1
Cửa của trạm xe Gỗ Hưng bị đập đến mức sắp đổ sập, tiếng đập cửa "thình thình" vang vọng rất xa trong đêm khuya tĩnh mịch. Bì Tiểu Trảo vội vã chạy ra mở cửa, Tứ Đạo Phong như một con trâu mộng lao vào. Hắn cởi trần, áo khoác trên vai, trên trán bốc hơi nóng, trông như một con nhím cáu kỉnh, giương những chiếc gai nhọn hoắt về phía cả thế giới.
"Tìm thấy rồi à?" Bì Tiểu Trảo không biết điều hỏi.
"Tìm hắn làm gì? Tao đi kỹ viện rồi!" Tứ Đạo Phong gào lên rồi bước vào trong nhà. Dưới ánh đèn là gà và rượu của ngày hôm nay, Tứ Đạo Phong chộp lấy bình rượu tu một ngụm lớn, bình rượu lập tức bị Cổ Thước lấy đi: "Không tìm thấy là tốt, hắn không cùng đường với chúng ta."
Tứ Đạo Phong trừng mắt: "Tao đối xử với chúng mày thế nào?"
Cổ Thước nhếch miệng: "Chúng ta chỉ có mấy anh em này thôi."
"Tao đối xử với hắn thế nào?"
"Chưa từng thấy mày đối tốt với ai như vậy."
"Tại sao tao lại đối tốt với hắn như thế?"
Cổ Thước nhấp một ngụm rượu: "Không biết."
Tứ Đạo Phong tức giận cướp lấy bình rượu lại tu thêm một ngụm: "Mẹ kiếp, tao cũng không biết!"
Lục Phẩm từ bên cạnh lo lắng chạy tới hỏi lớn: "Tìm thấy chưa?"
Tứ Đạo Phong nổi cáu: "Đừng có gào với tao! Tao không bị điếc!"
Cổ Thước ở bên cạnh nói: "Mày đã bảo hắn giống Đại Phong, thì nên đối xử tốt với hắn một chút."
Tứ Đạo Phong nhất thời thấy hơi hối hận, nhét bình rượu vào tay Lục Phẩm, vỗ vỗ vai cậu ta. Lục Phẩm uống rượu, Tứ Đạo Phong càng nhìn càng thấy vừa mắt: "Thế này cũng tốt, người nên đi thì cũng đã đi, người nên ở lại thì vẫn ở lại."
Hắn cuối cùng cũng cảm thấy hài lòng với hiện tại, nhưng Lục Phẩm đặt bình rượu xuống, xoay người bò dậy, gói hành lý đã chuẩn bị sẵn từ lâu. Cậu ta nhét con dao vào trong, vác lên vai định đi ra ngoài.
Tứ Đạo Phong quát lớn: "Đi đâu đấy? Thằng nhãi này, bây giờ mày đang theo tao!"
"Đi tìm Âu Dương! Tôi lại không kéo xe, theo Âu Dương có thể giết giặc Nhật, ngày đó tôi đã giết ba thằng giặc Nhật rồi," Lục Phẩm giơ ngón tay ra làm hiệu, "còn thêm cả hai thằng rưỡi nữa!"
Tứ Đạo Phong trợn mắt quát tháo: "Ở yên đó cho tao! Còn nhúc nhích nữa là tao lôi hàng ra đấy!"
Lục Phẩm không thèm để tâm, vẫn cứ đi ra ngoài, cậu ta lập tức bị Cổ Thước và Bì Tiểu Trảo đè xuống. Tứ Đạo Phong nốc cạn hai ngụm rượu, đập vỡ bình rượu rồi nhảy dựng lên: "Không được, tao chịu hết nổi rồi!"
Cổ Thước vẫn đang đè Lục Phẩm, nhìn Tứ Đạo Phong đang định đi ra ngoài hỏi: "Mày lại đi đâu nữa?"
"Đi tìm thằng khốn nạn kia!"
"Không phải bảo bỏ qua rồi sao?"
"Vừa mới nhớ ra, lúc hắn đi tao chưa đấm hắn! Tao phải tìm được hắn, rồi mới đấm hắn một trận ra trò!" Hắn nhét hai khẩu súng vào thắt lưng, vỗ mạnh lên đó trước mặt Lục Phẩm rồi bỏ đi.
Bì Tiểu Trảo an ủi Lục Phẩm: "Đi tìm rồi đấy, mày xem, hắn đi tìm rồi đấy."
Lục Phẩm yên lặng trở lại, Cổ Thước tức đến mức tự đập mạnh vào trán mình.
Tứ Đạo Phong lao đi trong con hẻm tối đen như mực, trong bóng đêm có vài kẻ lặng lẽ lướt qua hắn. Tứ Đạo Phong đột ngột dừng bước, tiếng bước chân cũng ngừng bặt. Hắn quay người quan sát mảng tối không thấy điểm dừng trong hẻm. Đêm đã rất khuya, kẻ nào còn lảng vảng vào giờ này trong tình thế này thì chắc chắn không phải là người lương thiện.
Tứ Đạo Phong hét về phía con hẻm tối tăm: "Bất kể chúng mày là bang phái nào, thời buổi này thì liệu hồn mà nằm im cho tao! Không thì gặp một lần tao đánh một lần!"
Trong bóng tối không có động tĩnh gì.
"Lời này là Tứ Đạo Phong tao nói đấy! Về bảo với đại ca chúng mày đi! Là Tứ Đạo Phong không biết lý lẽ này đây!"
Một luồng sáng từ đèn lồng soi tới, đó là vài tên lính thủ bị đang tuần đêm trong thành: "Ai đó? Đêm hôm khuya khoắt gào thét cái gì?"
"Ông nội mày đây này." Tứ Đạo Phong lại gầm lên một tiếng.
Trong bóng tối truyền đến tiếng kéo chốt súng: "Đảo lộn trời đất rồi à, có kẻ muốn làm ông nội tao... Ơ kìa, chào Tứ ca, sao đêm hôm thế này mà tinh thần vẫn phơi phới thế?"
Tứ Đạo Phong khoanh hai tay trước ngực: "Thời tiết đẹp thế này, không đi dạo thì ngủ sao được?"
Lính thủ bị nhìn bầu trời, những đám mây đen bị gió thổi tan đã che khuất hầu hết các ngôi sao, ánh trăng nhợt nhạt lờ mờ hiện ra: "Trời sắp đổi rồi, mai chắc chắn là ngày mưa... Tứ ca đúng là đệ nhất đêm đi dạo ở Cổ Ninh." Lính thủ bị giơ súng lên, chỉ về phía khác, "Bên kia có kẻ làm Tứ ca chướng mắt, bọn tôi qua xem sao."
Tứ Đạo Phong nắm lấy cánh tay của mấy tên lính: "Chỉ là mấy tên trộm vặt thôi, ai cũng có nỗi khổ cả."
"Vẫn nên qua xem thử." Lính thủ bị không mấy yên tâm.
