Tình cảnh của Âu Dương và Lục Phẩm ngày càng khó khăn hơn. Thứ họ phải đối mặt không chỉ là khẩu súng máy tử thần kia, mà còn có cả mấy tên lính Nhật cải trang thành quân thủ bị.
Lục Phẩm đạp tung cửa một căn nhà rồi kéo Âu Dương vào trong. Người trong nhà này cũng đã bị sát hại. Đạn xuyên qua cửa sổ, bay vèo vèo trên đầu. Âu Dương thở dài một tiếng, gắng gượng ngồi thẳng dậy trên sàn nhà.
“Chúng ta không trụ nổi hai phút đâu.”
Lục Phẩm không nói gì, vung đao chém gục một tên lính Nhật vừa xông vào. Âu Dương bồi thêm một phát súng, nhìn số đạn ít ỏi còn lại: “Có lẽ là một phút.”
Lục Phẩm nhìn anh: “Chẳng phải anh nói sẽ có người tới sao?”
“Người cần đến rồi sẽ đến, miễn là chúng ta đừng ngồi đây chờ không.” Anh tự khích lệ bản thân và Lục Phẩm, “Ha ha, quốc nạn đương đầu, sao có thể ngồi nhìn?” Anh chật vật bò dậy.
Súng máy tiếp tục gầm rú, quân Nhật định dùng đạn dược san phẳng căn nhà này. Sau vài lần cố gắng, cuối cùng Âu Dương cũng móc được một khẩu súng trường của tử thi ngoài cửa vào trong.
Tay súng máy vẫn đang xả đạn, khói súng đã hun hắn đen sì như quỷ dữ, dưới chân chất đầy vỏ đạn.
Tiếng súng đột ngột im bặt. Tay súng máy loay hoay với khẩu súng, dường như nó bị hỏng rồi. Hắn cùng tên tiếp đạn bên cạnh bắt đầu cuống cuồng tháo nòng súng.
Mất đi tiếng gầm rú của súng máy, thế giới bỗng chốc tĩnh lặng. Âu Dương quan sát ở cửa ra vào, quân Nhật ở bên kia phố đang thò đầu thụt cổ, dường như đang chuẩn bị gì đó.
“Lục Phẩm, chúng sắp xông vào rồi.”
Lục Phẩm chẳng hề bận tâm, búng nhẹ vào lưỡi đao của mình.
“Còn cách nào tốt hơn không? Anh biết bắn súng không?”
“Không.”
“Chỉ cần bóp cò này thôi…” Âu Dương dùng khẩu súng trường vừa móc được để làm mẫu.
“Tôi ghét súng.”
“Bóp cái cò này.” Anh đưa súng cho Lục Phẩm.
Lục Phẩm nể mặt bóp một cái, một viên đạn bay vèo ra vô định, mấy tên lính Nhật đang lăm le lao lên hơi chùn bước.
“Đếm mười số thì bóp một cái,” Âu Dương nhìn vẻ mặt không tình nguyện của Lục Phẩm, nói, “vì tốt cho tôi đấy.”
Lục Phẩm cuối cùng cũng bắt đầu đếm nhỏ, Âu Dương vỗ nhẹ vai cậu rồi lao vào căn phòng phía trong. Miệng anh đếm cùng tần số với Lục Phẩm: “1, 2, 3…”
Cửa sổ căn nhà bị đẩy ra, Âu Dương chui từ trong đó ra, miệng đếm lớn: “…7, 8, 9, 10.”
Khẩu súng trường của Lục Phẩm vang lên một tiếng, Âu Dương mỉm cười hài lòng: “Lục Phẩm, cậu đúng là một đồng chí tốt. 1, 2, 3…”
Anh chạy băng qua con ngõ dài với tốc độ nhanh nhất mà một người bị thương có thể đạt được, tiếng súng lúc xa lúc gần vang lên. Cuối ngõ, Âu Dương nhìn bức tường cao trước mắt, khí hậu ẩm ướt phương Nam khiến tường phủ một lớp rêu dày: “…8, 9!” Anh vừa đếm vừa lao mạnh vào bức tường cao.
“10…” Lục Phẩm lại bắn một phát súng chẳng có kỹ thuật gì, quân Nhật dưới sự yểm hộ ở góc nhà đang dần áp sát.
Âu Dương hai tay bám lấy mép tường, chân đạp lên lớp rêu dày, cuối cùng vẫn không leo qua được, ngã nhào xuống đất. Anh đau đến mức đấm mạnh xuống nền: “1, 2, 3! Âu Dương Sơn Xuyên, mày vẫn còn trẻ!” Anh bò dậy lại lao về phía bức tường, cuối cùng cũng leo được lên. Một tiếng lách cách vang lên, băng đạn dự phòng duy nhất rơi xuống dưới tường. Âu Dương nhìn băng đạn đầy tiếc nuối, không thể xuống nhặt được nữa, “…5, 6, 7…” Anh nhảy xuống phía bên kia tường, lại một cú ngã đau điếng, đau đến mức anh đập đầu vào tường, “9! 10! Mày vẫn chưa chết!”
Tiếng súng lại vang lên. Âu Dương co mình ở góc tường, anh đã xuất hiện phía sau quân Nhật. Tên tiểu đội trưởng giả mạo kia đang giơ một tay lên, định chờ Lục Phẩm hết đạn sẽ phát động một đợt xung phong toàn diện, hai tên lính Nhật bên cạnh hắn đã vặn nắp lựu đạn.
Âu Dương nhìn bàn tay chưa kịp vung xuống của tên tiểu đội trưởng giả, vừa khẽ đếm số, vừa kiểm tra mấy viên đạn cuối cùng trong súng.
Lục Phẩm bóp cò lần cuối, vỏ đạn văng ra, khẩu súng trường hết đạn bị kẹt chốt. Bàn tay tên tiểu đội trưởng giả vung xuống: “Xung phong!”
Chưa kịp để chúng xông lên, Âu Dương đã lao ra từ phía sau lưng chúng. Hai tên lính Nhật đang định ném lựu đạn ngã gục dưới họng súng của anh. Khi họng súng chĩa vào tên tiểu đội trưởng giả thì lại hết đạn. Âu Dương lăn người ngã xuống, anh định nhặt khẩu súng dưới đất nhưng đã bị gã kia đá văng đi. Hắn chĩa súng vào Âu Dương định bóp cò. Lục Phẩm từ trong nhà lao ra, ném khẩu súng trường trên tay đi, lưỡi lê trên súng phát huy tác dụng như một ngọn lao, tên tiểu đội trưởng giả ngã xuống.
Âu Dương ngồi dậy, mệt mỏi cười khổ: “Lục Phẩm, cậu…” Anh đột nhiên bị một tên lính Nhật thoi thóp ôm chặt lấy, gã kia liều mạng rút chốt lựu đạn trên tay.
Âu Dương cố vùng vẫy nhưng không còn sức để thoát ra. Anh hét lớn với Lục Phẩm đang điên cuồng chạy về phía mình: “Cậu đừng lại đây!”
Lục Phẩm như không nghe thấy, lao tới chộp lấy vai tên quỷ Nhật, đá mạnh một cước vào mông Âu Dương. Âu Dương văng ra khỏi tay tên lính Nhật, Lục Phẩm xoay tên quỷ đó nửa vòng trên đầu rồi ném vào con ngõ bên cạnh. Hầu như ngay khi vừa rời tay, lựu đạn đã phát nổ. Ngũ tạng lục phủ của Âu Dương chấn động đến tê dại, anh nhìn trong khói lửa tìm kiếm tung tích của Lục Phẩm.
“Lục Phẩm!”
Lục Phẩm ngơ ngác nhìn làn khói đang bay đi trước mắt, dường như cậu không nghe thấy gì. Âu Dương nắm vai xoay cậu lại: “Lục Phẩm! Có nghe tôi nói gì không?”
Lục Phẩm cười khờ khạo, cậu đã bị chấn động bởi vụ nổ.
Người trên gác mái cuối cùng cũng thay xong nòng súng máy, súng lại bắt đầu gầm rú.
Âu Dương kéo Lục Phẩm chạy trối chết, mưa đạn bay vèo vèo bên cạnh. Trong làn khói súng, một nhóm người mặc quân phục thủ bị lao tới. Long Văn Chương xuất hiện giữa nhóm quân thủ bị đó. Âu Dương kéo Lục Phẩm chạy vào con ngõ bên cạnh.
