể nào ghét nổi, tiện thể cũng bớt đi vài phần căm ghét đối với Tứ Đạo Phong.