"Ngày thường ở Cổ Ninh các người chẳng trộm gà bắt chó hay sao? Đừng có giở trò vừa ăn cướp vừa la làng này nữa." Lính thủ bị cười hì hì, Tứ Đạo Phong kéo bọn họ đi xa dần.
Trong bóng tối có một sự tĩnh lặng đầy điềm gở.
2
Âu Dương bừng tỉnh trong đống đồ nát, đúng như lời lính thủ bị nói, trời sắp đổi thật rồi. Đêm sớm còn đầy sao, giờ thì trăng mờ sao nhạt, con hẻm nhỏ Cổ Ninh vốn đã tối om nay càng không nhìn thấy gì. Bên cạnh hắn truyền đến tiếng sột soạt, rồi đột nhiên dừng lại. Âu Dương trừng mắt nhìn vào khoảng không tối tăm trước mặt, trong bóng tối nghe rõ mồn một tiếng thở của hai người. Hắn nín thở, phán đoán hướng của âm thanh đó, đột nhiên lao mạnh tới. Một cái giỏ liễu bị lật úp, phía sau là đôi mắt sáng rực. Kẻ đó cứ cắm đầu cắm cổ chui vào chỗ sâu nhất của đống tạp vật, Âu Dương túm lấy lôi ra. Kẻ đó bắt đầu hét lên những tiếng ú ớ, Âu Dương cố sức bịt miệng lại, cho đến khi kéo được hắn ra khỏi bóng tối, đó là tên ăn mày nhỏ từng bị đá một cước lúc tuyển quân.
Âu Dương hạ thấp giọng: "Đừng hét! Tao không hại mày đâu! Tao hại mày làm gì?" Hắn bị cắn một cái đau điếng, cười khổ rồi buông đứa trẻ ra, "Mày đi đi, ý tao là, nếu mày muốn ngủ thì cứ ngủ ở đây, có phải tao chiếm chỗ của mày không?"
Tên ăn mày nhỏ yên lặng, lắc đầu, trong bụng truyền đến tiếng réo vì đói. Âu Dương nghe thấy tiếng đó, lục lọi trên người mình, cho đến khi bụng hắn cũng phát ra âm thanh tương tự, Âu Dương cười khổ: "Nhìn xem, trên người tao chẳng có gì cả, chỉ có mấy lọ thuốc này thôi."
Tên ăn mày nhỏ nhìn hắn một lúc, lẳng lặng đi ra ngoài hẻm, nhưng đi được vài bước thì đứng khựng lại, trên mặt nó có vẻ sợ hãi, không phải vì Âu Dương. Nó cố gắng nói nhưng khẩu hình rất khó khăn, tốn bao nhiêu sức mới thốt ra được một chữ: "...Quỷ."
Âu Dương cười: "Tao không phải quỷ, mày nhìn xem tao giống quỷ ở chỗ nào? Trên đời này làm gì có quỷ. Mày không nói được à?"
"Quỷ..." Tên ăn mày nhỏ cố chấp chỉ vào một ngôi nhà hoang tàn ở cuối hẻm.
"Mày nói ở đó có quỷ, nên mày không dám qua?"
Tên ăn mày nhỏ gật đầu.
"Nhà của mày ở bên đó, mày không dám về nhà. Mày muốn tao đưa mày về nhà?"
Tên ăn mày nhỏ gật đầu mạnh. Âu Dương đứng dậy, xoa cái trán lấm lem của đứa trẻ, hắn dắt tay tên ăn mày nhỏ đi qua con hẻm, tên ăn mày nhỏ nắm chặt vạt áo hắn.
Âu Dương cùng tên ăn mày nhỏ bước vào một cái sân, ánh trăng trong sân lạnh lẽo, mái nhà gần như trống trơn, chỉ hơn cái sân đúng một bức tường. Âu Dương nhìn cái sân hoang tàn này, cười gượng gạo: "Đây là nhà mày à? Được rồi, nhìn xem, quỷ ở đâu ra?"
Đứa trẻ nắm lấy Âu Dương chặt hơn, khiến hắn khó lòng bước tiếp, đành phải dỗ dành: "Chẳng có thần tiên cũng chẳng có hoàng đế, chỉ có thể dựa vào chính chúng ta thôi. Đúng không?"
Tên ăn mày nhỏ chỉ vào ngôi nhà trong sân: "Quỷ!"
Âu Dương cười khổ: "Mày đã về đến nhà rồi, nhưng tao cũng phải về nhà thôi."
Tên ăn mày nhỏ không hề có ý buông tay, ngược lại còn nắm chặt hơn. Âu Dương nhìn bầu trời đêm, rồi quay lại nhìn đứa trẻ: "Nhóc con, trời sắp sáng rồi, tao thực sự phải đi." Hắn nắm vai đứa trẻ định gỡ ra, nhưng phát hiện nó đang run rẩy, Âu Dương tò mò và ngạc nhiên dừng lại: "Ai dọa mày ra nông nỗi này?"
"Quỷ!"
Âu Dương cười lắc đầu: "Tao vẫn nên vào xem thử, con quỷ này quá đáng quá rồi."
Đứa trẻ lập tức buông hắn ra, rồi lùi lại một khoảng cách mà nó thấy an toàn. Âu Dương nhìn nó, đẩy cánh cửa gỗ mục khép hờ, bên trong tối như đặc quánh, một con chuột bị kinh động đột nhiên lao ra khỏi nhà, Âu Dương giật nảy mình. Định thần lại, hắn đẩy mạnh cánh cửa phòng, bầu trời đột nhiên chớp giật, tiếng sấm ầm ầm nổ vang. Dưới ánh chớp đó, Âu Dương nhìn vào trong nhà, trên sàn trải mấy tấm đệm rách nát, trên đống than đã tắt từ lâu đặt một cái nồi thủng, hắn không nhìn ra lý do khiến đứa trẻ sợ hãi.
Đứa trẻ thấy hắn không sao, rụt rè đứng ở cửa.
"Được rồi, nhìn đi, làm gì có quỷ, chỉ có chuột thôi."
"Quỷ."
"Tao biết rồi, bạn bè mày đi hết rồi, mày sợ?"
Tên ăn mày nhỏ lắc đầu.
"Đúng, mày không có bạn, chưa từng có ai nói chuyện với mày, nên mày mới không biết nói."
Tên ăn mày nhỏ lắc đầu mạnh mẽ: "Quỷ."
Âu Dương nổi cáu: "Không có quỷ! Sống đã đủ tệ rồi, sao còn tự dọa mình làm gì?"
Tên ăn mày nhỏ rụt rè nhìn hắn: "...Tử."
Âu Dương cười cười: "Xin lỗi, không phải chuyện của mày, là do tao nóng tính..." Một tràng sấm lại vang lên, hắn đột nhiên ngẩn người, "Quỷ... tử? Ý mày muốn nói không phải là quỷ, mà là quỷ tử (giặc Nhật) sao?!"
Tên ăn mày nhỏ gật đầu.
Tiếng sấm vẫn đang ầm ầm rung chuyển, Âu Dương căng thẳng đến tột độ: "Ở đây có giặc Nhật?"