Tình thế chưa định, Long Văn Chương cũng không có tâm trí truy đuổi, anh quan tâm hơn đến khẩu súng máy đang đè bẹp cấp dưới của mình. Thước ngắm của anh khóa chặt cái đầu đang nhấp nhô của tay súng máy. Sau một phát súng, khẩu súng máy cuối cùng cũng im bặt.
Quân thủ bị như thủy triều tràn qua cổng chào, lao thẳng về phía trận địa phía Bắc thành.
Sĩ quan Nhật Bản Date Yukinojo cầm ống nhòm nhìn từ xa. Hắn hạ ống nhòm xuống, nói với sĩ quan Nhật Bản khác phía sau là Hasegawa Hirotsugu: “Nửa tiếng đã trôi qua, người Trung Quốc đã phát hiện ra rồi, Shibasaki vẫn chưa phát tín hiệu.”
“Từ bỏ công thành đi, Date-kun.” Hasegawa không quay đầu lại.
“Từ bỏ? Trong thành có hai tiểu đội tinh nhuệ của ta!”
“Từ bỏ. Chúng ta là quân cô lập đi sâu, mất hai tiểu đội thì được, nhưng tấn công mù quáng mà mất cả một đại đội thì không đáng, người Trung Quốc gọi là bỏ xe giữ soái.”
“Tôi không hiểu những câu chuyện Trung Quốc của ông!”
“Đánh nhau với người Trung Quốc phải hiểu Trung Quốc. Dừng tấn công, những người trong thành chờ chỉ thị tiếp theo, hôm nay đến đây thôi.” Hasegawa có vẻ khá tự đắc, “Một lần lấy khí thế, hai lần suy giảm, ba lần cạn kiệt, tập kích, kỳ tập, làm mệt mỏi địch, phá địch, đó gọi là Tào Quế luận chiến.”
Date do dự một chút: “Truyền lệnh.” Một tên lính bên cạnh chạy đi. Hasegawa cười cười: “Yên tâm đi, Date-kun, hai quân bài trong tay chúng ta vẫn chưa dùng đến quân nào đâu.”
Vài quả pháo tín hiệu lững lờ bay lên không trung, truyền tín hiệu cho quân Nhật trong thành.
Con ngõ xanh mướt dài như không có điểm cuối, Âu Dương và Lục Phẩm đang chạy trốn. Đầu kia con ngõ đột nhiên lao ra ba người đang chạy về phía họ. Âu Dương và Lục Phẩm dừng lại. Tứ Đạo Phong cầm một thanh kiếm Nhật đang đuổi chém hai tên Nhật trông như dân tị nạn. Khi áp sát Âu Dương, Tứ Đạo Phong cuối cùng cũng đuổi kịp, vung đao chém gục hai tên đó.
Âu Dương theo phản xạ giơ khẩu súng lục kiểu Nhật trên tay lên, Tứ Đạo Phong đá mạnh vào bụng anh, thanh đao cũng kề vào cổ Âu Dương, đao của Lục Phẩm cũng đồng thời treo trên đầu Tứ Đạo Phong.
Âu Dương đã nhận ra Tứ Đạo Phong, mà hành động của Tứ Đạo Phong luôn nhanh hơn suy nghĩ. Hắn giật lấy khẩu súng của Âu Dương, chĩa vào Âu Dương rồi bóp cò. Âu Dương nhắm mắt lại, một tiếng “tách” khẽ vang lên, khẩu súng đó đã hết sạch đạn trong trận huyết chiến lúc nãy.
Lục Phẩm chém một đao xuống, Âu Dương hét lớn: “Lục Phẩm, là bạn!”
Đao của Lục Phẩm dừng lại trong gang tấc. Lúc này Tứ Đạo Phong mới nhận ra Âu Dương: “Sáng nay anh từng ngồi xe của tôi, nhưng ai là bạn của anh?”
Âu Dương cười khổ: “Đúng vậy. Anh là nhân vật lớn, anh là Tứ Đạo Phong, Tứ trong tứ hải vi gia, Đạo trong không nói lý lẽ, Phong trong cuồng phong đại tác.”
Tứ Đạo Phong nhìn khẩu súng trên tay: “Người Trung Quốc sao lại dùng súng của quỷ Nhật? Anh là quỷ Nhật hay là người Trung Quốc?”
Âu Dương mỉa mai nhìn thanh kiếm Nhật trên tay hắn. Tứ Đạo Phong thẹn quá hóa giận chém một đao xuống. Lục Phẩm chưa kịp phản ứng, Tứ Đạo Phong đã bồi thêm một đao vào tên Nhật đang lén lút nhặt súng dưới chân.
“Tôi là Tứ Đạo Phong, trên tay hai đạo phong, dưới chân hai đạo phong.”
Âu Dương cười cười, thế giới trong mắt bắt đầu xoay chuyển, đôi chân nhũn ra, ngất đi. Tứ Đạo Phong nhanh mắt nhanh tay, ôm lấy anh: “Này này, anh là người kiểu gì thế?”
Lục Phẩm ngồi xổm xuống: “Anh ấy ngất rồi.”
“Giờ làm sao đây?” Tứ Đạo Phong nhíu mày, hắn nhìn Lục Phẩm, “Đang loạn lạc vì lũ quỷ Nhật, cứ về bến xe trước đã.”
Lục Phẩm ngơ ngác nhìn hắn, rồi lại nhìn Âu Dương, mặc nhiên chấp nhận ý kiến của Tứ Đạo Phong.
Trời tối rồi. Trong bến xe Cổ Hưng, bóng nến chập chờn. Âu Dương tỉnh lại từ cơn hôn mê, anh lờ đờ nhìn bản thân, trên người quấn đầy băng gạc, lại nhìn xung quanh. Anh không nhận ra nơi ánh sáng mờ ảo này, cũng không biết những chiếc xe kéo xung quanh có liên quan gì đến mình. Bên cạnh vang lên một tiếng động lớn, Tứ Đạo Phong đang ném Bì Tiểu Trảo vào một chiếc xe kéo: “Lúc đánh nhau mày chết ở đâu rồi?!”
“—Tôi không giúp được gì!”
Tứ Đạo Phong lôi Bì Tiểu Trảo ra khỏi xe: “Rốt cuộc mày chết ở đâu rồi?!” Hắn ném Bì Tiểu Trảo vào người Âu Dương. Âu Dương vừa mới tỉnh lại đã bị va vào vết thương, đau đến ngất đi lần nữa.
Khi Âu Dương tỉnh lại lần nữa, Bì Tiểu Trảo mặt mũi bầm dập đang nhìn anh bên cạnh. Anh định đứng dậy: “Tôi phải đi tìm người.”
Bì Tiểu Trảo dùng một tay ấn anh lại: “Đừng cử động, anh bị thương rất nặng. Bây giờ cả thành giới nghiêm, anh nói một cái tên đi, ngày mai chúng tôi giúp anh tìm.”
“Cô ấy tên Tư…” Anh tỉnh táo hơn một chút, cười khổ, “Thôi bỏ đi, sau này cô ấy sẽ không bao giờ dùng cái tên này nữa. Tôi đang ở đâu?”
“Cổ Hưng Hành.”
“Cổ Hưng Hành, bến xe kéo, sao tôi lại đến đây?”
“Lão Tứ đưa các anh đến, nói phải chăm sóc cho tốt.”
“Lão Tứ, Tứ Đạo Phong, anh ta đâu?”
“Lão Tam và Lão Tứ đều ra ngoài rồi, họ có việc quan trọng.”
Âu Dương gật đầu, không nói gì. Bì Tiểu Trảo đứng dậy rời đi, nơi anh ta đi qua đèn đuốc mờ ảo, hai hàng xe kéo đang đỗ, trên khoảng trống ở giữa nằm Đại Phong đang an nghỉ.
Lục Phẩm chống đao ngồi dưới đất, cậu đang lẩm bẩm một mình.
Dinh thự của Sa Môn Hội nhìn từ bên ngoài không giống của người lương thiện, tường cao nhà dày, giếng trời và hành lang đan xen như mê cung trong sân, bậc cửa và thềm đá rất cao khiến người ta cảm thấy khó tiếp cận. Đây giống như một pháo đài. Hai cánh cửa đen dày nặng đóng lại tạo thành một chữ “Sa” sát khí đằng đằng, đó là huy hiệu của gia tộc.