Tên ăn mày nhỏ gật đầu, tay cố chấp chỉ về hướng căn phòng bên trong. Âu Dương nhặt một cái chân ghế gãy, nương theo một tia chớp nữa, hắn thấy trên chân ghế có một cái đinh sắt rỉ sét. Một tay cầm chân ghế, một tay đẩy tên ăn mày nhỏ ra, hắn rón rén đi về phía phòng trong. Hắn đứng ở góc cửa, nín thở, cố gắng lắng nghe động tĩnh bên trong, nhưng sấm chớp đan xen khiến hắn chẳng nghe thấy gì.
Sau một tia chớp, Âu Dương tận dụng khoảnh khắc chói mắt đó lao vào căn phòng tối om. Phòng trong tối tăm và tĩnh mịch, Âu Dương đứng sững, lắng nghe tiếng thở gấp của chính mình. Một tia chớp nữa lóe lên, Âu Dương nhìn rõ những thi thể chất chồng và lũ chuột dày đặc trong phòng, hắn lao ngược ra ngoài, nén cơn buồn nôn, một tay túm lấy tên ăn mày nhỏ cũng đang định bước vào.
"Đừng vào."
Tên ăn mày nhỏ cố giãy một cái, cuối cùng cũng từ bỏ. Âu Dương nhìn nó: "Bên trong là người nhà mày à?"
Tên ăn mày nhỏ lắc đầu.
"Bạn của mày?"
Tên ăn mày nhỏ không có biểu cảm gì, nhưng nước mắt đã rơi xuống.
"Thành đã bị phong tỏa chặt chẽ từ lâu, làm sao chúng vào được?" Âu Dương tự lẩm bẩm, "Chúng đi bao lâu rồi?"
Tên ăn mày nhỏ lắc đầu, đây là vấn đề nó hoàn toàn không thể trả lời. Âu Dương đưa tay thử độ nóng của đống than, hắn sững người: "Đêm nay, vừa mới đi."
Một linh cảm chẳng lành trào dâng.
Ngoài thành, những tia chớp trắng xóa liên tục chiếu sáng trận địa gần đó và đường chân trời xa xôi. Những binh sĩ trên trận địa bắt đầu xôn xao, Long Văn Chương cưỡi ngựa chạy dọc trận địa: "Không được tự ý di chuyển! Có thể chợp mắt, nhưng khi chợp mắt không được rời vũ khí!"
Tưởng Võ Đường hét về phía Long Văn Chương: "Long phó quan, quay về lấy ít đồ che mưa đi. Mưa này không dứt sớm đâu!"
Long Văn Chương ghì cương ngựa chạy về phía Cổ Ninh. Những tràng sấm ầm ầm kéo đến.
Tưởng Võ Đường cầm ống nhòm nhìn về phía xa, ánh lửa trên đỉnh núi phía xa lúc nhanh lúc chậm lay động: "Phía trước có tình hình, có vài trăm người... quân mình à?"
Bào Đình Dã ở bên cạnh đáp: "Trung đoàn 67 sẽ bắn ba quả pháo hiệu, hai xanh một vàng." Lời vừa dứt, ba quả pháo hiệu hai xanh một vàng bay lên trên đường chân trời.
"Đồ chơi phương Tây của các anh nhiều thật, tôi đây còn đang phải xây đài phong hỏa."
Bào Đình Dã cười: "Trung đoàn 67 có gì thì tư lệnh có cái đó." Hắn rút ra một khẩu súng bắn pháo hiệu, nạp đạn rồi bắn.
Những hạt mưa cuối cùng cũng rơi xuống như trút nước.
Nước mưa xuyên qua lỗ thủng trên mái nhà đập vào mặt Âu Dương. Âu Dương ngẩng đầu, nhìn qua cái lỗ đó, ba quả pháo hiệu đỏ, xanh, vàng đang lần lượt bay lên, rơi vào đêm mưa.
3
Long Văn Chương phi ngựa qua những con phố vắng, trên đường chỉ có một người, đó là Tứ Đạo Phong. Tứ Đạo Phong chẳng hề có ý định tránh con ngựa đang phi nước đại, nghênh ngang đi tới. Long Văn Chương chỉ ghì cương ngựa khi sắp đâm vào Tứ Đạo Phong, lướt qua bên cạnh hắn: "Đàn ông sức dài vai rộng mà lại nhàn rỗi thế này, đúng là sống hoài một đời."
Tứ Đạo Phong cũng chẳng vừa: "Con ngựa tốt thế này mà chở một thằng lính quèn hỗn xược, đúng là phí hoài một con vật tốt."
Long Văn Chương tức đến phát điên, nhưng hắn là người biết phân biệt nặng nhẹ, lườm một cái rồi phi đi.
Tứ Đạo Phong trừng mắt nhìn theo bóng lưng Long Văn Chương đi xa. Hắn nhìn bầu trời tối sầm lại, cuối cùng quyết định quay về. Mấy tên lính thủ bị lúc nãy lướt qua hắn: "Tứ ca về rồi à?"
"Ừ, đi dạo chán rồi, về ngủ đây."
"Tứ ca sướng thật, bọn tôi thì vẫn phải chịu mưa."
"Mấy năm nay các người làm cái gì thế?" Hắn bực bội nhìn lại con hẻm sâu thẳm, "Tốt lắm, không bắt được mày thì cũng dầm mưa chết mày."
"Tứ ca nói gì cơ?"
"Không có gì. Đầu cầu không cần đi nữa, đêm nay anh em tao có hàng lậu đi qua đó, chạm mặt nhau thì không hay."
"Được, Tứ ca bảo không đi thì không đi."
"Biết điều thế thì tan ca nhớ ghé qua trạm xe, tao có chút tiền cho mọi người tiêu vặt."
"Ôi, Tứ ca nghĩa khí nhất."
Tứ Đạo Phong gật đầu đầy tâm sự, nhìn mấy tên lính đi xa. Tiếng sấm ầm ầm vang dội, Tứ Đạo Phong nhìn chằm chằm cho đến khi mấy tên lính thủ bị rẽ sang hướng ngược lại với đầu cầu mới yên tâm bỏ đi. Tiếng sấm đó như đánh thức hắn, hắn gõ vào đầu mình một cái: "Hừ, sao mình lại không đi đầu cầu nhỉ?"
Trên không trung đột nhiên sáng lên ba quả pháo hiệu, Tứ Đạo Phong ngẩng đầu nhìn một cái, rồi tiếp tục đi về phía bờ sông.
Long Văn Chương ghì cương ngựa, nhìn ba quả pháo hiệu chìm vào bóng tối, hắn cảm thấy một luồng khí tức chẳng lành.
Mấy tên lính thủ bị vừa tán gẫu với Tứ Đạo Phong cũng đang đứng dưới mái hiên ngẩn ngơ nhìn ba quả pháo hiệu đó, có người đột nhiên thở dài: "Đẹp thật đấy, giống như Tết ở quê tôi."
Người khác phụ họa: "Đánh xong trận này mau về nhà thôi, Cổ Ninh nơi này đón Tết nhạt nhẽo quá."
Hắn đột nhiên nhìn người đồng đội vừa nói chuyện mà sững người, mắt người đồng đội lồi ra như mắt cá chết, trong cổ họng phát ra tiếng rên rỉ không rõ, sau đó một đoạn mũi dao đâm xuyên qua ngực hắn.
Vài kẻ rách rưới từ trong con hẻm phía sau chúng lao ra, kéo những cái xác mềm nhũn đó đi. Chúng vây quanh lính thủ bị rồi lột quần áo của họ. Một khuôn mặt lấm lem sau khi dầm mưa trở nên bóng loáng, đó là trung đội trưởng Tam Mộc từng đối đầu với Âu Dương ngoài thành. Tam Mộc nhìn mấy quả pháo hiệu rơi xuống, ánh mắt đờ đẫn mà cuồng nhiệt: "Chúng đến rồi. Chúng ta tấn công."
Những bóng người trong hẻm đang tập hợp, những bộ quần áo ướt sũng nước mưa phản chiếu ánh sáng mờ nhạt, đó là quân Nhật đã ẩn náu trong các hang ổ mấy ngày nay, chúng khẽ nói mật khẩu bằng tiếng Nhật: "Cuộc chiến Genpei." (Chú thích: Một trận chiến nổi tiếng thời kỳ tiền Chiến quốc của Nhật Bản cổ đại)
Âu Dương ló đầu ra ở đầu hẻm, nhìn rồi lại rụt về, hắn điên cuồng vẫy tay ra sau, tên ăn mày nhỏ vẫn đang đi theo hắn. Quân Nhật tập hợp xong, ẩn mình trong bóng tối dưới chân tường, cùng nhau lén lút đi về một hướng thống nhất. Âu Dương lại vẫy tay với tên ăn mày nhỏ, nghiến răng đi theo.
Nhóm người này đi qua một con hẻm, lại rẽ sang con hẻm khác, trông có vẻ rất quen thuộc với lộ trình của mình, khi rẽ không hề do dự.
Âu Dương đuổi theo khi chúng rẽ lần tiếp theo, tên lính Nhật đi cuối quay đầu nhìn hắn một cái, trong ánh sáng lờ mờ Âu Dương chỉ là một bóng người ướt sũng nước mưa, tên lính Nhật đó đặt tay lên thắt lưng, Âu Dương vội vàng nói mật khẩu vừa nghe được: "Cuộc chiến Genpei."
Bàn tay đè trên thắt lưng buông ra: "Mày đến muộn rồi."
Âu Dương phàn nàn: "Thành phố của người Trung Quốc chẳng có quy tắc gì cả, tao bị lạc đường rồi."
Tên lính Nhật đó rất đồng cảm: "Ngoài Viên Thái Lang ra thì ai còn biết mấy con đường này? Nhưng tao nghĩ hắn là kẻ mù đường."
Âu Dương nhìn bóng người gầy gò đi đầu đội ngũ: "Dựa vào đâu mà để Viên Thái Lang dẫn đường? Muốn tìm nơi nào đó của người Trung Quốc, tao nghĩ dùng khỉ dẫn đường còn hơn là dắt theo một con chó."
"Vì chỉ có hắn mới nói tiếng Trung giống người Trung Quốc, đồ ngốc, mày tin không? Phiên dịch của chỉ huy bộ đại đội này đến giờ vẫn chưa giết một người Trung Quốc nào."
"Thật khó mà tin được."
"Nhưng hắn tuyên bố đã trinh sát bộ tư lệnh của người Trung Quốc suốt ba ngày, bọn tao đều cho rằng hắn đang khoác lác."
Tam Mộc phía trước quay người vung tay tát tên lính Nhật vừa nói một cái: "Đồ ngốc! Lúc này mà chúng mày còn nói chuyện được à?"
Âu Dương im miệng, hắn nhìn chằm chằm vào Tam Mộc đang dẫn đầu, kẻ đó từng giao thủ với hắn ở ngoại ô phía Bắc. Tam Mộc nhìn hắn: "Mày từ đâu đến?"
"Tao ở bộ chỉ huy đại đội." Âu Dương bịa đặt.
Tam Mộc đầy nghi ngờ: "Tao thấy mày rất quen mắt."
Âu Dương lấy hết can đảm bịa tiếp: "Chúng ta từng gặp ở bộ chỉ huy."
"Không, tuyệt đối không phải ở bộ chỉ huy, hơn nữa bộ chỉ huy đến bình minh mới tới, bây giờ ở đây chỉ có cái đồ bỏ đi Viên Thái Lang này thôi."
Mấy tên lính Nhật phía sau đã quay người lại, tên lính Nhật vừa nói chuyện với Âu Dương lại đặt tay lên thắt lưng.
"Tao nghĩ là lệnh truyền đạt đã xảy ra vấn đề." Âu Dương cố gắng tỏ ra đường hoàng, ánh mắt nhìn về phía cuối con hẻm, đó là một con sông, hắn đột nhiên quay đầu, nói một câu đủ nhỏ để kẻ dẫn đường Viên Thái Lang nghe thấy: "Viên Thái Lang, mày đi sai đường rồi!"
Cả đội đều quay đầu lại nhìn hắn.
Tam Mộc nghi ngờ: "Mày rốt cuộc là..."
"Nói nhỏ thôi, đây là thành phố của người Trung Quốc." Tam Mộc sững người, Âu Dương nghênh ngang bước về phía đầu đội ngũ, Viên Thái Lang đang do dự ở khúc cua bên bờ sông.
Âu Dương bước đến trước mặt hắn: "Mày chắc chắn đường này có thể đến được bộ tư lệnh của người Trung Quốc không?"
Viên Thái Lang quay mặt lại, đó là một khuôn mặt nhút nhát và hoàn toàn không tự tin: "Tao... đương nhiên chắc chắn."
"Chắc chắn? Đương nhiên?"
Viên Thái Lang quay mặt nhìn mọi người, có người bắt đầu lẩm bẩm phàn nàn.
"Mày đã bao giờ đi con đường ngay cả ban ngày cũng khó nhận biết này trong đêm mưa chưa?" Âu Dương không buông tha.
"Tao..."
"Tao nói cho mày biết," Âu Dương tiện tay nhặt nửa viên gạch vỡ trên đất vẽ lên tường, "Bộ tư lệnh của người Trung Quốc ở hướng này."
Tam Mộc lại ép tới: "Tao chắc chắn đã gặp mày rồi, ngay trong mấy ngày này..." Hắn vỗ vào trán mình, Âu Dương lườm hắn một cái: "Nhỏ tiếng!" Sau đó hắn ném mạnh nửa viên gạch vào mặt Viên Thái Lang, ôm lấy Viên Thái Lang lao xuống con sông bên cạnh. Nước bắn tung tóe, Âu Dương túm chặt lấy Viên Thái Lang trong lòng sông, đập liên tiếp viên gạch vào mặt đối phương, đồng thời dùng hết sức bình sinh hít không khí lẫn nước sông vào phổi.