Bốn tên bang chúng đứng trước cửa lớn, ngang nhiên lộ ra cặp súng bên hông. Tứ Đạo Phong và Cổ Thước đứng dưới bậc thềm, vẻ mặt nghiêm túc.
Ánh lửa trong sân phản chiếu một bóng người xuất hiện trước cửa, đó là Lý Lục Dã, miếng bịt mắt bằng vải đen đeo chéo khiến hắn càng thêm vẻ tà khí. Hắn nhìn Tứ Đạo Phong ngoài cửa nói: “Đại A Gia chờ cậu ở giếng trời.” Hắn hoàn toàn phớt lờ Cổ Thước, tỉ mỉ đánh giá Tứ Đạo Phong, “Cậu cũng giỏi đấy, Đại A Gia nhắc cậu bảy lần, cậu mới về một lần.”
Tứ Đạo Phong không thích thái độ của hắn đối với Cổ Thước, thản nhiên nói: “Tôi bận lắm.”
“Bận kéo xe với lũ nghèo kiết xác à?”
Tứ Đạo Phong tiện tay rút một nửa cặp súng lục Colt bên hông Lý Lục Dã ra: “Đại sư huynh, không có thứ này, cậu, tôi, hắn, kể cả Đại A Gia, đều là lũ nghèo kiết xác.”
Lý Lục Dã phản ứng thái quá, ấn tay Tứ Đạo Phong lại, trừng mắt nhìn hắn rồi hất ra. Tứ Đạo Phong đi theo, cố ý chọc tức hắn bằng cách khoác vai cùng vào sân.
Vào trong chính là giếng trời, từ giếng trời có thể nhìn thấy từ đường kiểu mở, trướng màn bay phấp phới, hương khói còn vượng hơn cả chùa chiền, khói hương nghi ngút làm nổi bật chữ “Sa” ở giữa. Đại A Gia của Sa Môn Hội là Sa Quan Chỉ đang ngồi trong giếng trời, bàn tre ghế tre, một bộ trà cụ giản dị cộng thêm bộ đồ trắng, trông rất tiên phong đạo cốt. Trên tay ông ta đang xoay xoay cặp súng lục 357, thứ đó nghe nói có thể bắn chết bò rừng.
Lý Lục Dã đi tới, đứng sau lưng ông cùng vài tên bang chúng. Tứ Đạo Phong và Cổ Thước đứng bên bàn, cùng cúi chào: “Chú.” “Đại A Gia.”
Sa Quan Chỉ nhìn hai người, ánh mắt dừng lại trên người Tứ Đạo Phong: “Đến muộn thế này, không phải là nhớ ông già này rồi đấy chứ?”
Tứ Đạo Phong cười cười: “Chú nói gì vậy, Tiểu Tứ đến thăm chú chẳng phải là điều đương nhiên sao.”
Sa Quan Chỉ gật đầu, không nhìn ra tâm trạng ông vui hay buồn: “Nói đi, có chuyện gì thì nói thẳng, ông già sắp chết này có gì mà thăm.”
Tứ Đạo Phong gãi đầu: “Chú, đúng là đến thăm chú… Ngoài ra, con muốn xin chú hai khẩu súng.”
Sa Quan Chỉ sững sờ: “Muốn súng? Cháu không gia nhập bang hội của ta, muốn súng làm gì?”
“Trước không vào hội là vì con không thích bị người khác quản, sau đó, con không muốn bắt nạt anh em nghèo khó. Muốn súng… là vì cần dùng đến súng.”
“Cháu không vào bang hội, không có súng trong tay, người ta cùng lắm là bắt nạt cháu. Cháu có súng trong tay mà không có chỗ dựa, người ta ra tay sẽ lấy mạng cháu ngay.”
“Hôm nay con không có súng trong tay, người ta vẫn muốn lấy mạng con đấy thôi.”
“Cháu không nói với hắn cháu là cháu trai của Sa Quan Chỉ ta à?”
Lý Lục Dã xen vào: “Đại A Gia, Tiểu Tứ chưa bao giờ nói là cháu trai của ngài.”
Sa Quan Chỉ giận dữ: “Làm cháu trai ta khiến cháu giảm thọ à?”
Tứ Đạo Phong nhìn Lý Lục Dã cười cười, không nói gì. Cổ Thước cúi rạp người: “Đại A Gia, là người Nhật Bản.”
“Hôm nay người Nhật gây chuyện trong thành, các cháu bị cuốn vào à?” Sa Quan Chỉ cuối cùng cũng lộ ra vẻ quan tâm.
Cổ Thước ngẩng đầu lên: “Đại A Gia, Đại Phong chết rồi.”
“Đại A Gia đang nói chuyện với Tiểu Tứ, hạng người hầu như cháu xen mồm vào làm gì?” Lý Lục Dã quở trách, rồi chuyển hướng sang Tứ Đạo Phong, “Sống chết cũng chỉ là một kẻ phế vật, cháu muốn dùng người thì ta phái người của ta cho cháu là được, không hiểu sao lúc đầu lại chọn một thằng câm.”
Tứ Đạo Phong và Cổ Thước nhìn hắn đầy căm phẫn.
Sa Quan Chỉ nói: “Cháu à, cháu trọng tình trọng nghĩa ta rất vui, cháu không thích bị quản thúc thì tùy cháu, nhưng người Nhật Bản này, cháu biết gốc gác thế nào không? Chuyện không biết gốc gác mà cháu cũng nhúng tay vào? Người ta chỉ cần có chút bản lĩnh là cứ nghĩ mình giỏi lắm, làm ra bao chuyện hoang đường, lúc đó nếu ta không rút lui sớm…”
“Chú, cho súng con ghi nhớ ân tình này, không cho thì con tự đi kiếm.”
Lý Lục Dã đứng ra: “Mày dám nói chuyện với Đại A Gia như thế à?”
Sa Quan Chỉ giơ tay: “Lục Dã, đây là chuyện nhà ta.”
Lý Lục Dã hơi cúi người, chỉ với Sa Quan Chỉ hắn mới thực sự cung kính.
Sa Quan Chỉ trầm ngâm một lúc, nói: “Cháu là giọt máu cuối cùng mà huynh đệ ta để lại, chỉ cần cháu muốn, một nửa giang sơn Sa Môn này đều là của cháu, còn có ân tình gì để ghi nhớ chứ? Ta chỉ muốn cháu nhớ rằng, tính cháu cương liệt, cây súng này lại là vật đại hung, súng cho cháu rồi thì đừng rước họa vào thân.”
Tứ Đạo Phong gật đầu: “Con luôn nhớ lời chú.”
Sa Quan Chỉ vẫy tay với đám bang chúng phía sau, bọn chúng quay người rời đi. Một lát sau, hai khay được bưng lên, trên lớp vải trắng lót là hai cặp súng ngắn, bên cạnh là một cặp dao găm sắc bén. Của Tứ Đạo Phong là cặp súng Mauser, của Cổ Thước là cặp Browning 1900. Hai người thu bốn khẩu súng vào thắt lưng, Tứ Đạo Phong xoay cổ tay một cái, cặp dao đã không biết đi đâu mất.
Sa Quan Chỉ vẫy tay với hai người: “Thực sự có chuyện thì cứ nhắc tên Sa Quan Chỉ ta.” Nói xong, ông cầm súng của mình quay người rời đi.
Tứ Đạo Phong và Cổ Thước từ trong cửa đi ra, hắn thân thiết vỗ vai đám bang chúng khác, Cổ Thước khẽ thúc hắn một cái. Từ Cổ Thước đến từng tên bang chúng lập tức trở nên căng thẳng. Lý Lục Dã im lặng đứng trên bậc thềm, toàn thân tỏa ra sát khí.
Tứ Đạo Phong cười hì hì đi tới, vung ngón tay trước mặt Lý Lục Dã, con mắt độc nhất lộ ra ngoài miếng bịt mắt của Lý Lục Dã không hề chớp lấy một cái. Hắn quay người bỏ đi.
“Mày cút về đây cho tao.” Lý Lục Dã gầm thấp.
Tứ Đạo Phong vui vẻ: “Cho mày? Ha ha.”
“Những kẻ dám nói chuyện với tao như vậy đều chết hết rồi.”