Mấy tên lính Nhật rút lưỡi lê nhảy xuống nước. Âu Dương buông cái xác mềm nhũn ra, gắng sức bơi sang bờ bên kia, một lưỡi lê từ phía sau đâm tới, suýt chút nữa là trúng. Âu Dương bơi lên bậc thang bờ sông, lăn lộn bò lên bờ rồi chạy trốn. Vì trong phổi không còn không khí, hắn chỉ có thể chạy bộ để thoát thân.
Tam Mộc nhìn bóng dáng chạy trốn của Âu Dương, đột nhiên nhớ lại cuộc đụng độ ở ngoại ô phía Bắc: "Khốn kiếp! Tao biết hắn là ai rồi!"
Hai tên lính Nhật đang ngâm mình dưới sông bị hắn quát dừng lại, Tam Mộc nghiến răng nghiến lợi làm động tác vung dao chém xuống, hai tên lính Nhật bò lên bậc thang, đuổi theo.
Viên Thái Lang được vớt lên từ dưới sông, đã thoi thóp. Tam Mộc vứt cái xác của hắn ra, mấy tên lính Nhật đang cố gắng tìm một lối thoát trên bản đồ vẽ tay, Tam Mộc qua giật lấy bản đồ: "Đừng xem nữa! Đi tìm tên người Trung Quốc dẫn bọn mình vào thành đi! Cái tên... tên kỳ lạ ấy... Lê Lưu Gia."
"Bọn mình làm sao bây giờ?" Một tên lính Nhật hỏi.
Tam Mộc nhìn những ngôi nhà dân xung quanh, trên mặt nở một nụ cười nham hiểm: "Mỗi ngôi nhà của người Trung Quốc đều là nơi ẩn náu của chúng ta."
4
Tứ Đạo Phong nằm trong chiếc thuyền mui gỗ từng đi cùng Âu Dương, toàn thân đã ướt sũng. Hắn thò đầu ra khỏi mui thuyền nhìn một cái, rồi rụt đầu vào nằm xuống: "Đồ cứng đầu, nhất định phải đợi đến tận bình minh mới chịu à?"
Xa xa, Âu Dương mà hắn chờ đợi cuối cùng đã không chạy nổi nữa, ngã quỵ xuống. Hai tên Nhật Bản không thể chờ đợi được nữa lao lên, Âu Dương giãy giụa một cái, thân mình lăn chậm nửa vòng, nước bắn tung tóe, hắn lại rơi xuống sông. Âu Dương đã không còn sức để bơi, hắn chỉ có thể chìm nổi cố gắng tránh xa bờ này.
Tên lính Nhật đi đầu ngốc nghếch định nhảy xuống sông, bị đồng bọn túm lại: "Ở đây không có chỗ lên bờ!"
Quả thật, đoạn bờ sông này không có bậc thang nào, chỉ ở phía xa có một cây cầu nhỏ, tên lính Nhật đó không cam lòng: "Tao bắn một phát được không? Chỉ một phát thôi?"
Tên lính Nhật khác nhặt một cây sào tre dưới mái hiên bên cạnh, cười: "Không, dùng cái này!" Hắn gõ một sào vào đầu Âu Dương, rồi đè vai Âu Dương xuống, dìm hắn xuống dưới nước, đối với chúng mà nói đây rõ ràng là một trò giải trí.
Âu Dương suýt nữa thì chìm xuống đáy, bị hắn quấy nhiễu, lại sặc thêm mấy ngụm nước. Hắn theo bản năng nắm lấy đầu sào, giằng co, nhưng lại bị dìm xuống nước, khi nổi lên thì tên lính Nhật trên bờ đang cười nham hiểm. Âu Dương đột nhiên đưa tay vào vạt áo, làm động tác rút súng, duỗi thẳng cánh tay về phía người trên bờ, hai tên lập tức nằm rạp xuống, đợi chúng bò dậy thì Âu Dương đã bám vào cây sào tre chìm nổi trôi xa về phía cây cầu nhỏ.
"Chết tiệt thật, giờ hắn lại có một chiếc thuyền!" Một tên lính Nhật nhìn về phía cây cầu đằng xa, dưới cầu đang neo đậu một chiếc thuyền mui trần, "Tao thật muốn giết hắn! Chưa từng có người Trung Quốc nào khiến tao muốn giết đến thế!"
Chúng chạy về phía đầu cầu trước cả Ouyang. Si Dao Feng đang chợp mắt trên thuyền, một tiếng "bộp" thật lớn vang lên, một kẻ từ trên cầu nhảy xuống thuyền làm hắn giật mình ngồi bật dậy, tiếp đó lại một tiếng "bộp" nữa, tên thứ hai cũng nhảy xuống. Si Dao Feng ngồi trong khoang thuyền nhìn hai gã đang luống cuống tay chân chèo lái, lớn tiếng quát: "Bọn nào đấy? Sao lại cướp thuyền của tao?"
Hai tên lính Nhật giật mình quay người lại, Si Dao Feng uể oải ngồi đó: "Đây là thuyền của tao, tối nay là vậy, muốn làm ăn thì đi chỗ khác."
"Trên thuyền này có người!" Một tên lính Nhật nói, "Thằng dưới nước kia là của tao, tao là người lính ưu tú từng giết mười bảy tên Trung Quốc đấy."
"Vậy thì, thằng này là của tao." Tên lính Nhật còn lại nói.
Si Dao Feng nghe xong mắt sáng rực: "Cách bọn mày nói chuyện cứ như bị ai đấm vỡ hàm ấy, loại này tao từng nghe qua rồi, nghe một lần là nhớ đời luôn."
Lính Nhật không muốn biết đối phương rốt cuộc đã nói gì, hắn cúi người đâm một nhát dao tới. Si Dao Feng ngồi khoanh chân trong khoang, hắn vung tay, chiếc áo khoác cởi ra quấn chặt lấy lưỡi dao, một chân đá mạnh vào mắt cá chân tên lính Nhật, gã ngã nhào vào trong khoang thuyền. Si Dao Feng vung tay, ánh đao lóe lên, tên lính Nhật đổ gục ngay bên cạnh.
Hắn nghênh ngang bước ra khỏi khoang, tên lính Nhật ở mũi thuyền lùi lại một bước, rồi lại một bước. Si Dao Feng đi tới, thản nhiên túm lấy cổ áo gã, lại một ánh đao lóe lên, tên lính Nhật tức thì trở thành một cái xác. Si Dao Feng buông tay mặc kệ gã rơi xuống nước, vừa định quay người thì nghe tiếng nước động, Si Dao Feng nhìn theo hướng âm thanh, thấy Ouyang đang vịn một cây sào bơi tới.
Hắn ngồi xuống mũi thuyền, nhìn Ouyang đang kiệt sức: "Chào cụ, mừng cụ, vì đợi cụ mà tôi dầm mưa cả đêm, không ngờ cụ lại vừa tắm vừa tới đây!"