Tứ Đạo Phong cười đến mức dậm chân xuống đất: “Đúng đúng, nói chuyện với tao như vậy nữa thì tao cười chết mất.”
Lý Lục Dã rút súng ra, Tứ Đạo Phong cũng không chậm trễ, hai cánh tay cầm súng đập vào nhau, dưới chân đá qua đá lại rồi tách ra, không ai được lợi gì.
Lý Lục Dã chuyển miếng bịt mắt sang bên kia, con mắt bị che không hề mù, đeo bịt mắt chỉ là sở thích cá nhân của hắn. Trên mặt hắn là vẻ mặt muốn giết người, Tứ Đạo Phong cũng không giữ vẻ mặt tốt: “Đừng chỉ trỏ lung tung, hôm nay tao đang không thuận mắt.”
Lý Lục Dã hừ một tiếng: “Thứ vừa cầm trên tay mày, chưa nạp đạn đâu.”
Tứ Đạo Phong nhíu mày: “Mày thực sự muốn bắn tao, hay là tưởng tao thực sự sẽ bắn mày?”
Lý Lục Dã có chút mất hứng, thu súng lại. Nhưng vẫn phải lấy lại chút thể diện, hắn trừng mắt nhìn Tứ Đạo Phong: “Mày phải về, Đại A Gia muốn mày về.”
“Chú muốn tao về thì chú sẽ tự nói với tao. Bây giờ việc trong bang là do mày quản, nhưng không được quản chuyện nhà của tao.” Tứ Đạo Phong vẫy tay với Cổ Thước, định rời đi.
“Hai cây súng đó của mày không ăn thua đâu! Chỉ vài ngày nữa thôi, lũ quỷ Nhật sẽ chiếm được Cổ Ninh!”
“Sao mày biết?” Tứ Đạo Phong hơi ngạc nhiên.
Lý Lục Dã trừng mắt nhìn hắn rồi quay đầu đi, có chút hối hận vì nói quá nhiều.
Tứ Đạo Phong không buông tha: “Tao biết rồi, mày đang nóng lòng liếm đít lũ quỷ Nhật.”
Lý Lục Dã nhìn hắn đầy ác độc, tưởng chừng sắp ra tay lần nữa, Cổ Thước vội vã kéo Tứ Đạo Phong đi, vừa cúi đầu khom lưng với Lý Lục Dã, vừa thì thầm với Tứ Đạo Phong: “Cậu biết hắn cứ đổi bịt mắt là muốn giết người, còn trêu hắn làm gì?”
Tứ Đạo Phong vẫn chưa thỏa mãn, vỗ vỗ mông với Lý Lục Dã, Lý Lục Dã tức đến mức con ngươi như sắp bắn ra ngoài, Cổ Thước lại cúi người thật sâu với hắn rồi kéo Tứ Đạo Phong vội vã rời đi. Đèn đường kéo bóng hai người dài lê thê.
Sau trận chém giết ban ngày, Cổ Ninh ban đêm yên tĩnh đến lạ thường, đèn trường minh và phướn chiêu hồn hầu như treo khắp mọi con phố vắng vẻ.
Lính thủ bị đắp bao cát làm công sự ở mỗi lối đi chính, trông canh phòng nghiêm ngặt. Một quả cầu đá bị những đôi chân đi giày vải giẫm đạp, một cậu bé lén nhìn quả cầu đó qua khe cửa, nơi cậu chơi đùa ban ngày sẽ trở thành chiến trường.
Những người lính khiêng một cái xác không ai nhận đi. Cậu bé ngơ ngác nhìn, cho đến khi cái xác đẫm máu đó bị màn đêm nuốt chửng.
Cậu bé bị kéo vào trong, gương mặt xinh xắn của Đường Chân thoáng hiện trong cửa, cửa đóng lại, Đường Chân kéo em trai lên cầu thang tầng hai.
Nhà Đường Chân ở trong loại nhà gỗ nhỏ hẹp mà nhiều hộ gia đình cùng chung sống thường thấy ở phương Nam, một lối đi tối tăm hẹp nối với cửa phòng của những người ở trên lầu, cuối lối đi là một cánh cửa gỗ chốt khóa lâu ngày không sửa ngăn cách họ với đường phố. Đầu kia lối đi là cầu thang hẹp và dốc, đi lên đó chính là nhà của Đường Chân.
Đường Chân kéo em trai đến bên giường, bảo cậu bé ngồi trên giường rồi cởi giày cho em: “Tiểu đệ, mấy ngày nay đừng chạy lung tung, biết chưa?”
“Chị, sao trên phố nhiều người chết thế?”
Đường Chân cười khổ bảo em nằm xuống giường, cô không biết phải nói chuyện này với một đứa trẻ thế nào, dù bản thân cô cũng chẳng lớn hơn đứa trẻ là bao.
Cha của Đường Chân ho khù khụ trong màn ở chiếc giường bên cạnh: “Tiểu Chân à, lấy nước cho cha.”
Đường Chân đi qua căn phòng chật chội, nhìn đồ đạc cũ kỹ là biết gia cảnh họ không dư dả gì. Cô đứng cạnh màn, rót nước cho cha sau màn. Cha uống hai ngụm rồi dừng lại hỏi cô: “Hôm nay trên phố lại đánh súng đánh pháo à?”
“Không có. Cửa hàng dưới lầu khai trương, đốt pháo đấy thôi.”
“Cậu hai của con hôm nọ đến nói lại sắp đánh nhau rồi, lần này là lũ quỷ Nhật nào đó.”
“Cha đừng nghe cậu, cứ uống chút rượu là thích nói nhảm.”
“Cậu nói tối nay đến tâm sự với cha, mà cũng chẳng thấy đâu.”
Đường Chân khựng lại một chút, cúi người đắp chăn cho cha.
“Ngày mai có đi học không?”
“Có đi ạ.”
“Học hành cho tốt, chút tiền tiết kiệm trong nhà đủ cho con học xong, đợi chân cha đỡ…”
“Cha, không sao đâu. Không đợi đến khi dùng hết tiền tiết kiệm con cũng có thể đi làm, có thể giúp cha nuôi cái chân.”
Trong màn truyền đến một tiếng thở dài thật dài, Đường Chân quay người rời đi. Cô trở lại bên bàn của mình, bàn đặt cạnh cửa sổ, cô đóng cửa sổ lại, rồi trải sách vở trên bàn ra, bút của cô run rẩy trên mặt giấy trắng, rất lâu vẫn không viết được chữ nào. Trong nhà ngoài nhà, một mảnh tĩnh lặng, ngay cả những nhà dám bật đèn cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, cả Cổ Ninh giống như một tòa thành chết.
Tiếng đàn nhị của La Phi Yên thấp thoáng truyền đến trong đêm tĩnh mịch, là khúc “Vũ đả ba tiêu”, nghe trong đêm như thế này giống như tiếng khóc than.
Tiếng sóng biển mơ hồ, tiếng đàn nhị cũng có thể nghe thấy ở đây. Tứ Đạo Phong ngồi xuống bãi cát, nghe tiếng đàn nhị thấp thoáng, bắt đầu nạp đạn cho khẩu Mauser vừa lấy được.
"Lại cầm súng rồi à... Anh nhất định phải đi tìm lũ quỷ Nhật sao?" Cổ Thước nhìn khẩu Browning của mình, anh không hề che giấu sự chán ghét đối với cặp súng này.
"Chúng sẽ đến."
"Đến thì đánh?"
"Tôi đánh, anh có thể mặc kệ. Tôi chẳng quản chuyện gì, nhưng chuyện của Đại Phong thì không thể không quản. Anh còn nhiều việc phải lo, vợ con, anh em trong hội đều cần anh chăm sóc."
"Anh coi tôi là gì?" Cổ Thước trừng mắt.
"Coi là lão tam."
Cổ Thước im lặng, anh lấy từ trong ngực ra một gói vải đưa qua, bên trong là một con gà quay và một bình rượu. Tứ Đạo Phong vặn nắp uống một ngụm.
Cổ Thước cười khổ: "Hôm nay tôi thua bữa tối, vốn định bốn người cùng uống... Mười tên, được không?"
"Cái gì?"
"Đại Phong vóc người to lớn, chấp mười tên tiểu quỷ tử. Tôi cùng anh giết mười tên quỷ Nhật, sau đó chúng ta lại sống những ngày bình thường."