Ouyang một tay bám lấy mạn thuyền, anh đã không còn sức để leo lên, Si Dao Feng vô tâm vô tính nhìn, không hề có ý định giúp đỡ.
"Kéo tôi lên."
"Đừng hòng, lên rồi cụ lại làm bộ làm tịch." Hắn bắt chước giọng điệu của Ouyang, "Tôi không biết cái gì gọi là trượng nghĩa, bao nhiêu năm nay tôi đều sống một mình, tôi không hiểu nổi cái nghĩa khí của cụ đâu – mẹ kiếp, tôi sống hơn hai mươi năm chưa từng nghe câu nào khốn nạn thế này."
"Đồ ngu này!"
"Ái chà, cụ chưa lên được mà đã làm bộ làm tịch rồi đấy."
"Cậu có biết vừa rồi mình giết loại người nào không?"
"Nhật lùn chứ gì, giết xong chết ngắc rồi, đang ngâm nước đấy."
"Nhật lùn sẽ nhảy lên thuyền của cậu để cho cậu giết à?"
"Vì chúng muốn giết cụ chứ sao! Tôi giết chúng rồi thì cứu được cụ, ôi chao, sao tôi lại cứu cái loại qua cầu rút ván như cụ nhỉ?"
Ouyang nhíu mày, anh biết mình không còn thời gian để đôi co với tên dở hơi này: "Cậu có súng không?"
Si Dao Feng sờ vào thắt lưng: "Cái đó thì có, hừ hừ!"
"Bắn đi."
"Tôi không thèm phí đạn vì cụ đâu, cái mương hôi thối Guling này đủ để dìm chết con cá lớn như cụ rồi."
Ouyang không buồn để ý đến lời hắn nói nhảm: "Bắn lên trời, cảnh báo, rồi hô quân Nhật tới..."
"Cụ tưởng tôi là kỹ nữ à? Phát ra mấy cái tiếng kêu thảm thiết đàn bà đó?"
"Tôi thà nghe cậu kêu thảm như kỹ nữ còn hơn nghe cậu lải nhải như mụ già!"
Si Dao Feng hung dữ rút súng chĩa vào Ouyang, Ouyang không chút sợ hãi nhìn lại. Si Dao Feng nổ súng, một băng đạn sượt qua đầu Ouyang cắm hết xuống nước, hắn xoay khẩu súng trên tay rồi cắm lại vào thắt lưng, trừng mắt nhìn đối phương: "Giờ tính sao, kẻ qua cầu rút ván?"
"Không tính sao cả, cậu đi đi, đi đi."
"Đừng tưởng tôi không dám đi."
"Còn chuyện gì mà cậu không dám chứ, đi đi." Anh dứt khoát buông mạn thuyền ra.
Si Dao Feng tức tối cầm cây sào: "Tôi mà vớt cụ thì tôi là đồ khốn!"
"Không làm phiền cậu nữa, xin mời đi cho nhanh, tạm biệt."
Si Dao Feng chống thuyền lướt qua người Ouyang: "Cứ đợi đồng chí Cộng sản của cụ tới vớt vào sáng mai đi!"
Ouyang đã không còn sức để nói, ngay cả sức đạp chân cũng chẳng còn, anh cố gắng để mũi miệng nổi trên mặt nước, nhưng vẫn chìm xuống như một quả cân.
"Cụ mau nói đi, cụ là đồ khốn! Tôi vớt!" Si Dao Feng hét lên.
Nhưng đầu Ouyang đã chìm dưới mặt nước, không thể nào nghe thấy hắn nói nữa. Si Dao Feng thò tay xuống nước, vớt Ouyang lên, quăng lên mạn thuyền, mặt Ouyang tái nhợt, phun ra vài ngụm nước sông, ho nhẹ vài tiếng, cười khổ: "Cảm ơn, lão Tứ."
Si Dao Feng tức đến giậm chân: "Lại chơi tôi? Đá cụ xuống bây giờ!"
"Xin lỗi, thật sự không còn sức để nói nữa."
Đó không phải là giả vờ, Si Dao Feng cũng nhìn ra được, hắn nhìn Ouyang: "Giờ làm sao?"
"Theo lời các người thì, gió căng rồi, chuồn thôi."
"Chuồn?"
"Tôi vẫn là tử tù bị truy nã đấy, cậu có vẻ không muốn tôi chết nhỉ, lão Tứ?"
Si Dao Feng hiểu ra, nhanh chóng chèo thuyền rời đi.
Trong Bộ tư lệnh phòng thủ, tất cả những dụng cụ che mưa tìm được đều chất đống bên cửa, mấy tên lính ở lại bộ tư lệnh vẫn đang tiếp tục khuân ra ngoài. Một loạt tiếng súng khiến chúng bỏ dở công việc, ngập ngừng do dự.
Long Wenzhang sải bước đi ra: "Phía đông nam thành, ven sông, cầm vũ khí lên." Hắn liếc nhìn hai tên đặc vụ đang nghi hoặc nhìn ngó trong cửa, đẩy văng chiếc ô mà lính đưa cho: "Vứt! Mưa không chết người được, nhưng đạn thì giết được người!"
Hắn nhanh chóng tập hợp một tiểu đội lính đang ngái ngủ, quần áo xộc xệch, đuổi theo hướng Ouyang và Si Dao Feng vừa rời đi.
5
Tang Zhen choàng tỉnh khỏi giấc mơ, cô nghe thấy tiếng cửa dưới lầu bị gõ một cách thô bạo và dồn dập, chủ nhà cầm một đoạn nến tàn đi ra: "Ai đấy?"
Không có hồi âm.
Tiếng gõ cửa càng gấp gáp hơn, đã là dùng chân đạp. Chủ nhà không dám mở cửa, cũng không dám rời đi: "Là quân gia của trung đoàn phòng thủ ạ?" Ông ta ghé sát vào cửa nhìn, một lưỡi chiến đao mỏng từ khe cửa đâm vào, chủ nhà chỉ kịp phát ra một tiếng rên rỉ trầm đục, nến tàn rơi xuống đất. Lưỡi đao lật ngược lên trên, bắt đầu cạy chốt cửa.
Tang Zhen rời giường, trước tiên nhấc ấm thuốc đang sôi trên bếp ra, rồi từ cửa sổ nhìn xuống dưới. Ánh nến tàn phản chiếu một nhóm người trước cửa lớn, Tang Zhen vừa vặn nhìn thấy San Mu, ánh sáng mờ nhạt từ cửa sổ lầu trên cũng dẫn đường cho San Mu nhìn thấy Tang Zhen. San Mu cười toe toét không chút kiêng dè, rút đao ra khỏi vỏ hướng về phía Tang Zhen, tiện chân dẫm tắt đoạn nến tàn, chúng lại chìm vào bóng tối.
Tang Zhen vô thức lùi lại, va vào đồ đạc, hai người thân của cô đều đang ngủ say, thân thể Tang Zhen run lên. Cô ôm chầm lấy đứa em trai trên giường, em trai ngái ngủ phản kháng, Tang Zhen làm ngơ đi đánh thức người cha ở giường bên cạnh, dùng sức quá mạnh làm rách cả nửa tấm màn.
Cha của Tang Zhen tỉnh lại: "Tiểu Chân, có chuyện gì vậy?"
Tang Zhen khẽ đáp: "Không biết ạ."
Cha của Tang Zhen trong cơn mơ màng cũng nghe thấy tiếng động truyền đến từ dưới lầu, ông chống người ngồi dậy: "Jin San!..."
Người bị gọi là Jin San đang bị quân Nhật đè dưới chăn, cố gắng giãy giụa muốn hét lên, một tên nhảy lên giường, nâng đao đâm mạnh xuống. San Mu nhìn về phía lầu trên: "Đừng để sót đứa nào. Chúng ta sẽ lập bộ chỉ huy tạm thời ở đây." Hắn hất hàm ra hiệu, vài tên đi ra khỏi phòng, đóng chặt cửa lớn dẫn ra đường ở cuối hành lang, cài chốt. Những tên lính Nhật khác lặng lẽ bước vào những căn hộ chưa bị khám xét.
Tang Zhen bịt chặt miệng cha, cha cô cuối cùng cũng gật đầu trong hoảng sợ. Tang Zhen buông tay, lắng nghe tiếng bước chân nhỏ vụn dưới lầu, cô quét mắt nhìn đống đồ đạc chật chội trong nhà, không tìm thấy nơi nào có thể ẩn nấp, cô lo lắng đến mức sắp khóc.
"Chân nhi, đưa tiểu đệ đi đi, cha dù sao cũng là người sắp chết..." Lời của cha Tang Zhen chợt nhắc nhở cô, cô đỡ cha dậy, gắng sức dìu ông ra ngoài cửa. Trên hành lang tầng hai bên ngoài nhà, chất đống tất cả những đồ đạc mà các hộ gia đình nhỏ không dùng tới nhưng lại không nỡ vứt, trong đống hỗn độn không thể tưởng tượng nổi đó có đặt một chiếc quan tài. Tang Zhen để cha tựa vào vách gỗ, cô cố gắng hết sức để mở nắp quan tài, nhưng chiếc nắp chưa từng được mở kể từ khi mua về không dễ gì mà mở ra được. Tang Zhen lo đến phát khóc, một bàn tay đặt lên, cha cô rõ ràng tán thành ý định này của con gái: "Con và tiểu đệ trốn vào đó?"
Tang Zhen thở hổn hển gật đầu, điều này tiếp thêm động lực cho cha cô, ông đè nửa người lên nắp quan tài, nắp quan tài phát ra tiếng ma sát nặng nề, cuối cùng cũng mở ra.
San Mu đứng bên cầu thang, nghe tiếng ma sát rõ mồn một trên lầu. Hai tên lính Nhật đang xách chiến đao dính máu bước ra từ một căn hộ, San Mu chỉ tay lên lầu. Hai tên lính đó bước lên cầu thang, những tấm ván lâu năm phát ra tiếng kêu chói tai.
Người cha tựa vào quan tài thở dốc, Tang Zhen dùng hết sức bình sinh đẩy ông vào trong.
"Chân nhi..."
Tang Zhen nhìn cha lần cuối: "Con có chỗ rồi."
Cô dùng sức đẩy nắp quan tài lại, tiếng bước chân dưới lầu ngày càng gần, Tang Zhen đẩy đổ đống đồ đạc chất trên hành lang, cô hy vọng sự hỗn loạn này có thể che đậy tiếng ồn vừa rồi.
Tiếng va chạm từ trên đầu khiến hai tên lính Nhật đang hoang mang dừng bước, chúng nhìn San Mu dưới chân cầu thang, San Mu khẽ chửi một tiếng "Đồ khốn", hai tên cảnh giác bước tiếp lên lầu.
Sau khi đẩy đổ một chiếc tủ đứng rách nát, hành lang đã hỗn loạn đến mức không còn chỗ đứng. Tang Zhen chạy về phía nhà mình, trước cửa giẫm phải một tấm ván sàn lỏng lẻo, nửa bàn chân lún xuống, cô gắng sức rút chân ra, không hề bận tâm đến vết thương, cô lao về phía cửa nhà, giờ phải tìm cho mình một chỗ trốn, cô bỗng ngẩn người, đứa em trai bị cô lãng quên đang ngủ say trên giường của cha.
6
Long Wenzhang và binh lính của hắn đang tìm kiếm ven sông, cái xác mà Si Dao Feng vứt xuống sông đã bị lôi lên. Long Wenzhang kéo cổ áo bộ quần áo dân tị nạn đó ra, lộ ra quân phục Nhật bên trong, hắn chán ghét buông tay: "Báo cáo cho Tư lệnh Jiang. Các người, theo tôi lục soát khu nội thành."
Long Wenzhang đi dọc bờ sông một đoạn rồi bỏ cuộc: "Cơn mưa quỷ quái này làm trôi sạch mọi thứ rồi, các người đi từng nhà lục soát đi."
Một tên lính lầm bầm: "Giờ này sao? Sẽ bị bách tính chửi chết đấy."
Long Wenzhang trừng mắt nhìn hắn: "Các người có muốn thử bị tao chửi chết không?"
Tên lính vội vàng quay người đập cửa một ngôi nhà gần nhất.
Tại nhà Tang Zhen.
Hai tên lính Nhật cuối cùng cũng bước lên lầu, bước qua đống hỗn độn. Cửa nhà Tang Zhen mở, đèn vàng vẫn sáng, nhà cô là hộ gia đình duy nhất trên lầu, tự nhiên trở thành mục tiêu lục soát duy nhất.
Hai tên nhìn quanh căn nhà trống trơn, một tên cảnh giác trước cửa, một tên vào phòng, dùng lưỡi lê đâm chọc vào chiếc tủ gỗ mỏng vài nhát, mở cửa tủ, bên trong chỉ có vài bộ quần áo tồi tàn. Hắn quay sang tìm dưới gầm giường, trong phòng này chỉ có hai chỗ này là có thể giấu người, dưới gầm giường không có ai, hắn nhìn đồng bọn, đồng bọn ra hiệu về phía cửa phòng.
Tang Zhen trốn sau cánh cửa đang mở, ôm lấy chính mình, một tay bịt chặt miệng. Nghe tiếng gõ nhẹ lên cửa, cô biết mình sẽ bị phát hiện trong vài giây tới. Tang Zhen tuyệt vọng nhìn cánh cửa trước mắt, hai chân nhũn ra trong kinh hãi.
Cha của Tang Zhen cũng đang nhìn trộm, từ khe hở nắp quan tài, ông có thể nhìn thấy cửa nhà mình, ông biết con gái đang trốn ở đó, cũng biết con gái sẽ sớm bị phát hiện. Ông không chút do dự nắm chặt nắm đấm, đập mạnh vào thành quan tài.