Tứ Đạo Phong cười không rõ ý tứ, Cổ Thước coi đó là một sự đồng thuận.
"Người anh mang về hôm nay là giáo viên trường nữ sinh Cổ Ninh, anh mang một ông thầy giáo về làm gì?"
"Hắn giết lũ Nhật lùn." Anh dừng lại một chút, "Hắn sẽ không nói 'tôi cùng anh giết mười tên, sau đó chúng ta lại sống những ngày bình thường'."
"Chúng ta vừa mới sống tốt! Có được một chỗ dung thân!" Anh vỗ vỗ khẩu súng bên hông, "Không cần cầm thứ này so đo với người khác cũng có thể ngày nào cũng được ăn thịt! Thế gọi là sống tốt! Tôi không muốn chúng ta quay lại cảnh cũ, anh muốn à?"
Tứ Đạo Phong cắm khẩu súng vào thắt lưng, nằm xuống bãi cát, thản nhiên nhìn vầng trăng khuyết trên trời: "Tôi không muốn, nhưng có một chuyện tôi cực kỳ hiểu rõ."
"Chuyện gì?"
"Lũ Nhật lùn đến Cổ Ninh chúng ta tuyệt đối không chỉ có mười tên."
Cổ Thước im lặng, Tứ Đạo Phong cũng không nói thêm lời nào. Mọi thứ lại trở về tĩnh lặng, chỉ còn tiếng sóng xa xăm và tiếng đàn nhị cố chấp vang lên không dứt.
Đuốc lửa chập chờn, đội quân thủ bị đang vội vã tái thiết lập phòng ngự ở trận địa ngoài thành. Tưởng Vũ Đường cởi trần, ngồi bên chiến hào để quân y băng bó vết thương trên da thịt, anh nhìn Long Văn Chương đang dẫn đội đi tới hỏi: "Trong thành dọn dẹp xong chưa?"
"Xong rồi. Cũng phong tỏa rồi, Cổ Ninh bây giờ là nội bất xuất, ngoại bất nhập."
Tưởng Vũ Đường đẩy tên quân y đang cẩn thận băng bó ra, ngồi sang một bên, miệng lẩm bẩm chửi thề.
Long Văn Chương an ủi anh: "Nghĩ theo hướng tốt đi, bây giờ người Cổ Ninh đang đồng tâm hiệp lực, cùng chung mối thù với chúng ta..."
"Còn nói mấy lời sáo rỗng đó nữa, ta lột cái bộ quân phục này trả về Quảng Đông cho ngươi! Ngươi là bụng đầy kinh luân hay là một bụng mỡ heo? Ngươi thực sự nghĩ dựa vào ba trăm tên lính quèn mà ta dám nói giữ được Cổ Ninh sao? Mười vạn quân ở phía sau chống đỡ, ba trăm tên lính ở đây tử thủ, mới đủ tư cách đối đầu với lũ quỷ Nhật. Giờ đang chơi trò gì? Quỷ Nhật để lính quèn thả vào thành, người Cổ Ninh còn chẳng dám ra đường! Đường của chính mình mà không dám đi thì giúp ngươi kiểu gì? Chỉ còn lại đám con hoang như chúng ta thôi!"
Long Văn Chương cứng họng, đành hất hàm về phía sau lưng Tưởng Vũ Đường: "Sĩ khí, sĩ khí, tư lệnh."
Tưởng Vũ Đường quay đầu lại, binh lính phía sau đang ngơ ngác nhìn anh.
"Làm việc đi! Giờ này còn đứng ngẩn ra đó à? Sợ chết chưa đủ sao?" Anh giận dữ quát đám người đang túm tụm bên ngoài rìa trận địa, "Bên đó đang làm cái gì thế?"
"Tư lệnh, có hai người muốn gặp ngài." Hai đặc vụ bị binh lính chặn lại ló đầu ra, cố sức vẫy tay với Tưởng Vũ Đường.
"Lôi lại đây, ta đang muốn mắng người."
Hai đặc vụ đi tới.
Đặc vụ A khom lưng: "Tư lệnh vất vả rồi."
Tưởng Vũ Đường trừng mắt nhìn hắn: "Vất vả cái gì?"
"Việc quân vất vả."
"Ngươi cũng vất vả."
Đặc vụ A cười ha hả: "Có là gì đâu."
"Đánh quỷ Nhật bắt đầu náo loạn thì chẳng thấy bóng dáng hai vị đâu, xem ra không phải là vất vả bình thường."
Long Văn Chương cười nói: "Hóa ra là trốn cho vất vả."
"Trốn thì không dám nhận, hai chúng tôi cũng vẫn luôn quan sát tình hình."
Tưởng Vũ Đường hừ lạnh: "Là kiểu quan sát 'chuồn mất dạng' đó sao? Hai vị đều có súng rồi nhỉ? Nghĩ lại chắc đều là súng tốt?"
"Tư lệnh, cấp dưới đã nổ súng rồi."
"Bắn chết một người phụ nữ?"
"Một nữ cộng sản. Chưa chết, bị thương nặng, chúng tôi không tìm thấy thi thể của ả."
"Hai vị thật sự rất bận rộn."
"Nghĩ lại, hôm nay tư lệnh cũng đã thấy sự nguy hại của cộng sản Cổ Ninh rồi."
Tưởng Vũ Đường nhíu mày: "Ngươi đúng là kẻ mồm mép tép nhảy. Chỗ ta quỷ Nhật làm loạn đảo lộn hết cả lên, ngươi thì ngoài cộng sản ra chẳng nhắc đến thứ gì khác."
"Là quỷ Nhật hay cộng sản còn chưa biết chừng đâu, tư lệnh."
Tưởng Vũ Đường nghe mà bốc hỏa, vơ lấy mấy thanh kiếm Nhật và vũ khí thu được ném về phía họ: "Cộng sản dùng thứ này sao?"
"Thứ mà tư lệnh lấy được, nói không phải phép, cộng sản cũng lấy được."
Tưởng Vũ Đường mất kiên nhẫn phất tay: "Cút cút, ngươi chết cái tâm định dùng Tưởng mỗ làm quân cờ đi, cộng sản đánh dân thường? Đó là chuyện đám người các ngươi làm!"
Long Văn Chương cười lạnh: "Chẳng phải sao, người phụ nữ hôm nay, bất kể có phải cộng sản hay không, rõ ràng là đang đánh quỷ Nhật."
"Biết đâu là cộng sản nội chiến thì sao? Chỉ cần tư lệnh hỗ trợ một chút, tôi nhất định sẽ điều tra cho ra nhẽ..."
"Đuổi đi!" Tưởng Vũ Đường đã hết kiên nhẫn, lời vừa dứt, vài tên lính đã không đợi nổi mà xông lên.
Đặc vụ A giơ tay lên: "Đừng đuổi, tôi tự đi." Hắn hậm hực bỏ đi, vừa đi vừa lẩm bẩm, "Thì chính là nói có cộng sản, chính là nói hôm nay cộng sản không hề nhàn rỗi. Tư lệnh bây giờ đau đầu nhất là không tìm thấy... bất kể là cộng sản hay quỷ Nhật... chúng ta cứ nói là tung tích địch đi..."
Tưởng Vũ Đường đang đi dạo bỗng đứng khựng lại: "Quay lại!"
Đặc vụ A lập tức quay đầu: "Tư lệnh có việc gì chỉ bảo?"
"Phó quan Long, địch đang ở trước mắt, ta bắn chết hai tên dẻo mỏ này cũng không quá đáng chứ?"
"Tuyệt đối không quá đáng, tư lệnh."
Đặc vụ A sững người, lập tức nghiêm mặt: "Tư lệnh, cộng sản trong vụ tập kích hôm nay có vẻ biết trước, mà theo kinh nghiệm của tôi, cộng sản luôn biết một vài điều mà chúng ta không biết."
Tưởng Vũ Đường nhíu mày do dự, trong mớ hỗn độn này, điều đặc vụ A đề xuất không nghi ngờ gì cũng là một con đường.
Đặc vụ A nói tiếp: "Lùi một bước mà nói, cho dù cộng sản không liên quan đến thảm họa hôm nay, nhưng những nội tình họ biết, quân thủ bị đường đường chính chính không lý nào lại không biết chứ?"