Lính Nhật nghe thấy tiếng động, lập tức quay người, tên lính trong phòng cũng lao ra ngoài, hai tên trao đổi ánh mắt, mỉm cười tiến lại gần chiếc quan tài.
Tang Zhen đã bịt cả miệng lẫn mũi, cô không nhìn thấy chỗ đặt quan tài, nhưng tiếng đập cứ truyền tới từng hồi, cảm giác bất lực thấm sâu vào toàn thân.
Hai gã đó hất nắp quan tài ra, một tên lập tức bị cha Tang Zhen túm lấy cổ áo, hai tên lính không chút do dự đâm dao xuống, sự cuồng loạn của việc giết chóc khiến chúng quá tập trung, không còn ai để ý đến cánh cửa phòng phía sau nữa.
Cha của Tang Zhen không một tiếng kêu, chịu đựng nỗi đau từng nhát dao một, chằm chằm nhìn về phía cửa phòng mình. Tang Zhen từ sau cánh cửa đi ra, lê thân xác nhũn ra di chuyển về phía tủ, cô không có nước mắt, nhưng đang khóc thảm thiết, cha bị giết chết ngay sau một tấm vách gỗ, điều này khiến cô căm hận sự hèn nhát của chính mình.
San Mu vừa lắng nghe động tĩnh trên lầu, vừa nhìn ra ngoài qua khe cửa. Lính trung đoàn phòng thủ đang đập cửa từng nhà, những gia đình bị đánh thức bắt đầu bật đèn, nhưng nơi đó còn cách nhà Tang Zhen rất xa, con phố nơi nhà cô vẫn tối đen như mực.
Gã bên cạnh quan tài giật đôi bàn tay đã cứng đờ ra khỏi cổ áo, đẩy cái xác không còn chút sức sống vào trong quan tài. Chúng tiếp tục cuộc lục soát chưa xong, nhìn sau cánh cửa phòng trống rỗng, rồi lại dùng dao đâm chọc vào những nơi không thể giấu người.
Ánh đèn từ lỗ đâm trên cửa tủ chiếu lên mặt Tang Zhen, cô nhìn thấy một tên lính liếc về phía cửa tủ, cô lại nín thở, nhưng gã đó chỉ bỏ đi khỏi nơi đã lục soát này, tắt đèn điện trong phòng.
Tang Zhen trong bóng tối nghe tiếng bước chân của hai kẻ đó đi ra, xuống cầu thang. Những giọt nước mắt muộn màng chảy dài trên mặt, cô mở cửa tủ, chật vật bò ra ngoài. Căn phòng tối đen tĩnh mịch, tiếng động mơ hồ truyền tới từ dưới lầu thuộc về những kẻ mang theo cái chết.
Tang Zhen đến bên quan tài, nhìn một cái, cảnh tượng bên trong khiến cô che mặt không dám nhìn thêm, đau thương đến cực điểm lại trở nên bình thản, cô lau nước mắt, lật tấm ván sàn lỏng lẻo vừa khiến cô vấp ngã, em trai đang cuộn mình bên dưới ngơ ngác nhìn cô, sự nhẫn nhịn của cô vừa rồi phần lớn cũng là vì đứa bé này.
"Chị ơi, chúng ta đang chơi trốn tìm ạ?"
Tang Zhen vỗ nhẹ vai em trai như đang chơi trò chơi, vừa lau nước mắt vừa nói: "Đúng, tìm thấy em rồi." Cô ôm lấy em trai, nhìn ánh sáng mờ nhạt từ dưới lầu hắt lên, quay người vào phòng.
San Mu đang lắng nghe động tĩnh của lính Trung Quốc ở đằng xa, thủ hạ của hắn mở cửa cho một tên lính Nhật vào, tên lính Nhật vào nói: "Người đưa chúng ta vào thành sắp tới rồi."
San Mu mặt đen lại: "Nếu đợi quân Trung Quốc giết tới, thì hắn không cần tới nữa đâu."
Những tên lính Nhật tản đi giết người cũng tụ tập lại, bao gồm cả hai tên vừa lên lầu. Chúng báo cáo với San Mu: "Tầng một đã dọn sạch." "Trên lầu có một tên, đã chết rồi."
San Mu hơi tiếc nuối hỏi gã vừa từ trên lầu xuống: "Là đàn bà à?"
"Không, là một ông lão."
"Còn một đứa nữa," San Mu nói, rồi quay sang tên lính Nhật vừa vào báo tin, "Ta đợi hắn ở trên lầu."
Ngay sau đó cùng hai tên lính Nhật quay lại lên lầu.
Trên lầu, Tang Zhen đang dùng chăn trên giường bọc em trai lại, từng lớp từng lớp, sợ không đủ dày. Em trai rất thích trò chơi mà bình thường không có cơ hội chơi này, cười khúc khích kéo chặt chăn. Tang Zhen ôm lấy em trai cùng chiếc chăn, đi tới cửa sổ nhìn ra ngoài, ánh đèn do quân phòng thủ gây ra còn cách đây rất xa, nếu kêu cứu thì kẻ sát nhân sẽ tới nhanh hơn quân cứu viện.
Tang Zhen nhỏ giọng dỗ dành em trai: "Tiểu đệ nghe này, chị ném em xuống, em đừng sợ đau..."
"Tại sao chị lại ném em xuống?"
"Vì chơi trốn tìm, trốn tìm sẽ bị ngã, ngã thì em đừng sợ đau. Em phải chạy, bò dậy là chạy ngay..."
"Chạy đi đâu ạ?"
"Chạy tới nơi không ai tìm thấy, chị sẽ xuống ngay, chị chạy theo sau em, ngã đau cũng đừng khóc, nhất định phải chạy, không để chị đuổi kịp..."
Em trai khó hiểu nhìn nước mắt của Tang Zhen: "Tại sao chị lại khóc?"
"Vì chị thương em." Cô nhanh chóng hôn lên mặt em trai một cái, rồi ném nó xuống. Cuộn chăn dày rơi xuống đất gần như không có tiếng động, Tang Zhen nơm nớp lo sợ nhìn theo, cho đến khi em trai bình an vô sự bò ra khỏi cuộn chăn, làm theo lời dặn của cô, chạy về phía một con hẻm không người.
Biểu cảm của Tang Zhen gần như giãn ra, cô định nhảy xuống từ cửa sổ. Nhưng cô lập tức sững sờ. Khi em trai đến gần đầu hẻm, một bóng người lóe ra từ trong bóng tối, ánh đao nhanh chóng lướt qua cổ em trai. Em trai đổ gục không tiếng động, con dao lập tức biến mất trong tay áo kẻ đó. Cái bóng đó kéo xác em trai đi dọc con hẻm, cửa dưới lầu của cô mở ra, ánh lửa lay động, bóng người đi về phía tòa nhà nhỏ.
Tang Zhen nhũn người ngồi sụp xuống dưới bệ cửa sổ, tất cả sự nhẫn nhịn và hy vọng đều bị nhát đao vừa rồi xóa sạch, cô lại nghe thấy tiếng bước chân lên lầu, đó là San Mu và hai tên lính Nhật.