Tưởng Vũ Đường nhìn đặc vụ A: "Ngươi biết cái gì?"
"Đầu sỏ cộng sản Cổ Ninh!" Đặc vụ A huých đặc vụ B, B như dâng bảo vật, lấy ra hai tờ lệnh truy nã mở ra, trên lệnh truy nã là chân dung vẽ lại có nét tương đồng với Âu Dương và Tư Phong.
Tưởng Vũ Đường lặng lẽ nhìn hai tờ lệnh truy nã đó, lông mày càng nhíu chặt hơn.
Mặt trời mọc lên. Sau một đêm dọn dẹp của quân thủ bị, sự hỗn loạn ngày hôm qua đã không còn nữa, một ngày mới lại bắt đầu, dù thế nào đi nữa, người Cổ Ninh vẫn phải tiếp tục sống.
Có vài tên quân thủ bị đang dán cái gì đó trên phố, mọi người vây lại. Trong không khí đầy mùi căng thẳng.
Âu Dương cuối cùng cũng tỉnh lại lần nữa, hắn nhìn quanh, Lục Phẩm và Tiểu Màn Thầu cùng mấy phu xe đang ở bên cạnh.
"Lục Phẩm..."
Lục Phẩm quay mặt đi, làm dấu im lặng, chỉ vào hướng họ đang nhìn.
Ở đó, đám phu xe mua một cỗ quan tài, thi hài của Đại Phong đã được đặt vào trong, Tứ Đạo Phong đang quỳ bên cạnh dùng một con dao rạch cánh tay mình, để máu chảy xuống quan tài.
"Anh ta đang làm gì vậy?" Âu Dương hỏi.
"Anh ấy thề độc, nếu không báo thù cho Đại Phong, vết thương sẽ làm thối rữa cánh tay, thối rữa cả tim phổi."
Âu Dương nhíu mày, hắn không có thiện cảm với mấy kiểu giang hồ này.
Cổ Thước cũng rạch một đường trên tay, chỉ là không sâu đến mức đáng sợ như Tứ Đạo Phong, Tứ Đạo Phong không nói không rằng cũng rạch một nhát cho Bì Tiểu Trảo.
Ba huynh đệ họ quỳ đó, nhìn đám phu xe khiêng quan tài đi. Đám phu xe vây xem dần tản ra, Lão Màn Thầu tiến lại gần vừa nói được câu gì đó liền bị Tứ Đạo Phong đạp văng ra. Cổ Thước kéo ông ta lại, ông ta vẫn gào lên: "Không phải tôi muốn đánh nó, lúc này mà nó đòi trả xe, không phải sợ chết thì là gì? Chạy chạy chạy, nó đến cái nơi này xa bao nhiêu tôi còn chẳng biết..."
"Tứ ca..." Âu Dương gọi Tứ Đạo Phong đang đi tới.
Tứ Đạo Phong liếc hắn: "Cậu lại không kéo xe, gọi ca cái gì?"
"Đa tạ..."
"Tạ cái gì? Nói một tiếng tạ là tự coi mình là người trên sao?"
Tứ Đạo Phong hôm nay tâm trạng không tốt, không dễ nói chuyện như hôm qua, Âu Dương cười cười: "Tôi nói thế này được không - ơn cứu mạng của đại hiệp, không bao giờ quên?"
Tứ Đạo Phong không thèm để ý đến hắn, quay sang nói với Cổ Thước: "Tôi thích kiểu người như hắn, trông rất giống người, âm hiểm, chó cắn không sủa, giết quỷ Nhật cũng rất lặng lẽ." Anh hỏi Lục Phẩm, "Lục Phẩm, hắn được mấy?"
Lục Phẩm giơ năm ngón tay rất chính xác, rồi lại giơ ba ngón tay cắt làm đôi ở giữa, biểu thị ba cái rưỡi.
Tứ Đạo Phong nhìn thấy, lại quay sang đâm chọc Cổ Thước: "Năm cái nguyên, ba cái rưỡi, một ngày. Tôi còn chẳng bằng hắn, hắn nói mười tên là dừng tay à?" Anh lại tìm đến Âu Dương: "Này, ba cái rưỡi đó là thế nào?"
Âu Dương cười khổ: "Trên thế giới này không có nửa con người, nên tôi không thể giết nửa tên."
"Kẻ ác liệt đều nói chuyện như vậy, nghe ra chưa? Không có thì thôi, có là hắn giết sạch."
Cổ Thước cười khổ.
"Tứ gia, tôi phải đi rồi." Âu Dương nói.
"Đợi chút, cậu đi đâu?" Anh lại tìm đến Lục Phẩm, "Tôi cũng thích hắn, người to, ít nói, trong cái vóc dáng to lớn này chứa toàn nghĩa khí và sức lực, này lão tam, anh thấy hắn có giống Đại Phong không? ... Này, cậu nói đi, định đi đâu?"
"Tôi có việc gấp phải làm, nhất là vào lúc này..."
"Cậu còn đi đâu được? Âu Dương Sơn Xuyên, tên thật Tào Liệt Vân, nói là giáo viên trường nữ sinh Cổ Ninh, thực ra là giả heo ăn thịt hổ, là tội phạm cộng sản bị truy nã mười một năm. Kể xem cậu làm thế nào mà trà trộn được đi? Đại sư huynh của tôi giết cả tá, cũng chỉ bị truy nã hai năm, tiền thưởng cũng chẳng cao bằng cậu."
Âu Dương quét mắt nhìn quanh, không có ai trông giống đặc vụ, nhưng mọi chi tiết bị một người như Tứ Đạo Phong nói ra thực sự khiến hắn kinh ngạc.
Tứ Đạo Phong lấy ra tờ lệnh truy nã mà anh đã xé xuống để xem tiền thưởng là bao nhiêu rồi nói: "Cậu chết là năm trăm, sống là một nghìn. Huynh đệ, cậu lập tức đâm đầu vào cột chết cũng đáng giá bằng cái xe này rồi."
Âu Dương bất lực lắc đầu, hắn cố gắng đứng dậy: "Dù thế nào đi nữa, Tứ gia, tôi vẫn phải đi."
Tứ Đạo Phong trừng mắt nhìn hắn: "Cậu ra ngoài được à? Lúc này cậu muốn ra ngoài cũng không hỏi xem tôi có đồng ý không?"
Âu Dương nhìn Tứ Đạo Phong: "Anh muốn giao tôi ra sao?"
"Tôi là Tứ Đạo Phong!" Tứ Đạo Phong nổi cáu.
Âu Dương gật đầu, coi đây là một lời hứa: "Tôi sẽ nhớ ơn anh." Hắn đứng dậy, định thực sự rời đi.
Tứ Đạo Phong đẩy hắn ngã xuống: "Tôi đã nói không có sự đồng ý của tôi thì cậu không được ra ngoài." Anh vừa nói vừa xoay người ném thứ gì đó cho Âu Dương. Âu Dương nhìn xem, đó là một bộ quần áo phu xe. Âu Dương cười cười, ngoan ngoãn mặc vào.
Âu Dương mặc quần áo phu xe vào, trên mặt cố gắng hóa trang, hắn theo Tứ Đạo Phong kéo một chiếc xe chạy chậm trên phố. Trên phố cứ cách một đoạn lại dán lệnh truy nã hắn và Tư Phong, chỗ cổng chào ngày hôm qua đã canh phòng nghiêm ngặt, đặt súng máy, dựng trạm gác.
Phía trước lại là một trạm kiểm soát của quân thủ bị. Quân thủ bị nhìn thấy Tứ Đạo Phong và Âu Dương đi tới liền hét: "Đứng lại, kiểm tra..."
Tứ Đạo Phong mặt mày sa sầm tung một cú đá cao, đây như là danh thiếp của anh, quân thủ bị lập tức cười: "Ôi Tứ ca, là anh, còn người phía sau này..."
"Anh ruột tôi mà cũng không nhận ra à? Trông không giống à?"
"Nhìn kỹ lại thì đúng là giống thật." Quân thủ bị chẳng thèm nhìn, miệng nói lời ngon ngọt, vẫy tay cho họ qua.
Cứ thế qua trạm kiểm soát, bước chân Âu Dương chậm lại, hắn nhìn thấy tiệm ăn nhỏ của Tư Phong, cửa tiệm gần như bị tháo dỡ, cánh cửa bị gỡ xuống, trên khung cửa trống không dán chằng chịt mấy tờ niêm phong.
Tứ Đạo Phong nhìn Âu Dương: "Mắt thấy tai nghe rồi chứ? Đã bảo tôi là người không thích nói dối."
Âu Dương không lên tiếng, mắt nhìn về phía khuôn viên trường học chết chóc, hắn đi về phía trường học, mục tiêu là ngôi nhà trong khuôn viên trường.
Ô cửa thông gió nhỏ duy nhất trong phòng được mở ra, Âu Dương và Tứ Đạo Phong lần lượt chui vào, Âu Dương nhìn ngôi nhà từng là tổ ấm mà ngẩn người, hắn không ít lần thấy cảnh khám nhà, nhưng chưa thấy nhà nào bị khám triệt để đến thế, ngay cả chiếc giường đôi cũng bị tháo rời chẻ vụn.
Hắn di chuyển một bước đá phải một chiếc cốc, đó là cốc uống thuốc, lạ thay nó vẫn còn nguyên vẹn. Âu Dương nhặt nó lên, tưởng tượng trên đó vẫn còn hơi ấm.
Tứ Đạo Phong tặc lưỡi: "Cậu đến đây tìm củi à?"
Âu Dương bỗng kéo anh một cái, hai người nấp sau cánh cửa, nhìn qua khe cửa, nữ sinh tên Đường Chân đứng trên sân trường xa xa, ngơ ngác nhìn về phía này. Từ vẻ mặt của Đường Chân, Âu Dương đã đoán được bên ngoài trông như thế nào, chắc chắn là dán đầy niêm phong. Đường Chân quay đầu bỏ đi, hướng về phía cổng trường, cô ấy đã đặc biệt đến chuyến này.
Tứ Đạo Phong nhìn Đường Chân đi xa hỏi: "Cô ta là con mụ phỉ của cậu à?"
"Không phải."
"Cậu nhất định phải đến đây, là nhớ con mụ phỉ của cậu à?"
Anh bắt đầu tìm kiếm trong phòng, di dời một viên gạch lỏng trên tường, mở ra một không gian trống dưới ngưỡng cửa, bên trong đều trống rỗng.
"Cậu có phải đang tìm lá thư con mụ phỉ để lại cho cậu không? Hôn hít, yêu đương tình cảm ấy?"
"Tôi đang tìm chỉ thị công việc bước tiếp theo."
"Mỗi người các cậu đều có một con mụ phỉ à?"
Âu Dương trừng mắt nhìn anh: "Không phải." Hắn biết Tứ Đạo Phong không phải kẻ háo sắc, đó chỉ là sự tò mò và vô lại đặc trưng của tầng lớp tiểu thị dân.
"Các cậu có giấu con mụ phỉ để dành tiền riêng ở đây không?"
Âu Dương cuối cùng cũng nghiêm túc nhìn Tứ Đạo Phong, trả lời không đúng trọng tâm: "Cảm ơn. Có anh ở đây thì cũng không tệ, lúc anh không nói chuyện thì lại càng tốt hơn," hắn quét mắt nhìn căn phòng như đống đổ nát, "Có anh ở đây, tôi cũng không cảm thấy chỗ này tệ đến mức nào."
"Ý gì?"
Tranh thủ lúc Tứ Đạo Phong suy nghĩ, Âu Dương nhìn căn nhà này lần cuối, hắn nhét chiếc cốc vào ngực, bắt đầu leo qua ô cửa thông gió nhỏ. Tứ Đạo Phong cũng leo theo ra ngoài.
Hai chiếc xe kéo đỗ trong ngõ, Âu Dương và Tứ Đạo Phong nhảy từ trên tường xuống. Tứ Đạo Phong bỗng gầm lên một tiếng, đè Âu Dương vào xe: "Vừa rồi cậu vòng vo chửi người đúng không?"
"Đúng."
Tứ Đạo Phong rất muốn đánh người, nhưng đối diện với kẻ không định đánh trả, anh không xuống tay được, đành buông ra: "Tôi nói trước, còn âm tôi nữa, tôi đi kiếm một nghìn đại dương, còn âm tôi nữa, tôi lại kiếm năm trăm đại dương."
"Anh sẽ không làm vậy đâu."
Tứ Đạo Phong nhìn Âu Dương đầy hung ác: "Tôi sẽ làm!"
"Hôm qua chúng ta đều nhìn thấy đức hạnh của nhau, anh đã nói anh là Tứ Đạo Phong, người như anh sẽ không để ý đến một nghìn hay năm trăm đại dương."
Tứ Đạo Phong rõ ràng coi đây là một lời khen: "Loại kẻ ác liệt như cậu cũng không để ý sống chết? Nhưng tôi vẫn sẽ làm!"
"Thôi đi, anh là Tứ Đạo Phong, cháu trai của Sa Quan Chỉ, đại đương gia của Sa Môn Hội, thế lực đứng đầu hắc đạo, không phục quản lý đến mức lời chú anh nói cũng không nghe. Anh là đứa trẻ khổ cực lớn lên trên đường phố Cổ Ninh, chú anh là người thân duy nhất, ra ngoài xông pha trở về dạy anh võ nghệ đầy mình, chưa học xong anh đã kéo ba huynh đệ phản lại Sa Môn. Tứ Đạo Phong là tên của anh cũng là cách gọi bên ngoài của bốn huynh đệ các anh, các anh đối đầu với tất cả các bang hội ngoại trừ Sa Môn Hội, hai tháng nay các anh đã đánh cho toàn bộ bang hội Cổ Ninh không dám đòi phí bảo kê với xe kéo, anh là kẻ vô sản không phục quản lý, sinh ra là để đối đầu với quy tắc..."
Tứ Đạo Phong sững sờ, sờ sờ vào chỗ ngồi của xe rồi ngồi xuống, không phải ai cũng có cơ hội gặp một người lạ hiểu rõ bản thân mình đến thế.
Âu Dương nhìn biểu cảm của Tứ Đạo Phong nói: "Người như vậy sẽ đi đòi tiền thưởng của quan phủ sao? Giết tôi cũng không tin."
"Sao cậu biết... biết tôi là cháu trai của chú tôi?"
Âu Dương cười khổ: "Anh thực sự nên đọc hết tờ lệnh truy nã trên tay đi, tôi là tình báo viên của cộng sản, nghèo rớt mồng tơi, chẳng có gì... không có bạn bè, không có đồng chí," hắn vỗ vỗ đầu, "Chỉ có cái này và thông tin trong này."
"Lão tử không biết chữ, thì sao nào?"
"Không sao cả." Âu Dương cười khổ lắc đầu, ngồi trên tay lái xe. Nhìn con phố dài vắng lặng, hắn trông có vẻ cô độc và mệt mỏi.
Cả người Âu Dương đều run rẩy. Vết thương chưa lành không khiến hắn đau đến mức này, hắn lại đau đầu rồi, hắn đổ nước vào chiếc cốc đó, cốc bị lật, nước bắn đầy người, hắn lại đổ một cốc khác. Khi hắn cầm cốc nước đó về góc của mình, trong cốc chỉ còn nửa cốc nước, vài người đang ngồi ăn thịt uống rượu trên mặt đất dừng lại nhìn hắn đầy kỳ lạ.
"Phỉ cộng sản, cậu bị làm sao vậy?" Giọng Tứ Đạo Phong rất thô lỗ, mang theo chút khiêu khích.
"Đầu... hơi đau."
Tứ Đạo Phong cười: "Các người xem cái vẻ con mụ đẻ của hắn kìa! Kẻ ác liệt, chỉ được cái da trắng thịt mềm, chưa từng chịu khổ, không biết thế nào là chịu khổ!"
Âu Dương gật đầu, ngồi trong góc khuất ánh đèn, nhét miếng bánh khô vào miệng, uống nước. Một bàn tay trống không của hắn đã cào ra một cái hố trên mặt đất.
"Không ăn nữa là không đợi cậu đâu đấy!"
Âu Dương quét mắt nhìn thứ họ đang ăn, ngoài thịt ra không còn gì khác.
"Quá nhiều dầu mỡ, tôi không thể ăn đồ mặn."
"Nhân sâm yến sào không nhiều dầu mỡ đâu nhỉ? Nhị, đi hầm cho hắn bát canh đại bổ!"
Âu Dương cười nhạt.
Bì Tiểu Trảo có chút áy náy giải thích: "Lão Tứ thực ra chỉ muốn nói cậu đừng chỉ ăn bánh khô, tính anh ấy là thế."
"Tôi quản hắn ăn cám hay ăn phân? Phỉ cộng sản, cậu muốn ăn đồ ngon cũng không phải không có, ngoan ngoãn theo tôi, làm quân sư cho tôi, nhân sâm yến sào đều dâng lên cho cậu."
Cổ Thước nhìn Tứ Đạo Phong với vẻ mặt kỳ quái, Tứ Đạo Phong đẩy anh ta ngã ngửa xuống đất.
Âu Dương sững người: "Quân sư? Tôi có ích gì với anh sao?"
"Đánh Nhật." Tứ Đạo Phong nói thẳng.
"Đánh cái gì?"
"Giết quỷ Nhật." Trên tay Tứ Đạo Phong như làm ảo thuật xuất hiện hai khẩu súng, anh đập chúng xuống trước mặt Âu Dương, "Thấy không?"
"Mauser 1909, tôi không biết anh thích gọi nó là Tự Lai Đắc, Hộp Pháo, Hai Mươi Phát hay Khóa Chuyển. Cặp này của anh là hàng Thiên Tân chế tạo, xuất xưởng một trăm hai, sau đó đã cải tiến, tôi đoán anh thích dùng nó như súng máy."
Tứ Đạo Phong lại vui vẻ đẩy người bên cạnh: "Thấy không? Hắn hiểu súng! Hắn là kẻ ác liệt, âm hiểm, đầu óc quỷ quái lại tốt, cứ thế quyết định nhé!"
"Lão Tứ..." Cổ Thước căng mặt, anh rõ ràng không hài lòng với quyết định này của Tứ Đạo Phong.
Âu Dương đang nghĩ từ ngữ, hắn biết Tứ Đạo Phong là người rất dễ làm tổn thương người khác và cũng rất dễ bị tổn thương: "Tôi là một tên cộng sản bị truy nã, các anh lôi kéo tôi là rước họa vào thân... Đúng, anh không sợ rước họa, người sợ họa sẽ không suốt ngày mang theo hai khẩu súng máy đi nghênh ngang."
Tứ Đạo Phong liếc nhìn hắn: "Đừng nói nữa, quỷ Nhật chắc chắn còn đến, lại đến cậu bày mưu, tôi cầm súng, anh em trong hội cùng nhau lên, chỉ thế thôi."
Âu Dương cười khổ: "Đại Phong chết tôi cũng rất đau lòng, nhưng điều anh muốn đánh bây giờ không phải bang hội nào đó, mà là quân đội, phía sau còn có một đất nước đang đói đỏ mắt, chúng giỏi nhất là giết người một cách có tổ chức và hiệu quả..."
Tứ Đạo Phong nghiêng đầu, cố gắng làm ra vẻ mặt khinh bỉ. Âu Dương đâm lao phải theo lao nói tiếp: "Không phải ẩu đả hay đánh nhau hội đồng, đây là đánh trận, nếu anh vẫn không hiểu, tôi có thể nói máu đổ ngày hôm qua căn bản không đủ để gọi là đánh trận, anh cũng căn bản chưa từng thấy đánh trận thật sự."
"À? Hả? Thế à? Vậy cậu hiểu? Cậu có thằng bạn nào từ nhỏ cùng chịu bao ánh mắt khinh miệt, đi vệ sinh cũng giúp nhau chùi đít không?"
"Tôi... không có... đúng, tôi không hiểu."
"Bây giờ nó bị một đám không biết từ đâu đến, đáng bị lột da, dầu chiên, băm vằm giết chết, ruột gan đều bị bắn thành tổ ong, cậu tính sao?"
Âu Dương tỏ ra có chút bất lực: "Tôi sẽ chết thay nó, nếu có thể."
Tứ Đạo Phong nhảy tới, túm lấy Âu Dương: "Nó chính là chết thay cho tôi!"
Mọi thứ hỗn loạn, Lục Phẩm định tách Tứ Đạo Phong ra, nhưng bị Cổ Thước và Bì Tiểu Trảo giữ lại trước.
Lục Phẩm quát Tứ Đạo Phong: "Đừng chạm vào hắn!"
"Đừng lớn tiếng thế! Tôi nghe thấy!" Tứ Đạo Phong nhìn Âu Dương, "Nói thế này đi, số phận chờ đợi cậu là gì tôi cũng biết. Không có tôi giúp cậu, cái mạng sáu cân rưỡi này của cậu đã treo trên cổng làng rồi, cậu cũng không ra khỏi thành Cổ Ninh này được, ngay cả con phố này cậu cũng không đi được! Ngay hôm qua còn bắn chết một nữ cộng sản, cậu nghĩ xem..."
Âu Dương giật mình: "Anh nói cái gì?"
"Nữ cộng sản đấy, chết rồi, đáng tiếc thật, xinh đẹp như hoa như ngọc, đúng không lão tam?"
"Anh không thấy, tôi cũng không thấy." Cổ Thước mặt mày u ám.
"Không thấy thì không được phép biết à? Nghe nói còn mở tiệm, việc làm ăn cũng khá, chậc chậc..."
"Chết thế nào?" Sự lo lắng hiện rõ trên mặt Âu Dương.
"Loạn súng đấy! Loạn súng, đám người các cậu thì còn chết kiểu gì được nữa? Từng đứa một..."
Bì Tiểu Trảo kéo ống quần Tứ Đạo Phong, an ủi Âu Dương: "Cậu đừng nghe anh ấy, chưa chết. Đây chẳng phải đang truy nã đấy sao?" Anh lấy mấy tờ lệnh truy nã ném qua, Âu Dương lao xuống đất giành lấy mấy nắm giấy, mở ra một tờ thấy là mình, vứt đi, hắn mở tờ thứ hai, tay đang run rẩy.
"Chắc chắn không sống được, chuyện này tôi biết." Tứ Đạo Phong dường như lấy việc làm đau Âu Dương làm niềm vui, lời chưa dứt đã bị Âu Dương giáng cho một cú đau điếng vào má.
Tứ Đạo Phong ngẩn người, sau đó vừa kinh ngạc vừa vui mừng: "Được thôi, so chiêu với ta!" Hắn đấm một cú mạnh mẽ vung tới, Âu Dương ngã nhào, tông đổ mấy chiếc xe kéo khiến chúng lật nhào liên tiếp.
Lục Phẩm không nói một lời lao tới, Cổ Thước đấm một cú vào ngực Lục Phẩm, nhưng Lục Phẩm như thể không có chuyện gì, đẩy hắn lăn đi một vòng. Cổ Thước sững sờ một lát, đoạn nhảy dựng lên.
Bì Tiểu Trảo đứng bên cạnh sốt ruột đến mức dậm chân liên hồi: "Mấy người nói chuyện đàng hoàng không được sao?" Thế nhưng trước mặt mấy kẻ hành động nóng nảy này, tiếng nói của hắn quá yếu ớt.
Tứ Đạo Phong đẩy mấy chiếc xe ra, đi về phía nơi Âu Dương đang nằm: "Này này, đừng có giả chết, ta còn chưa dùng hết sức đâu... Này, ngươi đừng có chơi trò tiểu nhân, chơi trò tiểu nhân không có kết cục tốt đẹp gì đâu."
Âu Dương bò dậy, lau vết máu bên khóe miệng, ngồi xuống một chiếc xe kéo: "Ta không muốn nói chuyện với ngươi."
Tứ Đạo Phong khựng lại, ánh mắt của Âu Dương khiến hắn có chút rùng mình: "Ta còn chẳng buồn nói chuyện với ngươi ấy chứ." Hắn quay đầu định bỏ đi, "Cổ Ninh bây giờ nội bất xuất ngoại bất nhập, ngoan ngoãn giúp ta, bất kể ngươi là phe đỏ phe xanh hay là chủ tiệm nhuộm, ta đảm bảo ngươi giữ được cái mạng nhỏ!"
Âu Dương hoàn toàn không thèm để ý đến hắn, lặng lẽ mở nắm giấy vẫn luôn cầm chặt trong tay ra. Dưới ánh đèn mờ ảo, hắn lặng lẽ nhìn, không thể nhìn ra hỉ nộ ái ố trên gương mặt hắn.